CALITODAY (05/8/2026): Giữa những lời đe dọa lúc có lúc không và một đội ngũ bị chia rẽ, rõ ràng Trump không hề biết cách kết thúc một cuộc chiến lẽ ra không nên bắt đầu
Vào thứ Năm, ngày 23 tháng 7, sau nhiều tuần các cuộc tấn công leo thang giữa Mỹ và Iran, Donald Trump nói với một phóng viên rằng Iran vẫn chưa phải chịu “đủ đau đớn”, và ông đưa ra một lời đe dọa. “Tôi đang cân nhắc một cuộc tấn công quy mô lớn. Lớn hơn bao giờ hết,” ông cảnh báo. “Tôi sắp đưa ra quyết định.” Rồi, vào thứ Hai ngày 27 tháng 7, ông hủy bỏ việc đó.
Vài ngày sau, vào thứ Sáu ngày 31 tháng 7, Trump nói: “Chúng tôi sẽ đánh họ rất mạnh. Đến một lúc nào đó, họ sẽ nói: ‘Chúng tôi thật sự không thể chịu đựng thêm được nữa.’” Lần này, ông chỉ mất đúng một ngày để rút lui.
Lại bắt đầu nữa. Kể từ khi Mỹ và Israel phát động cuộc chiến mới nhất của họ chống lại Iran từ ngày 28 tháng 2, người dân trên khắp hành tinh đã phải chứng kiến mối quan hệ lúc hợp lúc tan của Donald Trump với việc trút xuống đất nước này sự hủy diệt thảm khốc. Mọi chuyện bắt đầu vào ngày 21 tháng 3, khi Trump hứa sẽ tấn công các nhà máy điện của Iran (nhân tiện thì đó là một tội ác chiến tranh) nếu Iran không mở eo biển Hormuz. Ông trì hoãn kế hoạch đó năm ngày, rồi thêm 10 ngày nữa, trước khi đưa ra lời đe dọa tiếp theo.
Đó là vào ngày 7 tháng 4, khi ông viết: “Cả một nền văn minh sẽ chết tối nay, không bao giờ có thể được khôi phục trở lại.” Chỉ 10 giờ sau, ông rút lại lời đe dọa (mang tính diệt chủng) đó. Vào ngày 17 tháng 5, ông viết: “Đối với Iran, Đồng Hồ Đang Đếm Ngược, và họ tốt hơn hết nên hành động, NHANH LÊN, nếu không sẽ chẳng còn gì của họ nữa. THỜI GIAN LÀ YẾU TỐ SỐNG CÒN!” Ngày 18 tháng 5, ông viết rằng các lãnh đạo vùng Vịnh đã yêu cầu ông “hoãn cuộc tấn công Quân sự theo kế hoạch của chúng ta vào Cộng hòa Hồi giáo Iran, vốn được lên lịch vào ngày mai”.
Cách tiếp cận này dường như vừa nhàm chán vừa trẻ con, liên tục đe dọa một điều gì đó chỉ để ngay sau đó rút lui trong một nỗ lực gượng gạo nhằm giữ thể diện. Hãy gọi đúng tên của nó: ngoại giao mẫu giáo. Nhìn bề ngoài, có vẻ như Trump coi đây là một chiến lược. Người ta chỉ có thể cho rằng ông vẫn hy vọng nó sẽ giúp chấm dứt cuộc xung đột thảm khốc mà ông và Benjamin Netanyahu đã khởi đầu. Cuộc chiến là một thất bại nặng nề, kéo tụt mức độ ủng hộ của ông cùng với vị thế thống trị khu vực của Mỹ ở Trung Đông. Điều rõ ràng là Trump hoàn toàn không có manh mối nào về cách rút khỏi một cuộc chiến mà ngay từ đầu ông không bao giờ nên phát động.
Lãnh đạo là điều cần thiết khi phải đưa ra những quyết định khó khăn, nhưng Trump không có khả năng thể hiện sự kiên quyết như vậy. Thay vào đó, dường như ông chủ yếu bị thúc đẩy bởi việc đưa ra những tuyên bố dựa trên người cuối cùng mà ông đã nói chuyện. Khi Netanyahu đến thăm ông tại Phòng Bầu dục vào ngày 21 tháng 7, theo các nguồn tin, thủ tướng Israel đã thảo luận với Trump ba lựa chọn cho cuộc chiến: “một thỏa thuận (đàm phán), tiếp tục phong tỏa và gây sức ép kinh tế, và một cuộc tấn công quy mô lớn”, là cách một quan chức cấp cao của Israel mô tả cuộc gặp với Reuters. (Đừng quên rằng Netanyahu đã góp phần thuyết phục Trump bắt đầu cuộc chiến này từ 28 tháng 2.) Hai ngày sau, Trump đe dọa một cuộc tấn công quy mô lớn (rồi hủy bỏ, rồi lại đe dọa lần nữa). Khi lời đe dọa của tổng thống xuất hiện trở lại, Thái tử Saudi Arabia Mohammed bin Salman đã gọi cho Trump vào ngày 1 tháng 8 để lập luận rằng cần hạ nhiệt căng thẳng. Đoán xem? Không làm ai ngạc nhiên, Trump lại rút lui một lần nữa.
