Sunday, July 5, 2026

150 người từ 50 quốc gia chính thức nhập tịch Mỹ tại Mount Vernon vào đại lễ bán thiên niên kỷ

CaliToday News — Những công dân tương lai của Hoa Kỳ ngồi trên những chiếc ghế xếp ngay ngắn trên thảm cỏ thuộc khuôn viên trang dinh của cố Tổng thống George Washington tại Mount Vernon vào hôm thứ Bảy vừa qua — đúng 250 năm sau ngày bản Tuyên ngôn Độc lập được công bố.

Dưới cái nắng gay gắt, đám đông trong trang phục lịch sự liên tục phẩy những chiếc quạt giấy in hình quốc kỳ Mỹ. Người thân của họ đứng quây quần dưới bóng râm của những tán cây hai bên lối đi, nơi một người phụ nữ cài hai lá cờ Mỹ nhỏ nhắn ngay trên mái tóc đuôi ngựa của mình.

“Xin chào buổi sáng tất cả quý vị,” bà Anne Neal Petri, người điều hành Hiệp hội Phụ nữ Mount Vernon, lên tiếng khai mạc.

“Xin chào buổi sáng!” đám đông hào hứng đáp lại.

“Vào chúc mừng sinh nhật nước Mỹ, Hợp chủng quốc Hoa Kỳ!” bà Petri reo vui.

Có tất cả 150 người đến từ 50 quốc gia khác nhau trên khắp thế giới đang ngồi trước lễ đài nhỏ, chuẩn bị thực hiện nghi thức tuyên thệ nhập tịch vào đúng ngày Lễ Độc lập — dấu mốc kỷ niệm 250 năm lập quốc của Hoa Kỳ. Trong số đó có Trung sĩ Thủy quân Lục chiến Mỹ Diakaria Sangare, người gốc Guinea. Anh trang nghiêm trong bộ lễ phục màu xanh biển (Dress Blue) được là phẳng phiu, ngực trái đính ba tấm huân chương.

Sangare từng tham gia hai đợt phái biệt động quân sự hải ngoại, và giống như tất cả những người có mặt tại đây, anh đã phải trải qua một lộ trình nhập tịch dài đằng đẵng: từ các kỳ thi sát hạch, phỏng vấn, thẻ xanh cho đến thủ tục sinh trắc học. Nhiều người khác trong đám đông được biết là đã đến từ những vùng đất chìm trong khói lửa bạo lực, số khác phải đào thoát khỏi sự đàn áp, bách hại chính trị.

Sau bài diễn văn tri ân những cống hiến của George Washington, ban tổ chức trang trọng mời toàn thể hội trường đứng lên thực hiện nghi thức chào cờ.

Tất cả đồng loạt đứng dậy. Những chiếc mũ được tháo xuống, những bàn tay đặt lên ngực trái, những chiếc quạt giấy cũng ngừng đung đưa.

Giai điệu hào hùng của bài quốc ca vang lên: “And the rocket’s red glare, the bombs bursting in air, gave proof through the night that our flag was still there” (Và ánh lửa đỏ của hỏa tiễn, bom nổ trên không trung, đã minh chứng qua đêm dài rằng lá cờ của chúng ta vẫn còn đó). Trong khoảnh khắc ấy, Trung sĩ Sangare giơ tay chào điều lệnh một cách kiên định, gương mặt lộ rõ vẻ nghiêm trang.

Khi bài hát kết thúc, những tân công dân vỗ tay và trở về chỗ ngồi. Một phát ngôn viên khác tiếp tục đề nghị họ đứng lên và giữ nguyên tư thế khi tên quốc gia gốc của mình được xướng lên.

“Albania.” Một người phụ nữ ở hàng ghế đầu với mái tóc đen dài đứng dậy, nụ cười rạng rỡ, tay cầm một lá cờ Mỹ nhỏ.

“Bangladesh.” Một người đàn ông mặc áo sơ mi đen đứng lên. Người phụ nữ Albania quay lại nhìn và mỉm cười khích lệ anh.

