CALITODAY (05/4/2026): Tổng thống Trump thông báo vào sáng sớm Chủ nhật hôm nay 05/4 rằng Mỹ đã giải cứu thành công viên phi công thứ nhì của chiến đấu cơ F-15E đã bị Iran bắn rơi vào Thứ Sáu 03/4 sau khi viên phi công thứ nhất đã được giải cứu ngay.
“Thưa đồng bào Mỹ, trong vài giờ qua, Quân đội Hoa Kỳ đã thực hiện một trong những chiến dịch tìm kiếm và cứu hộ táo bạo nhất trong lịch sử nước Mỹ, để giải cứu một sĩ quan phi hành đoàn tuyệt vời của chúng ta — người cũng là một đại tá rất được kính trọng — và tôi rất vui mừng thông báo rằng ông ấy hiện đã AN TOÀN!” Tổng thống viết trên Truth Social ngay sau nửa đêm thứ Bảy rạng sáng Chủ nhật 05/4.
Một chiếc F-15E Strike Eagle, với hai phi công, đã bị lực lượng Iran bắn hạ trên không phận nước này vào thứ Sáu 03/4. Một thành viên phi hành đoàn đã được lực lượng Mỹ giải cứu ngay trong ngày, trong khi chiến dịch tìm kiếm phi công còn lại tiếp tục cho đến khi ông được tìm thấy vào rạng sáng Chủ nhật Lễ Phục Sinh (Easter).
“Người chiến binh dũng cảm này đã ở phía sau phòng tuyến của đối phương, trong những ngọn núi hiểm trở của Iran, bị kẻ thù truy lùng và ngày càng áp sát từng giờ. Nhưng ông ấy chưa bao giờ thực sự đơn độc, vì Tổng tư lệnh, Bộ trưởng Quốc phòng, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân và các chiến binh đồng đội luôn theo dõi vị trí của ông 24/24 và lên kế hoạch tỉ mỉ cho việc giải cứu,” Trump nói thêm.
Vụ việc hôm thứ Sáu là lần đầu tiên được biết đến kể từ khi xung đột bắt đầu vào 28/02 mà một máy bay Mỹ bị bắn rơi bên trong Iran.
Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ xác nhận vào Chủ nhật trên mạng xã hội rằng cả hai quân nhân liên quan đều đã được giải cứu trong các nhiệm vụ tìm kiếm và cứu hộ riêng biệt.
Cuối ngày thứ Sáu 02/4, một máy bay tấn công A-10 Warthog, được triển khai trong chiến dịch tìm kiếm hai phi công trên chiếc F-15E bị bắn rơi, cũng đã bị Iran bắn cháy trên bầu trời nhưng phi công đã cố gắng lái chiếc chiến đấu cơ A-10 Warthog rời Iran bay vào không phận Kuwait và nhảy dù an toàn ra khỏi chiếc oanh tạc cơ bốc cháy.
Phi công chiếc A-10 Warthog đã nhảy dù và được giải cứu ngay lập tức an toàn. Trong khi đó 2 Trực thăng Black Hawk của Hoa Kỳ trong đội tìm kiếm đã bị phòng không của Iran bắn và đạn xuyên thủng khiến lực lượng tìm kiếm bị thương nên cả 2 trực thăng đã bay về Kuwait.
Truyền hình và các đài phát thanh của Iran kêu gọi dân chúng tìm kiếm và các nhà doanh nghiệp Iran treo giải thưởng nếu ai bắt được Phi công Mỹ đang mất tích của chiếc F-15E sẽ được trọng thưởng. Thế nhưng quân đội Hoa Kỳ với các công nghệ kỹ thuật quốc phòng đặc biệt đã tích cực phân vùng tìm kiếm ngày đêm và cuối cùng đã tìm thất Phi công thứ nhì đang bị thương và ẩn núp trong vùng rừng núi hiểm trở của Iran nên đã giải cứu an toàn khi mới bước qua ngày Chủ Nhật Lễ Phục Sinh 05/4/2026 hôm nay.
“Theo chỉ đạo của tôi, Quân đội Mỹ đã điều hàng chục máy bay, trang bị những vũ khí tối tân nhất thế giới, để đưa ông ấy trở về,” Trump nói, đồng thời cho biết quân nhân từ chiếc F-15E bị thương nhưng “sẽ hoàn toàn ổn.”