Nixon có học thuyết người điên của mình, trong đó ông tìm cách tạo dựng hình ảnh bản thân là một người mất kiểm soát và phi lý để khiến Liên Xô sợ hãi mà nhượng bộ. Trump, dù ông có biết hay không, đang biến sự do dự thành học thuyết tổng thống của riêng mình.
Sự do dự như vậy có lẽ một phần phản ánh mong muốn không ngừng của Trump là làm hài lòng những người có ảnh hưởng xung quanh ông. Nhu cầu ăn sâu của Trump muốn được những người mà ông cho là quyền lực hoặc nổi tiếng yêu mến (xem: cuộc gặp của Trump với Zohran Mamdani), theo tôi, thường bị đánh giá thấp. Nhưng còn nhiều điều khác đằng sau sự do dự của Trump.
Chính quyền này không thể đưa ra bất kỳ quyết định cần thiết nào về Iran vì bản thân họ, cùng với nền tảng MAGA của Trump và đảng Cộng hòa nói chung, đã bị chia rẽ, như thể bị một tia sét đánh đôi, bởi câu hỏi này. Phó tổng thống JD Vance là người hoài nghi nhất về cuộc chiến trong nhóm thân cận của tổng thống. Luôn nhạy bén với chiều gió chính trị, phó tổng thống được cho là đang theo dõi cẩn thận làn sóng chỉ trích Israel ngày càng gia tăng từ cánh hữu, một phần do cuộc chiến này.
Vance đã xuất hiện trên podcast nổi tiếng The Joe Rogan Experience vào giữa tháng 7 và tuyên bố rằng có một chiến dịch của chính phủ Israel nhằm định hình dư luận ở Mỹ về cuộc chiến. “Có một số người trong hệ thống của họ, chúng tôi biết chắc chắn không còn nghi ngờ gì nữa, đang thao túng và cố gắng thay đổi dư luận Mỹ để giữ cho cuộc chiến tiếp diễn vô thời hạn,” ông nói. “Không hướng tới bất kỳ mục tiêu nào, mà chỉ là vô thời hạn.”
Trong khi đó, luôn là cấp phó trung thành của Trump, Marco Rubio nói với Lara Trump trên Fox News rằng chế độ Iran “chưa bao giờ phải đối mặt với một tổng thống như Tổng thống Trump, một người thực sự hành động”.
Con rể của Trump và nhà đàm phán của Mỹ Jared Kushner (cùng với Vance và đồng nghiệp đàm phán Steve Witkoff) ủng hộ việc giảm xung đột, qua đó hạ giá xăng và hạn chế nguy cơ đối với lực lượng vũ trang Mỹ, nhưng chỉ cho đến sau cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ, khi cuộc chiến có thể lại được đẩy mạnh, theo Israel Hayom.
Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, Đại tướng Dan Caine, người đã khuyên tổng thống không nên phát động chiến tranh ngay từ đầu, hiện đang cảnh báo rằng kho dự trữ tên lửa đánh chặn phòng không đang ở mức thấp nguy hiểm do cuộc chiến ở Iran, khiến nam nữ quân nhân trong quân đội Mỹ đối mặt với rủi ro lớn hơn.
Trong khi đó, Bản ghi nhớ mà Mỹ đã ký với Iran vào tháng Sáu đã trở thành đối tượng của sự phản đối dữ dội từ phía Đảng Cộng hòa, với Thượng Nghị sĩ Đảng Cộng hòa của bang Louisiana Bill Cassidy gọi đó là “sai lầm chính sách đối ngoại tồi tệ nhất trong nhiều thập kỷ”. Ngay cả những người trung thành với Trump như Thượng Nghị sĩ bang Texas Ted Cruz cũng chỉ trích bản ghi nhớ, nói rằng: “Tổng thống đang nhận được một số lời khuyên rất tệ về thỏa thuận này.” Và những người trung thành với MAGA đã dần mất thiện cảm với cuộc chiến, khi chỉ khoảng một phần ba cử tri của họ tin rằng cuộc chiến đáng với cái giá kinh tế phải trả, theo một cuộc thăm dò của Politico.
Thêm vào đó là việc CNN hiện đang đưa tin rằng giới lãnh đạo quân sự Mỹ về cơ bản đã hết ý tưởng về cách tiếp tục xử lý Iran vào thời điểm này và đang kêu gọi, thông qua một email kiểu huy động ý tưởng cộng đồng được gửi đến một nhóm các nhà phân tích quân sự, “những cách mới, sáng tạo và phi truyền thống để gây sức ép và trừng phạt Iran”. Bản tin cũng giải thích rằng Trump “đã cân nhắc các cuộc tấn công giống như một ‘màn trình diễn pháo hoa’”, điều này sẽ gợi ý “một chiến thắng mang tính biểu tượng cho phép ông rút khỏi cuộc chiến mà không thực sự đạt được một trong những mục tiêu ban đầu của mình: loại bỏ chương trình hạt nhân của Iran”.
