Monday, July 27, 2026

NHA TRANG: DÌ MAI BỊ TỊCH THU GÁNH TRÁI CÂY, KỶ CƯƠNG VÀ HÌNH ẢNH DU LỊCH

Từ một người đàn bà bán trái cây bình dị bên bờ biển Nha Trang, được nhiều du khách trong và ngoài nước thương mến, “dì Mai” bỗng trở thành tâm điểm của một cuộc tranh luận sau khi gánh hàng của bà bị lực lượng chức năng thu giữ. Câu chuyện không chỉ xoay quanh việc thi hành quy định nơi công cộng, mà còn gợi lên cách quản lý quá cứng nhắc, vô tình làm phai nhạt những hình ảnh đời thường, gần gũi vốn đã góp phần tạo nên nét duyên riêng của thành phố biển Nha Trang?…

Ngày 25 tháng 7 năm 2026, câu chuyện về gánh trái cây của bà Nguyễn Thị Mai, người được nhiều du khách trìu mến gọi bằng cái tên thân thương “dì Mai”, bị thu giữ tại khu vực bãi biển Nha Trang đã nhanh chóng lan truyền và gây nhiều ý kiến trái chiều trên mạng xã hội. Nhiều người bày tỏ sự tiếc nuối khi hình ảnh một người phụ nữ bán trái cây với nụ cười hiền hậu, cách nói chuyện vui vẻ, từng để lại nhiều ấn tượng đẹp trong lòng du khách quốc tế, nay lại gặp chuyện vì bán hàng rong tại khu vực bị cấm. Trong khi đó, phía chính quyền địa phương cho rằng việc xử lý chỉ nhằm thi hành đúng quy định hiện hành và không thể có trường hợp ngoại lệ.

Trong nhiều năm qua, bà Nguyễn Thị Mai đã trở thành một gương mặt quen thuộc bên bờ biển Nha Trang. Không chỉ bán những loại trái cây quen thuộc như xoài, thơm, chuối, dưa hấu, bà còn khiến nhiều khách ngoại quốc thích thú qua những câu rao vui nhộn bằng tiếng Anh như “Mango, pineapple, banana, watermelon…” hay câu hát mở đầu bài “Hello” nổi tiếng của nam ca sĩ Lionel Richie: “Hello, is it me you’re looking for?”. Chính sự vui vẻ, chân chất, cùng nụ cười luôn nở trên môi đã khiến bà trở thành một hình ảnh rất riêng trong mắt nhiều người từng ghé thăm thành phố biển này.

Tên tuổi của “dì Mai” bắt đầu được nhiều người biết đến rộng rãi từ cuối năm 2025, sau khi một TikToker người Anh tên Local Lou đăng tải đoạn video mang tựa đề “Mango Pineapple Banana”. Chỉ trong một thời gian ngắn, đoạn video đã thu hút hàng triệu lượt xem trên mạng xã hội. Sau đó, nhạc sĩ người Nam Phi David Scott, thành viên nhóm nhạc The Kiffness, đã thực hiện bản phối lại từ tiếng rao của bà, biến những câu rao bán trái cây giản dị thành một sản phẩm âm nhạc mang tính giải trí, đưa hình ảnh người phụ nữ bán trái cây ở Nha Trang đến với nhiều khán giả ở nhiều quốc gia khác nhau. Không ít người gọi bà là một “đại sứ du lịch không chính thức” của thành phố biển.

Thế nhưng, vào trưa ngày 25 tháng 7 năm 2026, ông Lê Tiến Vĩnh, Phó Chủ tịch UBND phường Nha Trang, cho biết lực lượng chức năng đã tiến hành thu giữ gánh hàng của bà Mai sau khi phát hiện bà tiếp tục bán hàng rong tại khu vực ven biển có bảng cấm buôn bán. Theo phía chính quyền, bà Mai không những bán hàng tại nơi không được phép mà còn có biểu hiện mời gọi, níu kéo khách du lịch. Vì được xem là trường hợp tái phạm, lực lượng chức năng đã áp dụng biện pháp tạm giữ phương tiện, hàng hóa để giải quyết theo quy định.

