CaliToday News – Một chủ nhà Airbnb tại Hermosa Beach, California — bà Wendy Weissman — đã rơi vào cuộc tranh chấp tốn kém khi vị khách du lịch người Pháp, Evhan Lemarck, cố tình chiếm dụng căn hộ của bà dù đã hết hạn đặt phòng. Vụ việc phơi bày một kẽ hở lớn trong luật thuê nhà tại bang này.
Ban đầu, Lemarck chỉ đặt phòng 1 tháng, sau đó trả thêm tiền để ở tổng cộng 48 ngày. Thế nhưng sau mốc đó, anh ta đột ngột dừng thanh toán và nhất quyết không chịu dọn đi, viện cớ bị mất thẻ tín dụng.
Oái ăm ở chỗ, chính quyền địa phương cấm cho thuê ngắn hạn dưới 30 ngày, buộc bà Weissman phải nhận các đơn lưu trú từ 1 tháng trở lên. Thế nhưng, luật pháp bang California lại quy định: chỉ cần ở từ 30 ngày trở đi, khách sẽ tự động có “quyền người thuê nhà” chính thức.
Quy định này đã đẩy chủ nhà vào thế gọng kìm. Bà không thể đối xử với Lemarck như khách du lịch thông thường để nhờ cảnh sát can thiệp, cũng không được tự ý thay khóa đuổi khách ra ngoài. Bị ràng buộc bởi luật bảo vệ người thuê nhà dài hạn, cách duy nhất để bà lấy lại tài sản là phải theo đuổi một vụ kiện trục xuất kéo dài.
Bước ngoặt chỉ xảy ra khi hàng xóm phát hiện nước chảy lênh láng từ căn hộ. Lấy cớ xử lý sự cố khẩn cấp để vào nhà, bà Weissman phát hiện nhiều đồ đạc bị hư hỏng và tủ đồ cá nhân bị lục soát. Ngay trong đêm đó, vị khách người Pháp đã lén chất đồ lên xe tải dọn đi, bỏ lại căn hộ trong tình trạng hỗn loạn.
Vì sao “quy định 30 ngày” của California lại trở thành cái bẫy với chủ nhà?
Gốc rễ của rắc rối nằm ở thời gian lưu trú của khách. Chia sẻ với ABC7, luật sư bất động sản Daniel Bornstein cho biết: chỉ cần cho một cá nhân ở từ 30 ngày trở lên, họ sẽ có đầy đủ quyền lợi của một người thuê nhà chính thức. Khi đó, chủ nhà tuyệt đối không thể tự ý khóa cửa đuổi khách, mà bắt buộc phải trải qua quy trình kiện trục xuất dân sự kéo dài từ 6 tháng trở lên.
Tình cảnh của bà Weissman là ví dụ điển hình cho kẽ hở này. Trong suốt nửa năm theo đuổi vụ kiện phức tạp, bà vừa không thể đòi lại nhà, vừa phải gánh chịu các khoản tiền trả góp ngân hàng, thuế bất động sản và phí luật sư. Bà Weissman ước tính, riêng khoản doanh thu thất thu từ tiền cho thuê trong 6 tháng kiện tụng đã lên tới hơn 70.000 USD.
Chủ nhà Airbnb cần làm gì để tránh rơi vào kịch bản tương tự?
Theo luật sư Daniel Bornstein, chủ nhà chỉ thực sự có quyền kiểm soát lớn nhất trước khi bàn giao phòng. Do đó, bất kỳ ai kinh doanh trên Airbnb cũng cần xác minh kỹ nhân thân của khách, ấn định ngày checkout rõ ràng và đặc biệt là tránh các hợp đồng lưu trú từ 30 ngày trở lên. Việc khống chế thời gian cho thuê tối đa 29 ngày sẽ ngăn khách đạt trạng thái “người thuê nhà”. Khi đó, nếu khách cố tình ở quá hạn dù chỉ 1 ngày, chủ nhà vẫn có đầy đủ quyền hạn để tự thay khóa cửa.
Về phía chủ nhà, bà Weissman tỏ ra vô cùng thất vọng trước sự hỗ trợ hời hợt từ Airbnb khi nền tảng này chỉ khuyên bà gọi cho cảnh sát — đơn vị vốn không can thiệp tranh chấp dân sự. Bà cho rằng dù Airbnb có gói AirCover bồi thường hư hại tài sản, họ vẫn cần bổ sung chính sách bảo hiểm chi trả rủi ro cho chủ nhà khi gặp phải những vị khách “chây ỳ” không chịu dọn đi.
Trả lời về vụ việc, đại diện Airbnb khẳng định đây là sự cố hiếm gặp, đồng thời cho biết đã hỗ trợ chủ nhà và xóa vĩnh viễn tài khoản của vị khách nói trên. Về phần mình, bà Weissman hy vọng trải nghiệm tồi tệ này sẽ thúc đẩy các nhà lập pháp sớm sửa đổi quy định để bảo vệ quyền lợi chính đáng cho những người cho thuê nhà.
Ban tập viên CaliToday