Vạch ra một lộ trình vượt qua những cơn gió bão của quá trình ra quyết định chính trị là điều mà các tổng thống luôn phải làm. Một thảm họa như cuộc chiến ở Iran, bắt đầu bằng một quyết định tồi tệ và gây ra quá nhiều tổn hại không cần thiết cho người dân trong khu vực, cuối cùng phải được tiếp nối bằng một quyết định dũng cảm, dù điều đó có đau đớn đến đâu đối với quốc gia này hay giới lãnh đạo của nó. Một vị tổng thống có trách nhiệm sẽ đưa ra lựa chọn như vậy, ngay cả khi khó khăn, và giải thích lý do với quốc dân.
Đáng tiếc là chúng ta không có những nhà lãnh đạo nghiêm túc. Và vì thế chúng ta chỉ còn lại nền ngoại giao kiểu mẫu giáo.
Một thỏa thuận về Eo biển Hormuz đang dần hình thành – nhưng không phải điều Trump mong muốn
Giống như những cơn gió đổi chiều, các kế hoạch cho tương lai của Eo biển Hormuz – và cơ hội thành công của chúng – thay đổi gần như mỗi ngày.
Tổng thống Mỹ Donald Trump nói rằng một thỏa thuận có thể đạt được trong tuần này.
“Điều đó có thể xảy ra. Ngày mai hoặc ngày kia,” Trump nói hôm thứ Ba. “Đã có rất nhiều tiến triển. Và họ đã gọi cho tôi và nói, ‘Xin hãy nói chuyện.’”
Nhưng ông một lần nữa đe dọa sẽ tấn công Iran nếu không đạt được thỏa thuận.
Dù vậy, thậm chí còn chưa có sự đồng thuận về việc ai đang nói chuyện với ai. Iran liên tục khẳng định rằng họ chỉ đang đàm phán với Oman về một thỏa thuận tạm thời cho tuyến đường thủy quan trọng này.
Và những người khác thì kém tự tin hơn rằng một thỏa thuận sắp đạt được và hoài nghi về tính bền vững của nó.
Một quan chức cấp cao vùng Vịnh am hiểu các cuộc đàm phán cho biết khả năng đạt được thỏa thuận vào thứ Sáu 07/8 là khoảng 50:50. Một vấn đề là phái đoàn Iran không bao gồm tiếng nói của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) theo đường lối cứng rắn, lực lượng sẽ phải phê chuẩn các chi tiết, nguồn tin cho biết.
Iran đổ lỗi cho Washington về sự chậm trễ.
Sự lạc quan của Trump có thể đã khiến Tehran bất ngờ.
“Lý do chính dẫn đến sự chậm trễ trong việc đạt được thỏa thuận với Oman về Eo biển Hormuz là sự can thiệp của Mỹ và những lời đe dọa của Trump,” hãng thông tấn bán chính thức Tasnim của Iran dẫn lời “một nguồn tin am hiểu” cho biết hôm thứ Tư 05/8.
Một cơ quan truyền thông bán chính thức khác, Fars, cũng có giọng điệu tương tự. Cơ quan này cho biết một số quan chức Mỹ đã “gửi những tín hiệu trái chiều và, trực tiếp hoặc thông qua các đối tác trong khu vực, đã làm gián đoạn tiến trình đàm phán. Vẫn còn lo ngại rằng sự cản trở của Mỹ hoặc một số bên trong khu vực có thể kéo dài các cuộc đàm phán hoặc gây cản trở tiến trình theo những cách khác.”
Fars nhắc lại rằng Iran chỉ đang đàm phán với Oman và các cuộc đàm phán đó “tập trung vào một hành lang trung tâm sẽ bảo vệ các quyền của Iran đồng thời tính đến những quan ngại của Oman.”
“Các quyền của Iran” là cụm từ làm dấy lên nhiều câu hỏi.
Có những tuyến đường cạnh tranh nhau đi qua eo biển và điều đang được đưa lên bàn đàm phán dường như là việc hợp nhất chúng – trong khi Iran vẫn giữ một mức độ kiểm soát sẽ trái với mong muốn của Mỹ.
Các cuộc đàm phán nên “thiết lập các thỏa thuận của Iran vì an ninh, rà phá bom mìn, và các dịch vụ hàng hải do Iran đảm nhiệm,” theo Saeed Ajorlu, một thành viên của ủy ban đàm phán Iran.
Mục tiêu của Tehran “là thiết lập các thỏa thuận tạm thời” trong khoảng từ một đến ba tháng “trong đó Iran chiếm ưu thế,” Ajorlu nói với đài truyền hình nhà nước Iran IRIB trong tuần này.
“Trong đó Iran chiếm ưu thế” có thể sẽ không được chấp nhận ở Washington hoặc các thủ đô vùng Vịnh.
“Các cuộc đàm phán đã tập trung vào việc chuyển đổi tuyến phía nam, đi qua vùng biển Oman, và tuyến phía bắc, đi qua vùng lãnh hải của Iran, thành một tuyến trung gian phục vụ các cân nhắc và lợi ích của cả hai quốc gia ven biển,” người phát ngôn Bộ Ngoại giao Esmaeil Baghaei nói hôm thứ Hai.