Trong một bài đăng sau đó vào Chủ nhật, Trump cho biết viên phi công là một “Đại tá rất được kính trọng” đã “bị thương nặng” và được giải cứu “từ sâu trong vùng núi của Iran.”
Donald Trump cũng thông báo sẽ tổ chức họp báo cùng quân đội tại Tòa Bạch Ốc vào chiều thứ Hai ngày mai 06/4.
Việc giải cứu quân nhân Mỹ diễn ra trong bối cảnh Trump gia tăng áp lực lên Tehran, khi thời hạn do ông tự đặt ra vào thứ Hai để Iran mở lại eo biển Hormuz đang đến gần.
“Hãy nhớ khi tôi cho Iran 10 ngày để ĐẠT THỎA THUẬN hoặc MỞ LẠI EO BIỂN HORMUZ,” Trump viết trên Truth Social vào thứ Bảy 04/4. “Thời gian đang cạn dần — còn 48 giờ trước khi địa ngục ập xuống họ. Vinh quang thuộc về Chúa!”
Trump buông lời chửi thề trong ngày Chủ nhật Phục sinh để đe dọa tận thế với Iran
Tổng thống Donald Trump vào sáng Chủ nhật 05/4 đã tức giận chỉ trích Iran liên quan đến Eo biển Hormuz, đe dọa tấn công cơ sở hạ tầng của nước này và thúc giục Tehran “mở cái eo biển chết tiệt đó ra, lũ điên các người.”
“Thứ Ba sẽ là Ngày Nhà máy điện, và Ngày Cầu đường, gộp lại thành một, tại Iran. Sẽ không có gì giống như vậy!!! Mở cái eo biển chết tiệt đó ra, lũ điên các người, nếu không các người sẽ sống trong địa ngục – CỨ XEM ĐI! Ngợi ca Allah. Tổng thống DONALD J. TRUMP,” Trump viết trên Truth Social hôm nay Chủ Nhật 05/4.
Hôm qua thứ Bảy, Trump đã đe dọa sẽ giáng “mọi thứ địa ngục” xuống Iran khi Mỹ tiến gần đến thời hạn tự đặt ra vào cuối ngày thứ Hai 06/4 để quốc gia Trung Đông này mở lại Eo biển Hormuz — một tuyến đường thủy quan trọng đối với ngành dầu mỏ, đã bị đóng hiệu quả kể từ khi xung đột bắt đầu vào cuối tháng Hai. Giá dầu đã tiếp tục tăng kể từ khi xung đột nổ ra.
“Hãy nhớ khi tôi cho Iran mười ngày để ĐẠT THỎA THUẬN hoặc MỞ LẠI EO BIỂN HORMUZ,” tổng thống viết trên Truth Social. “Thời gian đang cạn dần – 48 giờ trước khi mọi thứ địa ngục sẽ trút xuống họ. Vinh danh Chúa!”
Eo biển Hormuz đã trở thành điểm căng thẳng chính đối với Trump, người đã tập trung sự tức giận vào các quốc gia NATO phụ thuộc vào nguồn năng lượng vận chuyển qua tuyến hàng hải này, trong bối cảnh xung đột tại Iran leo thang. Ông tìm cách thúc ép các đồng minh Mỹ can thiệp vào khu vực.
Tuy nhiên, các quốc gia này đã chọn cách tiếp cận khác. Vương quốc Anh hôm thứ Năm 02/4 đã tập hợp 41 quốc gia để thảo luận kế hoạch mở lại eo biển, đồng thời đổ lỗi cho Tehran vì đã “bắt nền kinh tế quốc tế làm con tin.”
Các đồng minh của Mỹ đã bày tỏ sự thất vọng về các hoạt động quân sự chung Mỹ–Israel tại Iran, đặc biệt là về việc thiếu kế hoạch giữ cho eo biển mở cũng như thiếu phối hợp với các đồng minh trước các cuộc tấn công ban đầu.
Tổng thống Pháp Emmanuel Macron, chẳng hạn, đã chỉ trích xung đột tại Iran và bác bỏ lời kêu gọi của Trump yêu cầu các quốc gia châu Âu tham gia các hoạt động tấn công để mở lại Eo biển Hormuz.
“Họ không thể phàn nàn về việc không được ủng hộ trong một chiến dịch mà họ tự quyết định. Đó không phải là chiến dịch của chúng tôi,” Macron nói hôm thứ Năm 02/4.
