Tuesday, April 28, 2026

Nga-Triều: Liên kết quân sự trong bóng chiến tranh

Tại Bình Nhưỡng, cuộc gặp giữa Kim Jong-un và Andrei Belousov phát đi tín hiệu siết chặt hợp tác, đưa quan hệ giữa Triều Tiên và Nga vào một quỹ đạo mới đầy tính toán… 

Ngày 27/4/2026, hãng thông tấn trung ương Triều Tiên K C N A đồng loạt loan tin về cuộc gặp cấp cao giữa ông Kim Jong-un và ông Andrei Belousov tại Bình Nhưỡng, một sự kiện nhanh chóng thu hút sự chú ý của giới quan sát quốc tế trong bối cảnh cục diện địa chánh trị toàn cầu đang chuyển động mạnh. Không chỉ dừng lại ở các nghi thức ngoại giao thông thường, cuộc gặp này mang theo những tín hiệu rõ ràng cho thấy hai quốc gia đang tiến gần hơn tới một mối liên kết chiến lược có chiều sâu, đặc biệt trong lãnh vực quân sự.

Theo K C N A, trong buổi làm việc cùng ngày, ông Kim Jong-un khẳng định Triều Tiên sẽ tiếp tục ủng hộ các chánh sách của Nga, đồng thời nhấn mạnh nhu cầu tăng cường hơn nữa quan hệ hợp tác giữa hai nước trên cả phương diện quân sự lẫn chánh trị. Những lời lẽ này không phải là điều mới mẻ, nhưng lần này chúng xuất hiện trong một bối cảnh khác: khi chiến sự tại Ukraine vẫn chưa kết thúc, và Moscow đang tìm cách củng cố các mối quan hệ bên ngoài hệ thống đồng minh truyền thống của phương Tây.

Điểm đáng chú ý là cuộc gặp không chỉ mang tính biểu tượng. Theo phía Nga, hai bên đã đồng ý xây dựng một kế hoạch hợp tác toàn diện kéo dài 5 năm, dự kiến bao trùm giai đoạn 2027 – 2031. Ông Andrei Belousov cho biết kế hoạch này sẽ đặt nền tảng cho một mối quan hệ ổn định và lâu dài, vượt ra ngoài các thỏa thuận ngắn hạn trước đây. Việc chuẩn bị một chương trình dài hơi như vậy ngay từ bây giờ cho thấy cả Moscow lẫn Bình Nhưỡng đều đang tính toán cho một giai đoạn hậu chiến, nơi các liên kết chiến lược sẽ được tái định hình.

Chỉ một ngày trước đó, vào 26/4/2026, truyền thông Nga cũng đưa tin về sự hiện diện của một phái đoàn quân sự nước này tại Triều Tiên, trong đó có ông Belousov, để tham dự lễ khánh thành một đài tưởng niệm dành cho các binh sĩ Triều Tiên tử trận khi tham chiến tại vùng Kursk. Nếu được xác nhận đầy đủ, đây sẽ là một chi tiết đặc biệt nhạy cảm, vì nó cho thấy mức độ can dự thực tế của Triều Tiên vào chiến trường châu Âu, vượt xa những suy đoán trước đó.

Trong bối cảnh đó, nhận định của Lim Eul-chul, giáo sư thuộc Đại học Kyungnam, càng đáng chú ý. Ông cho rằng kế hoạch hợp tác 5 năm giữa Nga và Triều Tiên là dấu hiệu cho thấy hai nước đang chuẩn bị cho giai đoạn hậu chiến Ukraine, đồng thời mở ra khả năng về một liên minh mang tính thể chế, nơi các yếu tố chánh trị, quân sự và kinh tế được gắn kết chặt chẽ hơn.