“Hiện chúng ta đang nói về một hành lang sẽ có một tuyến hai chiều, chứ không phải hai hoặc ba tuyến riêng biệt,” ông nói.
Baghaei, Ajorlu và mọi quan chức Iran khác đều khẳng định chế độ pháp lý tại eo biển sẽ không quay trở lại trạng thái trước chiến tranh, khi không có quốc gia nào kiểm soát hoạt động vận tải qua tuyến đường thủy quan trọng này.
Việc kiểm soát hoặc giám sát điểm nghẽn này đã trở thành một lằn ranh đỏ đối với Tehran cũng nhiều như quyền làm giàu hạt nhân.
Mỹ nhìn nhận eo biển như thế nào?
Triển vọng về đòn bẩy như vậy là điều không thể chấp nhận ở Washington, Abu Dhabi và Riyadh. Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã nhiều lần nói rằng bất kỳ hình thức kiểm soát nào của một quốc gia đối với vùng biển quốc tế đều trái với luật pháp quốc tế.
“Nếu chúng ta tạo ra một tiền lệ ở Trung Đông nơi một quốc gia quyết định rằng họ sẽ kiểm soát một tuyến đường thủy quốc tế,” ông nói gần đây, “thu phí và nếu bạn không trả cho họ thì họ sẽ đánh chìm tàu của bạn, chúng ta đã tạo ra một tiền lệ rất nguy hiểm, điều sẽ lặp lại ở những nơi khác trên thế giới,” ông nói vào tháng trước.
Marco Rubio cảnh báo rằng việc thu phí tại eo biển tạo ra một “tiền lệ nguy hiểm.”
Qatar cho biết hôm thứ Ba rằng các cuộc đàm phán đang tiến triển, nhưng rất khó để dung hòa khi mục tiêu và yêu cầu của hai đối thủ còn cách xa nhau đến vậy.
Những câu hỏi then chốt vẫn còn: Lực lượng Vệ binh Cách mạng sẽ chấp nhận giảm quyền kiểm soát đối với Eo biển Hormuz hay không, và trong những điều kiện nào họ sẽ chặn các tàu? Việc mở lại có mở rộng cho các tàu hải quân nước ngoài – bao gồm cả của Mỹ – hay không? Iran sẽ yêu cầu bao nhiêu thông tin về hàng hóa và điểm đến của các tàu?
Cũng chưa rõ liệu thỏa thuận này có dỡ bỏ lệnh phong tỏa của Mỹ đối với các cảng của Iran, khôi phục các miễn trừ để cho phép xuất khẩu dầu của Iran, và khôi phục hoặc thay thế các phần của bản ghi nhớ Mỹ-Iran được ký vào tháng Sáu và bị tuyên bố là đã chết một tháng sau đó.
Mỹ Không còn Tự Do Báo Chí.
Theo một tổ chức giám sát toàn cầu hàng đầu, nền dân chủ Mỹ hiện đang bị đe dọa nghiêm trọng hơn bất kỳ thời điểm nào kể từ những năm 1960, được đánh dấu bằng sự suy giảm mạnh về tự do báo chí – do áp lực ngày càng gia tăng từ chính quyền Trump dưới hình thức các lời đe dọa, điều tra hình sự, quản lý mang tính chính trị hóa, các vụ kiện vô căn cứ và, đối với truyền thông công, những đợt cắt giảm ngân sách mang tính thảm họa.
Trong khi đó, các tổ chức vốn được cho là độc lập như FBI và FCC, cơ quan quản lý phát thanh và truyền hình của chúng tôi, cũng đã nhắm vào tự do báo chí dưới sự lãnh đạo thân Trump, với việc FBI khám xét nhà của một phóng viên và FCC đe dọa rút giấy phép phát sóng truyền hình của ABC sau khi Jimmy Kimmel đùa về Melania Trump.
Phản ứng từ một số chủ sở hữu truyền thông siêu giàu và doanh nghiệp, những người muốn xoa dịu tổng thống, thật đáng lo ngại: CBS News đã bị một đồng minh của Trump tiếp quản; CNN có thể bị cùng vị tỷ phú đó tiếp quản; Jeff Bezos tiếp tục áp đặt các đợt cắt giảm và can thiệp biên tập tại Washington Post; và nhiều cơ quan truyền thông đã dàn xếp các vụ kiện trị giá hàng triệu đô la từ chính quyền để bảo vệ lợi ích kinh doanh của họ.
Nền dân chủ được phục vụ tốt nhất bởi một nền báo chí tự do mạnh mẽ và phát triển. Nhưng khi quyền tự do đó bị tấn công, trách nhiệm thuộc về một số ít tổ chức tin tức kiên định để bảo đảm rằng toàn bộ sự thật vẫn đến được với công chúng. Không thuộc sở hữu của một tỷ phú hay một tập đoàn nào, Guardian vẫn tận tâm đưa tin về chính quyền này với sự rõ ràng không khoan nhượng về đạo đức và sự thật – đồng thời giữ cho nền báo chí đáng tin cậy không bị đặt sau tường phí đối với thế giới.