Lời đe dọa hôm Chủ nhật hôm nay của Trump được đưa ra sau một cuộc không kích của quân đội Mỹ nhằm vào cây cầu B-1 lớn nhất ở Iran vào thứ Năm tuần trước. Cầu B1 ở miền trung bắc Iran dường như bị đánh trúng hai lần, và Trump đã chia sẻ video về hậu quả.
Theo một quan chức quốc phòng Mỹ, cây cầu bị lực lượng Mỹ tấn công nhằm “loại bỏ một tuyến tiếp tế quân sự dự kiến để duy trì lực lượng tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái tấn công của Iran.”
“NATO ‘hậu toàn cầu’: Lệnh cấm không phận của Tây Ban Nha báo hiệu cái chết của các liên minh mang tính phổ quát”
Liên minh Phòng thủ Bắc Đại Tây Dương NATO hiện đang đối mặt với một thách thức mà không thể giải quyết chỉ bằng việc tăng chi tiêu quốc phòng hay tổ chức các hội nghị cấp cao. Chính phủ Tây Ban Nha đã chính thức đóng cửa không phận đối với các máy bay quân sự của Mỹ tham gia vào cuộc xung đột với Iran.
Quyết định này nối tiếp việc Madrid trước đó từ chối cho Washington sử dụng các căn cứ chung tại Rota và Morón de la Frontera để thực hiện các cuộc tấn công Iran. Dù nhiều người ở Washington xem đây chỉ là một rạn nứt ngoại giao tạm thời hoặc một hành động phản đối mang màu sắc cánh tả của Pedro Sánchez, cách hiểu đó đã bỏ lỡ một sự chuyển dịch cấu trúc sâu sắc hơn. Chúng ta đang chứng kiến sự kết thúc của thời kỳ “tấm séc trắng” cho các chiến dịch quân sự của Mỹ và sự ra đời của một NATO “hậu toàn cầu”.
Trong nhiều thập kỷ, giả định hoạt động ở Washington là mối quan hệ đặc biệt hoặc liên minh chính thức sẽ đảm bảo một mức hỗ trợ hậu cần và đạo lý cơ bản cho các ưu tiên an ninh của Mỹ. Dù là trong Chiến tranh Lạnh hay những năm đầu của Cuộc chiến chống khủng bố, bản đồ châu Âu về cơ bản là một hành lang mở để Mỹ triển khai sức mạnh.
Nhưng động thái của Tây Ban Nha chặn đường bay của các máy bay tham gia Chiến dịch Epic Fury, bao gồm cả những máy bay đóng xa hơn như Vương quốc Anh, cho thấy thời kỳ “tự động hỗ trợ” đã kết thúc. Madrid không chỉ đang thể hiện một lựa chọn; họ đang khẳng định mô hình “ưu tiên lợi ích chủ quyền”, điều làm thay đổi căn bản địa lý của chiến tranh hiện đại.
Hệ quả trước mắt là về mặt hậu cần. Máy bay chiến đấu Mỹ giờ phải bay vòng qua bán đảo Iberia, làm tăng tiêu thụ nhiên liệu và thời gian bay cho các nhiệm vụ ở Trung Đông. Tuy nhiên, hệ quả chính trị còn quan trọng hơn nhiều. Tây Ban Nha đã diễn giải quyết định của mình không phải là hành động thù địch, mà là cam kết với luật pháp quốc tế. Bộ trưởng Quốc phòng Tây Ban Nha Margarita Robles gọi cuộc chiến này là “cực kỳ phi pháp và cực kỳ bất công”, đồng thời khẳng định lãnh thổ và bầu trời Tây Ban Nha sẽ không được sử dụng để hỗ trợ một cuộc xung đột do đơn phương khởi xướng.
Đây là một sự lệch hướng rõ rệt so với “kịch bản” NATO truyền thống. Trước đây, bất đồng nội bộ thường được xử lý bằng cách im lặng đứng ngoài hoặc chỉ tham gia ở mức hạn chế, không chiến đấu. Việc Tây Ban Nha đóng hoàn toàn không phận là một quyền phủ quyết cứng rắn. Điều này cho thấy ngay cả trong những liên minh lâu đời nhất, sự hỗ trợ giờ đây phải được thương lượng theo từng trường hợp cụ thể. Washington không còn có thể mặc định rằng chữ ký trên một hiệp ước 75 năm tuổi cho phép họ bay qua lãnh thổ của một đồng minh có chủ quyền cho một nhiệm vụ mà đồng minh đó xem là vi phạm chuẩn mực toàn cầu.
