CALITODAY (15/02/2026): Tối muộn thứ Bảy và rạng sáng Chủ nhật hôm nay 15/2, Dân biểu Nancy Mace (Cộng hòa – Nam Carolina) đã chỉ trích lý do mà Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ) đưa ra để bôi đen (biên tập lại) một số tên trong hồ sơ của Jeffrey Epstein.
Các đài Truyền hình chính của Hoa Kỳ hôm nay cho hay lâu nay Donald Trump muốn bưng bít hồ sơ Epstein và muốn đổ tội cho vợ chồng cựu Tổng thống Dân chủ Bill Clinton và cựu Đệ Nhất Phu nhân Hillary Clinton cũng như đảng Dân Chủ; nhưng nay Bill Clinton và Hillary Clinton đồng ý ra trả lời mọi chất vấn của Quốc Hội với điều kiện mở ra công khai cho toàn dân Mỹ và thế giới cùng biết. Điều nầy làm Trump và Đảng Cộng Hòa gặp rắc rối nên đặt vấn đề chất vấn Bill Clinton và Hillary Clinton trong phòng kín không có báo chí theo dõi. Họ nói sẽ cho thu hình và để đó khi cần thiết sẽ đưa ra. Bill Clinton và Hillary Clinton không đồng ý, nói rằng họ không hề vi phạm gì với Jeffrey Epstein mà chỉ có đi chung trong chuyến bay đến Phi Châu về vấn đề từ thiện; nhưng Bill Clinton nói rằng ông biết rõ ai có tội tình dục với các bé gái vị thành niên.
Trump nay nói dịu giọng với Hillary Clinton và khen bà đối thủ mà Trump gọi là mũi quặm lâu nay thì bây giờ đã khen Hillary Clinton là tốt và khôn ngoan.
Các hồ sơ vừa được công bố cho thất các quan chức trong nội các của Trump đã có nhiều người liên quan sâu đậm với Epstein nên Trump phải tìm cách bảo vệ cho họ và đồng thời họ cũng phải bảo vệ cho Trump.
Mace, một trong bốn nghị sĩ Cộng hòa ký vào kiến nghị buộc đưa Đạo luật Minh bạch Hồ sơ Epstein ra sàn Hạ viện năm ngoái, đã viết trong một bài đăng dài trên mạng xã hội hôm thứ Bảy rằng việc DOJ viện dẫn “đặc quyền sản phẩm công việc” (work product privilege) để biện minh cho việc bôi đen “sẽ KHÔNG giúp họ tránh phải công bố toàn bộ hồ sơ Epstein.” Đặc quyền này bảo vệ các tài liệu được chuẩn bị trước cho quá trình kiện tụng hoặc xét xử khỏi bị tiết lộ trong quá trình điều tra pháp lý.
“Tôi không phải luật sư mà còn biết điều này sẽ không đứng vững trước tòa,” bà nói thêm.
DOJ đã gửi một bức thư tới Quốc hội hôm thứ Bảy 14/2, nêu rõ lý do cho việc biên tập hồ sơ. Bức thư dài sáu trang, do Politico thu thập được, cho biết DOJ viện dẫn đặc quyền sản phẩm công việc, đặc quyền quy trình cân nhắc nội bộ (deliberative process privilege) và đặc quyền luật sư–khách hàng để giải thích cho việc bôi đen. Đặc quyền quy trình cân nhắc nội bộ bảo vệ các trao đổi trong các cơ quan hành pháp trước khi đưa ra quyết định.
Tuy nhiên, Mace lập luận rằng đặc quyền quy trình cân nhắc “sẽ không bao gồm thông tin mang tính thực tế, vốn đang bị thiếu trong các hồ sơ.”
“Nếu DOJ có thể cung cấp các tên người liên quan, thì họ có thể cung cấp chúng trong các hồ sơ không bị bôi đen,” bà nói thêm. Nữ nghị sĩ Nam Carolina cũng cho rằng các cơ quan liên bang “đã từ bỏ các đặc quyền này đối với những thông tin mà họ đã công bố, cả bản bôi đen lẫn không bôi đen” liên quan đến vụ Epstein.
“Nếu có một cuộc điều tra hoặc truy tố đang diễn ra, DOJ có thể viện dẫn các đặc quyền này, nhưng không phải khi họ đã kết thúc điều tra và quyết định sẽ không ai vào tù, không ai khác bị truy tố và sau khi họ phủi tay xong xuôi,” Mace nói thêm.
“Ngoài ra – họ đang thiếu tên trong danh sách được công bố tối nay,” bà nói thêm sau đó, đề cập đến danh sách tên trong hồ sơ mà DOJ cung cấp cho Quốc hội.
DOJ đã chịu sự giám sát từ các nhà lập pháp, bao gồm Dân biểu Ro Khanna (Dân chủ – California) và Dân biểu Thomas Massie (Cộng hòa – Kentucky), liên quan đến việc bôi đen trong hồ sơ. Khanna và Massie, hai nhà bảo trợ chính của đạo luật yêu cầu DOJ công bố các hồ sơ liên quan đến tội phạm tình dục đã bị kết án này, đã tranh luận với Phó Tổng Chưởng lý Todd Blanche trên mạng xã hội về việc bôi đen một số tên.
Sáng Chủ nhật, Mace tiếp tục nhấn mạnh quan điểm của mình, đồng tình với Khanna và Massie khi cho rằng DOJ không tuân thủ Đạo luật Minh bạch Hồ sơ Epstein.
“Bất chấp bản ghi nhớ mà DOJ công bố tối qua, không phải tất cả hồ sơ Epstein đã được công bố,” bà viết trên mạng xã hội. “Và những lý do được đưa ra để không công bố toàn bộ hồ sơ sẽ không đứng vững trước tòa.”
“Chuyện này sẽ không biến mất cho đến khi có người phải vào tù.”
Obama ca ngợi người biểu tình tại Minnesota, gọi hành vi “vượt quyền” của các đặc vụ liên bang là “đáng lo ngại sâu sắc và nguy hiểm”
Cựu Tổng thống Obama trong một cuộc phỏng vấn được công bố hôm thứ Bảy đã chỉ trích hành động của các nhân viên thực thi luật nhập cư liên bang tại Minneapolis, đồng thời ca ngợi những người biểu tình phản đối sự hiện diện của họ tại thành phố này.
Ông Obama nói với người dẫn chương trình Brian Tyler Cohen trên podcast “No Lie” rằng các đặc vụ liên bang đã hành xử theo cách “vượt quyền” tại Minneapolis, nơi các nhân viên thực thi luật nhập cư đã bắn chết hai công dân Mỹ là Renee Good và Alex Pretti.
“Hành vi vượt quyền của các đặc vụ thuộc chính phủ liên bang là điều đáng lo ngại sâu sắc và nguy hiểm,” cựu tổng thống nói.
Vụ nổ súng khiến Good và Pretti thiệt mạng đã vấp phải sự phản đối từ Thống đốc Minnesota Tim Walz (D) và Thị trưởng Minneapolis Jacob Frey (D), cũng như các cuộc biểu tình công khai phản đối sự hiện diện của lực lượng liên bang trong bang.
Chính quyền Trump đã tăng cường lực lượng Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) cùng Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới (CBP) tới Minnesota trong bối cảnh có cuộc điều tra liên bang về gian lận trong các chương trình dịch vụ xã hội của bang.
Ông Obama nhấn mạnh các cuộc biểu tình và tinh thần đoàn kết của cộng đồng Minneapolis trong hai tháng qua, nói với Cohen rằng “chúng ta nên dành một khoảnh khắc để trân trọng sự bùng nổ phi thường của hoạt động tổ chức, xây dựng cộng đồng, sự tử tế, việc hàng xóm mua thực phẩm giúp nhau, đưa trẻ em đến trường, những giáo viên đứng lên bảo vệ học sinh của mình.”
Ông nói thêm rằng sự đoàn kết đó không xảy ra “một cách ngẫu nhiên, mà theo cách có hệ thống và được tổ chức, khi người dân nói rằng: ‘Đây không phải là nước Mỹ mà chúng ta tin tưởng, và chúng ta sẽ phản kháng, chúng ta sẽ đáp trả bằng sự thật, bằng máy quay và bằng các cuộc biểu tình ôn hòa, đồng thời phơi bày kiểu hành vi mà trước đây chúng ta từng thấy ở các quốc gia độc tài và chế độ chuyên chế, nhưng chưa từng thấy ở nước Mỹ.’”
Quan chức phụ trách vấn đề biên giới của Tòa Bạch Ốc, Tom Homan, người được Tổng thống Trump cử tới Minnesota vài ngày sau cái chết của Pretti, cho biết hồi đầu tuần này rằng chiến dịch siết chặt nhập cư của chính quyền tại bang đang dần kết thúc.
“Một đợt rút lực lượng đáng kể đã bắt đầu trong tuần này và sẽ tiếp tục sang tuần tới,” Homan nói với các phóng viên hôm thứ Tư.
Obama nói người ngoài hành tinh là “có thật,” nhưng không ở Khu vực 51 trong cuộc phỏng vấn mới
Trong một cuộc phỏng vấn rộng rãi được công bố vào thứ Bảy 14/2, cựu Tổng thống Barack Obama xác nhận điều mà nhiều người đã chờ đợi: người ngoài hành tinh thực sự tồn tại. Tuy nhiên, họ không bị giam giữ trong Area 51.
Khu vực 51 là một cơ sở của Không quân Hoa Kỳ (USAF) thuộc diện tuyệt mật, nằm trong Khu vực Thử nghiệm và Huấn luyện Nevada ở miền nam Nevada, cách Las Vegas khoảng 83 dặm (134 km) về phía bắc-tây bắc.
Đây là một đơn vị từ xa được quản lý bởi Căn cứ Không quân Edwards, và cơ sở này chính thức được gọi là Sân bay Homey (ICAO: KXTA, FAA LID: XTA) hoặc Groom Lake (theo tên của vùng đồng muối cạnh đường băng). Chi tiết về hoạt động của cơ sở không được công khai, nhưng Không quân Mỹ cho biết đây là một khu huấn luyện mở, và thường được cho là hỗ trợ phát triển và thử nghiệm các máy bay cùng vũ khí thí nghiệm. Không quân Mỹ và Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ (CIA) đã tiếp quản địa điểm này vào năm 1955, chủ yếu để thử nghiệm bay máy bay Lockheed U-2.