Bất chấp những rủi ro của việc duy trì sự độc lập quyết liệt của mình, điều nâng đỡ chúng tôi – và khiến chúng tôi vô cùng biết ơn – là sự ủng hộ không lay chuyển mà chúng tôi nhận được từ độc giả. Không hề cường điệu khi nói rằng chúng tôi có mặt ở đây là nhờ bạn: phần lớn nguồn tài trợ của chúng tôi đến trực tiếp từ những người như bạn phản hồi những thông điệp như thế này. Sự ủng hộ của bạn không chỉ tiếp sức cho công việc của chúng tôi, mà quan trọng hơn, còn bảo vệ sự độc lập về tài chính làm nền tảng cho tự do biên tập và lòng dũng cảm của chúng tôi.
Chúng tôi biết rằng những lời kêu gọi ủng hộ của mình không được chào đón như các bài đưa tin của chúng tôi, nhưng nếu không có chúng, điều đó rất đơn giản: các bài đưa tin của chúng tôi sẽ không tồn tại. Tất nhiên, chúng tôi hiểu rằng một số độc giả không ở trong điều kiện có thể ủng hộ chúng tôi, và nếu đó là bạn, chúng tôi vẫn trân trọng việc bạn đọc báo không hề kém hơn.
Tổng thống Iran phủ nhận việc đe dọa từ chức trong các cuộc đàm phán về eo biển Hormuz
Masoud Pezeshkian bác bỏ những lời bàn tán về rạn nứt nội bộ khi Hội đồng Chuyên gia theo đường lối cứng rắn gọi các cuộc đàm phán với Mỹ là ‘vô ích’
Masoud Pezeshkian, tổng thống Iran, đã buộc phải phủ nhận các tuyên bố rằng ông nhiều lần đe dọa từ chức khi ông đối đầu với các phe phái theo đường lối cứng rắn phản đối việc đạt được một thỏa thuận với Mỹ về eo biển Hormuz.
Mỹ và châu Âu hy vọng một thỏa thuận sắp đạt được để mở lại eo biển và họ đang gây áp lực lên Oman chấp nhận một thỏa thuận tạm thời mà các quan chức ở Muscat lo ngại sẽ khiến Iran duy trì sự thống trị gần như lâu dài đối với tuyến hàng hải vận chuyển dầu mỏ quan trọng này. Các tàu sẽ đi vào eo biển theo một tuyến gần Iran, nhưng rời đi theo một tuyến đi qua vùng biển của Iran và Oman.
Nhưng thay vì được ca ngợi vì một chiến thắng ngoại giao sắp đến, Pezeshkian lại buộc phải phủ nhận rằng ông đã nhiều lần đề nghị từ chức, bằng lời nói và bằng văn bản, trong một cuộc phỏng vấn truyền hình nhân dịp kỷ niệm hai năm ông nhậm chức.
Pezeshkian cáo buộc một số người muốn tạo ra sự chia rẽ bên trong Iran và nói: “Nếu tôi muốn từ chức, tôi sẽ chính thức thông báo rằng tôi đã từ chức. Tôi sẽ không từ chức, tôi sẽ đứng vững.”
Các tuyên bố về việc từ chức, vốn đã trở thành tin trang nhất ở Iran, được đưa ra bởi Mohammad Bagher Kharazi, người có quan hệ thông gia với Mojtaba Khamenei, lãnh tụ tối cao mới.
Ông nói Pezeshkian đã trở nên thất vọng vì bị loại khỏi quá trình ra quyết định, tình hình càng tồi tệ hơn do lãnh tụ tối cao miễn cưỡng tiết lộ nơi ở của mình vì lo ngại các cơ quan tình báo nước ngoài. Khamenei bị thương nặng trong cuộc ném bom của Israel vào ngày đầu tiên của cuộc chiến khiến cha ông thiệt mạng và kể từ đó chưa xuất hiện hay lên tiếng trước công chúng.
Kharazi tuyên bố Pezeshkian đã đe dọa từ chức quá nhiều lần đến mức Khamenei cảnh báo ông rằng sẽ chấp nhận lời đe dọa từ chức tiếp theo, một tuyên bố mà văn phòng của Khamenei cuối cùng đã nói vào thứ Ba là “hoàn toàn sai sự thật và không đúng”.
Pezeshkian khẳng định trong cuộc phỏng vấn rằng ông hoàn toàn đồng thuận với quân đội và nói rằng những người tuyên bố 30.000 người đã thiệt mạng trong các cuộc biểu tình tháng Một chưa bao giờ chấp nhận lời đề nghị cung cấp bằng chứng.
Cuộc phỏng vấn, đánh dấu nửa chặng đường trong nhiệm kỳ tổng thống đầy biến động của ông, dường như là một nỗ lực nhằm xóa bỏ ấn tượng rằng niềm tin của ông vào sự đồng thuận là một điểm yếu, hoặc rằng ông đã bị các lãnh đạo chiến tranh theo đường lối cứng rắn gạt sang một bên.