Chính quyền Trump đã phản ứng bằng các công cụ quen thuộc, đe dọa hạn chế thương mại và trả đũa kinh tế đối với Madrid. Tuy nhiên, những đe dọa này nhiều khả năng phản tác dụng. Khi biến tranh chấp thành lựa chọn giữa chủ quyền của Tây Ban Nha và thương mại với Mỹ, Tòa Bạch Ốc vô tình củng cố chính tư duy “hậu toàn cầu” mà họ muốn ngăn chặn. Nếu các liên minh bị thu hẹp thành những thỏa thuận mang tính giao dịch, nơi sự hỗ trợ bị ép buộc thông qua thuế quan, thì chất keo đạo lý và chiến lược gắn kết NATO sẽ tiếp tục tan rã.
Lập trường của Tây Ban Nha đặc biệt đáng chú ý vì đây không phải là hành động phản kháng đơn lẻ. Nó phản ánh sự bất an ngày càng tăng trên khắp châu Âu đối với tính đơn phương trong chính sách đối ngoại gần đây của Mỹ. Trong khi Vương quốc Anh vẫn là đối tác kiên định, các thủ đô khác đang theo dõi Madrid với sự pha trộn giữa lo lắng và ngưỡng mộ thầm lặng. Nếu Tây Ban Nha duy trì thành công lệnh cấm mà không làm sụp đổ hoàn toàn quan hệ an ninh với Mỹ, điều này có thể trở thành hình mẫu cho các cường quốc tầm trung khác thực hiện “kháng cự địa lý”.
Sự chuyển dịch này không có nghĩa là NATO đã chết, nhưng nó cho thấy NATO không còn là một liên minh phổ quát như cách hiểu của thế kỷ 20. Mỹ đang nhận ra rằng các mối quan hệ đặc biệt truyền thống của mình đang trở nên ngày càng “chuyên biệt”. Các đồng minh sẵn sàng hợp tác trong phòng thủ lãnh thổ tại châu Âu, nhưng kiên quyết từ chối bị kéo vào các xung đột ngoài khu vực không có sự ủy quyền đa phương. Tây Ban Nha vẫn thực hiện nghĩa vụ NATO bằng cách đóng góp vào phòng thủ của Thổ Nhĩ Kỳ và Síp, nhưng lại vạch ra một ranh giới cứng rắn tại eo biển Gibraltar khi liên quan đến Iran.
Câu chuyện thực sự ở đây là sự thu hẹp “hệ điều hành” của Mỹ. Trong nhiều năm, Mỹ hưởng lợi từ một cơ sở hạ tầng toàn cầu không chỉ dựa trên bê tông và đường băng mà còn dựa trên sự đồng thuận chính trị. Khi sự đồng thuận đó bị rút lại, bản đồ vật lý của thế giới bắt đầu “khép lại”. Việc đóng không phận Tây Ban Nha là lời nhắc rằng trong một thế giới đa cực, ngay cả quân đội mạnh nhất cũng cần sự cho phép của các nước láng giềng để di chuyển.
Mỹ giờ đây phải học cách hoạt động trong một môi trường mà các đồng minh hành xử như những bên liên quan độc lập hơn là các đối tác cấp dưới. Điều này đòi hỏi một mức độ linh hoạt ngoại giao mà chiến lược Mỹ gần đây còn thiếu.
Thay vì phản ứng bằng các đe dọa chiến tranh thương mại, Washington cần nhận ra rằng cái giá của vai trò lãnh đạo đã thay đổi. Trong kỷ nguyên hậu toàn cầu, một liên minh chỉ mạnh khi có sự đồng thuận cho từng nhiệm vụ cụ thể. Nếu Mỹ tiếp tục theo đuổi các con đường đơn phương, họ không nên ngạc nhiên khi bầu trời của những người bạn lâu năm bỗng nhiên — và hợp pháp — trở nên ngoài tầm với.
