Thủ tướng CSVN Lê Minh Hưng vừa chính thức phân công 6 Phó Thủ tướng trực tiếp “giữ địa bàn” nhằm thúc đẩy mục tiêu tăng trưởng trên 10%. Quyết định này cho thấy áp lực kinh tế đang đè nặng lên toàn bộ guồng máy điều hành trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam còn nhiều khó khăn chưa tháo gỡ xong…
Ngày 23 tháng 5 năm 2026, Thủ tướng CSVN Lê Minh Hưng ký Quyết định số 923/QĐ-TTg về việc phân công 6 Phó Thủ tướng trực tiếp theo dõi và chỉ đạo các địa phương của Việt Nam nhằm thực hiện mục tiêu tăng trưởng kinh tế trên 10% trong năm 2026 và các năm kế tiếp. Đây được xem là bước đi mạnh tay đầu tiên của bộ máy điều hành mới sau Đại hội Đảng XIV, giữa lúc nền kinh tế của quốc gia này đang chịu sức ép nặng nề từ tình trạng suy giảm đơn hàng xuất cảng, thị trường địa ốc chưa hồi phục hoàn toàn và hàng loạt doanh nghiệp tiếp tục than phiền vì thủ tục hành chánh kéo dài lê thê.
Theo quyết định, mỗi Phó Thủ tướng sẽ phụ trách một vùng kinh tế trọng điểm, trực tiếp “bám địa bàn” để tháo gỡ các điểm nghẽn tăng trưởng. Phó Thủ tướng Thường trực Phạm Gia Túc được giao theo dõi vùng Đông Nam phần gồm Sài Gòn, Đồng Nai và Tây Ninh. Đây là khu vực đóng góp ngân sách lớn nhất cả nước, nhưng cũng là nơi thường xuyên xảy ra nhiều nghịch lý: khu kỹ nghệ thiếu nhân công, doanh nghiệp thiếu đơn hàng, còn đường sá thì mở rộng mãi mà xe cộ vẫn kẹt cứng như thường.
Phó Thủ tướng Phan Văn Giang phụ trách khu vực duyên hải Nam Trung phần và Cao nguyên Trung phần gồm Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Gia Lai, Đắk Lắk, Khánh Hòa và Lâm Đồng. Đây là vùng được kỳ vọng sẽ bứt phá nhờ du lịch, năng lượng tái tạo và hệ thống vận chuyển đường biển. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia nhận định rằng nếu hạ tầng kết nối vẫn ì ạch như hiện nay thì việc nói tới mức tăng trưởng hai con số đôi lúc nghe giống khẩu hiệu hơn là kế hoạch thực tế. Có khi một container từ Cao nguyên ra tới hải cảng mất thời gian chẳng khác gì vượt qua biên giới quốc tế.
Trong khi đó, Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà được giao theo dõi vùng trung du và miền núi phía Bắc gồm Cao Bằng, Điện Biên, Lạng Sơn, Lai Châu, Lào Cai, Phú Thọ, Sơn La, Thái Nguyên và Tuyên Quang. Đây là khu vực còn khoảng cách phát triển khá xa so với đồng bằng, nhưng lại sở hữu nhiều lợi thế về khoáng sản, nông nghiệp và du lịch sinh thái. Vấn đề nằm ở chỗ nhiều địa phương vẫn loay hoay với bài toán hạ tầng căn bản, trong khi doanh nghiệp thì ngại đầu tư vì thủ tục rườm rà và chi phí chuyên chở quá cao.
Phó Thủ tướng Hồ Quốc Dũng phụ trách vùng đồng bằng sông Cửu Long gồm Cần Thơ, An Giang, Đồng Tháp, Cà Mau và Vĩnh Long. Đây là “vựa lúa, vựa thủy sản” lớn nhất nước nhưng cũng là nơi đang chịu tác động nặng nề của biến đổi khí hậu và sạt lở đất. Nhiều người dân miền Tây thường nói nửa đùa nửa thật rằng họ nghe chuyện quy hoạch phát triển suốt mấy chục năm nay rồi, nhưng cứ tới mùa mưa thì đường vẫn ngập, sông vẫn lở còn lớp thanh niên tiếp tục bỏ quê lên thành phố kiếm sống.