Tất cả các nghiên cứu và sự kiện tại Khu vực 51 đều thuộc loại Tuyệt mật/Thông tin phân loại nhạy cảm (TS/SCI). CIA công khai thừa nhận sự tồn tại của căn cứ vào ngày 25 tháng 6 năm 2013, thông qua một yêu cầu theo Đạo luật Tự do Thông tin (FOIA) được nộp từ năm 2005; họ đã giải mật các tài liệu chi tiết về lịch sử và mục đích của căn cứ. Sự bí mật cực kỳ xung quanh căn cứ đã khiến nơi này thường xuyên trở thành đối tượng của các thuyết âm mưu và là trung tâm của văn hóa dân gian về vật thể bay không xác định (UFO).
Khu vực xung quanh cũng là điểm thu hút khách du lịch, bao gồm thị trấn nhỏ Rachel trên con đường được gọi là “Đường cao tốc Ngoài hành tinh”.
Người dẫn chương trình podcast theo xu hướng tiến bộ Brian Tyler Cohen đã trực tiếp hỏi Obama câu hỏi này trong một phần “trả lời nhanh” trên podcast “No Lie” của Cohen, công bố vào thứ Bảy.
Obama trả lời: “Họ là có thật, nhưng tôi chưa từng thấy họ,” trước khi thêm rằng họ không bị giữ trong Khu vực 51.
“Không có cơ sở ngầm nào, trừ khi có một âm mưu khổng lồ và họ che giấu điều đó khỏi Tổng thống Hoa Kỳ,” ông nói thêm.
Khi được hỏi câu hỏi nào ông muốn có câu trả lời đầu tiên khi trở thành tổng thống, Obama nói với Cohen: “Người ngoài hành tinh ở đâu?”
Việc người Mỹ quan tâm đến người ngoài hành tinh và liệu họ có tồn tại hay không đã từ lâu là một chủ đề lớn – đến mức Quốc hội đã tổ chức các phiên điều trần vào năm 2024 về UFO và các báo cáo từ người tố giác. Một người tố giác UFO gần đây cho biết Tổng thống Donald Trump từng được thông báo về các chương trình UFO bí mật và thông tin về sinh vật ngoài Trái Đất.
Một cuộc thăm dò năm 2025 cho thấy gần một nửa người Mỹ tin rằng chính phủ liên bang đang che giấu bằng chứng liên quan đến UFO.
Không có câu hỏi tiếp theo từ Cohen, và Obama cũng không mở rộng thêm. Những phát biểu của Obama – giống như những gì các nhân chứng và nhà lập pháp đã nói trong các phiên điều trần của Quốc hội – vẫn chưa được xác thực.
Trump đưa ra “một đống bánh mì kẹp thịt nguội” nhưng đại bồi thẩm đoàn không truy tố
Cựu Thống đốc bang New Jersey Chris Christie (Đảng Cộng hòa) đã chỉ trích những nỗ lực của Bộ Tư pháp nhằm truy tố các đối thủ chính trị mà Tổng thống Trump cho là thù địch, nói rằng câu nói quen thuộc “đại bồi thẩm đoàn có thể truy tố cả một chiếc bánh mì kẹp thịt nguội” đang bị chính quyền này chứng minh là sai.
“Họ đang đưa lên đó cả một đống ‘bánh mì kẹp thịt nguội’ và các đại bồi thẩm đoàn không truy tố chúng,” Christie nói trên chương trình “This Week” của ABC.
“Thực tế là các Bộ Tư pháp trước đây, trước bộ hiện tại, đã rất nghiêm túc khi đưa các cáo buộc ra trước đại bồi thẩm đoàn và đề nghị truy tố một công dân Mỹ,” Christie nói thêm. “Những gì chúng ta đang chứng kiến hiện nay hoàn toàn là sự phá hủy uy tín của Bộ Tư pháp.”
Christie, người từng giữ vai trò Chủ tịch nhóm chuyển giao quyền lực của Trump năm 2016 nhưng đã nhiều lần chỉ trích tổng thống trong những năm sau đó, đang đề cập đến việc một đại bồi thẩm đoàn liên bang ở Washington, D.C. gần đây từ chối truy tố sáu Dân biểu Đảng Dân chủ đã tham gia một đoạn video hồi tháng 11 kêu gọi quân nhân từ chối “mệnh lệnh bất hợp pháp.”
Thượng Nghị sĩ Elissa Slotkin (Đảng Dân chủ – Michigan), một trong những người tham gia video, lưu ý rằng “đó là một đại bồi thẩm đoàn gồm những công dân Mỹ ẩn danh đã bảo vệ pháp quyền và xác định rằng vụ việc này không nên tiếp tục.”
Trước diễn biến này, các đại bồi thẩm đoàn ở Norfolk và Alexandria, bang Virginia, đã từ chối tái truy tố Tổng chưởng lý bang New York Letitia James (Đảng Dân chủ) sau khi một thẩm phán bác bỏ vụ truy tố ban đầu vì việc bổ nhiệm trái pháp luật công tố viên liên bang phụ trách vụ việc, Lindsey Halligan. Một vụ án chống lại cựu Giám đốc FBI James Comey cũng bị bác bỏ vì lý do tương tự.
Cả Comey và James đều là những đối thủ nổi bật từng bị tổng thống công kích và chỉ trích. Một người khác, cựu cố vấn an ninh quốc gia John Bolton, đã bị truy tố vào cuối năm ngoái với cáo buộc xử lý sai tài liệu mật.
“Thiệt hại gây ra bởi các vụ truy tố thuần túy mang tính trả đũa này là lâu dài,” Christie nói thêm hôm Chủ nhật. “Và sẽ rất, rất khó để khắc phục trong suốt thập kỷ tới.”
Trump thông báo các thành viên Hội đồng Hòa bình cam kết hơn 5 tỷ USD cho Gaza
Tổng thống Donald Trump hôm Chủ nhật 15/2 cho biết các thành viên của Hội đồng Hòa bình mới được ông thành lập đã cam kết hơn 5 tỷ USD cho các nỗ lực tái thiết Gaza và sẽ điều động hàng nghìn nhân sự để “duy trì an ninh và hòa bình” tại vùng lãnh thổ này.
Ông Trump dự định tổ chức cuộc họp khai mạc của hội đồng vào ngày 19/2 tại “Viện Hòa bình Donald J. Trump” ở Washington, D.C., nơi theo bài đăng trên Truth Social hôm Chủ nhật của ông, khoản cam kết này sẽ được chính thức công bố.
“Điều rất quan trọng là Hamas phải tuân thủ cam kết Giải trừ quân bị Toàn diện và Ngay lập tức,” ông Trump viết. “Hội đồng Hòa bình sẽ chứng minh là tổ chức quốc tế có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử, và tôi vinh dự được phục vụ với tư cách Chủ tịch.”
Bài đăng của ông Trump hôm Chủ nhật không nêu rõ những quốc gia thành viên nào đưa ra cam kết hoặc sẽ đóng góp nhân sự. Tuy nhiên, Associated Press đưa tin rằng quân đội Indonesia dự kiến có tới 8.000 binh sĩ sẵn sàng vào cuối tháng 6 để có thể triển khai tới Gaza trong khuôn khổ một sứ mệnh nhân đạo và gìn giữ hòa bình. Theo AP, đây là cam kết chắc chắn đầu tiên mà ông Trump nhận được.
Tổ chức mới thành lập này được giao nhiệm vụ giám sát các nỗ lực khôi phục sau chiến tranh tại Gaza, bao gồm việc giải giáp Hamas, như một phần trong giai đoạn hai của kế hoạch hòa bình 20 điểm của tổng thống. Hội đồng Hòa bình cũng được kỳ vọng sẽ triển khai một lực lượng an ninh quốc tế để thực thi lệnh ngừng bắn, vốn đã bị vi phạm nhiều lần kể từ khi có hiệu lực vào tháng 10.
Việc tham gia hội đồng với tư cách thành viên thường trực yêu cầu khoản phí 1 tỷ USD.
Hơn 20 quốc gia, bao gồm Israel, cho biết họ đã chấp nhận lời mời tham gia Hội đồng Hòa bình. Việc Israel tham gia gây tranh cãi, vì nước này sẽ góp phần giám sát lệnh ngừng bắn mong manh mà chính họ là một bên trực tiếp liên quan.
Một số quốc gia châu Âu đã từ chối lời mời của ông Trump, bao gồm Pháp, Đức, Hy Lạp, Ý, Na Uy, Slovenia, Thụy Điển, Vương quốc Anh và Ukraine. Ông Trump đã thu hồi lời mời đối với Canada sau khi Thủ tướng Mark Carney lên tiếng phản đối các mức thuế mà vị tổng thống thuộc đảng Cộng hòa đề xuất áp lên các đồng minh châu Âu trong nỗ lực giành quyền kiểm soát Greenland.
Chính sách giao thông sẽ không đầy đủ nếu thiếu chính sách nhà ở
Cuộc khủng hoảng nhà ở giáng một đòn kép lên hàng triệu gia đình Mỹ: trước hết là tiền thuê và tiền vay mua nhà đắt đỏ, sau đó là những quãng đường đi làm khắc nghiệt từ những nơi ở mà họ buộc phải chấp nhận.
Nhà ở và giao thông cộng lại chiếm gần một nửa ngân sách của một hộ gia đình điển hình, vậy mà Washington vẫn tiếp tục xem chúng là hai vấn đề tách biệt. Dự luật tái phê chuẩn giao thông đường bộ năm nay mang đến cho Quốc hội một cơ hội hiếm có để giải quyết đồng thời cả hai vấn đề.
Hạ tầng giao thông đường bộ — gồm đường sá, cầu cống và đường sắt — phục vụ nhiều mục đích, từ vận chuyển hàng hóa giữa các vùng đến tạo điều kiện cho những chuyến du lịch đường bộ mang đậm phong cách Mỹ. Nhưng chức năng quan trọng nhất của nó là kết nối con người với các cơ hội hằng ngày trong các khu đô thị — kết nối người lao động với việc làm, doanh nghiệp với nhân lực, người tiêu dùng với dịch vụ, và bạn bè, gia đình với nhau.
