Tuesday, January 13, 2026

TÂM TÌNH VỚI CỐ NHÀ BÁO NGUYỄN XUÂN NAM!

San Jose – California (15/01/2026): Hôm nay Thứ Năm ngày 15/1, khi quý đọc giả và thân hữu đọc được những dòng chữ này thì tôi đang có mặt tại Nghĩa trang Oak Hill Memorial Park, 300 Curtner Ave, San Jose CA 95125 để tiễn đưa người bạn thân nhất, đồng nghiệp, người ký giả yêu nghề là anh NGUYỄN XUÂN NAM, người sáng lập hệ thống Truyền thông Calitoday và là chủ nhiệm, chủ bút nhật báo Calitoday (gồm báo giấy và Online tại www.baocalitoday.com (tiếng Việt) và www.calitoday.net (tiếng Anh) và Truyền hình Calitoday tại www.YouTube.com/truyenhinhvietnam1).

Cố nhà báo NGUYỄN XUÂN NAM sinh ngày 01 tháng 01 năm 1955 tại Ninh Hòa, Khánh Hòa, Việt Nam; sau thời gian lâm trọng bệnh, anh đã mất lúc 03:00PM chiều Thứ Năm 18/12/2025 tại bệnh viện ở San Jose (nhằm ngày 29 tháng 10 năm Ất Tỵ 2025) trong sự yêu thương và hiện diện của hiền thê là chị Dương Thúy Hồng và con gái Nguyễn Thúy Quỳnh cùng con trai Nguyễn Nghiệp Vĩnh của anh. 

Anh NGUYỄN XUÂN NAM hưởng Thọ 71 tuổi. Sau khi mất, thi hài của anh đã được quý Thượng Tọa đưa thẳng về nhà quàn của Nghĩa trang Oak Hill nơi anh đã đặt chỗ trước cho ngày an nghỉ của  chính anh. 

Tôi rất đau buồn xin thành kính phân ưu với chị Dương Thúy Hồng và các con cháu cùng đại tang gia và xin cầu nguyện cho hương linh bạn hiền của tôi là Cố Nhà Báo NGUYỄN XUÂN NAM, Pháp danh Tâm Phương (Phật giáo Việt Nam) – Gelek Jamyang (Phật giáo Tây Tạng) được về Cõi Phật vĩnh hằng hạnh phúc.

Thời trai trẻ ở Sài-Gòn trước năm 1975, tôi làm ký giả thường trực cho Nhật báo SỐNG là tờ báo lớn nhất Miền Nam Việt Nam của Nhà văn Chu Tử (Chu Văn Bình). Bút hiệu và tên thường gọi của tôi là Huyền Anh. Tôi đã đưa một người bạn thân của tôi trong Nhóm Thơ Bằng Hữu Giới Tuyến do tôi lập ở Quảng Trị vào làm phóng viên cho Nhật báo SỐNG và cặp bài trùng Huyền Anh – Nguyễn Hoàng Đoan chuyên về phóng sự. Nguyễn Hoàng Đoan sau nầy là phu quân của nữ Danh ca Khánh Ly. Nhóm SỐNG rất đông các nhà văn, nhà báo nổi tiếng và họ rất thương chúng tôi là hai cây bút trẻ nhất. Tôi được vợ chồng anh chị Thi sĩ Trần Dạ Từ và nữ Văn sĩ Nhã Ca thương yêu giúp đỡ. Sau khi Nhật báo SỐNG bị đóng cửa, tôi được mời viết tin tức cho các Nhật báo khác như Hòa Bình, Độc Lập, Thời Luận, Thời Thế, Da Vàng, v.v..

Ngày 30-4-1975 khi Cộng sản Miền Bắc chiếm Sài-Gòn, Nhà văn Chu Tử lên tàu vượt biên chạy đến cửa sông Cần Giờ để ra biển Vũng Tàu thì bị Cộng sản bắn một quả B40 nổ trên tàu và ông Chu Tử là người duy nhất tử nạn khi ông đang đứng trên mui chiếc tàu sắt! 

Ngày 30-4-1975, tôi có nhiều khả năng để rời Saigon nhưng lúc đó con gái đầu lòng của tôi với một nữ nghệ sĩ chỉ chưa đầy 3 tuổi đang bị bệnh nên tôi đành kẹt lại.

Tôi và anh Thi sĩ Trần Dạ Từ xoay xở làm gỗ ván sàn, thớt me để giao cho một cơ sở của Lâm Nghiệp Rừng xuất khẩu. Nhưng bất chợt vào khoảng cuối tháng 8/1975, anh chị Trần Dạ Từ, Nhã Ca và tôi bị bắt bịt mắt đưa về giam tại sở Công An thành phố HCM với tội danh trong tổ chức đặt bom phá nổ con rùa ở công viên Quốc Tế tức hồ Con Rùa tại ngã tư Duy Tân – Trần Quý Cáp phía sau nhà thờ Đức Bà, quận 1, Sài Gòn.