Nếu nhìn lại lịch sử quan hệ giữa Triều Tiên và Nga, có thể thấy đây không phải lần đầu hai bên tìm cách xích lại gần nhau. Tuy nhiên, mức độ công khai và chiều sâu của các thỏa thuận hiện nay cho thấy một bước chuyển đáng kể. Khi các kênh hợp tác với phương Tây bị thu hẹp, Moscow buộc phải tìm kiếm đối tác mới, và Bình Nhưỡng, với vị thế đặc thù, trở thành một lựa chọn vừa mang tính chiến lược vừa mang tính thực dụng.

Ở chiều ngược lại, Triều Tiên cũng có những lợi ích rõ ràng. Việc tăng cường quan hệ với Nga không chỉ giúp nước này giảm bớt sự cô lập trên trường quốc tế, mà còn mở ra cơ hội tiếp cận kỹ thuật, nguồn lực và sự hậu thuẫn chánh trị từ một cường quốc quân sự. Trong một thế giới đang phân cực, việc đứng về phía một đối tác có cùng quyền lợi chiến lược trở thành một lựa chọn gần như tất yếu.

Tuy nhiên, chính sự tất yếu đó lại làm dấy lên nhiều lo ngại. Một mối liên kết quân sự sâu hơn giữa Nga và Triều Tiên không chỉ ảnh hưởng đến cục diện chiến sự tại Ukraine, mà còn có thể tạo ra những hệ lụy lan rộng sang khu vực Đông Bắc Á. Khi các liên minh mới hình thành, những ranh giới chánh trị cũng trở nên rõ nét hơn, kéo theo nguy cơ đối đầu gia tăng.

Điều khiến tình hình trở nên nghẹt thở không nằm ở một tuyên bố đơn lẻ, mà ở chuỗi hành động liên tiếp: từ cuộc gặp cấp cao, kế hoạch hợp tác dài hạn, cho đến sự kiện tưởng niệm tại Kursk. Mỗi bước đi giống như một mảnh ghép, khi ráp lại sẽ tạo thành một bức tranh lớn hơn, bức tranh về sự tái cấu trúc các liên minh trong thời kỳ hậu xung đột.

Trong bức tranh đó, ranh giới giữa chiến tranh và hòa bình trở nên mờ nhạt. Khi các quốc gia không trực tiếp tham chiến nhưng vẫn tham gia vào các hoạt động hỗ trợ, khi các thỏa thuận được ký kết không chỉ cho hiện tại mà còn cho cả tương lai hậu chiến, thì cuộc xung đột không còn bị giới hạn trong một khu vực cụ thể. Nó lan rộng, cả về không gian lẫn thời gian.    

Tính đến thời điểm này, chưa có dấu hiệu cho thấy Nga và Triều Tiên sẽ giảm tốc trong việc thúc đẩy quan hệ song phương. Ngược lại, những gì đang diễn ra cho thấy một xu hướng rõ ràng: từ hợp tác mang tính chiến thuật tiến dần tới liên kết chiến lược. Và khi tiến trình này đạt đến một mức độ nhất định, việc đảo ngược sẽ trở nên vô cùng khó khăn.

Trong một thế giới mà các liên minh cũ đang lung lay và các liên kết mới đang hình thành, mỗi động thái như cuộc gặp ngày 27/4/2026 không còn chỉ là một sự kiện ngoại giao. Nó là dấu hiệu của một sự chuyển biến sâu xa hơn – nơi các quốc gia đang tự điều chỉnh vị thế của mình trong một trật tự quốc tế chưa ổn định.

Không ai có thể chắc chắn những kế hoạch hợp tác hôm nay giữa Nga- Triều sẽ dẫn tới điều gì trong vài năm tới. Nhưng có một điều rõ ràng: khi các liên kết quân sự được củng cố, khi các kế hoạch dài hạn được vạch ra ngay giữa lúc chiến sự còn tiếp diễn, thì thế giới đang tiến gần tới một giai đoạn mà mọi tính toán đều mang màu sắc chiến lược, và mọi sai lầm đều có thể phải trả giá rất đắt.

NGƯỜI QUAN SÁT/ (tổng hợp…)

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img