Monday, September 14, 2026

CẢM TƯỞNG CỦA MỘT PHỤ HUYNH LAM VIÊN THAM DỰ TRẠI HUYỀN TRANG VI-Sacramento , CA, 9/2026.

Nguyên Bảo – Trần Phước

Tôi có nhiều duyên lành được tham dự mấy trại huấn luyện và Đại hội của tổ chức GĐPTVN Miền Quảng Đức tại Nam Cali. Nhưng với tôi, dự trại Huyền Trang VI lần này đã để lại trong tâm khảm tôi nhiều ấn tượng sâu sắc, đặc biệt. Cũng thời gian trước đó không bao lâu, tôi được mời dự trại Tâm Chánh như một quan khách vốn gần gũi, thân tình và ngưỡng mộ “tình Lam thắm thiết, kéo sơn”. Trước đây, lòng tôi cứ phập phồng lo ngại rằng liệu những thế hệ Lam viên tiếp đến sẽ sống như “những Mỹ con”, trong sinh hoạt mang danh GĐPTVN có còn duy trì được tiếng Việt mẹ đẽ, có còn đọc tụng rành rẽ những bài Kinh căn bản, các bài hát truyền thống, những hiệu lệnh, trò chơi thuần túy tiếng Việt nữa không?!? Và rồi
đây, lớp người anh  chị Trưởng vào tuổi xế chiều liệu khi giao tiếp với các em Lam thế hệ mới đã mất dần hay quên hẵn ngôn ngữ Việt, thì mối giao tiếp đó có còn dễ dàng “hiểu và thương” không?
Nhưng, mọi mối lo xa đó của tôi đã không còn nữa sau khi tôi dự Huyền Trang VI.
Trại huấn luyện vào thời điểm này là một chiếc cầu nối đặc biệt đúng lúc, đúng chỗ. Đúng lúc là vì đây là lúc đa phần anh chị trưởng dày dạn kinh nghiệm và dạt dào tâm huyết, có người lần lượt an tịch (ra đi, “nghỉ hưu”, bệnh tình trầm kha, vào viện dưỡng lão), có người không còn đủ sức khỏe tâm thân để gánh vác trách nhiệm đoàn đội. Thì các Huynh trưởng tốt nghiệp trại HT6 lúc này là lớp người sẽ đứng cạnh quý anh chị cấp Tấn cấp Dũng kỳ cựu, làm cầu nối giữa thế hệ Lam trung niên, lão niên với thế hệ Lam “mầm măng” và “tre ống vươn tầm”. Lợi thế của các HTr tốt nghiệp không chỉ là thu tiếp những kỹ năng và tinh thần lãnh đạo chỉ huy, tăng bồi giáo pháp, thăng tiến tình Lam, mà còn do họ thông thạo 2 ngôn ngữ, văn hóa, tập quán, nếp sống người Mỹ và Việt.
Đúng nơi, vì trại HT6 được tổ chức ngay tại Cali, Hoa Kỳ. Đây là nơi quy tụ các anh chị Huynh trưởng kỳ cựu cầm đoàn đứng ra tổ chức trại và trao truyền mọi kinh nghiệm, sở đắc, kỹ năng phong phú. Và đa số các Lam viên dự trại với vai trò học viên đều đã “vào đời”, học lực đại học, là y sỹ các ngành, dạy học, làm hãng xưởng, chủ các nhà hàng….Với những background như thế, chắc chắn các học viên Lam tiếp nhận các bài học dễ dàng, trao đổi những nhận thức, ý kiến trao đổi nhau trong lúc tranh biện thật lý thú, và chắc chắn khi trở về đoàn đội tại địa phương, các học viên tốt nghiệp sẽ trao truyền lại cho đàn em một cách sáng tạo, hấp dẫn.