Sau hơn 1 tuần bị lấy cung do một họa sĩ nằm vùng tên là Họa sĩ Ớt tức Huỳnh Bá Thành, bí danh Ba Trung chỉ huy lấy cung, chúng tôi bị ghép tội “Gián điệp”, phản động “Tuyên truyền chống phá cách mạng”, cho đặt bom nổ con Rùa đội bia ở công trường Quốc Tế.

Rồi vào nửa đêm, chúng tôi được gọi tên ra ngồi xếp hành đôi và bị còng tay cứ hai người thành một cặp. Hầu hết các nhà văn, nhà báo tên tuổi đều bị bắt, nhưng chỉ có một phụ nữ duy nhất là Nữ văn sĩ Nhã Ca tức Trần Thị Thu Vân tác giả của bút ký “Giải Khăn Sô Cho Huế” viết về cuộc sát hại của Cộng sản giết khoảng gần 5.000 người ở Huế khi họ chiếm cố đô vào Tết Mậu Thân. Nhã Ca bị còng tay chung với Linh mục Trần Hữu Thanh của Dòng Chúa Cứu Thế Saigon. Tôi thì còng tay chung với nhà báo Minh Vồ! Tất cả chúng tôi bị đưa về nhà tù số 4 Phan Đăng Lưu quận Phú Nhuận và sau đó mỗi người được đưa đi mỗi nơi khác nhau.

Tôi bị đưa đi giam tại nhà tù Chí Hòa một thời gian và sau nầy bị đưa đi các trại trừng giới khác nhau trong rừng thiêng nước độc. 

Nhiều năm sau khi tôi được thả ra, tôi nghe tin anh Trần Dạ Từ và chị Nhã Ca đã được Hội Văn Bút Quốc Tế 

(PEN International, viết tắt  PEN=Poets, Essayists & Novelists) phối hợp với Ân Xá Quốc Tế, và sự bảo lãnh của Thủ tướng Thụy Điển Ingvar Karlsson can thiệp nên được trả tự do và đưa gia đình qua Thụy Điển.

Sau nầy khi tôi được qua định cư tại California Hoa Kỳ, tôi được gặp lại anh chị Trần Dạ Từ và Nhã Ca đã qua Mỹ và làm Chủ nhiệm, Chủ bút Nhật Báo VIỆT BÁO tại Nam California và hai tờ báo phụ gồm Nhật báo Việt Báo tại Bắc California và tuần báo Việt Báo tại Houston Texas.

Tôi được mời làm Giám Đốc, Chủ bút Nhật báo Việt Báo Bắc California xuất bản mỗi tuần 5 ngày trừ Thứ Bảy và Chủ Nhật. Chị Nhã Ca giới thiệu cho tôi gặp anh Chủ nhiệm, Chủ bút NGUYỄN XUÂN NAM mà chị cho hay trước đây chị từng có dự định hợp tác với Calitoday.

Từ khi qua định cư tại Mỹ, tôi không cho ai biết tên thường gọi của tôi là Huyền Anh, tôi chỉ dùng tên thật của tôi là HẠNH DƯƠNG trên Truyền thông, Báo chí và trong một số công việc kinh doanh. 

Qua làm việc với nhau, tôi rất mến phục anh Nguyễn Xuân Nam vì thấy anh quả là một người hiểu biết rộng, có chí lớn, có đam mê nghề nghiệp cầm bút vì cộng đồng, vì lý tưởng phục vụ mọi người và không hề mưu lợi cá nhân.

Tôi cũng gặp lại một người bạn cũ là nhà báo VŨ BÌNH NGHI, chủ nhiệm chủ bút Nhật báo Thời Báo San Jose. Khi tôi làm Tổng Thư Ký cho Nhật báo Da Vàng ở Saigon thì anh Vũ Bình Nghi là Tổng Thư Ký cho Nhật báo Xây Dựng của Linh mục Lãm tại Saigon. Trong một tang lễ của vợ chồng một chủ báo bị ám sát chết ở Saigon, tôi đưa anh Vũ Bình Nghi đi dự tang lễ và tôi hát một đoạn bà ca vĩnh biệt. Khi trở về thì anh Vũ Bình Nghi buột miệng nói “Sau này tao chết thì Huyền Anh nhớ hát bài này cho tao nhé!”