Mở rộng khả năng tiếp cận cơ hội đòi hỏi vừa xây dựng hạ tầng giao thông mới vừa cho phép người dân sinh sống gần đó. Các vùng đang phát triển cần năng lực hạ tầng để tiếp nhận cư dân mới, dù là hỗ trợ nhà ở mới trong các khu dân cư hiện hữu hay mở rộng cơ hội đến những khu vực mới. Thế nhưng chính quyền địa phương thường xuyên hạn chế xây dựng nhà ở gần các tuyến giao thông mà người nộp thuế liên bang vừa tài trợ.
Nguồn tiền liên bang cho giao thông nên được dùng để khen thưởng các địa phương cho phép chủ sở hữu bất động sản xây dựng. Không nên trợ cấp cho những nơi kìm hãm tăng trưởng bằng các quy định ngặt nghèo. Chính sách giao thông không thể tách rời chính sách nhà ở — dự luật giao thông đường bộ phải xử lý cả hai.
Quốc hội có thể hành động trên ba mặt trận.
Thứ nhất, thưởng ngân sách giao thông cho tăng trưởng nhà ở. Phần ngân sách giao thông liên bang phân bổ cho khu vực đô thị nhằm giúp chính quyền địa phương giải quyết những “cơn đau tăng trưởng”. Khoản tiền này nên được chuyển đến những nơi thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và cơ hội cho các gia đình trẻ. Hơn một thập kỷ qua, hàng chục tỷ USD mỗi năm được phân bổ theo các công thức đã lỗi thời gần hai thập kỷ. Quốc hội nên cập nhật các công thức này để hỗ trợ nhiều hơn cho các bang và khu đô thị cho phép xây dựng nhà ở mới và gia tăng dân số.
Các bang như Texas và Utah đang dẫn đầu cả nước về xây dựng nhà ở — riêng khu vực đô thị Dallas trong nhiều tháng của năm 2024 đã cấp phép nhiều nhà ở hơn toàn bộ bang California. Những nơi này đang để thị trường nhà ở vận hành, giúp các gia đình tìm được chỗ ở. Họ nên nhận được nguồn tài trợ giao thông cần thiết để hỗ trợ sự tăng trưởng đó.
Một bước đi tích cực khác là dự luật lưỡng đảng “Xây thêm nhà ở gần giao thông công cộng”, do các Dân biểu Scott Peters (D-Calif.), Blake Moore (R-Utah), cùng các Thượng Nghị sĩ Brian Schatz (D-Hawaii) và Jim Banks (R-Ind.) đề xuất trong khuôn khổ gói tái phê chuẩn giao thông năm nay.
Các khoản đầu tư liên bang vào các dự án giao thông công cộng quy mô lớn lên tới hàng tỷ USD tiền thuế. Nếu được triển khai hiệu quả, chúng sẽ tạo mối quan hệ hỗ trợ lẫn nhau giữa cộng đồng và phát triển nhà ở mới. Dự luật này sẽ tăng điểm ưu tiên cho các khoản tài trợ giao thông công cộng mang tính cạnh tranh nếu địa phương cho phép xây dựng thêm nhà ở gần các tuyến giao thông, đồng thời đơn giản hóa thủ tục cấp phép cho nhà ở nhiều hộ nhằm tăng hiệu quả xây dựng.
Đầu tư giao thông công cộng đặc biệt phù hợp để vừa hỗ trợ vừa hưởng lợi từ sự gia tăng nhà ở trong khu vực nội đô. Khi tần suất tăng và lượng hành khách nhiều hơn giúp hệ thống bền vững tài chính, thời gian di chuyển giảm và khả năng tiếp cận của người dân được mở rộng. Các địa phương không nên được thưởng ngân sách liên bang cho dự án giao thông nếu họ đồng thời hạn chế quyền xây dựng của các chủ đầu tư nhà ở gần đó.
Thứ hai, Quốc hội có thể thúc đẩy ưu tiên dự án dựa trên dữ liệu. Các bang nên được yêu cầu thiết lập hệ thống chấm điểm cho tất cả các dự án giao thông nhằm thúc đẩy kết nối nội vùng. Mở rộng từ một chương trình hỗ trợ kỹ thuật thí điểm, các dự án có thể được chấm điểm dựa trên mức độ gia tăng khả năng tiếp cận việc làm và cơ hội. Các tiêu chí khác có thể do bang tự quyết, miễn là tổng điểm cuối cùng được chuẩn hóa theo chi phí.
Biện pháp minh bạch này sẽ giúp người nộp thuế biết liệu các dự án có mang lại giá trị xứng đáng với chi phí hay không, mà không áp đặt kết quả. Các bang vẫn có quyền chọn dự án điểm thấp hơn, nhưng quyết định đó sẽ được công khai và có thể giải trình.
Kinh nghiệm của Utah cho thấy cách tiếp cận này có thể hiệu quả. Bang này chấm điểm dự án dựa trên các tiêu chí rõ ràng liên quan đến tiếp cận kinh tế và chất lượng sống. Các điểm số đóng vai trò công cụ hỗ trợ quyết định cho Ủy ban Giao thông Utah trong quản lý hệ thống trị giá 45 tỷ USD, đồng thời bang vẫn nằm trong nhóm dẫn đầu cả nước về chất lượng đường cao tốc và hiệu quả chi phí.
Cuối cùng, Quốc hội có thể làm cho các dự án hạ tầng rẻ hơn và hiệu quả hơn. Chi phí hạ tầng ở Mỹ vượt xa nhiều quốc gia phát triển khác. Tuyến tàu điện ngầm Second Avenue ở New York có chi phí hơn 2 tỷ USD mỗi dặm — cao gấp nhiều lần so với các nước châu Âu tương đương. Đây là biểu hiện của xu hướng chung: người Mỹ nhận được ít hạ tầng hơn cho mỗi đồng tiền bỏ ra. Vì chi phí cao, ít dự án được xây dựng hơn, và người dân có ít cơ hội tiếp cận hơn so với mức đáng ra phải có.
Nghiên cứu gần đây cho thấy chi phí xây dựng đường cao tốc đã tăng gấp ba lần (điều chỉnh theo lạm phát) từ thập niên 1960 đến 1980. Xu hướng này vẫn tiếp diễn khi Chỉ số Chi phí Xây dựng Đường cao tốc Quốc gia tiếp tục tăng nhanh hơn nhiều so với lạm phát chung. Nâng cao năng lực cơ quan giao thông cấp bang và chất lượng kỹ thuật có thể giảm đáng kể chi phí cho mọi loại hình vận tải. Ngay cả trong mua sắm xe buýt cũng có cơ hội cải thiện — điều chỉnh công thức chi tiêu liên bang có thể thúc đẩy kỷ luật chi phí và nâng cao chất lượng dịch vụ.
Quốc hội chỉ có một khoảng thời gian hẹp để hành động. Việc tái phê chuẩn giao thông đường bộ chỉ diễn ra khoảng năm năm một lần, trong khi khủng hoảng nhà ở đã kéo dài nhiều năm. Cuối cùng, giải quyết khủng hoảng chi phí sinh hoạt đòi hỏi một dự luật giao thông xem nhà ở và giao thông như một hệ thống tích hợp.
Các gia đình Mỹ không nên phải trả giá hai lần vì sự phân mảnh chính sách liên bang — một lần cho nhà ở đắt đỏ và một lần cho những chuyến đi làm dài dằng dặc. Bằng cách thưởng ngân sách giao thông cho tăng trưởng nhà ở, chấm điểm dự án có tính đến yếu tố nhà ở và cắt giảm chi phí hạ tầng, Quốc hội có thể bảo đảm chi tiêu giao thông liên bang thực sự mang lại khả năng tiếp cận cơ hội với chi phí hợp lý.
Rohan Aras là chuyên gia phân tích chính sách giao thông cấp cao tại Trung tâm Niskanen, và Andrew Justus là chuyên gia phân tích chính sách nhà ở tại Trung tâm Niskanen.
Beshear về căng thẳng giữa Tòa Bạch Ốc và các thống đốc
Thống đốc bang Kentucky, Andy Beshear (D), hôm Chủ nhật đã chỉ trích căng thẳng gần đây giữa các thống đốc và Tổng thống Trump liên quan đến việc mời và hủy lời mời tham dự một cuộc họp thường niên tại Tòa Bạch Ốc, gọi tình hình này là “không cần thiết”.
“Chỉ là quá nhiều kịch tính, và điều đó là không cần thiết. Các thống đốc thức dậy mỗi ngày với mục tiêu mang lại kết quả, tạo thêm việc làm tốt hơn, xây dựng cộng đồng an toàn hơn, mở rộng khả năng tiếp cận chăm sóc sức khỏe và cải thiện trường công,” Beshear, hiện cũng là Chủ tịch Hiệp hội Các Thống đốc Dân chủ (DGA), nói với Jake Tapper của CNN trong chương trình State of the Union.
“Và cuộc họp này là một truyền thống lưỡng đảng thường niên, nơi chúng tôi cố gắng gác lại khác biệt để thảo luận cách cùng tiến lên trong những lĩnh vực đó. Thế nhưng, tổng thống đã biến nó thành kịch tính, mời rồi lại hủy lời mời người khác. Giờ đây, cuộc họp dường như không còn mang tính xây dựng nữa. Ở thời điểm này, tôi sẽ không tham dự. Nếu tất cả các thống đốc Dân chủ không được mời, thì Chủ tịch DGA này cũng sẽ không có mặt,” ông nói thêm.
Tuần trước, hàng loạt phát biểu mâu thuẫn và thay đổi lập trường từ Tòa Bạch Ốc và Hiệp hội Thống đốc Quốc gia (NGA) đã gây ra sự hoang mang rộng rãi về tình trạng cuộc họp thường niên của hiệp hội với tổng thống.
Mọi thống đốc dự kiến sẽ tập trung tại Washington, D.C. từ ngày 19 đến 21 tháng 2 để tham dự hội nghị thường niên của NGA. Sự kiện này thường đi kèm với một cuộc gặp tổng thống và một bữa tiệc trang trọng tại Tòa Bạch Ốc.
Tuy nhiên, gần đây Tổng thống Donald Trump đã đưa ra những tín hiệu trái chiều về việc liệu ông có hạn chế các thống đốc Dân chủ tham dự các sự kiện cuối tuần này hay không. Ông đã chỉ trích Chủ tịch NGA và Thống đốc bang Oklahoma, Kevin Stitt (R), trên mạng xã hội hôm thứ Tư, gọi ông là “RINO” (viết tắt của “Republican in Name Only” – Cộng hòa trên danh nghĩa), sau khi NGA trước đó thông báo sẽ không tổ chức cuộc họp tại Tòa Bạch Ốc.