Mối ưu tư của tôi về rào cản ngôn ngữ, văn hóa giữa 2 thế hệ Lam già và trẻ hoàn toàn xóa tan sau khi tôi ngồi thưởng thức chương trình văn nghệ của các học viên trên sàn sân khấu ngoài trời vói một nền phông logo Trại rất mỹ thuật và đầy ý nghĩa. Từ màn diễn múa lân mở màn chương trình cho đến các màn trình diễn hoạt cánh, ca hát, vũ điệu đều thấm đượm hồn nước Việt tộc, tình tự quê hương tiên tổ, ngôn từ đất nước gấm vóc chưa hề phai nhạt. Màn hoạt cảnh Đường Tăng Huyền Trang du hành và trở về có nội dung độc đáo, vừa theo sát lịch sử vừa sáng tạo, làm phong phú hóa câu chuyện vừa hiện thực vừa phóng tưởng. Tôi đảo mắt nhìn toàn bộ hội trường nơi đông đảo khán giả đang ngồi theo dõi văn nghệ. Ai ai cũng nở nụ cười thích thú, đồng cảm, đồng điệu, không ngớt vỗ tay tán thưởng.
Theo dõi các mạng của Ban Tổ Chức trại do BHD/GĐPTVN tại Hoa Kỳ nói chung và BHD/GĐPVN Miền Quảng Đức nói riêng, mới thấy Quý Anh Chị Trưởng đã chăm lo Trại rất kỷ lưỡng. Dồn dập các bài viết phong phú về Mục Đích, Ý Nghĩa, Nội Dung trại, về Trách Nhiệm, Sứ Mạng , tỉnh thần Lãnh Đạo, Hướng Dẫn trong sáng , vô cầu, vô vị lợi bản thân …được phổ biến trước khi trại khai diễn. Đó là sự chuẩn bị nhận thức, kiến văn và tinh thần cho trại viên trước khi bước vào sân trại. Một điều thiếu sót nếu không nhắc đến trại trường rất là thuận tiện cho mọi sinh hoạt tập thể. Đó là Tu Viện Kim Quang rất rộng thoáng, phòng ốc đầy đủ tiện nghi, sân chùa tú mỹ thiền tĩnh, chư Tăng Trú trì, Chứng Minh tỏa tâm từ và rộng lòng giáo dưỡng.  Cũng phải ca ngợi Ban Dưỡng Thực quá chu tất và nấu ăn quá xuất sắc, 6 ngày trại là 6 lần được thưởng thức các món khác nhau, ai cũng kháo nhau “ngày nào cũng được ăn ngon quá!”.
Tôi chỉ tiếc 6 ngày trại quá ngắn ngủi để các Huấn Luyện Viên, Giảng Viên có thêm thời giờ triển khai cặn kẻ bài học, và 50 học viên có thêm cơ hội thu tiếp, tranh biện, tranh luận, chia sẻ tri thức.
Trở về nhà sau khi tan trại, lòng tôi cứ bồi hồi, ngổn ngang những niềm  phấn chấn, hy vọng, lẫn nuối tiếc: giá mà mình trẻ lại được làm một học viên và được cầm đoàn sau đó! Dặm thêm: Những tập Tài Liệu Học Tập, Chương Trình Trại, Bản Tin được ấn hành qui mô, trang bìa  được design trang nhã, đẹp mắt, nội dung đầy đủ, được phổ biến đúng lúc. Nón lưỡi trai, 2 chiếc áo thun tay ngắn màu trắng và màu da trời có in phù hiệu Sen Trắng, hình logo trại, phù hiệu Trại phù điêu
giả đồng để đeo cổ, cả 3 là những kỷ vật xinh xắn, dễ thương. Dưới bóng cây rậm mát sát cạnh những dãy bàn ghế dùng cho mọi người ngồi ăn uống hoặc ngơi nghỉ, tụm đầu trò chuyện, là một bộ phận cung cấp giải khát tuyệt hảo, cà phê và trà đủ loại thơm phức, nước ngọt, nước trong nóng lạnh. Có thể nói đây là một quán cóc, một quán vỉa hè mang tên “LÀ VIỆT”, với chủ quán là một Huynh trưởng thuộc Ban Tổ Chức luôn luôn túc trực sẵn,  tươi cười đón tiếp và phục vụ ân cần, nhã nhặn “khách muôn phương” (Chư Tăng Ni, quan khách, trại sinh,…)

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img