Đại diện UBND phường Nha Trang cho biết bà Mai không bị lập biên bản xử phạt hành chính, mà chỉ bị tạm giữ gánh hàng để chờ xử lý theo trình tự. Tuy nhiên, sau khi sự việc nhận được sự quan tâm rộng rãi của dư luận, Chủ tịch UBND phường Nha Trang Nguyễn Thanh Sơn đã chỉ đạo hoàn trả toàn bộ hàng hóa cho bà Mai. Đồng thời, bà được yêu cầu ký cam kết không tiếp tục bán hàng rong tại những khu vực đã có quy định cấm dọc theo bãi biển Nha Trang.

Xét về mặt pháp lý, cách giải quyết của chính quyền địa phương không phải là không có lý do. Những khu vực ven biển đông khách tham quan thường cần được giữ gìn cảnh quan, bảo đảm trật tự công cộng và tránh tình trạng người bán hàng rong bám theo, chèo kéo du khách. Nếu chỉ vì một người được nhiều người biết đến mà cho phép hoạt động ngoài quy định, thì việc giải thích sự công bằng đối với những người bán hàng khác sẽ trở thành điều khó khăn. Một nền pháp luật chỉ có thể giữ được giá trị khi mọi người đều được đối xử như nhau, không dựa vào danh tiếng hay mức độ nổi tiếng của cá nhân nào.

Tuy nhiên, câu chuyện của “dì Mai” cũng làm nổi lên một vấn đề đáng suy nghĩ trong cách quản lý du lịch và sinh hoạt đường phố. Nhiều người đặt câu hỏi rằng: mục tiêu của việc quản lý đô thị có phải chỉ là ngăn cấm, dẹp bỏ, hay cần có thêm những giải pháp mềm dẻo hơn để vừa giữ được trật tự, vừa bảo tồn những nét văn hóa đời thường làm nên sức hấp dẫn của một điểm du lịch?

Ở nhiều thành phố du lịch nổi tiếng trên thế giới như Bangkok, Singapore hay Seoul, chính quyền vẫn có những khu vực được quy hoạch dành riêng cho các hoạt động buôn bán truyền thống. Những nơi đó vừa đáp ứng các yêu cầu về vệ sinh, an toàn, vừa giữ được nét đặc trưng địa phương, trở thành một phần trải nghiệm đáng nhớ đối với du khách.

Điều khiến nhiều người nhớ đến “dì Mai” không chỉ là gánh trái cây đơn sơ, mà chính là nụ cười, sự thân thiện và khả năng đem lại cảm giác gần gũi cho khách phương xa. Đó là một thứ giá trị tinh thần, một nét đẹp đời thường mà đôi khi những chương trình quảng bá du lịch tốn kém cũng chưa chắc tạo dựng được. Nếu chỉ nhìn bà Mai dưới góc độ một người bán hàng rong vi phạm quy định thì có thể đó là một cách nhìn đúng về mặt luật lệ; nhưng nếu nhìn từ khía cạnh phát triển du lịch, hình ảnh ấy lại chứa đựng một giá trị văn hóa đáng để suy xét và khai thác hợp lý.

Điều mà nhiều người mong muốn không phải là bỏ qua quy định hay dung túng cho sai phạm, mà là một phương cách quản lý uyển chuyển và có tình hơn. Thay vì để những hình ảnh được du khách yêu quý dần biến mất khỏi bãi biển Nha Trang, có thể nghiên cứu những mô hình cấp phép, sắp xếp khu vực buôn bán phù hợp cho những người bán hàng đáp ứng đầy đủ yêu cầu về vệ sinh, an toàn và cách ứng xử với du khách.

NGƯỜI QUAN SÁT

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img