Cựu lãnh đạo Ngân hàng Thế giới: Kinh tế Iran có thể sụp đổ thành “hệ thống trao đổi hàng hóa” giữa bối cảnh xung đột
Cựu Chủ tịch Ngân hàng Thế giới David Malpass dự đoán hôm Chủ nhật rằng nền kinh tế Iran có thể sụp đổ thành một “hệ thống trao đổi hàng hóa” (barter system) khi cuộc khủng hoảng tài chính của nước này ngày càng trầm trọng trong bối cảnh xung đột với Mỹ và Israel.
“Trên khắp thế giới, người dân ở các quốc gia nghèo gặp khó khăn trong việc tiếp cận tiền tệ, và họ quay lại hệ thống trao đổi hàng hóa — và tôi chắc điều đó đang xảy ra ở Iran — nơi người dân tuyệt vọng tìm kiếm thực phẩm, nên họ phải bán đồ đạc hoặc dịch vụ của mình,” Malpass nói trong một cuộc phỏng vấn trên radio với John Catsimatidis trong chương trình “The Cats Roundtable”.
Các cuộc biểu tình quy mô lớn đã bùng nổ trên khắp Iran vào đầu năm nay do nền kinh tế suy yếu, khi đồng rial rơi xuống mức thấp kỷ lục. Sự sụp đổ này, cùng với lạm phát cao, đã dẫn đến việc Thống đốc Ngân hàng Trung ương Iran, Mohammad Reza Farzin, từ chức vào thời điểm đó.
Dữ liệu nhà nước Iran công bố hôm thứ Ba cho thấy lạm phát trong nước tiếp tục tăng nhanh, với giá thực phẩm và hàng hóa thiết yếu tăng vọt, theo Iran International.
Kênh tin tức có trụ sở tại London này cho biết giá bánh mì đã tăng 140% so với một năm trước, trong khi giá thịt và các sản phẩm liên quan tăng 135%. Trái cây, các loại hạt và sản phẩm từ sữa cũng tăng hơn 100%.
Cuộc khủng hoảng càng trầm trọng hơn do các cuộc không kích của Mỹ và Israel. Theo phóng viên Reza Sayah của PBS News, một số cuộc tấn công đã làm mất điện ở một số khu vực tại Tehran.
“Rất khó để vận hành một hệ thống ngân hàng nếu không có internet và thậm chí có thể là không có điện,” Malpass nói, người đã từ chức khỏi Ngân hàng Thế giới vào năm 2023.
“Chúng ta có thể dự đoán sẽ có tình trạng thiếu hụt trên khắp Iran, và điều đó sẽ gây áp lực lên chính phủ. Việc họ sẽ đàn áp hay phản ứng ra sao thì còn phải chờ xem,” ông nói thêm.
Reuters đưa tin hôm 11/3 rằng một tòa nhà hành chính liên quan đến Bank Sepah, một trong những ngân hàng công lớn nhất của Iran, đã bị tấn công, dẫn nguồn từ hãng tin bán chính thức Mehr.
Tổng thống Trump hôm thứ Năm đã đe dọa tiến hành các cuộc tấn công vào các nhà máy điện của Iran nếu chính quyền nước này không đồng ý quay lại bàn đàm phán cho một thỏa thuận hòa bình.
Ông cũng đặt ra hạn chót vào thứ Hai để Iran mở lại eo biển Hormuz — một tuyến đường vận chuyển dầu mỏ quan trọng — và cảnh báo sẽ “giáng xuống mọi địa ngục” nếu yêu cầu này không được đáp ứng.
Việc phong tỏa trên thực tế eo biển này đã khiến giá dầu và khí đốt tăng mạnh kể từ khi xung đột bắt đầu vào ngày 28/2, với giá dầu Brent đạt 109 USD/thùng tính đến tối thứ Bảy.
Giá của nhiều loại nhiên liệu và thực phẩm cũng tăng vọt theo, làm dấy lên lo ngại rằng một cuộc chiến kéo dài có thể gây ra lạm phát toàn cầu cao hơn.
Malpass cho rằng Mỹ có vị thế tốt hơn so với nhiều quốc gia khác trong việc đối phó với các tác động kinh tế ngày càng gia tăng.
“Tôi phải nói rằng nhiều nơi trên thế giới không may mắn như Mỹ về khả năng sản xuất năng lượng cũng như đổi mới, khả năng tái tạo và thích nghi rất nhanh,” ông nói.