“Thống đốc RINO của Tiểu bang vĩ đại Oklahoma, nơi tôi đã thắng cả 77 quận, ba lần (người duy nhất làm được điều đó!), đã phát biểu sai về quan điểm của tôi đối với Bữa tối và Cuộc họp Thường niên rất đặc biệt dành cho các Thống đốc tại Tòa Bạch Ốc,” Trump viết trên Truth Social, đề cập đến tuyên bố của Stitt về việc Tòa Bạch Ốc hạn chế thư mời.
“Điều đó là sai! Thư mời đã được gửi tới TẤT CẢ các thống đốc, ngoại trừ hai người mà tôi cho rằng không xứng đáng có mặt,” Trump nói, sau đó cho biết Thống đốc bang Colorado Jared Polis (D) và Thống đốc bang Maryland Wes Moore (D) không được mời.
Các cuộc truy quét của ICE có thể hồi sinh liên minh đa chủng tộc của Đảng Dân chủ
Trong vài tuần gần đây, người Mỹ đã bị sốc bởi các cuộc truy quét nghiêm khắc, đôi khi gây chết người, của Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) trên khắp các thành phố ở Mỹ. Cả Đảng Dân chủ, độc lập và cả một số đảng viên Cộng hòa đều quay lưng lại với các chính sách nhập cư bạo lực và hỗn loạn của Tổng thống Trump. Trong khi chính quyền cố gắng hạ nhiệt cuộc khủng hoảng này, mức ủng hộ sụt giảm của Trump cho thấy đây là mối quan tâm lớn đối với Đảng Cộng hòa trong năm bầu cử quan trọng.
Đảng Dân chủ cần tận dụng cơ hội này để tái xây dựng liên minh cử tri đang suy yếu, nhằm giành chiến thắng trong năm 2026 và các năm tiếp theo. Thực tế, thời điểm này là lời nhắc nhở sinh động rằng người Latinh cũng giống như các “thiểu số” chủng tộc khác — bị coi là mối đe dọa và có thể hy sinh khi các đảng viên Cộng hòa da trắng thấy điều đó thuận lợi về mặt chính trị. Đảng Dân chủ có cơ hội phản ứng bằng cách tạo ra một liên minh đa chủng tộc được hồi sinh, trong đó người Latinh là đối tác trung tâm, bằng cách nhấn mạnh những điểm tương đồng kết nối tất cả người da màu trên khắp nước Mỹ.
Năm 2016, liên minh đa chủng tộc từng giúp Đảng Dân chủ chiến thắng trong thời kỳ Obama bắt đầu suy yếu, khi nhiều người Latinh bỏ phiếu cho ứng cử viên Cộng hòa theo chủ nghĩa bảo thủ dân tộc, Donald Trump. Nhiều chuyên gia lo ngại rằng người Latinh đã bỏ phiếu chống lại lợi ích của chính họ. Đến năm 2024, số lượng cử tri Latinh ủng hộ Trump đã tăng vượt mức 33% bình thường hay bỏ phiếu cho đảng Cộng hòa, cho thấy một số lượng không nhỏ người Latinh — nhóm thiểu số lớn nhất nước Mỹ — sẽ bỏ phiếu cho một ứng cử viên chỉ vì anh ta là Cộng hòa và thù địch với người da màu, bao gồm cả đồng hương Latinh không có giấy tờ hợp pháp.
Đã đến lúc thay đổi cách nhìn về chính trị Latinh — và nhìn rõ mối liên hệ giữa đảng phái và bản sắc dân tộc. Phần lớn người Latinh — khoảng 66% — tự nhận là Dân chủ và có quan điểm chính trị tự do. Các nhà lãnh đạo Dân chủ nên tận dụng thực tế này để làm sống lại liên minh đa chủng tộc của họ. Họ có thể thúc đẩy chuyển biến này bằng cách xây dựng những câu chuyện thuyết phục hơn về người Latinh như những “người chơi đồng đội” trong nỗ lực hướng tới công bằng hơn cho tất cả người da màu.
Thực tế, nghiên cứu từ phòng thí nghiệm của tôi tại Đại học UCLA cho thấy việc nhắc nhở người Latinh rằng sự phân biệt chủng tộc mà họ gặp phải tương tự (mặc dù không hoàn toàn giống) với sự phân biệt mà các “thiểu số” khác gặp phải khiến nhiều người Latinh — đặc biệt là những người Dân chủ — trở nên ủng hộ mạnh mẽ hơn các chính sách ủng hộ người da đen, người gốc Á và người Latinh. Những lời nhắc nhở về sự phân biệt chung này cũng biến người Latinh thành những người ủng hộ kiên định hơn cho các ứng viên Dân chủ trong các cuộc bầu cử quốc gia. Dữ liệu của chúng tôi dựa trên chín thí nghiệm quy mô lớn với người da đen, người gốc Á, người Latinh, và người Trung Đông và Bắc Phi. Nó cũng dựa trên các khảo sát theo dõi cùng những người trưởng thành da đen, Latinh và Á trước cuộc bầu cử 2024, sau cuộc bầu cử này, và bảy tháng trong nhiệm kỳ thứ hai đầy biến động của Trump.
Các bằng chứng của chúng tôi cho thấy con đường dẫn tới một liên minh Dân chủ hồi sinh là sự đoàn kết giữa tất cả người da màu. Nó cũng chỉ rõ rằng người Latinh có xu hướng trở thành Dân chủ đáng tin cậy và là đồng minh tích cực trong các cuộc đấu tranh tập thể chống lại một xã hội vẫn còn bất bình đẳng về chủng tộc. Nhưng như các cử tri khác, khi phải đối mặt với một lượng lớn thông tin và thông điệp mâu thuẫn, họ cần được nhắc nhở thường xuyên và thuyết phục về vai trò quan trọng này. Giải thích rõ tác động của các cuộc truy quét ICE đối với người Latinh và những người da màu khác là một cách cụ thể để làm điều đó.
Ngày nay, quan hệ chủng tộc phức tạp và dễ bùng nổ hơn trước, vì các bản sắc chủng tộc gắn chặt với đảng phái. Những người Cộng hòa da trắng thấy mình đang ở phía thua cuộc trước làn sóng dân số người da màu ngày càng tăng, hiện chiếm 40% dân số Mỹ. Chính vì vậy các cố vấn của Tổng thống Trump đã cố gắng tiếp cận một số người da màu. Không phải để chuyển tất cả người da màu sang phía họ, mà để làm giảm sự nắm giữ của Đảng Dân chủ đối với họ.
Đảng Dân chủ phải đáp trả bằng cách khuyến khích người Latinh đoàn kết hơn với người da đen, người gốc Á và những người da màu khác dựa trên những bất bình chung. Trong hệ thống bầu cử của chúng ta, số lượng phiếu lớn và đoàn kết mang lại chiến thắng. Một liên minh Dân chủ đa chủng tộc có thể đảm bảo rằng xu hướng chính trị nâng đỡ tất cả các nhóm, bao gồm cả người Latinh.
Sợi liên kết cho các liên minh này bắt đầu từ các cuộc truy quét ICE nhắm vào người Latinh và liên kết chúng rõ ràng với các nỗ lực khác của Cộng hòa nhằm loại trừ người Mỹ gốc Phi (tước quyền bầu cử), người Mỹ gốc Á (hạn chế visa cho người nhập cư hợp pháp), và những người da màu khác. Những bất bình này đã in sâu trong ký ức tập thể của người da màu từ các cuộc đấu tranh dân quyền thập niên 1960. Nhưng Đảng Dân chủ vốn thận trọng trong việc tổ chức các cuộc tranh luận bầu cử hiện đại xoay quanh chủng tộc. Còn Đảng Cộng hòa thì rõ ràng không ngại, và họ đang thắng.
Cuối cùng, tận dụng cơ hội này có nghĩa là Đảng Dân chủ có thể đại diện trung thực hơn cho lợi ích chính trị của người Mỹ gốc Phi, người Mỹ gốc Á, người Latinh và các “thiểu số” khác. Các cử tri này không đồng ý về mọi vấn đề, nhưng họ cũng không cần phải đồng ý. Trong cuộc chiến hiện tại về nền dân chủ đa chủng tộc của chúng ta, sự thống nhất chủng tộc là con đường thực sự đưa các cộng đồng này trở lại quyền lực.
Các đại bồi thẩm đoàn ngày càng quan trọng giữa chiến dịch pháp lý trả đũa của Trump
Các đại bồi thẩm đoàn đang đóng vai trò chắn đỡ trước việc Tổng thống Trump sử dụng Bộ Tư pháp một cách quyết liệt — bao gồm cả việc nhắm vào các đối thủ chính trị của ông.
Cụm từ phổ biến “đại bồi thẩm đoàn có thể truy tố một chiếc bánh mì” (a ham sandwich) phản ánh danh tiếng của các hội đồng này như một “con dấu cao su” cho các công tố viên.
Nhưng thực tế là chúng không phải lúc nào cũng hoạt động như vậy với Trump.
Vào thứ Ba, một bồi thẩm đoàn liên bang ở Washington, D.C., đã từ chối truy tố sáu Dân biểu Đảng Dân chủ đã tham gia một video vào tháng 11 kêu gọi các quân nhân từ chối “mệnh lệnh bất hợp pháp.”
Trước đó, các bồi thẩm đoàn ở Norfolk và Alexandria, Virginia, từ chối truy tố lại Tổng chưởng lý New York Letitia James (D) sau khi một thẩm phán bác bỏ vụ kiện ban đầu về việc bổ nhiệm trái pháp luật công tố viên liên bang theo đuổi vụ án.
Các bồi thẩm đoàn ở D.C., Chicago và Los Angeles cũng từ chối các cáo buộc nghiêm trọng đối với những người phản đối việc Trump sử dụng các cuộc điều tra liên bang.
Rizwan Qureshi, cựu công tố viên liên bang tại Văn phòng Công tố viên Hoa Kỳ ở Quận Columbia, cho biết các quyết định của đại bồi thẩm đoàn phản ánh trực tiếp đánh giá của họ về căn cứ khả dĩ — tín hiệu mạnh mẽ rằng bằng chứng hoặc lý thuyết pháp lý không đủ để đưa ra cáo buộc hình sự.
