Wednesday, September 2, 2026

Việt Nam: sau hơn 40 năm đổi mới, trẻ em vùng cao vẫn đói bữa ăn

Một lá thư kêu gọi gạo, gas và thực phẩm cho 309 học sinh vùng cao Điện Biên đã gây chấn động dư luận. Khi một vị hiệu trưởng phải lên mạng xã hội xin từng ký gạo để lo hai bữa ăn cho học trò, câu chuyện không còn đơn thuần là chuyện thiếu ngân khoản của một ngôi trường, mà đã đặt ra một câu hỏi lớn về chánh sách an sinh và trách nhiệm bảo đảm điều kiện học hành cho trẻ em nghèo….

Ngày 2/9/2026, câu chuyện một trường học tại Điện Biên (Việt Nam) phải lên tiếng kêu gọi trợ giúp gạo, thực phẩm và những nhu yếu phẩm căn bản để duy trì bữa ăn cho học sinh nghèo đã thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận. Vụ việc càng được chú ý hơn khi Thủ tướng Việt Nam ông Lê Minh Hưng yêu cầu chánh quyền tỉnh Điện Biên khẩn trương xác minh sự việc, đồng thời chủ động huy động và bố trí nguồn lực để bảo đảm những điều kiện thiết yếu cho các học sinh có hoàn cảnh khó khăn được tới trường, học hành và sinh hoạt.

Trước đó, báo chí loan tin về Trường Trung học Cơ sở Võ Nguyên Giáp, tại xã Mường Phăng, tỉnh Điện Biên. Ông Nguyễn Thành Trung, Hiệu trưởng nhà trường, đã gởi thư ngỏ kêu gọi các tổ chức, cá nhân và những nhà hảo tâm trợ giúp gạo, thực phẩm, gia vị, gas cùng những nhu yếu phẩm cần thiết cho học sinh. Theo nội dung thư, nhà trường hiện có 309 em học sinh có hoàn cảnh khó khăn, trong đó nhiều em ở cách trường từ 7 đến 15 cây số. Vì đường sá xa xôi, việc đi lại khó khăn và không thể trở về nhà trong ngày, các em phải ở lại trường trong thời gian học tập.

Để giúp học sinh có nơi ăn, chốn ở, nhà trường đã bố trí khu vực sinh hoạt và tổ chức bếp ăn tập thể. Tuy nhiên, nguồn ngân khoản hiện có không đủ để duy trì lâu dài những bữa ăn hằng ngày. Vì vậy, ông Nguyễn Thành Trung đã phải viết thư ngỏ kêu gọi sự trợ giúp từ bên ngoài. Theo tính toán của nhà trường, mỗi học sinh cần khoảng 20.000 đồng mỗi ngày cho hai bữa trưa và tối. Với 309 học sinh, số tiền cần thiết lên tới hơn 6 triệu đồng mỗi ngày, chưa kể những khoản khác như gạo, gia vị, chất đốt và các nhu yếu phẩm phục vụ đời sống.

Điều khiến dư luận đặc biệt chú ý không phải chỉ là con số 20.000 đồng cho hai bữa ăn, mà còn là hình ảnh một ngôi trường phải kêu gọi từng ký gạo, từng phần thực phẩm để bảo đảm những học sinh nghèo có được bữa cơm trong những ngày tới lớp. Một vị hiệu trưởng, thay vì chỉ lo công việc dạy học và quản trị nhà trường, lại phải đứng ra vận động xã hội để duy trì bữa cơm cho học trò. Đây là một thực tế rất đáng để mọi người suy nghĩ.

Trước sự việc này, Thủ tướng Lê Minh Hưng đã yêu cầu Chủ tịch UBND tỉnh Điện Biên khẩn trương xác minh tình hình tại Trường Trung học Cơ sở Võ Nguyên Giáp. Đồng thời, địa phương phải chủ động huy động và bố trí những nguồn lực cần thiết để trợ giúp học sinh có hoàn cảnh khó khăn, bảo đảm các em có đủ những điều kiện căn bản để tới trường, học hành và sinh hoạt. Chỉ thị này cho thấy câu chuyện đã vượt khỏi phạm vi của riêng một ngôi trường và trở thành vấn đề cần được chánh quyền địa phương xem xét, giải quyết.

Nhưng đàng sau câu chuyện 309 học sinh và những bao gạo được kêu gọi trợ giúp là một câu hỏi lớn hơn: sau hàng chục năm phát triển và hơn 40 năm đổi mới, tại sao vẫn còn những nơi mà chuyện bảo đảm một bữa ăn cho trẻ em đi học lại phải trông chờ vào lòng hảo tâm của xã hội?

Không thể phủ nhận Việt Nam đã có những bước tiến đáng kể về kinh tế, cơ sở hạ tầng và giáo dục. Nhiều chương trình trợ giúp vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số đã được thực hiện. Nhưng một nền kinh tế phát triển không thể chỉ được đo bằng những con số tăng trưởng, những công trình lớn hay những dự án trị giá hàng ngàn tỷ đồng. Thước đo sau cùng phải là đời sống thực tế của người dân, nhứt là những đứa trẻ đang ngồi trên ghế nhà trường.

Nếu một em nhỏ phải vượt 7, 10 hay 15 cây số đường núi để tới lớp, rồi phải ở lại trường vì không thể trở về nhà trong ngày, thì bữa cơm của em phải được coi là một phần của điều kiện học tập, chớ không thể chỉ xem đó là chuyện từ thiện. Khi một ngôi trường thiếu ngân khoản đến mức phải viết thư xin gạo, điều cần đặt ra không chỉ là ai sẽ cho gạo, mà còn là cơ chế ngân sách và chánh sách trợ giúp học sinh vùng khó khăn đang được thực hiện ra sao.

Đáng nói hơn, những hình ảnh như vậy rất dễ khiến người ta cảm nhận một nghịch lý đau lòng: trong một đất nước đang nói nhiều về phát triển, chuyển đổi số, tăng trưởng kinh tế và những mục tiêu lớn lao cho tương lai, vẫn còn những đứa trẻ vùng cao mà bữa ăn hằng ngày vẫn là một nỗi lo. Người dân tại những vùng nghèo vẫn phải vật lộn với kế sinh nhai, đường sá, học phí và những nhu cầu căn bản của đời sống.

Vì vậy, điều cần thiết sau vụ việc này không thể chỉ là một đợt quyên góp ngắn hạn. Một vài tấn gạo có thể giúp nhà trường giải quyết khó khăn trước mắt, nhưng không thể giải quyết tận gốc vấn đề. Điều người dân cần là một chánh sách lâu dài, minh bạch và đủ sức bảo đảm rằng không một đứa trẻ nào phải tới trường trong tình trạng thiếu thốn những điều kiện tối thiểu để học hành.

Câu chuyện tại Mường Phăng vì thế cần được nhìn như một lời cảnh tỉnh. Sau hơn 40 năm đổi mới, nếu vẫn còn những học sinh vùng cao phải chờ những lá thư kêu gọi trợ giúp mới có đủ điều kiện cho một bữa cơm ở trường, thì những con số phát triển dù đẹp đẽ tới đâu cũng chưa thể che lấp được khoảng cách giàu nghèo và những thiếu thốn vẫn còn tồn tại trong đời sống người dân. Trẻ em nghèo không cần những lời hứa lớn lao; trước hết, các em cần được ăn đủ, mặc đủ và được tới trường trong một điều kiện tử tế. Đó phải là trách nhiệm của xã hội và của chánh sách công, chớ không thể mãi đặt lên vai những tấm lòng thiện nguyện. 

NGƯỜI QUAN SÁT

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img