Kharazi là anh rể của Massoud Khamenei, em trai của lãnh tụ tối cao. Những người chỉ trích nói ông có tiền sử đưa ra các cáo buộc không có căn cứ và mặc dù có quan hệ gia đình với lãnh tụ tối cao, vẫn chưa rõ liệu ông có gặp người này kể từ khi ông được đưa lên vị trí đó vào tháng Ba hay không.
Tuy nhiên, cuộc tranh cãi đã làm nổi bật những khác biệt sâu sắc về chiến lược và chiến thuật bên trong Iran liên quan đến sự khôn ngoan của các cuộc đàm phán với Mỹ.
Mehdi Tabatabaei, một thành viên cấp cao trong văn phòng tổng thống Iran, mô tả các báo cáo này là “hoàn toàn vô nghĩa và dối trá”.
Trong một bài đăng trên mạng xã hội, ông lên án một “liên minh nham hiểm của sự dối trá, lừa lọc và chủ nghĩa cực đoan liều lĩnh” mà các thành viên của nó không thể chấp nhận các kết quả dân chủ. Ông nói: “Đã hai năm trôi qua kể từ thất bại của họ trên đấu trường bầu cử quốc gia, nhưng họ vẫn đang tìm cách trả thù ý chí của quốc gia. Họ đã trở thành những con rối của kẻ thù của Iran.”
Hôm Chủ nhật, Pezeshkian gợi ý rằng bản ghi nhớ về sự thấu hiểu, được đàm phán với Mỹ vào tháng Sáu và bị một số người theo đường lối cứng rắn chỉ trích gay gắt, sẽ đóng vai trò là nền tảng cho quan hệ đối ngoại của Iran trong tương lai, nói rằng Iran “phải nỗ lực buộc kẻ thù tiếp tục cam kết với những gì họ đã ký”.
Hôm Thứ Hai, Hội đồng Chuyên gia do phe bảo thủ chiếm ưu thế đã ra tuyên bố mô tả hy vọng về một thỏa thuận hoặc sự thấu hiểu với Mỹ là “vô ích” và gọi điều mà họ cho là “những lời thì thầm về sự đầu hàng nhân danh bảo vệ hòa bình” là một “sự phản bội không thể tha thứ”. Tuyên bố nói thêm rằng việc tin tưởng chính phủ ngạo mạn này chẳng khác gì một ảo ảnh.
Chính Khamenei đã nói vào tháng Tư rằng về nguyên tắc ông phản đối các cuộc đàm phán với Mỹ, nhưng vì tôn trọng Pezeshkian nên đã cho phép chúng được tiến hành.
De Blasio: Cuộc nói chuyện về “các vấn đề trên bàn ăn gia đình” của Talarico là “cơn ác mộng tồi tệ nhất đối với đảng Cộng hòa”
Cựu Thị trưởng New York Bill de Blasio (Đảng Dân chủ) hôm thứ Ba cho biết việc ứng cử viên Thượng viện Đảng Dân chủ của Texas James Talarico thảo luận về “các vấn đề trên bàn ăn gia đình” là “cơn ác mộng tồi tệ nhất” của đảng Cộng hòa khi đảng Dân chủ tìm cách giành một ghế Thượng viện ở Bang Ngôi Sao Đơn Độc.
“Khi bạn lắng nghe Talarico, ông ấy đang nhắm vào các tỷ phú. Ông ấy nói rằng họ không đóng phần thuế công bằng của mình. Ông ấy đang nói về những vấn đề thường thức trên bàn ăn gia đình, điều mà đối thủ của ông ấy thì không,” de Blasio nói với Sean Hannity của Fox News.
“Đây là cơn ác mộng tồi tệ nhất đối với đảng Cộng hòa khi đảng Dân chủ thực sự chấn chỉnh lại mình và nói về các vấn đề trên bàn ăn gia đình,” ông nói thêm.
Nhiều chiến dịch của Đảng Dân chủ trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026 đã tập trung vào ý tưởng về khả năng chi trả cho cử tri, bao gồm cả chiến dịch của Talarico.
Theo một cuộc thăm dò của Reuters/Ipsos được công bố trong tuần này, Đảng Dân chủ có lợi thế nhỏ so với đảng Cộng hòa khi nói đến thông điệp về kinh tế lần đầu tiên trong gần 10 năm.
Talarico nêu trên trang web của mình rằng, “sự chia rẽ lớn nhất ở đất nước này không phải là cánh tả so với cánh hữu,” đồng thời nói thêm rằng sự chia rẽ lớn nhất là “tầng lớp trên so với tầng lớp dưới.”
“Các tỷ phú muốn chúng ta nhìn sang trái và sang phải lẫn nhau thay vì ngước lên nhìn họ,” Talarico nói thêm. “Những người ở tầng lớp trên làm việc rất vất vả để khiến chúng ta tức giận và chia rẽ vì sự đoàn kết của chúng ta là mối đe dọa đối với sự giàu có và quyền lực của họ.”