“Việc đại bồi thẩm đoàn từ chối truy tố là hiếm và có ý nghĩa — không phải một chiêu trò chính trị,” ông nói.
Các đại bồi thẩm đoàn họp kín, nơi công tố viên giải thích luật và trình bày bằng chứng. Điều này có thể bao gồm lời khai của nhân chứng, vì đại bồi thẩm đoàn có quyền trát hầu tòa.
Sau khi xem xét bằng chứng, các bồi thẩm viên bỏ phiếu về việc có truy tố hay không.
Jessica Levinson, giáo sư luật tại Đại học Loyola Marymount, lưu ý rằng các đại bồi thẩm viên không quyết định tội hay không tội, nhưng họ tạo ra một rào cản thủ tục trước khi vụ án được tiến hành.
“Vụ án phải vượt qua được nhiều hơn một bài kiểm tra cười nhạt,” bà nói.
Thông thường, đây là chiến thắng dễ dàng cho công tố viên, theo Neama Rahmani, cựu công tố viên liên bang và đồng sáng lập West Coast Employment Lawyers, vì tất cả những gì cần là đa số đơn giản đồng ý truy tố sau khi chính phủ trình bày vụ án một phía.
“Nếu bạn không thuyết phục được khán giả bị ‘giữ lại’ này, bạn hoặc là một luật sư kém, hoặc bạn có một vụ án kém,” Rahmani nói.
Việc bồi thẩm đoàn từ chối truy tố (“no bill”) rất hiếm. Thậm chí hiếm đến mức cụm từ “bồi thẩm đoàn có thể truy tố một chiếc bánh mì” được một cựu thẩm phán New York đặt ra từ năm 1985.
Báo cáo của Bộ Tư pháp năm 2016, ấn phẩm mới nhất về dữ liệu này, cho thấy các bồi thẩm đoàn chỉ từ chối truy tố 6 vụ trong số 155.000 vụ án mà cơ quan này kết thúc.
Cả Qureshi và Rahmani đều nói rằng họ “chưa bao giờ” gặp trường hợp “no bill.” Trên thực tế, việc các bồi thẩm viên ký truy tố chưa bao giờ mất quá vài phút, Rahmani nói thêm.
“Nếu bạn không thể thuyết phục đại bồi thẩm đoàn, vốn là một rào cản rất nhỏ trên con đường truy tố hình sự, thì chắc chắn bạn không thể thuyết phục 12/12 bồi thẩm viên vượt qua nghi ngờ hợp lý — tiêu chuẩn cao nhất theo luật — khi luật sư bào chữa trình bày lập luận hoàn toàn khác tại phiên tòa,” Rahmani nói.
Trong một số trường hợp, công tố viên từ bỏ thay vì trình bày cho bồi thẩm đoàn khi không có đủ bằng chứng.
Erik Siebert, cựu công tố viên liên bang tạm thời cho Quận Đông Virginia, đã từ chức thay vì tiếp tục truy tố James và cựu Giám đốc FBI James Comey, vì ông nhận thấy vụ án quá yếu để truy tố.
Người kế nhiệm ông, Lindsey Halligan, tiếp tục và đạt được các bản truy tố đối với cả hai đối thủ của Trump, nhưng sau đó bị bác bỏ. Bộ Tư pháp đã kháng cáo.
“Tôi không nghĩ hệ thống đại bồi thẩm đoàn thay đổi; tiêu chuẩn không thay đổi,” Levinson nói. “Tôi nghĩ điều công bằng là nên hỏi liệu loại vụ án mà chúng ta đang cố đưa ra có thay đổi không.”
Các bồi thẩm đoàn vẫn bỏ phiếu truy tố trong một số vụ án có tính chính trị hoặc nổi bật kể từ khi Trump trở lại Tòa Bạch Ốc.
Công tố viên đã truy tố cựu cố vấn an ninh quốc gia John Bolton về cáo buộc xử lý sai tài liệu mật và cựu thẩm phán Milwaukee Hannah Dugan vì giúp một người nhập cư tránh cơ quan liên bang.
Họ cũng truy tố chính thức người bị cáo buộc đặt bom ống bên ngoài văn phòng hai đảng Dân chủ và Cộng hòa trước ngày 6/1/2021; người bị cáo buộc bắn hai thành viên Vệ binh Quốc gia ở D.C., giết chết một người; và người bị cáo buộc bắn hai nhân viên Đại sứ quán Israel, chỉ là vài ví dụ.
Jeanine Pirro, công tố viên Quận Columbia, nói vào tháng 8 rằng các bồi thẩm viên “không quá nghiêm túc,” gợi ý rằng họ đã “quen với tội phạm” ở thủ đô và không sẵn sàng ủng hộ nỗ lực của văn phòng bà để trấn áp.
Tại Washington, văn phòng của Pirro chứng kiến chuỗi từ chối truy tố của bồi thẩm đoàn trong các vụ án cáo buộc tội nặng đối với cư dân phản ứng trước chiến dịch liên bang mạnh tay của Trump.
Vụ “người ném bánh mì” ở D.C., người đã ném bánh mì vào một đặc vụ liên bang, kết thúc với việc trắng án về tội nhẹ sau khi bồi thẩm đoàn từ chối truy tố tội tấn công nặng mà công tố viên ban đầu yêu cầu. Trong một vụ khác, ba bồi thẩm đoàn không truy tố một phụ nữ về tội tấn công liên bang liên quan đến va chạm với một đặc vụ FBI.
“Tôi không quan tâm đến những người nói, ‘Chúng tôi không cần bạn,’ hay ‘Bạn quá gay gắt,’” Pirro nói vào mùa hè năm ngoái. “Công việc của tôi là bảo vệ nạn nhân, và đó là những gì chúng tôi sẽ làm. Chúng tôi sẽ buộc tội phạm chịu trách nhiệm.”
Qureshi nói rằng sự phổ biến của các vụ truy tố mang tính chính trị dưới Bộ Tư pháp Trump là “gây sốc,” nhưng các quyết định gần đây của bồi thẩm đoàn lớn cho thấy “các cơ chế bảo vệ thể chế” đang hoạt động.
“Mọi người đang nghiêm túc với nó,” ông nói.
Hoàng thái tử lưu vong nói can thiệp của Mỹ vào Iran là “nhân đạo”
Hoàng thái tử lưu vong Iran, Reza Pahlavi, hôm Chủ nhật 15/2 cho biết bất kỳ can thiệp nào của Mỹ vào Iran sẽ là một nỗ lực “nhân đạo”, nhấn mạnh tới hàng nghìn người biểu tình đã bị giết dưới chế độ của nước này kể từ khi các cuộc biểu tình chống chính phủ bắt đầu vào tháng Giêng.
Trong buổi xuất hiện trên chương trình Sunday Morning Futures của Fox News, Pahlavi bình luận về phát biểu gần đây của Tổng thống Trump rằng thay đổi chế độ ở Iran “sẽ là điều tốt nhất có thể xảy ra” khi căng thẳng giữa hai quốc gia đang gia tăng.
“Điều tôi muốn nói thêm vào lời của tổng thống là khi ông ấy nói chế độ này cứ nói và nói, thì tổng thống cũng nên biết rằng họ cũng cứ giết và giết và giết,” hoàng thái tử lưu vong nói với người dẫn chương trình Maria Bartiromo từ Hội nghị An ninh Munich. “Đó là lý do tại sao một cuộc can thiệp là cần thiết, vì yêu cầu đầu tiên của người Iran hôm nay, cả trong nước lẫn ở nước ngoài, là cầu cứu. Cuộc can thiệp này là can thiệp nhân đạo để cứu những sinh mạng sẽ tiếp tục bị mất nếu không hành động.”
“Hy vọng tổng thống nhận ra mức độ khẩn cấp của cuộc can thiệp có thể cứu sống nhiều người và giúp chúng ta chấm dứt chế độ không mong muốn này,” ông nói, ám chỉ sự cai trị của Lãnh tụ Tối cao Ayatollah Ali Khamenei.
Cơ quan tin tức về nhân quyền có trụ sở tại Mỹ, Human Rights Activists News Agency, hôm thứ Năm cho biết số người chết trong cuộc đàn áp các cuộc biểu tình trên toàn quốc ở Iran đã lên tới ít nhất 7.000 người, với nhiều người khác vẫn được cho là đã thiệt mạng. Pahlavi vào Chủ nhật đưa ra con số có thể cao hơn nhiều, nói rằng “con số chúng tôi có là tối thiểu 36.000 người” đã bị giết trong hai ngày đầu tiên của các cuộc biểu tình.
Mỹ gần đây đã điều tàu sân bay lớn nhất thế giới, U.S.S. Gerald R. Ford, cùng các tàu hộ tống đến Trung Đông khi chính quyền Trump tăng cường hiện diện quân sự gần Iran. Trump xác nhận động thái này vào thứ Sáu và cũng nói rằng ông hy vọng các cuộc đàm phán của Mỹ với Iran về chương trình hạt nhân sẽ thành công.
Nhưng ông cảnh báo rằng nếu thất bại, đó sẽ là một “ngày tồi tệ” cho Tehran.
Nhận xét của Pahlavi được đưa ra trong bối cảnh The Associated Press dẫn nguồn truyền thông nhà nước Iran đưa tin Bộ trưởng Ngoại giao Iran, Abbas Araghchi, và phái đoàn của ông đang trên đường tới Geneva, Thụy Sĩ vào Chủ nhật, nơi vòng đàm phán hạt nhân thứ hai với Mỹ dự kiến diễn ra. Hai nước đã tổ chức vòng đàm phán gián tiếp đầu tiên tại Oman hồi đầu tháng này.
Tom Homan nói ông không “biết” ý nghĩa sau bình luận về “những nhà lãnh đạo đúng đắn” của Kristi Noem
Tom Homan, người được bổ nhiệm làm border czar (đặc trách biên giới) của Tòa Bạch Ốc, hôm Chủ nhật nói rằng ông không biết ý nghĩa đằng sau bình luận gần đây của Bộ trưởng An ninh Nội địa (DHS) Kristi Noem về việc đảm bảo “chúng ta có những người đúng đắn bỏ phiếu, bầu chọn những nhà lãnh đạo đúng đắn dẫn dắt đất nước này.”
