Đọc đâu đó, rồi quên
Bài thơ Người Sài Gòn
Tác giả Lý Thụy Ý
Tác giả nói
(hai chấm, mở ngoặc kép, xuống hàng):
“Bạn không phải người Sài Gòn …dù bây giờ hay 100 năm”
Đại khái là “bạn” chơi khăm,
(Nó không là bạn)
Nó đến ngày 3 mươi tháng Tư năm Một Chín Bảy Lăm,
Nó lấy gạo trắng nước trong
của Sài Gòn
Đổi cho dân bo bo
Chiếm ngân hàng, lấy 16 tấn vàng
Đổi luôn tên Sài Gòn
Đập phá các tượng đài lịch sử,
Nó làm rất từ từ
Mỗi ngày làm một chút
Như con gián gặm tủ thờ!
Nó đổi tên đường, phường ra phố,
Nhớ không?
Ngày nào có một lũ ngố
Áo màu cứt ngựa, nón cối , tai bèo
Tràn từ trường sơn xuống đồng bằng,
Ngồi kiểu ngồi chò hỏ
Không biết kêu ly cà phê sữa đá
Nó diễn tả:
Cái nồi ngồi trên cái cốc, 2 màu, rét!
Vậy đó,
Tràn ngập, như nước lụt từ ống cống lên đất Sài Gòn ,
Và bây giờ
Sài Gòn thành hồ chứa mưa
Giọng Sài Gòn ngày xưa
Thanh lịch, dễ thương
Bây giờ trọ trẹ, the thé
con nít đang ngủ nghe giựt mình !
Như vậy
Dù lũ đó có chiếm được Sài Gòn
Một ngàn năm sau…cũng không được nhận là người Sài Gòn.
Lão Báng
(Đóng Mộc)



