Bán đảo Triều Tiên lúc này căng như sợi dây đàn. Bình Nhưỡng liên tiếp phô trương hỏa tiễn, trong khi Mỹ và Nam Hàn dàn binh sát ván. Chỉ cần một bước lỡ tay, ngòi nổ có thể bật lên bất cứ lúc nào, và lần này, hậu quả không còn là lời cảnh cáo suông…
Ngày 30 tháng 3 năm 2026, tại một địa điểm quân sự kín đáo gần Bình Nhưỡng, ông Kim Jong-un xuất hiện trước ống kính báo chí nhà nước Bắc Triều Tiên với dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc. Chung quanh là các chuyên viên kỹ thuật cùng một bộ máy đẩy của hỏa tiễn vừa thử xong. Hãng tin KCNA cho hay đây là bước tiến nhằm gia tăng sức răn đe. Nhưng ở Washington hay Seoul, người ta hiểu gọn hơn: phía Bắc đang thúc nhanh việc chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn.
Ngày 31 tháng 3, phía Nam Hàn loan báo đã phát giác những dấu hiệu bất thường từ nhiều bệ phóng di động của miền Bắc. Một viên chức quốc phòng không nêu tên cảnh báo khả năng Bình Nhưỡng bắn thử hỏa tiễn tầm xa trong những ngày tới là rất cao. Cùng lúc đó, phía Mỹ đưa thêm phương tiện theo dõi và hệ thống chống hỏa tiễn vào khu vực, đồng thời điều động chiến hạm có trang bị hệ thống Aegis tiến gần bán đảo.
Tình hình không chỉ dừng ở lời qua tiếng lại. Trước đó, ngày 29 tháng 3, Mỹ và Nam Hàn mở cuộc thao dượt chung quy mô lớn ngoài khơi biển Nhật Bản. Cuộc tập dượt có tàu sân bay, phi cơ oanh tạc tầm xa và hàng chục ngàn binh sĩ tham dự. Phía Mỹ nói đây là hoạt động phòng thủ, nhưng Bình Nhưỡng lập tức phản ứng dữ dội, cho rằng đó là bước dọn đường cho chiến tranh, đồng thời dọa sẽ đáp trả bằng sức mạnh chưa từng thấy.
Tại Tokyo, nhà cầm quyền Nhật Bản cũng không thể đứng ngoài. Ngày 31 tháng 3, Thủ tướng Nhật triệu tập cuộc họp khẩn với hội đồng an ninh, yêu cầu tăng cường hệ thống chống hỏa tiễn và nâng mức báo động tại các căn cứ quan trọng. Một viên chức thừa nhận chỉ cần một sai sót nhỏ trong lúc này cũng đủ gây hậu quả khôn lường.
Giới quan sát đặc biệt chú ý đến loại nhiên liệu rắn mà miền Bắc vừa đem ra thử nghiệm. Khác với loại nhiên liệu lỏng phải chuẩn bị lâu, loại này cho phép hỏa tiễn khai hỏa gần như tức thì. Điều đó có nghĩa là nếu xảy ra đụng độ, thời gian phản ứng của đối phương bị rút ngắn xuống mức cực kỳ nguy hiểm.
Chưa hết, trước đó hai ngày, 28 tháng 3, Bình Nhưỡng còn cho thấy họ đang hoàn chỉnh chương trình vệ tinh do thám. Hình ảnh công bố cho thấy ông Kim trực tiếp theo dõi dữ kiện từ quỹ đạo. Dù thực lực ra sao còn bàn cãi, nhưng mục đích thì quá rõ: họ muốn có con mắt từ trên cao để theo dõi mọi động tịnh của đối phương.
Sự kết hợp giữa hỏa tiễn, vệ tinh do thám và kho vũ khí nguyên tử ngày càng lớn khiến sự ổn định trên bán đảo Triều Tiên càng trở nên mong manh. Một số chuyên gia tại Seoul nhận định miền Bắc không chỉ lo phòng thủ mà còn chuẩn bị khả năng ra tay trước nếu thấy cần thiết. Chính điều này làm cho tình hình thêm phần dễ vỡ.
Ở phía bên kia, Washington cũng không có dấu hiệu lùi bước. Ngày 31 tháng 3, một viên chức cao cấp cho hay phía Mỹ đang tính chuyện siết thêm các biện pháp trừng phạt. Tuy nhiên, kinh nghiệm trước đây cho thấy những biện pháp này ít khi làm Bình Nhưỡng đổi hướng. Trái lại, nó thường được dùng làm lý do để họ đẩy mạnh thêm chương trình quân sự.
Điều trớ trêu là trong cuộc giằng co này, không bên nào thật sự muốn nổ súng trước, nhưng bên nào cũng chuẩn bị cho tình huống đó. Một cuộc thao dượt có thể bị hiểu lầm là tấn công thật. Một vụ thử hỏa tiễn có thể bị xem là khai hỏa. Trong bối cảnh mà thời gian tính bằng phút, thậm chí bằng giây, một sai lầm nhỏ cũng có thể kéo theo phản ứng dây chuyền.
Nguy hiểm nhất vẫn là vũ khí nguyên tử. Bình Nhưỡng coi đó là cái phao sinh tử, không dễ gì buông bỏ. Trong khi đó, phía Mỹ và đồng minh lại xem đây là mối đe dọa không thể chấp nhận. Hai lập trường đối chọi, không có chỗ đứng chung, khiến tình hình rơi vào thế bế tắc.
Đông Bắc Á lúc này chẳng khác gì một thùng thuốc súng. Từ Bình Nhưỡng, Seoul cho đến Tokyo và Washington, mọi động tịnh đều bị theo dõi sát sao. Không ai muốn chiến tranh, nhưng cũng không ai chịu lùi. Chính sự giằng co đó mới là điều đáng ngại nhất.
Khi đêm xuống trên bán đảo, những bệ phóng vẫn nằm im trong bóng tối. Nhưng không ai dám chắc sự im lặng ấy sẽ kéo dài bao lâu. Trong một thế giới mà chỉ cần vài phút là đủ để bấm nút, câu hỏi không còn là có xảy ra hay không, mà là khi nào. Và nếu điều đó thành sự thật, nơi đây sẽ không còn là điểm nóng nữa, mà sẽ trở thành tâm chấn của một cơn chấn động toàn cầu./.
NGƯỜI QUAN SÁT