Trong chương trình State of the Union, khi được hỏi “Ý bà ấy nói gì khi nói ‘bầu chọn những nhà lãnh đạo đúng đắn’?”, Homan đáp:
“Tôi không biết. Đó là câu hỏi cho bà Bộ trưởng. Nếu phải đoán, có lẽ ý là — chỉ những người đủ điều kiện hợp pháp được bỏ phiếu. Nhưng tôi chưa nói chuyện với bà ấy về những phát ngôn đó. Đó là điều bà ấy cần trả lời.”
Trước đó vào thứ Sáu 13/2, Noem đưa ra phát biểu dường như cho rằng DHS có vai trò rộng hơn trong bảo đảm an toàn bầu cử. Bà nói DHS có quyền tìm ra “lỗ hổng” trong hệ thống bầu cử và đưa ra “biện pháp giảm thiểu” để đảm bảo cuộc bầu cử ở tiểu bang và địa phương được thực hiện “chính xác”.
Trong một cuộc họp báo tại Arizona, Noem còn cho rằng bầu cử nằm trong nhiệm vụ của DHS về “duy trì cơ sở hạ tầng quan trọng.”
Bà nói:
“Tôi nghĩ nhiều người tin rằng có lẽ đó là một trong những điều quan trọng nhất mà chúng ta cần đảm bảo – rằng khi tới ngày bầu cử, chúng ta đã chủ động để chắc chắn rằng chúng ta có những người đúng đắn bỏ phiếu, bầu chọn những nhà lãnh đạo đúng đắn để dẫn dắt đất nước này… để người dân có thể tin tưởng vào điều đó.”
Noem cũng nói vào thứ Sáu rằng bà vẫn “nắm quyền điều hành” DHS, dù Homan gần đây đã được trao quyền kiểm soát nhiều hơn đối với chương trình nhập cư của Tổng thống Trump.
Tin tức này xuất hiện trong bối cảnh DHS đang chịu sức ép vì cái chết của Renee Good và Alex Pretti ở Minneapolis bởi lực lượng nhập cư liên bang, khiến giới chức phải đối mặt nhiều chất vấn.
Massie: Bondi ‘sợ’ nhìn các nạn nhân Epstein tại phiên điều trần
Dân biểu Thomas Massie (Cộng hòa – Kentucky) hôm Chủ nhật cho biết Tổng Chưởng lý Pam Bondi đã không nhìn các nạn nhân của Jeffrey Epstein trong khi làm chứng trước một ủy ban Hạ viện vì bà “sợ phải làm vậy.”
Người dẫn chương trình Martha Raddatz hỏi Massie trên chương trình “This Week” của ABC News liệu ông có ngạc nhiên khi Bondi không nhìn các nạn nhân Epstein phía sau bà hay không.
“Tôi nghĩ điều đó hơi lạnh lùng từ phía bà ấy. Tôi nghĩ bà ấy sợ,” Massie trả lời. “Và nhìn này, những nạn nhân này rất muốn có một cuộc gặp. Đây không phải về Bill Clinton hay Donald Trump. Đạo luật Minh bạch Hồ sơ Epstein này nhằm mang lại công lý cho các nạn nhân. Chúng ta có một mức độ minh bạch nhất định nhưng cơ quan này được gọi là Bộ Tư pháp, chứ không phải Bộ Minh bạch.”
“Và vì vậy, những gì các nạn nhân cần là họ cần xem một số mẫu đơn 302 của chính họ, những mẫu chưa được công bố, và họ cũng cần thấy một số người đàn ông mà họ đã buộc tội bị truy tố,” ông nói thêm.
Bondi đã đối đầu trực tiếp với các nhà lập pháp trong một phiên điều trần căng thẳng hôm thứ Tư khi vị luật sư hàng đầu của quốc gia xuất hiện trước Ủy ban Tư pháp Hạ viện lần đầu tiên kể từ khi nhậm chức.
Bà trả lời các câu hỏi về nhiều vấn đề, từ các cuộc điều tra đang diễn ra đối với các đối thủ của Tổng thống Trump đến vấn đề nhập cư, nhưng các trao đổi căng thẳng nhất diễn ra về hồ sơ Epstein.
Bondi liên tục phản bác các nhà lập pháp trong phiên điều trần, hỏi tại sao họ không yêu cầu câu trả lời về cuộc điều tra Epstein dưới các chính quyền trước, bao gồm cả chính quyền Biden, khi Merrick Garland là tổng chưởng lý.
“Tôi rất vui vì ông đang hỏi về Merrick Garland,” Massie nói trong phiên điều trần hôm thứ Tư.
“Vụ này lớn hơn cả Watergate. Nó trải qua bốn chính quyền. Không cần phải quay lại Biden. Hãy quay lại Obama. Quay lại George [W.] Bush. Vụ che đậy này kéo dài hàng thập kỷ, và bà chịu trách nhiệm cho phần việc của mình,” ông nói thêm.
Vào Chủ nhật, Massie cho biết Garland “hoạt động tốt hơn” Bondi trong khi làm chứng.
“Tôi không nghĩ bà ấy làm tốt lắm. Bà ấy mang theo một cuốn sách đầy lời lẽ xúc phạm, mỗi Dân biểu một cái. Rõ ràng bà ấy cũng có một cái dành cho tôi,” Massie nói.
“Và, bạn biết đấy, tôi từng có mặt khi Merrick Garland ở đó. Về mặt chính trị, tôi không đồng ý với ông ấy, nhưng ông ấy đã làm tốt hơn về việc ít nhất không để bản thân trông tệ. Và thật không may, chúng tôi đã không nhận được câu trả lời chúng tôi muốn về hồ sơ Epstein,” ông nói thêm.
Massie cũng nói rằng ông không có niềm tin vào Bondi sau phiên điều trần.
“Tôi không nghĩ Pam Bondi tin tưởng vào Pam Bondi. Bà ấy không đủ tự tin để tham gia bất cứ điều gì ngoài việc gọi tên trong phiên điều trần,” ông nói với Raddatz hôm Chủ nhật.
“Bà ấy không có bất kỳ trách nhiệm nào ở Bộ Tư pháp. Khi tôi hỏi cụ thể ai đã gạch tên Leslie Wexner khỏi tài liệu duy nhất quan trọng, bà ấy không thể trả lời, bà ấy không muốn trả lời. Nhưng cuối cùng, chính bà ấy chịu trách nhiệm về việc cung cấp tài liệu theo luật của chúng tôi, vị tổng chưởng lý.”
Massie nói Garland “thể hiện tốt hơn nhiều” so với Bondi sau phiên điều trần căng thẳng tại Hạ viện
Dân biểu Thomas Massie (Cộng hòa – Kentucky) hôm Chủ nhật nói rằng cựu Bộ trưởng Tư pháp Merrick Garland “thể hiện tốt hơn” so với Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi trong phiên điều trần trước Ủy ban Hạ viện xem xét Bộ Tư pháp và cách cơ quan này xử lý vụ điều tra Jeffrey Epstein.
“Tôi không nghĩ bà ấy làm tốt lắm. Bà ấy mang theo cả một cuốn sách đầy những lời lẽ xúc phạm, mỗi Dân biểu một cái. Rõ ràng là bà ấy cũng có một cái dành cho tôi,” Massie nói trên chương trình This Week của ABC News.
“Và, bạn biết đấy, tôi đã có mặt khi Merrick Garland có mặt. Về mặt chính trị, tôi không đồng ý với ông ấy, nhưng ông ấy thể hiện tốt hơn nhiều, ít nhất là không gây ấn tượng xấu. Và, thật không may, chúng tôi không nhận được những câu trả lời mà mình muốn về hồ sơ Epstein,” ông thêm.
Bondi đã đối đầu trực tiếp với các Dân biểu trong một phiên điều trần căng thẳng vào thứ Tư khi luật sư hàng đầu của nước Mỹ xuất hiện trước Ủy ban Tư pháp Hạ viện lần đầu tiên kể từ khi nhậm chức.
Bà phải trả lời các câu hỏi về nhiều vấn đề, từ những cuộc điều tra đang diễn ra liên quan đến đối thủ của Tổng thống Trump đến chính sách nhập cư, nhưng những trao đổi căng thẳng nhất liên quan đến hồ sơ Epstein.
Trong phiên điều trần, Bondi nhiều lần phản bác các Dân biểu, hỏi tại sao họ không yêu cầu câu trả lời về vụ điều tra Epstein dưới các chính quyền trước, và nhắc đến Garland.
“Tôi mừng là các ông đang hỏi về Merrick Garland,” Massie nói trong phiên điều trần hôm thứ Tư.
“Vấn đề này lớn hơn cả Watergate. Nó kéo dài qua bốn chính quyền. Không cần quay lại thời Biden. Hãy quay về Obama. Quay về George [W.] Bush. Vụ che đậy này kéo dài hàng thập kỷ, và các ông chịu trách nhiệm về phần này của nó,” ông nói thêm.
Hôm Chủ nhật, Massie nói việc Bondi từ chối nhìn những nạn nhân Epstein phía sau bà trong phiên điều trần là “lạnh lùng” và có thể vì bà “sợ phải nhìn.”
Ông cũng nói rằng ông không tin tưởng Bondi sau phiên điều trần.
“Tôi không nghĩ Pam Bondi tự tin về Pam Bondi. Bà ấy không đủ tự tin để tham gia gì ngoài việc gọi tên trong phiên điều trần,” Massie nói với đồng dẫn chương trình Martha Raddatz hôm Chủ nhật.
“Bà ấy không chịu bất kỳ trách nhiệm nào tại Bộ Tư pháp. Khi tôi hỏi bà ấy cụ thể ai đã gạch tên Leslie Wexner khỏi tài liệu quan trọng duy nhất, bà ấy không thể trả lời, bà ấy từ chối trả lời. Nhưng cuối cùng, theo luật của chúng ta, bà ấy là người chịu trách nhiệm về việc cung cấp tài liệu, với tư cách Bộ trưởng Tư pháp.”