Trump từ chối loại trừ khả năng đưa quân vào Iran nếu Tehran không đạt thỏa thuận
Tổng thống Trump cho biết trong một cuộc phỏng vấn ngắn qua điện thoại với The Hill vào Chủ nhật rằng ông không loại trừ khả năng triển khai quân đội trên bộ tới Iran nếu Tehran không đạt được thỏa thuận.
“Khi nào,” Trump trả lời The Hill khi được hỏi liệu ông có loại trừ khả năng đưa quân vào nước này hay không.
“Người bình thường sẽ đạt được thỏa thuận. Người thông minh sẽ đạt được thỏa thuận,” tổng thống nói. “Nếu họ thông minh, họ sẽ làm thỏa thuận.”
Trước đó vào Chủ nhật, Trump cho biết Mỹ sẽ nhắm vào các nhà máy điện và cầu ở Iran vào thứ Ba nếu không có thỏa thuận và Iran không mở eo biển Hormuz.
“Thứ Ba sẽ là Ngày Nhà Máy Điện và Ngày Cầu, tất cả gói gọn trong một, ở Iran. Sẽ không có gì giống như vậy!!! Mở eo biển đi, những kẻ điên rồ, nếu không các bạn sẽ sống trong địa ngục – CHỈ CẦN XEM! Tạ ơn Allah,” tổng thống viết trên mạng xã hội.
Trump nói với The Hill rằng không có mục tiêu hạ tầng nào bị loại trừ nếu Mỹ và Iran không đạt được thỏa thuận.
Ông cũng đăng một bài viết bí ẩn trên Truth Social vào Chủ nhật, ghi: “Thứ Ba, 8:00 PM giờ miền Đông.”
The Hill đã liên hệ với Tòa Bạch Ốc để làm rõ.
Việc đưa quân đội vào Iran sẽ là một bước đi rủi ro đối với tổng thống, người trước đó đã kiên quyết phủ nhận rằng chiến dịch Mỹ-Israel tại Iran sẽ dẫn đến một xung đột lâu dài.
Trong khi các Dân biểu Cộng hòa nhìn chung ủng hộ chiến dịch này, nhiều người bày tỏ lo ngại về việc triển khai quân đội vào quốc gia này.
Trong khi đó, chính quyền đang đối mặt với giá dầu tăng cao, mà Trump và các đồng minh mô tả là vấn đề “ngắn hạn.”
Các cuộc thăm dò gần đây cho thấy chiến tranh này rất không được lòng người Mỹ. Một cuộc khảo sát Reuters/Ipsos công bố vào thứ Ba cho thấy 66% người Mỹ ủng hộ việc Mỹ chấm dứt xung đột.
Trump đã phát đi những tín hiệu mâu thuẫn về những gì sẽ xảy ra với Iran, khi nói với Trey Yingst của Fox News trong một cuộc phỏng vấn vào Chủ nhật rằng ông kỳ vọng Iran sẽ đạt thỏa thuận với Mỹ vào thứ Hai.
Tuy nhiên, trong một cuộc phỏng vấn riêng với Axios vào Chủ nhật, tổng thống nói thỏa thuận có thể đạt được vào thứ Ba nhưng vẫn tiếp tục đe dọa Tehran.
“Có khả năng tốt, nhưng nếu họ không đạt thỏa thuận, tôi sẽ phá hủy mọi thứ ở đó,” tổng thống nói.
Tuần trước, Trump cho biết xung đột ở Iran sẽ kết thúc trong vòng hai đến ba tuần tới.
Các diễn biến hôm Chủ nhật xảy ra vài ngày sau khi Iran thực hiện bước đi hung hãn nhất từ trước đến nay trong cuộc chiến.
Vào thứ Năm 02/4, hơn 100 chuyên gia luật quốc tế tại Mỹ đã ký một bức thư công khai cảnh báo rằng các cuộc tấn công của Mỹ tại Iran có thể bị xem là tội ác chiến tranh.
Mỹ đã phải đối mặt với phản ứng dữ dội vì vụ không kích vào trường tiểu học Shajareh Tayyebeh chỉ dành cho nữ sinh ở Iran. Vụ tấn công đã khiến ít nhất 175 người thiệt mạng, phần lớn là trẻ em. Một cuộc điều tra quân sự đang diễn ra đã xác định sơ bộ rằng trách nhiệm thuộc về Mỹ.
HẠNH DƯƠNG
Tổng hợp


