Wednesday, January 7, 2026

Walk for Peace – Những Bước Chân Tỉnh Thức Trên Con Đường Hòa Bình

Những bước chân thanh thản và bình an của các tu sĩ Phật giáo lặng lẽ đi qua phố xá, làng mạc, đồng quê nước Mỹ không nhằm tạo nên một nghi thức tôn giáo hoành tráng, cũng không để phô bày hình ảnh uy nghi của chùa to, tượng lớn. Đó chỉ là những bước chân bách bộ trong tỉnh thức, bước đi trong Chánh niệm, Từ bi, Hỷ xả, như chính con đường mà Đức Phật đã đi hơn hai nghìn năm trước.

Không trống kèn, không lễ nghi cung đình.

Không diễn thuyết triết lý cao siêu.

Không quyền lực, không sở hữu —

thậm chí không xem mạng sống này là của riêng mình.

Chỉ có một người khất thực sống trọn một ngày, đi giữa đời với tâm rỗng rang, khiêm cung và giản dị tuyệt đối.

Chính bằng hình ảnh đó, hơn một trăm năm qua, người Mỹ đã đến gần và hiểu Phật giáo. Không phải qua kinh sách dày đặc hay thuật ngữ triết học khó hiểu, mà qua một đời sống được thực tập. Đức Phật chưa bao giờ đặt trọng tâm vào lý thuyết suông. Ngài dạy rằng: con đường hành trì quan trọng hơn mọi lời giảng.

Đã có biết bao vị cao tăng mang Phật giáo đến với phương Tây. Nhưng ở những vùng xa xôi, hẻo lánh, nơi không có chùa chiền, không có học viện, mấy ai từng được gặp một tu sĩ, mấy ai thật sự chạm được tinh thần Phật pháp?

Chính hành trình bách bộ này đã xóa đi khoảng cách đó.

Không xe đưa đón.

Không nghi lễ trang trọng.

Không hàng rào tôn giáo.

Chỉ có con người đi đến với con người.

Người nông dân, người lao động, người vô gia cư, người già cô đơn hay những gia đình bình dị nơi thôn quê — họ không cần những bài giảng cao xa. Điều họ cần là sự an lạc, bình đẳng, và tình thương không điều kiện. Và họ nhận ra điều đó nơi từng bước chân chậm rãi, nơi dáng điềm nhiên của một người tu không mang theo bất cứ điều gì để ban phát, ngoài sự hiện diện tỉnh thức.

Walk for Peace không phải là một phong trào, càng không phải một chiến dịch tôn giáo.

Đó là một lời nhắc nhở thầm lặng rằng hòa bình không đến từ diễn đàn, mà từ tâm người đang bước đi.

Khi một bước chân đặt xuống trong chánh niệm,

thì mảnh đất ấy trở thành đất lành.

Khi một con người sống không chiếm hữu,

thì bạo lực tự nhiên không còn chỗ đứng.

Phật giáo đến với người Mỹ — và với nhân loại — không bằng quyền uy, mà bằng sự khiêm cung. Không bằng ngôn từ, mà bằng đời sống. Và trong những bước chân bình an ấy, con đường hòa bình đang dần hiện ra — ngay nơi chúng ta đang đứng.

Nguyễn Ngọc Mùi 

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img