Bộ Công An CSVN cho biết, đang thúc tốc điều tra các sai phạm tại phi trường Long Thành, dư luận bỗng dậy sóng: đây là làm sạch hệ thống hay chỉ là màn “truy trách nhiệm có chọn lọc” trong lúc nhạy cảm?…
Theo các nguồn tin từ báo chí trong nước công bố trong hai ngày 4 & 5/4/2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công An CSVN đã mở rộng phạm vi rà soát một loạt gói thầu xây dựng, giải phóng mặt bằng và phân bổ vốn đầu tư thuộc giai đoạn 1 dự án phi trường Long Thành.

Đây là dự án được Quốc Hội CSVN thông qua từ năm 2015, từng được quảng bá là “công trình thế kỷ”, với tổng mức đầu tư hơn 16 tỷ USD, hứa hẹn trở thành trung tâm trung chuyển hàng không của khu vực. Nhưng chỉ sau vài năm triển khai, những dấu hiệu bất thường đã dần lộ diện: đội vốn, chậm tiến độ, nghi vấn chỉ định thầu thiếu minh bạch… tất cả vẽ nên một bức tranh không mấy sáng sủa phía sau những lời hứa hào nhoáng.
Theo thông tin ban đầu, các sai phạm tập trung vào một số gói thầu hạ tầng kỹ thuật và công tác đền bù, giải tỏa tại huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai. Một số cán bộ thuộc Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV) và các ban quản lý dự án bị cho là đã vi phạm quy định đấu thầu, làm sai lệch hồ sơ, gây thất thoát ngân sách nhà nước. Quá trình điều tra được cho là đã “chạm” đến những nhân vật có vị trí quan trọng trong chuỗi quyết định phê duyệt và triển khai dự án.
Dư luận chú ý khi cuối tháng 3/2026, Bộ Công an làm việc với nhiều đơn vị liên quan, đồng thời thu thập hồ sơ từ Bộ Giao thông Vận tải và nhà chức trách tỉnh Đồng Nai. Một số nguồn tin không chính thức cho hay, việc triệu tập lấy lời khai đã diễn ra dày đặc, cho thấy vụ việc không còn dừng ở mức “kiểm tra nội bộ” như trước đây.

Điều khiến người dân Việt Nam mỉa mai chính là cách mà những sai phạm này được phát hiện. Một dự án hàng chục tỷ USD, đi qua không biết bao nhiêu lớp thẩm định, kiểm toán, giám sát, vậy mà sai phạm vẫn tồn tại trong thời gian dài mà không bị phát hiện kịp thời. Phải chăng các cơ chế kiểm soát chỉ thực sự “hiệu quả” khi có chỉ đạo từ cấp cao hơn? Hay nếu không có áp lực chính trị, những sai phạm này sẽ tiếp tục “ngâm” thêm vài năm nữa?
Một điểm đáng chú ý khác là câu chuyện trách nhiệm. Trong những dự án lớn như Long Thành, trách nhiệm thường được “chia đều” cho tập thể, và khi có vấn đề xảy ra, việc xác định cá nhân cụ thể trở nên kỳ lạ. Người ký thì nói làm theo quy trình, người thực hiện thì bảo làm theo chỉ đạo, còn người giám sát thì khẳng định “không phát hiện sai phạm tại thời điểm đó”. Một vòng luẩn quẩn quen thuộc, nơi trách nhiệm bị hòa tan đến mức gần như vô hình.

Việc Bộ Công an đẩy nhanh điều tra vào thời điểm này cũng đặt ra câu hỏi về yếu tố thời điểm. Khi Quốc Hội khóa mới chuẩn bị kiện toàn nhân sự và bộ máy, việc khui lại các sai phạm lớn không chỉ mang ý nghĩa pháp lý mà còn có thể gửi đi một thông điệp chính trị rõ ràng. Trong bối cảnh đó, Long Thành không đơn thuần là chống thất thoát, mà còn phản ánh những chuyển động ngầm trong hệ thống quyền lực.
Thế nhưng, điều người dân quan tâm nhất vẫn là kết quả cuối cùng. Liệu cuộc điều tra này có đi đến tận cùng, hay rồi cũng chỉ dừng lại ở vài “con tốt thí”? Những cái tên cụ thể, con số thiệt hại rõ ràng và cơ chế chịu trách nhiệm minh bạch mới là thứ mà xã hội chờ đợi, chứ không phải những bản tin chung chung kiểu “đang tiếp tục làm rõ”.
Phi trường Long Thành, từ biểu tượng của khát vọng phát triển của Việt Nam, đang đứng trước nguy cơ trở thành ví dụ điển hình cho căn bệnh cố hữu của các dự án công: hoành tráng trên giấy, rối ren trong thực tế. Và nếu lần này mọi thứ lại chìm xuồng sau vài bản kết luận “rút kinh nghiệm sâu sắc”, thì có lẽ điều duy nhất cất cánh không phải là phi cơ, mà là sự hoài nghi của người dân./.
NGƯỜI QUAN SÁT