Không có cái gọi là “vụ bắn hay” — chỉ có các cuộc điều tra đáng tin cậy
Dân biểu cấp cao Jamie Raskin (D-Md.) trình bày hình ảnh các vụ bắn chết Renee Good và Alex Pretti ở Minneapolis, trong khi Tổng Chưởng lý Pam Bondi làm chứng tại phiên điều trần Ủy ban Tư pháp Hạ viện với tiêu đề “Giám sát Bộ Tư pháp Hoa Kỳ,” tại tòa nhà Rayburn vào thứ Tư, ngày 11/02/2026. Chủ tịch Jim Jordan (R-Ohio) cũng có mặt. (Tom Williams/CQ-Roll Call, Inc qua Getty Images)
Không có “vụ bắn hay” nào cả. Mặc dù thuật ngữ này vẫn phổ biến trong truyền thông và dư luận, nhưng nó đang dần biến mất trong lực lượng thực thi pháp luật, và điều đó có lý do. Các sĩ quan phải sống suốt đời với những hệ quả pháp lý, nghề nghiệp và cá nhân từ một quyết định trong chớp mắt để sử dụng vũ lực chết người. Điều này đặc biệt đúng khi dẫn đến cái chết.
Nhưng khi những vụ bắn này làm bùng lên một đất nước vốn đã chia rẽ chính trị, hậu quả không chỉ ảnh hưởng đến một cá nhân hay cơ quan nào. Đó là lý do Bộ Tư pháp nên công bố một báo cáo điều tra công khai chi tiết về hai vụ bắn gần đây xảy ra ở Minneapolis trong khuôn khổ Chiến dịch Tăng cường Metro (Operation Metro Surge).
Vào ngày 7/01, một sĩ quan Cơ quan Thực thi Hải quan và Di trú (ICE) bắn chết Renee Good trong một cuộc gặp ở Minneapolis. Các chính trị gia, chuyên gia bình luận và cư dân mạng nhanh chóng đưa ra quan điểm về việc liệu vụ việc có phải là “vụ bắn hay” hay không, thường dựa trên các đoạn video công khai hạn chế dưới lăng kính chính trị. Trước khi cuộc tranh luận đó kết thúc ở Minneapolis, các sĩ quan Tuần tra Biên giới đã bắn Alex Pretti vào ngày 24/01.
Các đánh giá về việc liệu vụ bắn có hợp pháp hay không lan rộng. Những tuyên bố công khai của các quan chức liên bang và tiểu bang cấp cao, cùng với việc từ chức của lãnh đạo Bộ Tư pháp và FBI liên quan đến vụ điều tra Good, càng làm dấy lên nghi ngờ về khả năng một cuộc xem xét khách quan. Những nghi ngờ này khiến lực lượng thực thi pháp luật khó thực hiện nhiệm vụ, khiến các gia đình tìm kiếm câu trả lời đáng tin cậy và làm trầm trọng thêm bầu không khí chia rẽ vốn đã tồn tại.
Phần lớn người dân ngoài lực lượng thực thi pháp luật không hiểu đầy đủ các tiêu chuẩn pháp lý và chiến thuật về việc sử dụng vũ lực chết người. Đồng thời, nhiều người Mỹ hoài nghi rằng bất kỳ cuộc xem xét nào về những vụ việc này sẽ thực sự độc lập và khách quan, đặc biệt khi các lãnh đạo chính trị cấp cao công khai đánh giá sự kiện trước khi cuộc điều tra hoàn tất.
Sự kết hợp giữa hiểu lầm, mất niềm tin và phán xét trước như vậy dẫn đến việc nhiều người nghi ngờ rằng kết quả độc lập thực sự là khả thi.
Nhưng nhận thức không nhất thiết phải trở thành thực tế. Chúng ta vẫn có thể tiến hành các cuộc điều tra bắn súng kỹ lưỡng, sau đó công bố các báo cáo công khai minh bạch, để tạo ra hồ sơ đáng tin cậy dựa trên sự thật thay vì suy đoán.
Một số quan chức trong chính quyền dường như nhận ra điều này. Về cuộc điều tra vụ Pretti, Chuyên gia Biên giới Tom Homan nói: “Chúng tôi sẽ để cuộc điều tra diễn ra và đi tới đâu thì đi.” Điều này thể hiện hiểu biết rằng uy tín, một khi đã mất, chỉ có thể xây dựng lại bằng sự kiềm chế và minh bạch, không phải bằng lời lẽ.
FBI và Bộ Tư pháp, Phòng Quyền Dân sự, từng đối mặt với thách thức này trước đây với cuộc điều tra năm 2014 về vụ sĩ quan Darren Wilson bắn Michael Brown ở Ferguson, Missouri. Báo cáo công khai về vụ Brown cho thấy giá trị của việc trình bày đầy đủ bằng chứng và lập luận pháp lý. Cách tiếp cận này không thuyết phục tất cả mọi người, nhưng nó thiết lập một cơ sở dữ liệu thực tế và xác định những bài học có thể dẫn đến cải cách có ý nghĩa.
Các vụ việc ở Minneapolis phức tạp nhưng không phải chưa từng có tiền lệ. Giống như ở Ferguson, bất kỳ cuộc điều tra nào cũng diễn ra giữa áp lực chính trị từ mọi phía, sự hoài nghi của cộng đồng và khả năng xảy ra các cuộc điều tra song song ở cấp tiểu bang và địa phương. Tuy nhiên, ngay cả trong những điều kiện này, các cuộc điều tra vẫn có thể tạo ra kết quả đáng tin cậy và mang tính xây dựng.
Thay vì tập trung vào một bằng chứng hay một đoạn video ngắn, các cuộc điều tra bắn súng xem xét toàn bộ bối cảnh.
Các nhà điều tra tái hiện những gì đã xảy ra, lý do các sĩ quan có mặt, thông tin họ có tại thời điểm đó và cách các quyết định được đưa ra trong các tình huống thay đổi nhanh chóng. Họ đánh giá bằng chứng vật lý và pháp y, xem xét đào tạo súng và chính sách sử dụng vũ lực, phân tích liên lạc và mốc thời gian, đồng thời đánh giá tính đáng tin cậy và nhất quán của lời khai nhân chứng. Kết quả y tế và khám nghiệm tử thi được xem xét cùng với bằng chứng đạn đạo và hiện trường.
Kết luận về trách nhiệm hình sự và các chính sách nội bộ khác rõ ràng là mối quan tâm của các cơ quan liên quan, các sĩ quan đã nổ súng và các gia đình nạn nhân. Nhưng nó cũng quan trọng đối với công chúng. Trong một nền dân chủ, câu hỏi không chỉ là liệu một vụ bắn có hợp pháp hay không, mà còn là liệu quy trình đạt đến quyết định đó có đáng tin cậy hay không.
Cuộc điều tra của Bộ Tư pháp về cái chết của Brown và Sở cảnh sát Ferguson đã minh họa cả hai mặt của vấn đề này. Nó chứng minh rõ ràng rằng câu chuyện “giơ tay, đừng bắn” lan truyền rộng rãi là sai sự thật. Đồng thời, nó phơi bày những thất bại thể chế nghiêm trọng đã tạo ra điều kiện khiến câu chuyện đó có thể lan truyền.
Loại bỏ thông tin sai lệch đồng thời giải quyết các vấn đề hệ thống có thể là đóng góp quan trọng nhất mà một cuộc điều tra liên bang có thể mang lại. Một đóng góp khác là rút ra bài học, từ việc cải thiện huấn luyện chiến thuật cho sĩ quan đến nâng cao quy trình vận hành và giám sát cho các cơ quan.
Giá trị của một cuộc điều tra đầy đủ và minh bạch không nằm ở việc tuyên bố một vụ bắn là “hay,” “hợp lý” hay “không hợp lý” để mọi người đồng thuận. Một phần lớn công chúng sẽ bác bỏ bất kỳ kết luận nào bất kể kết quả ra sao. Mục đích thay vào đó là thay thế suy đoán bằng sự thật và khẩu hiệu bằng sự hiểu biết. Nó cung cấp một cách tiếp cận kỷ luật để xem xét những gì đã xảy ra, lý do tại sao nó xảy ra và điều gì có thể được làm khác đi.
Quy trình này phục vụ không chỉ các sĩ quan và gia đình trực tiếp liên quan, mà còn củng cố niềm tin của công chúng vào pháp quyền. Trong một đất nước chia rẽ, việc củng cố niềm tin đó có thể là kết quả quan trọng nhất mà bất kỳ cuộc điều tra nào có thể mang lại.
Schumer về yêu cầu của đảng Dân chủ đối với DHS: ‘Đây là những điều hợp lý’
Lãnh đạo thiểu số Thượng viện Chuck Schumer (D-N.Y.) hôm Chủ nhật nói rằng các yêu cầu của đảng Dân chủ về cải tổ Bộ An ninh Nội địa (DHS) “là những điều hợp lý,” chỉ một ngày sau khi ngân sách cho bộ này hết hạn.
“Chúng ta cần bỏ mặt nạ, cần bật camera và cần mọi cảnh sát — mọi sĩ quan [Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE)] — được nhận dạng,” Schumer nói với Jake Tapper của CNN trên chương trình State of the Union.
“Jake, đây là những đề xuất hợp lý. Chúng được người dân Mỹ ủng hộ. Tại sao đảng Cộng hòa không chấp nhận? Họ không đưa ra được lý do thuyết phục. Đây là điều mà mọi sở cảnh sát trên cả nước đều làm, nhưng ICE thì đang ngoài vòng kiểm soát, không chịu tuân theo,” Thượng Nghị sĩ New York nói thêm.
Trong vài tuần qua, DHS bị cuốn vào tranh cãi về chương trình nhập cư nghiêm ngặt của Tổng thống Trump. Sự phẫn nộ nhắm vào bộ này, nơi quản lý ICE và Cơ quan Bảo vệ Biên giới và Hải quan (CBP), bùng lên sau hai vụ xả súng chết người ở Minneapolis do các nhân viên nhập cư liên bang thực hiện.
Cố vấn biên giới Tòa Bạch Ốc Tom Homan thông báo tuần trước rằng các nỗ lực thắt chặt nhập cư gây tranh cãi của chính quyền Trump tại Minnesota sẽ chấm dứt.
Ngân sách DHS đã hết hạn vào sáng sớm thứ Bảy, gây ra lần tạm dừng hoạt động chính phủ thứ ba (ít nhất là một phần) trong nhiệm kỳ thứ hai của Trump. Đảng Dân chủ yêu cầu cải tổ các thực tiễn thi hành nhập cư, bao gồm thắt chặt yêu cầu lệnh khám xét, cấm đeo mặt nạ cho các sĩ quan liên bang và chấm dứt các tuần tra tự do, nhưng vấp phải phản đối từ đảng Cộng hòa.
