Kết quả bầu cử Quốc Hội khóa XVI với tỷ lệ đắc cử gần như tuyệt đối dành cho Lê Minh Hưng và Tô Lâm, bàn cờ nhân sự ở tầng cao CSVN bắt đầu lộ diện, kéo theo nhiều lời đồn đoán gay gắt về vị thế của Phạm Minh Chính…
Ngày 22 tháng 3 năm 2026, kết quả bầu cử dân biểu Quốc Hội CSVN khóa XVI tại nhiều tỉnh/ thành của Việt Nam khiến giới quan sát chú ý, đặc biệt tại đơn vị số 1 ở Hải Phòng, nơi ông Lê Minh Hưng, hiện giữ chức Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, thu được 455.004 phiếu, tương đương 99,87% số phiếu hợp lệ. Đây là tỷ lệ cao nhất trong số khoảng 500 người trúng cử, một con số mang nhiều ý nghĩa trong bối cảnh guồng máy lãnh đạo sắp được sắp xếp lại trước kỳ họp Quốc Hội dự trù khai mạc vào tháng 4.
Trong cùng đợt bầu cử, ông Tô Lâm cũng đạt kết quả áp đảo tại Hà Nội với 98,66% số phiếu hợp lệ. Hai con số gần như tuyệt đối này không chỉ phản ánh một tiến trình bầu cử mang tính định sẵn cao, mà còn làm dấy lên nhiều suy đoán về sự thay đổi thế lực đang diễn ra ở cấp cao nhất.
Theo các nguồn tin ngoại giao và phân tích từ Reuters, kỳ họp Quốc Hội khóa XVI dự kiến diễn ra vào tháng 4 năm 2026, sẽ là lúc hoàn tất việc sắp xếp lại bộ máy lãnh đạo. Trong đó, ông Tô Lâm được cho là sẽ nắm thêm chức Chủ tịch nước, còn ông Lê Minh Hưng nổi lên như một ứng viên nặng ký cho ghế Thủ tướng, thay thế ông Phạm Minh Chính.
Đây là một đợt thay đổi nhân sự theo kế hoạch đã vạch sẵn của Đảng cầm quyền. Tuy nhiên, những diễn biến dồn dập cùng các kết quả bầu cử gần như tuyệt đối đã khiến nhiều người đặt câu hỏi: liệu đây có phải chỉ là sự thay đổi thông thường, hay là dấu hiệu của một cuộc sắp xếp lại quyền lực sâu xa hơn phía sau?
Sự nổi lên của ông Lê Minh Hưng không đơn thuần do năng lực cá nhân hay quá trình chuẩn bị lâu dài, mà còn gắn liền với sự dịch chuyển thế lực về phía nhóm xuất thân từ ngành công an. Ông Tô Lâm – người đi lên từ Bộ Công an được cho là đang từng bước củng cố ảnh hưởng của mình bằng cách đưa những nhân sự được xem là phù hợp vào các vị trí then chốt trong guồng máy điều hành.
Trong bối cảnh đó, Thủ Tướng Phạm Minh Chính rơi vào thế yếu hơn. Ông này đã mất dần sự ủng hộ trong nội bộ do áp lực điều hành kinh tế trong thời gian qua, nhất là sau giai đoạn nhiều biến động của kinh tế thế giới. Ngoài ra, đây không chỉ là chuyện hiệu quả điều hành, mà là kết quả của một quá trình hạ bệ, thông qua việc thay đổi nhân sự ở cấp cao một cách có tính toán.
Trong chính sự, những thay đổi nhân sự ở tầng cao hiếm khi chỉ đơn thuần là chuyện hành chánh. Đằng sau đó thường là sự điều chỉnh thế lực giữa các nhóm ảnh hưởng khác nhau trong nội bộ.
Sự trỗi dậy của nhóm quyền lực có nguồn gốc từ ngành công an, kéo theo hệ quả không chỉ dừng ở việc thay người. Nó có thể kéo theo sự thay đổi trong cách điều hành đất nước, với xu hướng đặt nặng sự kiểm soát và ổn định lên trên những ưu tiên khác. Về lâu dài, điều này có thể ảnh hưởng đến môi trường đầu tư, sự năng động của giới làm ăn và cả niềm tin của thị trường.
Ngược lại, cũng có ý kiến cho rằng việc đưa ông Lê Minh Hưng – người có kinh nghiệm trong lãnh vực tài chánh và ngân hàng lên vị trí Thủ Tướng có thể là một bước đi nhằm giữ ổn định kinh tế trong bối cảnh thế giới nhiều bất trắc. Theo cách nhìn này, đây không hẳn là cuộc tranh giành thắng thua, mà là sự dung hòa giữa các nhu cầu khác nhau trong việc điều hành quốc gia.
Kỳ họp tháng 4 sắp tới cho thấy một điều rõ ràng: thế cờ quyền lực tại Việt Nam đang có chuyển động đáng chú ý. Những con số gần như tuyệt đối không chỉ là dữ kiện thống kê, mà còn là dấu hiệu cho thấy mức độ kiểm soát rất cao của hệ thống đối với tiến trình chọn lựa nhân sự. Đằng sau đó, CSVN định hình lại cấu trúc quyền lực trong giai đoạn sắp tới tại Việt Nam./.
NGƯỜI QUAN SÁT