Không ngờ khi tôi đẩy xe lăn đưa anh Nguyễn Xuân Nam đến nghĩa trang Oak Hill tiễn đưa anh Vũ Bình Nghi, tôi đã giữ lời hứa và hát bài ca đó: “Thôi vĩnh biệt mọi người, tôi ra đi lần cuối, không bao giờ gặp lại, hẹn nhau trên nước Trời! Thôi vĩnh biệt mọi người.. Hôm nay tôi đi rồi, ngày mai phiên bạn tới, không bao giờ gặp lại.. Hẹn nhau trên nước Trời !” Hôm đó anh Nguyễn Xuân Nam mệt nên không phát biểu gì.. Khi tôi đẩy xe lăn cho anh ra về thì anh nói với tôi: “Nếu Hạnh Dương chết trước thì Nam sẽ tổ chức tang lễ cho Hạnh Dương; nhưng nếu Nam chết trước thì Hạnh Dương hát bài “Vĩnh biệt” nầy cho tang lễ của Nguyễn Xuân Nam nhé!”. Cả hai chúng tôi cùng cười.. Thần chết là mù hễ vớ trúng ai là bắt đi thôi đâu biết già hay trẻ! Nhưng không ngờ anh Nguyễn Xuân Nam đã ra đi thật rồi mặc dù tuổi trẻ hơn tôi.

Những ngày cuối đời anh, tôi rất bận với nhiều công việc và lo bài hằng ngày cho Hãng Thông tấn VietPressUSA News của tôi (www.vietpressusa.us), nhưng do một số nhân viên và biên tập viên của Calitoday đã nghỉ ngang đột ngột nên tôi đã đến giúp viết bài cho Calitoday với tên thật là Ký giả Hạnh Dương (trên Online www.baocalitoday.com quý đọc giả có thể đọc tin hằng ngày của tôi). Tôi cũng làm chương trình Truyền Hình đúc kết tin tức cuối ngày trên Truyền hình của hệ thống Truyền thông Calitoday tại: www.YouTube.com/truyenhinhvietnam1.

Khi còn ở Việt Nam trước năm 1975, ngoài nghề viết báo, tôi sáng tác nhạc, viết truyện phim, nhạc phim, sản xuất điện ảnh, làm thơ và vẽ tranh sơn dầu với bút hiệu Huyền Anh. Năm 1970 tôi sản xuất cuốn phim truyện chiến tranh của tôi mang tựa đề “TẤM THẺ BÀI” do tôi viết truyện phim, phân cảnh kỹ thuật, nhạc phim và do Đạo diễn Bùi Sơn Duân làm đạo diễn, Việt Ảnh Films sản xuất. Nhưng vì bản nhạc chính của Phim mang tựa đề “Tấm Thẻ Bài” do nữ danh ca Thanh Thúy hát, Nhạc sĩ Ngọc Chánh viết hòa âm và dàn nhạc Shotguns đệm nhạc, đã kiến nhiều triệu người yêu thích và đặc biệt quân nhân VNCH rất thích bản nầy nên Bộ Thông Tin và Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị VNCH đã cấm cuốn phim thực hiện vì cho là phản chiến và làm lính sợ chiến tranh! (Nghe tại Link: https://youtu.be/gsra9HqFe74). Vì Phim “Tấm Thẻ Bài” bị cấm nên tôi viết truyện phim về tình yêu, tuổi trẻ và nhạc phim cho cuốn “VĨNH BIỆT TÌNH HÈ” và mời ca sĩ Nguyễn Chánh Tín vào đóng phim lần đầu tiên giữ vai chính và hát trong phim của tôi, cùng đóng chung với nữ ca sĩ Băng Châu, La Thoại Tân, Thanh Việt, Phi Thoàn, vv.. (Link: https://youtu.be/cyyqlHN6Bzg). 