Đảng Cộng hòa đang đối mặt với bối cảnh bầu cử giữa nhiệm kỳ đầy khó khăn khi nói đến nền kinh tế, khi người Mỹ bày tỏ những lo ngại về kinh tế trong các cuộc thăm dò gần đây và giá xăng tăng do chiến tranh ở Iran.
Theo AAA, giá trung bình của một gallon xăng tính đến chiều thứ Tư là khoảng $4.08, tăng từ khoảng $3.16 vào năm ngoái.
Đảng Dân chủ Thượng viện chỉ trích Đảng Cộng hòa vì ‘tấn công’ An sinh Xã hội
Các Dân biểu Đảng Dân chủ tại Quốc hội đã gửi một lá thư hôm thứ Ba 04/8 tới Lãnh đạo Đa số Thượng viện John Thune (Đảng Cộng hòa-S.D.), kêu gọi Đảng Cộng hòa đưa ra một kế hoạch để cứu An sinh Xã hội khỏi tình trạng mất khả năng thanh toán.
Lá thư, do 7 nhà lập pháp cấp cao của Đảng Dân chủ dẫn đầu, kêu gọi Đảng Cộng hòa tìm giải pháp cho thâm hụt ngân sách của An sinh Xã hội trong bối cảnh những cảnh báo từ các ủy thác viên của chương trình rằng — trong vòng một thập kỷ — chương trình sẽ không thể thanh toán các khoản nợ của mình.
“Với việc Ủy ban Tài chính đang chuẩn bị thảo luận các lựa chọn để giải quyết tình trạng mất khả năng thanh toán sắp xảy ra của An sinh Xã hội, điều quan trọng là người dân Mỹ phải hiểu rõ Đảng Cộng hòa thực sự đứng ở đâu đối với chương trình an ninh kinh tế quan trọng hàng đầu của chúng ta,” các nhà lập pháp viết hôm thứ Ba.
Nỗ lực gửi thư do các Thượng Nghị sĩ Đảng Dân chủ Elizabeth Warren (Mass.), Ron Wyden (Ore.), Chuck Schumer (N.Y.), Richard Blumenthal (Conn.), Sheldon Whitehouse (R.I.) và Tammy Duckworth (Ill.) cùng với Dân biểu Chris Pappas (Đảng Dân chủ-N.H.) dẫn đầu.
Theo Trung tâm Chính sách Lưỡng đảng, chương trình này đang đối mặt với khoản thiếu hụt kéo dài 75 năm và mức thâm hụt ước tính hơn 30 nghìn tỷ USD. Khi dân số già đi ngày càng tăng, lực lượng lao động đang thu hẹp, với tỷ lệ người lao động trên người thụ hưởng giảm từ 5 trên 1 xuống còn 2,9 trên 1 trong khoảng thời gian từ năm 1960 đến nay.
Vào tháng Sáu, các ủy thác viên của An sinh Xã hội cảnh báo rằng chương trình sẽ mất khả năng thanh toán vào cuối năm 2032 và những người thụ hưởng sẽ thấy khoản chi trả hằng tháng của họ bị giảm 22 phần trăm.
Lá thư đề cập đến một “kế hoạch” của Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson (Đảng Cộng hòa-La.) nhằm chuyển An sinh Xã hội và các chương trình xã hội khác từ diện chi tiêu bắt buộc để giải quyết chi phí ngày càng phình to của chúng.
“Chúng tôi có một kế hoạch để làm điều đó vào năm tới, và điều đó là rất quan trọng, bởi vì chúng ta đang có khoản nợ hơn 40 nghìn tỷ USD. Đến một lúc nào đó bạn sẽ rơi vào một cái hố sâu đến mức không thể trèo ra được, vì vậy thời điểm tuyệt vọng đòi hỏi những biện pháp tuyệt vọng,” Johnson cảnh báo trong lần xuất hiện ngày 8 tháng Sáu trên chương trình “Moon Griffon Show.”
Các nhà lập pháp Đảng Dân chủ gọi kế hoạch của Johnson là một “mưu mẹo đánh lạc hướng” nhằm che đậy việc cắt giảm An sinh Xã hội, điều mà họ cũng chỉ trích trong lá thư. Trong cuộc phỏng vấn trên “Moon Griffin Show”, ông nói rằng An sinh Xã hội cần được “điều chỉnh và sửa chữa” nhưng không giải thích thêm về cách tiếp cận của mình.
“Một kế hoạch mà quý vị sẽ không cho cử tri thấy trước khi họ bỏ phiếu không phải là sự trấn an. Đó là một lời cảnh báo và cho thấy rõ các ưu tiên của Đảng Cộng hòa,” họ viết.
Thượng Nghị sĩ Ron Johnson (Đảng Cộng hòa-Wis.) cho biết ông sẽ buộc Chủ tịch Hạ viện thực hiện lời hứa giải quyết quỹ đạo tài chính trong tương lai của An sinh Xã hội nếu Đảng Cộng hòa tiếp tục kiểm soát Quốc hội sau cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.