Phó Thủ tướng Nguyễn Văn Thắng được giao phụ trách vùng đồng bằng sông Hồng gồm Hà Nội, Hải Phòng, Quảng Ninh, Ninh Bình, Hưng Yên và Bắc Ninh. Đây là khu vực tập trung các trung tâm kỹ nghệ và vận chuyển hàng hóa lớn nhất miền Bắc, đồng thời cũng là nơi mọc lên dày đặc các dự án địa ốc. Trong nhiều năm qua, mức tăng trưởng của vùng này phụ thuộc khá lớn vào đầu tư công, xây dựng và khối doanh nghiệp có vốn ngoại quốc. Nhưng câu hỏi đặt ra là: nếu dòng vốn ngoại chậm lại hoặc kinh tế toàn cầu suy giảm thì động lực tăng trưởng sẽ dựa vào đâu?
Sau cùng, Phó Thủ tướng Lê Tiến Châu được giao theo dõi vùng Bắc Trung phần gồm Huế, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Trị. Đây là khu vực có nhiều khu kinh tế lớn, đặc biệt trong lãnh vực luyện thép và năng lượng. Tuy nhiên, vùng này cũng thường xuyên đối diện với thiên tai, bão lụt và áp lực môi sinh. Không ít ý kiến cho rằng nếu chỉ chăm chăm chạy theo chỉ tiêu tăng trưởng mà coi nhẹ môi trường thì rốt cuộc người dân mới là bên phải trả giá bằng sức khỏe và sinh kế lâu dài.
Theo quyết định của chính phủ, các Phó Thủ tướng sẽ trực tiếp chỉ đạo tháo gỡ vướng mắc, cải tổ thủ tục hành chánh, phân quyền và xử lý những điểm nghẽn đang cản trở tăng trưởng. Nghe qua thì rất quyết liệt, nhưng điều khiến nhiều doanh nghiệp ngao ngán là cụm từ “tháo gỡ điểm nghẽn” hầu như năm nào cũng xuất hiện trong các nghị quyết. Có doanh nghiệp còn đùa rằng ở Việt Nam, thứ phát triển nhanh nhất đôi khi không phải GDP mà là số lượng hội nghị về cải cách thủ tục.
Trước đó, ngày 16 tháng 4 năm 2026, chính phủ CSVN đã ban hành Nghị quyết 109 nhằm cập nhật chương trình hành động thực hiện Nghị quyết Đại hội XIV và Kết luận số 18 của Trung ương. Mục tiêu cốt lõi là thúc đẩy tăng trưởng kinh tế “hai con số”, đồng thời xây dựng mô hình phát triển mới dựa vào khoa học kỹ thuật và đổi mới sáng tạo. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia cảnh báo rằng nếu vẫn duy trì kiểu điều hành cũ, phụ thuộc quá nhiều vào đầu tư công, đất đai và tín dụng thì rất khó đạt được tăng trưởng bền vững.
Việc phân công 6 Phó Thủ tướng “giữ địa bàn” cho thấy áp lực tăng trưởng đang đè rất nặng lên guồng máy điều hành. Đây vừa là cơ hội tạo cú hích cải tổ, vừa là phép thử lớn đối với năng lực quản trị của chính phủ nhiệm kỳ mới. Bởi sau cùng, người dân không chỉ nhìn vào những con số GDP trên báo cáo, mà còn nhìn vào chuyện đời sống thực tế có khá hơn hay không. Và như nhiều người nói vui trên mạng xã hội: “Nếu thủ tục hành chánh được giải quyết nhanh bằng tốc độ giao chỉ tiêu tăng trưởng thì doanh nghiệp chắc khỏi phải thở oxy từ lâu rồi.”
NGƯỜI QUAN SÁT



