Thursday, April 16, 2026

Giá Trị Của Tình Thương

Tôi có thói quen mua hàng tại tiệm tạp hóa Grocery Outlet- một hệ thống bán lẻ rất lớn của Hoa Kỳ vì hàng ở đây tương đối rẻ hơn Wal-Mart. Cách đây hơn một năm, vừa bước ra khỏi tiệm nằm ở Down Town, San Jose, tôi thấy một cô gái Mỹ trắng tuổi khoảng 30 đang ngồi tựa vào tường, bên cạnh là một cái bọc, có lẽ đựng quần áo hay cái gì đó. Mặt cô ta rất buồn, mắt như nhìn vào cõi hư vô. Rõ ràng cô là một người vô gia cư. Tự nhiên tôi xúc động vì nghĩ rằng mình là kẻ di dân trôi giạt qua đây, dù nghèo nhưng cũng có một mái ấm gia đình, cuộc sống tương đối bình yên, đâu phải sống đời vô gia cư lang thang như thế này. Còn cô ta, một người Mỹ trắng, quê hương của cô là đây, tổ tiên của cô đã đóng góp mồ hôi nước mắt để xây dựng đất nước này. Tại sao cô lại là người vô gia cư không cửa không nhà? Tôi ngồi xuống và rút tờ giấy 20 đô-la đưa cho cô. Cô ta không nói gì mà chỉ lặng lẽ gật đầu. Tôi hỏi,  “Cô có gia đình không?”. Cô ta không trả lời, tôi nói tiếp, “Cô cần có một mái ấm gia đình. Cô không thể sống cô đơn.” Cô ta cũng chẳng nói năng gì. Tôi nói tiếp, “Cô còn có một tương lai. Cô cần có công ăn việc làm”. Nói xong tôi đứng dậy và bước đi.
Vì tuổi già, tôi có thói quen đi bộ, một hình thức tập thể dục để bảo vệ sức khỏe. Cách đây ít ngày, trong lúc đang tản bộ, tôi thấy một người đàn bà có lẽ khoảng 40 hay 50 tuổi, nằm ngủ trên bãi cỏ của một tàng cây cổ thụ, bên cạnh là chiếc xe mua sắm lấy được ở các siêu thị. Trên chiếc xe là mấy vỏ chai nước lọc, lon cô-ca gom được ở các thùng rác và một mớ quần áo cũ rách. Rõ ràng đây là một người đàn bà vô gia cư tiều tụy. Tự nhiên tôi xúc động tự hỏi, tại sao lại có một người đàn bà nằm ngủ ở vệ đường như thế này?  Tôi ngồi xuống và lấy tay vỗ nhẹ mấy cái vào vai bà ta. Sau mấy cái vỗ, bà ta tỉnh ngủ và ngạc nhiên đưa mắt nhìn tôi. Tôi rút trong ví ra tờ giấy 20 đô-la đưa cho bà. Bà ta khẽ gật đầu nói tiếng “Cám ơn”. Rồi bà ta đưa tay vào túi áo như kiếm cái gì đó rồi đưa cho tôi một bức tượng nhỏ bằng đầu ngón tay út. Có lẽ đó là bức tượng Chúa Jesus. Tôi bỏ bức tượng vào túi và bước đi. Dù là một người theo Phật nhưng tôi trân trọng niềm tin của các tôn giáo khác. Về nhà, tôi đặt bức tượng đó lên bàn thờ Phật Di Lặc dựng ở ngoài sân. Trong suốt 45 năm hoằng pháp, Đức Phật không hề công kích bất cứ tôn giáo nào mà chỉ nói lên những gì ngài chứng đắc để chúng sinh vơi bớt khổ. Ngoài ra ngài còn ca tụng một số tu sĩ thánh thiện của Bà La Môn. Tiền thân của ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát là một cô gái đức hạnh, hiếu thảo Ba-la-môn.

 Trong cả hai trường hợp nói trên, tôi nghĩ rằng dù tôi có cho mỗi người 100 đô-la cũng không thể thay đổi cuộc sống quá bất hạnh của cô gái và người đàn bà này. Nhưng may đâu, qua hành động từ thiện nhỏ bé đó mà hai người xúc động, từ đó lấy lại nghị lực để vượt qua cuộc sống khổ đau này. Nếu quả thật như vậy thì chính tình thương, chính tình thương đã chuyển hóa cuộc đời của con người. Từ ngày học Phật tôi thấy rằng muốn cứu giúp ai chúng ta không phải chỉ bằng lời nói hay thuyết giảng mà phải bằng tình thương. Tình thương có một sức mạnh vô biên để cảm hóa con người.
Bạn ơi,
Thế giới này dù có văn minh thế nào đi nữa. Dù khoa học có tiến bộ thế nào đi nữa…thì cũng chỉ là vô nghĩa và vô ích nếu nó không xây dựng được tình thương giữa con người và con người. Chúng ta xuất hiện trên trái đất này để làm gì đây? Để chém giết nhau? Để tranh giành, lường gạt nhau? Để gom góp hết của cải vật chất cho chính bản thân mình, cho gia đình mình? Xét cho cùng, cuộc sống này dù là tỷ phú hay nghèo khó cũng đều là ảo ảnh và vô nghĩa. Chỉ có một chút nhỏ bé để an ủi chúng ta chính là tình thương. Chính lòng từ bi sẽ giúp chúng ta bớt dằn vặt về sự vô nghĩa và vô duyên của cuộc sống này.
Bạn ơi,
-Đừng chuyển hóa một quốc gia khác bằng vũ khí và bom đạn. Mà hãy chuyển hóa họ bằng tình thương. Dùng bạo lực để chuyển hóa một quốc gia chỉ tạo thêm thù hận. Nghiệp đó sẽ chuyển từ đời này sang đời khác, mãi mãi không dứt.
-Cha mẹ, con cái, anh chị em, bạn bè, vợ chồng hãy đối xử với nhau bằng tình thương. Cuộc đời này đã hàm chứa muôn vàn khổ đau. Tại sao chúng ta lại còn tạo thêm khổ đau cho nhau?

Bạn ơi, 
Trong lúc đêm khuya thanh vắng, hãy ngồi tĩnh tọa, hãy quán chiếu xem ý nghĩa của cuộc sống này là gì. Lúc đó bạn sẽ tìm ra câu giải đáp: Đó là tình thương.


Thiện Quả Đào Văn Bình

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img