Thượng Nghị sĩ John Fetterman (D-Pa.), người được biết là thường đi ngược quan điểm đảng mình trong những năm gần đây, là Thượng Nghị sĩ Dân chủ duy nhất bỏ phiếu để thúc đẩy gói ngân sách một năm cho DHS tuần trước.
“Việc đóng cửa này thực sự không ảnh hưởng gì đến hoạt động của ICE. Quốc gia đặt lên trên đảng phái đang từ chối can thiệp toàn bộ Bộ An ninh Nội địa. Nền dân chủ đòi hỏi một con đường để cải tổ ICE mà không làm tổn hại đến các cơ quan an ninh quốc gia quan trọng của chúng ta,” Fetterman viết hôm thứ Sáu trên mạng xã hội X.
Moore từ chối trả lời trực tiếp liệu ông có cho rằng Trump là người phân biệt chủng tộc hay không
Thống đốc bang Maryland, Wes Moore (D), đã từ chối nói liệu ông có cho rằng Tổng thống Donald Trump là người phân biệt chủng tộc hay không trong một cuộc phỏng vấn được công bố hôm Chủ nhật, chỉ hơn một tuần sau khi một đoạn video mô tả vợ chồng Obama là loài khỉ được đăng lên tài khoản Truth Social của tổng thống, gây ra làn sóng phản ứng dữ dội từ cả hai đảng.
“Tôi nghĩ đó là câu hỏi dành cho Tổng thống Trump,” Moore vừa lắc đầu vừa nói với Norah O’Donnell của CBS News. “Tôi có thể nói với bạn rằng tôi biết những hành động của ông ấy tác động đến người da đen như thế nào, và tác động đến những người da màu ra sao.”
Đoạn video — sau đó đã bị xóa khi nhiều nghị sĩ Cộng hòa chỉ trích — mô tả Trump là một con sư tử và các quan chức Dân chủ là những loài động vật khác. Gần cuối video, cựu Tổng thống Barack Obama và cựu Đệ nhất phu nhân Michelle Obama xuất hiện dưới hình tượng loài khỉ.
Sau khi video bị xóa, tổng thống cho biết một nhân viên Tòa Bạch Ốc đã đăng đoạn video này và ông lên án phần nội dung mang tính phân biệt chủng tộc. Tuy nhiên, ông không xin lỗi và nói rằng mình “không mắc sai lầm.”
Trong cuộc phỏng vấn với O’Donnell, Moore đã chỉ ra nhiều hành động của chính quyền Trump mà theo ông là ảnh hưởng đến người Mỹ gốc Phi.
Thống đốc Maryland cho rằng tổng thống “đã dành thời gian để nhắm vào các chương trình học bổng dành cho” các trường cao đẳng và đại học lịch sử dành cho người da đen (HBCUs). Năm ngoái, Bộ Nông nghiệp đã mở lại đơn đăng ký cho một chương trình học bổng liên bang dành cho sinh viên ngành nông nghiệp tại các HBCUs sau khi việc đình chỉ chương trình này vấp phải sự chỉ trích từ các nhà lập pháp.
Vào tháng 9, Bộ Giáo dục cho biết họ đã chuyển hướng gần 500 triệu USD sang các HBCUs và các tổ chức dành cho cộng đồng bản địa từ các chương trình phục vụ nhóm thiểu số khác.
Moore cũng đề cập đến tình trạng thất nghiệp gia tăng trong nhóm phụ nữ da đen dưới thời Trump. Năm ngoái, tỷ lệ việc làm của phụ nữ da đen giảm 1,4%, một trong những mức sụt giảm mạnh nhất trong 25 năm qua, theo Viện Chính sách Kinh tế.
Thống đốc thuộc Đảng Dân chủ này cũng nói rằng tổng thống đã tìm cách “giảm nhẹ” lịch sử của người da đen. Trong hơn một năm qua, chính quyền Trump đã nhắm vào các chương trình đa dạng, công bằng và hòa nhập (DEI) trong các cơ quan liên bang và các trường đại học.
“Tôi nghĩ câu hỏi ‘Ông ấy có phải là người phân biệt chủng tộc không?’ nên được đặt cho chính ông ấy, nhưng thành thật mà nói, tôi nghĩ hành động của ông ấy có lẽ đã cho câu trả lời trước cả khi ông ấy tự trả lời,” Moore nói thêm.
Những chỉ trích của Moore đối với Trump được đưa ra sau khi tổng thống không mời ông và Thống đốc bang Colorado, Jared Polis (D), tham dự một bữa tiệc trang trọng dự kiến diễn ra vào thứ Bảy tại Tòa Bạch Ốc cùng các thống đốc khác và gia đình họ. Moore, hiện là phó chủ tịch Hiệp hội Thống đốc Quốc gia (NGA), nói với O’Donnell rằng ông không có kế hoạch tham dự cuộc họp NGA tại Tòa Bạch Ốc với Trump vào thứ Sáu.
“Ồ, tôi ổn,” Moore nói khi được hỏi liệu ông có tham dự cuộc họp thứ Sáu hay không. “Tôi sẽ không đi. Tuyệt đối không.”
Việc đóng cửa DHS đang ảnh hưởng đến hàng không và TSA như thế nào
Khi Bộ An ninh Nội địa Mỹ (DHS) vẫn chưa được cấp ngân sách, hoạt động hàng không trên toàn quốc đã bị ảnh hưởng.
Nhân viên của Cơ quan An ninh Vận tải (TSA), cơ quan trực thuộc DHS, đang làm việc mà không được trả lương kể từ sáng sớm thứ Bảy — thời điểm việc gián đoạn ngân sách bắt đầu.
Theo kế hoạch dự phòng khi chính phủ đóng cửa do DHS công bố vào tháng 9, hơn 95% nhân viên TSA được miễn trừ và sẽ tiếp tục làm việc trong thời gian đóng cửa. Số còn lại, ước tính 2.933 người trong tổng số 64.130 nhân viên, đã bị cho nghỉ tạm thời (furlough).
Kế hoạch dự phòng này được công bố trước đợt đóng cửa chính phủ kéo dài kỷ lục 43 ngày vào mùa thu năm ngoái, vốn đã gây ra tình trạng chậm trễ hàng không trên toàn quốc do nhân viên TSA và kiểm soát viên không lưu đồng loạt nghỉ làm. The Hill đã liên hệ với TSA và DHS để làm rõ liệu kế hoạch này có áp dụng cho đợt gián đoạn ngân sách hiện tại hay không và liệu các nhân viên không được miễn trừ đã bị cho nghỉ tạm thời hay chưa.
Lần này, các kiểm soát viên không lưu vẫn được trả lương vì họ thuộc Cục Hàng không Liên bang (FAA) — cơ quan thuộc Bộ Giao thông Vận tải, không phải DHS. Tuy nhiên, bà Ha Nguyen McNeill, quyền Giám đốc TSA, đã cảnh báo tuần trước rằng việc đóng cửa vẫn sẽ ảnh hưởng đến hoạt động hàng không.
“Nhiều [nhân viên TSA] sống dựa vào từng kỳ lương để trang trải cho bản thân và gia đình,” bà McNeill phát biểu trước Tiểu ban Phân bổ Ngân sách Hạ viện về An ninh Nội địa. “Trong thời gian chính phủ đóng cửa, việc chi trả tiền thuê nhà, hóa đơn, thực phẩm, chăm sóc trẻ em và xăng xe để đi làm trở nên rất khó khăn, dẫn đến tình trạng gia tăng nghỉ làm đột xuất khi việc đóng cửa kéo dài.
“Số lượng nghỉ làm tăng có thể khiến thời gian chờ tại các điểm kiểm tra an ninh kéo dài hơn, dẫn đến việc lỡ hoặc chậm chuyến bay, từ đó tạo ra tác động tiêu cực dây chuyền đối với nền kinh tế Mỹ.”
Trong ngày thứ Bảy, hơn 5.100 chuyến bay nội địa, đến hoặc rời khỏi Mỹ đã bị chậm, và gần 460 chuyến bị hủy, theo dữ liệu từ FlightAware. Tính đến nay trong ngày Chủ nhật, gần 4.700 chuyến bay tại Mỹ đã bị chậm và hơn 240 chuyến bị hủy.
Các con số này không phân biệt nguyên nhân do nhân viên TSA nghỉ làm hay các lý do khác như bảo trì định kỳ hoặc thời tiết xấu. Vào thứ Sáu, dữ liệu từ FlightAware cho thấy hơn 5.500 chuyến bay tại Mỹ bị chậm và hơn 120 chuyến bị hủy.
Ba tổ chức trong ngành — U.S. Travel, Airlines for America và Hiệp hội Khách sạn Mỹ — đã lên tiếng cảnh báo về tác động của việc DHS đóng cửa đối với ngành hàng không. Trong tuyên bố chung được công bố hôm thứ Sáu, các tổ chức này cho biết đợt gián đoạn ngân sách vào mùa thu năm ngoái đã gây thiệt hại kinh tế 6 tỷ USD và làm gián đoạn việc đi lại của hơn 6 triệu người.
“Hành động thiếu chắc chắn về ngân sách gây tổn hại lâu dài cho toàn bộ hệ sinh thái du lịch, đặc biệt là các hãng hàng không, khách sạn và hàng nghìn doanh nghiệp nhỏ mà ngành du lịch hỗ trợ,” họ viết. “Điều này cũng kìm hãm nỗ lực tuyển dụng, giữ chân nhân viên, chuẩn bị và hiện đại hóa.”
Trong tuần này, cơ quan này cũng cảnh báo về tác động của việc đóng cửa đối với các dịch vụ TSA không mang tính cấp thiết như tuyển dụng và phát triển công nghệ. Chánh văn phòng TSA Adam Stahl cho biết hôm thứ Năm rằng việc đóng cửa sẽ “tạm ngừng các dịch vụ không thiết yếu” của cơ quan.
Trong khi đó, bà McNeill cho biết hôm thứ Tư rằng khoảng 1.110 nhân viên đã rời TSA trong tháng 10 và 11, tăng hơn 25% so với cùng kỳ năm trước. Bà nói thêm rằng “việc đóng cửa và những bất ổn về ngân sách có tác động thực tế và có thể đo lường được đối với tuyển dụng, giữ chân nhân viên và tinh thần làm việc.”
HẠNH DƯƠNG
Tổng hợp.



