Wednesday, April 29, 2026

Triều Tiên: Lòng trung thành và cái giá phải trả của binh sĩ

Mới đây, người đứng đầu Bình Nhưỡng là Kim Jong-un đã ca ngợi những binh sĩ “chọn cái chết” ngoài chiến trường, qua đó hé lộ một thực tế khắc nghiệt ẩn sau khẩu hiệu trung thành tuyệt đối…

Ngày 27 tháng 4 năm 2026, tại Bình Nhưỡng- Triều Tiên, trong bầu không khí trang nghiêm được dàn dựng của một buổi khánh thành đài tưởng niệm, ông Kim Jong-un đã đưa ra một phát biểu gây chú ý: ông ca ngợi những binh sĩ “không do dự chọn cái chết” như biểu tượng của lòng trung thành tuyệt đối. Lời tán dương đó không chỉ là một thông điệp tuyên truyền quen thuộc, mà còn như một xác nhận lạnh lùng về một chính sách chiến trường đã bị nghi ngờ từ lâu – nơi cái chết được xem như bổn phận, chứ không còn là một lựa chọn.

Theo các nguồn tin tình báo từ Hàn Quốc, khoảng 15.000 binh sĩ Triều Tiên đã được điều sang hỗ trợ Nga trong cuộc chiến với Ukraine, đặc biệt tại khu vực Kursk. Số thương vong được ước đoán vượt quá 6.000 người, dù cả Bình Nhưỡng lẫn Moscow chưa từng chính thức xác nhận. Trong bức tranh đó, những lời ca ngợi “hy sinh không mong đền đáp” của Kim Jong-un mang một ý nghĩa khác: hợp thức hóa cái chết như một phần tất yếu của lòng trung thành.

Tại sự kiện ngày 27 tháng 4, sự hiện diện của Andrey Belousov và Vyacheslav Volodin cho thấy mối liên hệ ngày càng công khai giữa Bình Nhưỡng và Moscow. Trong bối cảnh chiến tranh kéo dài và nguồn lực bị tiêu hao, việc Triều Tiên trở thành nguồn cung nhân lực không còn là điều quá bất ngờ. Nhưng điều khiến dư luận quốc tế chú ý lại nằm ở cách những con người đó được gửi đi – với một mệnh lệnh không được phép quay về nếu rơi vào tay đối phương.

Nhiều người đào thoát và các tổ chức nhân quyền cho biết, trong quân đội Triều Tiên tồn tại một quy ước ngầm: bị bắt sống đồng nghĩa với phản quốc. Điều này biến chiến trường thành nơi không có đường lui. Khi đối diện nguy cơ bị bắt, lựa chọn còn lại chỉ là tự kết liễu. Những lời ca ngợi từ Bình Nhưỡng vì vậy không chỉ là vinh danh, mà còn là lời nhắc nhở rằng cái chết được đặt cao hơn sự tồn tại không kiểm soát.

Trong khi đó, bên trong Triều Tiên, một thực tế khác cũng đang diễn ra với mức độ không kém phần khắc nghiệt. Theo báo cáo của Transitional Justice Working Group, từ năm 2020 đến 2024, ít nhất 153 người đã bị xử tử hoặc lãnh án tử hình – con số tăng mạnh so với giai đoạn trước đại dịch. Những tội danh dẫn đến án tử không chỉ dừng ở các hành vi hình sự nghiêm trọng, mà còn bao gồm việc xem phim từ Hàn Quốc, nghe nhạc nước ngoài hay tham gia sinh hoạt tôn giáo.

Sự gia tăng này diễn ra song song với việc Triều Tiên đóng cửa biên giới trong đại dịch COVID-19, một quyết định được cho là nhằm kiểm soát chặt chẽ hơn luồng thông tin và ảnh hưởng từ bên ngoài. Khi thế giới bên ngoài bị ngăn lại, hệ thống kiểm soát bên trong càng bị siết chặt đến mức nghẹt thở. Những hành vi trước đây chỉ bị xem là vi phạm nhẹ, nay có thể bị đẩy lên thành tội nặng, với cái giá phải trả là mạng sống.

Đáng chú ý, cao điểm của các vụ xử tử từng rơi vào năm 2013, giai đoạn đầu cầm quyền của Kim Jong-un, với hơn 80 trường hợp bị hành quyết. Sau đó, dưới áp lực quốc tế, con số này giảm xuống trong giai đoạn 2015–2019, trước khi tăng trở lại từ năm 2020. Sự thay đổi này cho thấy mức độ nhạy cảm của chính sách nội bộ Triều Tiên trước các yếu tố bên ngoài, nhưng đồng thời cũng phản ánh một thực tế: khi áp lực giảm, các biện pháp kiểm soát có thể nhanh chóng quay lại với cường độ mạnh hơn.

Giữa bức tranh đó, một hình ảnh khác lại xuất hiện, tạo nên sự đối lập khó tin. Những bức ảnh ngày càng nhiều của Kim Ju-ae cho thấy cô xuất hiện trong các sự kiện quan trọng với phong cách xa xỉ, bao gồm cả các sản phẩm từ Christian Dior. Một chiếc áo khoác trị giá khoảng 1.900 đô la trở thành biểu tượng cho sự khác biệt – không chỉ về tầng lớp, mà còn về quyền được tiếp cận những thứ bị cấm đoán đối với phần còn lại của xã hội.

Trong một quốc gia mà việc nghe nhạc nước ngoài có thể dẫn đến án tử, sự hiện diện của các thương hiệu phương Tây trên người một thành viên gia đình lãnh đạo mang tính biểu tượng rất mạnh. Nó không cần giải thích, cũng không cần biện minh. Sự đối lập đó tồn tại như một thực tế hiển nhiên: luật lệ có thể áp dụng nghiêm khắc với số đông, nhưng lại linh động đến mức gần như vô hình đối với một thiểu số.

Từ chiến trường xa xôi ở châu Âu đến những con phố khép kín tại Bình Nhưỡng, một sợi dây vô hình dường như nối tất cả lại với nhau: sự kiểm soát. Dù dưới hình thức mệnh lệnh chiến đấu hay quy định văn hóa, điểm chung vẫn là đòi hỏi sự tuân phục tuyệt đối. Trong hệ thống đó, lòng trung thành không chỉ đo bằng hành động, mà còn bằng sự sẵn sàng đánh đổi mọi thứ, kể cả mạng sống.  

NGƯỜI QUAN SÁT/ (tổng hợp: BBC, Reuters, AP,…)

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img