Anh Nguyễn Xuân Nam tổ chức Đại nhạc hội Calitoday rất lớn ở San Jose và một hôm nói với tôi: “Hạnh Dương có biết tác giả của nhạc phẩm “Tấm Thẻ Bài” không tìm giúp và giới thiệu cho Nam. Tôi nói với Nam “Tao đấy!”. Nguyễn Xuân Nam cười phá lên và nói “Thấy người sang bắt quàng làm họ!” Tôi hỏi Nam cần kiến tác giả Huyền-Anh để làm gì? Nam nói để làm quen và xin mời trình diễn bài Tấm Thẻ Bài trong đại nhạc hội của Calitoday. Tôi gọi điện thoại cho nữ danh ca Thanh Thúy ở Sacramento và mở loa ra cho Nam nghe. Tôi nói với Thanh Thúy có người nhờ Thúy giới thiệu giúp tác giả bài Tấm Thẻ Bài.. Thanh Thúy hỏi ai nhờ, tôi nói chủ nhiệm Nguyễn Xuân Nam và Thanh Thúy cười lớn nói “Anh Nam ơi, người đang nói chuyện với anh và Thanh Thúy chính là tác giả Huyền Anh của Tấm Thẻ Bài!”. Tôi chơi thân với anh Nguyễn Xuân Nam khoảng 10 năm nhưng chưa hề nói cho Nam biết về tôi là nhạc sĩ. Khi tôi chủ trương Truyền hình Cáp “New Land TV” tại San Jose và Bắc California với Đạo diễn Tài Văn Kiên, khi anh hùng Lý Tống tuyệt thực 10 ngày đêm đòi tên Little Saigon thành công, tôi tổ chức đêm nhạc hội “Chào Mừng Little Saigon San Jose” và trên nhật báo Việt Báo tôi cho đăng quảng cáo “Lần đầu tiên Nhạc sĩ Huyến Anh cha đẻ của Nhạc phẩm Tấm Thẻ Bài có mặt tại San Jose để trình diễn sáng tác mới “Trả Cho tôi Little Saigon”.. Và tôi dặn anh Nguyễn Xuân Nam đừng tiết lộ đó là tôi! Trong đêm nhạc hội tại GI Forum ở San Jose với khoảng trên 2.000 khán thính giả chen chúc đứng đầy hai bên rạp.. Khi đèn sân khấu tắt, tôi hát “Không còn chi, cuộc đời tôi không còn chi.. Quê hương tôi mất rồi, Saigon thân yêu không còn nữa..!” Và khi tôi vào điệp khúc “Hãy trả cho tôi.. Hãy trả cho tôi Little Saigon..” thì đèn sân khấu bật sáng lên và mọi người thấy tôi đang hát và lần đầu tiên họ biết tôi là Nhạc sĩ Huyền Anh! Nhiều người tràn lên sân khấu ôm lấy tôi! Anh Nam nói rất mến cái tính im lặng của tôi như thế!

Những ngày cuối đời, tôi luôn bên canh anh Nam và đẩy xe lăn cho anh đi nơi này nơi khác. Và tội nhất là khi tôi đẩy xe lăn đưa anh đến Tòa án Tối Cao tại San Jose để làm thủ tục vì có một nhân vật Chủ tịch Cộng đồng đã kiện anh Nam và tôi vì chúng tôi có mặt trong một Show Truyền hình có Nghị viên Biên Đoàn mà nhóm của họ ghét nên đã bịa chuyện kiện chúng tôi. Nam buồn và không ăn, không ngủ.. Khi anh Nam mất đi, vợ anh cho tôi biết vào phút chót trong phòng ICU anh Nam vẫn gọi tên tôi nhưng tôi không vào được. Chị Dương Thúy Hồng hiền thê của anh Nam nói rằng vì anh buồn không ăn và suy tư mất ngủ nên bao tử bị loét!

Anh Nam nói với tôi rằng anh biết kẻ xúi ông Chủ tịch Cộng đồng kia đi kiện anh Nam là người từng được anh Nam ký giấy bảo lãnh cho ra khỏi nhà tù ở quận hạt Santa Clara.. Nhưng anh Nam cuối cùng nói “Nam tha thứ hết cho bất cứ ai phản trắc, bội bạc, cố tình hãm hại Nam.. Nam tha thứ hết!”. Nam dự tính tổ chức Đại nhạc hội kỷ niệm 35 năm xuất bản Nhật báo Calitoday và tôi đã liên lạc với nhiều ca sĩ tên tuổi và họ nghe tin anh Nam làm nên ai cũng muốn góp tiếng hát! Nhưng tiến là không thành. Hôm nay tôi nhận được Email của Ca sĩ MC Nam Lộc gỏi đến một danh sách gồm các Ca Nghệ sĩ nổi danh chia buồn về tin anh Nguyễn Xuân Nam mất.. Thật vô cùng xúc động!

Tối 03/01/2026 tôi đi dự chương trình Thi Hoa Hậu “Miss Vietnam California”, bất ngờ vị Chủ tịch kiện anh Nam và kiện tôi đã từ hàng ghế của ông ta đã đến bay tay tôi và nói “Xin chia buồn về vụ anh Chủ nhiệm Nguyễn Xuân Nam vừa qua đời!” Tôi cám ơn ông ta và trong lòng tôi nói “Anh Nam đã tha thứ cho việc làm tồi tệ của ông rồi!”.

HẠNH DƯƠNG

(Huyền Anh).   

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img