Một đại hội thanh niên tại Bình Nhưỡng bỗng trở thành điểm nóng, khi giới trẻ xứ này không chỉ được lãnh tụ Kim Jong-un ca tụng, mà còn bị đặt vào ngay trung tâm của những toan tính quyền lực và chiến tranh…
Ngày 3 tháng 5 năm 2026, hãng thông tấn nhà nước KCNA đồng loạt phổ biến hình ảnh và tin tức về cuộc gặp giữa Kim Jong-un với các đại biểu tham dự đại hội của tổ chức thanh niên thuộc đảng cầm quyền tại Bình Nhưỡng. Sự kiện thoạt trông chỉ như một nghi lễ thường niên, nhưng rất nhanh đã lộ ra nhiều tầng ý nghĩa khi các thông điệp đưa ra không chỉ xoay quanh chuyện giáo dục chính trị, mà còn dính trực tiếp đến chiến trường cách xa hàng ngàn cây số – cuộc chiến giữa Nga và Ukraine.

Theo KCNA, trong bài nói chuyện ngày 2 tháng 5 năm 2026, ông Kim nhấn mạnh thanh niên là “lực lượng tiên phong” và “then chốt” trong việc thi hành các quyết định của đảng. Những cụm từ quen thuộc trong guồng máy tuyên truyền được lặp lại với cường độ dày đặc, nhưng lần này đặt trong một bối cảnh khác: một thế hệ trẻ không chỉ được kỳ vọng xây dựng quốc gia, mà còn sẵn sàng bước vào những nhiệm vụ quân sự ngoài lãnh thổ. Kèm theo đó là lời kêu gọi siết chặt kỷ luật tư tưởng và tổ chức, như một mệnh lệnh ban ra trong lúc tình hình đang nhạy cảm.
Hai ngày trước, vào 1 tháng 5 năm 2026, đảng Lao động Bắc Hàn công bố một bức thư đặc biệt, trong đó gắn lòng trung thành của thanh niên với việc Bình Nhưỡng tham dự vào cuộc chiến giữa Nga và Ukraine. Ngôn từ trong bức thư không còn vòng vo: những binh sĩ trẻ được gửi ra nước ngoài được mô tả là “bom và lửa” để bảo vệ danh dự quốc gia. Đây không còn là cách nói bóng bẩy thông thường, mà gần như là sự xác nhận gián tiếp về vai trò ngày càng rõ của lực lượng Bắc Hàn trong một cuộc chiến mà họ không chính thức tham chiến.
Theo các viên chức từ Hàn Quốc, Ukraine và các nước Tây phương, Bắc Hàn đã đưa khoảng 14.000 binh sĩ sang hỗ trợ quân đội Nga tại khu vực Kursk. Con số tổn thất được đưa ra khiến nhiều người phải giật mình: hơn 6.000 binh sĩ được cho là đã thiệt mạng. Những con số này chưa được Bình Nhưỡng xác nhận, nhưng việc Kim Jong-un cho khánh thành một đài tưởng niệm mới vào tháng 4 năm 2026 để vinh danh những binh sĩ tử trận đã phần nào củng cố nhận định rằng sự dính líu của Bắc Hàn không còn nằm trong vùng có thể chối cãi.

Không khí tại Bình Nhưỡng trong những ngày đầu tháng 5 vì vậy mang một sắc thái khác thường. Bên ngoài là các buổi lễ, khẩu hiệu và những bài diễn văn đề cao vai trò thanh niên. Nhưng phía sau là một chiến lược rõ ràng: kiểm soát, định hướng và sẵn sàng huy động cả một thế hệ. Trong hệ thống chính trị của Bắc Hàn, thanh niên không chỉ là tương lai, mà còn là nguồn lực trực tiếp cho các mục tiêu trước mắt, từ phát triển kinh tế cho đến tham gia các chiến dịch quân sự.
Điểm căng thẳng của câu chuyện nằm ở chỗ, trong khi các thông điệp chính thức nhấn mạnh lý tưởng và danh dự, thì thực tế lại cho thấy áp lực ngày càng đè nặng lên vai lớp trẻ. Việc siết chặt kiểm soát tư tưởng không phải chuyện mới, nhưng mức độ hiện tại cho thấy một bước tăng đáng kể. Những quy định cấm tiếp xúc với văn hóa ngoại quốc, từ âm nhạc, phim ảnh cho đến tiếng lóng của Nam Hàn được thi hành gắt gao hơn, với những hình phạt có thể bị xem như tội chính trị nghiêm trọng.

Trong hoàn cảnh đó, thanh niên Bắc Hàn gần như không có chọn lựa. Một mặt, họ được ca tụng là lực lượng tiên phong, là niềm hãnh diện của quốc gia. Mặt khác, họ bị đặt trong một khuôn khổ chặt chẽ, nơi bất kỳ biểu hiện nào lệch khỏi đường hướng đều có thể bị trừng phạt. Sự mâu thuẫn này tạo ra một áp lực vô hình nhưng đủ mạnh để chi phối hành vi của cả một thế hệ.
Những hình ảnh do KCNA phổ biến cho thấy một hội trường đông kín các đại biểu trẻ, đồng loạt vỗ tay khi Kim Jong-un phát biểu. Nhưng đằng sau những tràng pháo tay ấy là điều gì? Là niềm tin tuyệt đối, hay là sự tuân phục được hun đúc qua nhiều năm giáo dục và kiểm soát? Câu hỏi này không dễ trả lời, nhưng lại là chìa khóa để hiểu cách vận hành của cả hệ thống.
Việc gắn trực tiếp thanh niên với chiến trường Nga–Ukraine cũng đặt ra một câu hỏi lớn hơn về vai trò của Bắc Hàn trong bàn cờ quốc tế. Khi một quốc gia không chính thức tham chiến nhưng lại bị cho là gửi hàng chục ngàn binh sĩ ra nước ngoài, ranh giới giữa “yểm trợ” và “tham chiến” trở nên mơ hồ. Và khi những người được gửi đi phần lớn là thanh niên, cái giá phải trả không chỉ nằm ở con số tử vong, mà còn nằm ở tương lai của cả một thế hệ.
Trong khi thanh niên được gọi là “tương lai của đất nước”, thì họ lại đang bị sử dụng như nguồn lực cho những mục tiêu trước mắt. Một đài tưởng niệm được dựng lên để vinh danh những người đã ngã xuống, nhưng đồng thời cũng là lời nhắc nhở rằng cái giá của lòng trung thành đôi khi chính là mạng sống.
Không chỉ tại Bình Nhưỡng mà còn ở những nơi xa xôi như Kursk, nơi những thanh niên Bắc Hàn, được gọi là “bom và lửa” đang đối diện với thực tế khốc liệt của chiến tranh. Giữa khoảng cách hàng ngàn cây số đó, vẫn tồn tại một sợi dây vô hình nối liền: sợi dây của mệnh lệnh, của ý thức hệ, và của một cuộc chơi quyền lực mà cái giá phải trả ngày càng hiện rõ hơn bao giờ hết.
NGƯỜI QUAN SÁT/ (tổng hợp BBC…)


