Người đứng đầu Đảng CSVN, Tổng Bí Thư Tô Lâm tuyên bố Việt Nam sẽ không đánh đổi tăng trưởng kinh tế bằng lạm phát hay bong bóng tài sản. Nhưng giữa thực tế giá đất leo thang và những bất ổn kinh tế kéo dài, nhiều người đặt câu hỏi: những lời cam kết này liệu có khác gì những khẩu hiệu quen thuộc đã được lặp lại suốt nhiều năm qua…
Ngày 2/ 3/ 2026, tại trụ sở Trung ương Đảng ở Hà Nội, Tổng Bí Thư Tô Lâm đã chủ trì buổi làm việc với Ban Chính sách, Chiến lược Trung ương nhằm thảo luận việc xây dựng một nghị quyết mới về các giải pháp chiến lược thúc đẩy tăng trưởng kinh tế trong giai đoạn tới. Tại cuộc họp này, người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam nhấn mạnh một thông điệp được lặp lại nhiều lần trong các phát biểu chính thức: Việt Nam cần hướng tới mục tiêu tăng trưởng cao nhưng “không đánh đổi tăng trưởng bằng lạm phát, bong bóng tài sản hay nợ công mất kiểm soát”.

Theo thông tin được công bố sau cuộc họp, ông Tô Lâm cho rằng nền kinh tế Việt Nam đang bước vào giai đoạn chuyển đổi quan trọng, khi mục tiêu tăng trưởng nhanh cần phải gắn với việc xây dựng một mô hình phát triển mới. Trong phát biểu của mình, ông nhấn mạnh rằng các chính sách tài khóa và tiền tệ phải được phối hợp chặt chẽ nhằm bảo đảm ổn định kinh tế vĩ mô, đồng thời duy trì tốc độ tăng trưởng cao trong những năm tới. Ông cũng đề cập đến việc phải kết hợp phát triển kinh tế với bảo vệ môi trường, đảm bảo an sinh xã hội và thu hẹp khoảng cách phát triển giữa các vùng miền.
Trên giấy tờ và trong các bản tin chính thức, những lời kêu gọi như vậy nghe có vẻ đầy trách nhiệm và tầm nhìn. Nhưng khi đặt chúng vào bối cảnh thực tế của nền kinh tế Việt Nam, nhiều người không khỏi cảm thấy có một sự châm biếm khó giấu. Trong nhiều năm qua, thị trường bất động sản Việt Nam liên tục trải qua các chu kỳ tăng nóng, giá đất tại nhiều khu vực bị đẩy lên gấp nhiều lần chỉ trong thời gian ngắn. Không ít dự án bất động sản được quảng bá rầm rộ rồi sau đó rơi vào tình trạng bỏ hoang hoặc dang dở, trở thành những khối bê tông lạnh lẽo giữa các khu đô thị mới.

Trong khi đó, nợ công của Việt Nam vẫn luôn là một vấn đề khiến các chuyên gia kinh tế lo ngại. Dù các báo cáo chính thức thường khẳng định nợ công vẫn nằm trong “ngưỡng an toàn”, nhiều nhà quan sát cho rằng nghĩa vụ nợ thực tế của nền kinh tế, bao gồm cả các khoản vay của doanh nghiệp nhà nước và các dự án hạ tầng lớn, có thể cao hơn nhiều so với con số được công bố.
Những thực tế đó khiến phát biểu của Tô Lâm trở nên giống một thông điệp mang tính khẩu hiệu hơn là một cam kết chính sách cụ thể. Bởi lẽ, nếu thực sự không muốn đánh đổi tăng trưởng bằng bong bóng tài sản, câu hỏi quan trọng là vì sao thị trường bất động sản vẫn có thể phình to trong suốt nhiều năm mà không có những biện pháp kiểm soát hiệu quả. Nếu thực sự muốn tránh lạm phát và nợ công mất kiểm soát, vì sao nhiều dự án đầu tư công vẫn liên tục đội vốn và kéo dài tiến độ.
Sự mỉa mai nằm ở chỗ những lời cảnh báo về bong bóng tài sản hay lạm phát không phải là điều mới mẻ trong các bài phát biểu của lãnh đạo Việt Nam. Trong hơn một thập kỷ qua, những cụm từ như “ổn định kinh tế vĩ mô”, “tăng trưởng bền vững” hay “không đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng” đã trở thành những khẩu hiệu quen thuộc trong hầu hết các hội nghị kinh tế lớn.
Thế nhưng, khoảng cách giữa lời nói và thực tế đôi khi lại rộng đến mức khó phủ nhận. Nhiều người dân vẫn phải chứng kiến giá nhà đất tăng vọt ngoài tầm với, trong khi thu nhập không tăng tương ứng. Các doanh nghiệp nhỏ và vừa thường xuyên than phiền về chi phí vốn cao và môi trường kinh doanh thiếu ổn định. Còn đối với người lao động, những khái niệm như “mô hình tăng trưởng mới” hay “tăng trưởng hai con số” đôi khi nghe rất xa vời so với những lo toan hàng ngày về việc làm và thu nhập.
Điều khiến nhiều người cảm thấy chua chát là những lời hứa về một nền kinh tế phát triển bền vững thường được lặp lại vào mỗi giai đoạn chuyển giao chính sách. Mỗi lần như vậy, những khái niệm mới lại được đưa ra, những nghị quyết mới lại được soạn thảo, và những mục tiêu tăng trưởng mới lại được công bố.
Nhưng đối với nhiều người quan sát, câu hỏi thực sự không nằm ở việc Việt Nam có thể đạt được tốc độ tăng trưởng cao hay không? Điều quan trọng hơn là liệu những lời cam kết về kiểm soát lạm phát, hạn chế bong bóng tài sản và bảo đảm công bằng xã hội có thực sự được biến thành hành động cụ thể hay không. Nếu không, những tuyên bố mạnh mẽ tại các hội nghị cấp cao chính là nơi phơi bày những nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam nói toàn lời dễ nghe, được lặp lại hết năm này qua năm khác, trong khi những vấn đề cũ của nền kinh tế vẫn tiếp tục tồn tại./.
NGƯỜI QUAN SÁT