Nghi thức cứ thế tiếp diễn qua 50 quốc gia, từ Trung Quốc, El Salvador, Iraq cho đến Mông Cổ. Từng người một đứng dậy, có người mỉm cười rạng rỡ, có người lại giữ vẻ điềm đạm, sâu lắng.

Khi từ “Morocco” vang lên, một người đàn ông ở phía sau phấn khích giơ cao nắm đấm lên không trung. Đứa con trai nhỏ nhìn bố rồi cũng làm theo, tay nắm chặt một lá cờ nhỏ.

Ngay sau đó, toàn thể đám đông cùng giơ tay phải, đồng thanh đọc lời Thệ nguyện Trung thành (Oath of Allegiance) — một phiên bản không có nhiều khác biệt so với lời thệ nguyện mà tướng Washington từng ký vào năm 1778.

“Xin chúc mừng tất cả quý vị,” người điều phối tuyên bố. “Quý vị đã chính thức trở thành công dân Hoa Kỳ.”

Tiếng vỗ tay và tiếng cười vang dội khắp không gian, theo sau đó là lời Tuyên thệ trước Quốc kỳ (Pledge of Allegiance). Trung sĩ Sangare đặt tay lên ngực trái, khẽ nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc thiêng liêng.

Cách đó không xa là một cây hoàng đàn (tulip poplar) được trồng theo chỉ thị của George Washington đúng 250 năm trước. Cây cổ thụ ấy đã đứng đó, lặng lẽ chứng kiến toàn bộ dòng chảy lịch sử của nước Mỹ.

Nhà sử học Douglas Bradburn, người phát biểu tiếp theo, đã chỉ tay về phía cái cây cổ thụ này trước khi giới thiệu vị khách mời đặc biệt của ngày hôm nay.

“Tất cả những câu chuyện tạo nên con người quý vị trước đây, giờ đây đều đã trở thành một phần câu chuyện của nước Mỹ,” ông Bradburn xúc động nói. “Khi có ai đó hỏi tôi rằng người Mỹ là những người như thế nào, tôi sẽ kể cho họ nghe về chính quý vị, và về những hành trình của quý vị.”

“Mặt khác, kể từ nay, mọi câu chuyện, mọi thăng trầm lịch sử của nước Mỹ cũng chính là lịch sử của quý vị. Cha già dân tộc của đất nước này chính là George Washington.”

Và “vị tổng thống đầu tiên”, hóa ra lại chính là diễn giả tiếp theo của buổi lễ.

Khi được giới thiệu, một diễn viên tái hiện hình tượng George Washington bước ra, đứng cạnh bức đại kỳ Mỹ đang rủ bóng, bên hông đeo thanh gươm lệnh. Ông bước lên lễ đài, ngả mũ chào khán thính giả và bắt đầu cất lời.

“Ngày hôm nay, danh xưng ‘Người Mỹ’ thuộc về các bạn, hoàn toàn và trọn vẹn như nó thuộc về tôi vậy,” ông nói. Vị “tổng thống” hoài niệm về những chặng đường gian khổ mà họ đã vượt qua để đứng được ở vị trí này, nơi lịch sử cá nhân của họ chính thức hòa vào làm một với dòng chảy của nước Mỹ.

“Vì vậy, các bạn công dân Mỹ của tôi, tôi chỉ muốn nói một điều giản dị: ‘Chào mừng các bạn đã về nhà’.”

Sau khi buổi lễ bế mạc, Trung sĩ Thủy quân Lục chiến Sangare đứng chụp một bức ảnh kỷ niệm. Hai tay anh đan vào nhau phía trước, cầm chiếc quạt giấy in hình quốc kỳ, chiếc mũ đồng phục hơi nghiêng sang một bên.

“Tôi vừa chính thức trở thành công dân Mỹ,” anh chia sẻ, những cảm xúc dâng trào được gói trọn trong một nụ cười đầy chân thành.

Nguồn Tổng hợp

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img