“Đã đến lúc Đảng Cộng hòa phải biến lời nói thành hành động và đưa ra kế hoạch của mình. Chúng tôi kêu gọi từng người trong quý vị công bố kế hoạch mà Chủ tịch Johnson đã nhắc đến,” lá thư kết luận.
Sanders: Carville nên ‘thành lập đảng của riêng mình’
Thượng Nghị sĩ Bernie Sanders (Độc lập-Vt.) hôm thứ Ba đã mời chiến lược gia Đảng Dân chủ James Carville “thành lập đảng của riêng mình” sau khi nhà bình luận này bày tỏ sự không tán thành đối với các ứng cử viên cánh tả ra tranh cử.
Sanders, trong một cuộc phỏng vấn với Abby Phillip của CNN, đã phản hồi những phát biểu mà Carville đưa ra vào cuối tuần về việc rời khỏi Đảng Dân chủ để phản đối nếu streamer Twitch cánh tả nổi tiếng Hasan Piker trở thành một nhân vật thường trực trong đảng. Piker, một người ủng hộ vị Thượng Nghị sĩ, đã vận động tranh cử cùng các lực lượng cấp tiến trên khắp cả nước trong mùa bầu cử sơ bộ giữa nhiệm kỳ.
“Chà, đó chẳng phải là một lựa chọn đáng kể. Nếu ông Carville không muốn ở trong đảng của tôi, đảng mà tôi, Piker và El-Sayed đều thuộc về, thì ông ấy có thể thành lập đảng của riêng mình,” Sanders nói, nhắc đến ứng cử viên Thượng viện Michigan Abdul El-Sayed, người đã đánh bại Dân biểu Haley Stevens (Đảng Dân chủ-Mich.) trong cuộc bầu cử sơ bộ của Đảng Dân chủ tại bang này vào thứ Ba.
Sanders, người tự nhận là một nhà xã hội chủ nghĩa dân chủ, tham gia nhóm Dân biểu Đảng Dân chủ và đã đăng ký là thành viên Đảng Dân chủ trong hai chiến dịch tranh cử tổng thống của ông vào năm 2016 và 2020.
Nhà lập pháp bang Vermont cho biết ông nghĩ Đảng Dân chủ cần phải là một “liên minh rộng mở,” và “tôi nghĩ những người như Piker chắc chắn nên được chào đón vào đó.” Ông cũng đặt câu hỏi cử tri muốn ủng hộ kiểu Đảng Dân chủ nào, chỉ ra sự ủng hộ của Đảng Dân chủ đối với Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, người đã bị các tổ chức nhân quyền và các cơ quan quốc tế cáo buộc phạm tội diệt chủng và tội ác chiến tranh ở Dải Gaza. Netanyahu đã bác bỏ những cáo buộc đó.
“Bạn thực sự muốn ở trong một đảng mà ban lãnh đạo của bạn nhận những khoản tiền khổng lồ từ AIPAC, tổ chức đang ủng hộ một chính phủ Netanyahu cực đoan mà nhiều người trong chúng tôi tin rằng đã phạm tội diệt chủng sao?” Sanders nói, nhắc đến Ủy ban Các vấn đề Công chúng Mỹ-Israel. “Bạn muốn ở trong một đảng với những người làm điều đó sao?”
“Bạn có muốn ở trong một đảng mà đã không đứng lên đối đầu với ngành AI không?” ông tiếp tục. “Bởi vì họ nhận rất nhiều tiền từ AI hoặc từ tiền mã hóa. Vì vậy, bạn có thể chọn bất cứ điều gì bạn muốn chọn.”
Carville, người nổi tiếng sau khi làm việc trong chiến dịch thành công năm 1992 của cựu Tổng thống Clinton, đã công khai chỉ trích làn sóng gia tăng của các ứng cử viên cánh tả cấp tiến và xã hội chủ nghĩa dân chủ, những người đã đánh bại các Dân biểu Đảng Dân chủ đương nhiệm lâu năm trong năm nay. Ông nói với CNN hôm Chủ nhật rằng những ứng cử viên này “quá nóng nảy để nhận ra rằng họ không được ưa chuộng.”
“Mọi người không thích họ,” Carville nói với người dẫn chương trình Donie O’Sullivan. “Và — nhưng nếu tỷ lệ cử tri đi bầu trong một cuộc bầu cử sơ bộ bị lệch, bạn có thể sẽ thua một cuộc đua mà lẽ ra ngay từ đầu bạn không bao giờ nên thua.”
Nhà chiến lược này cũng bác bỏ sự tham gia của Piker vào chính trị Đảng Dân chủ, nói rằng ông sẽ rời khỏi đảng nếu Piker trở thành một nhân vật chủ chốt trong đảng, đồng thời chỉ ra khả năng đắc cử là một vấn đề đối với các lực lượng cấp tiến. Ông nhắc đến những thất bại của Sanders trước cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton vào năm 2016 và cựu Tổng thống Biden vào năm 2020.
Tuy nhiên, Piker đã đùa với O’Sullivan rằng hãy nhìn vào “những chiến dịch tranh cử trước đây của các ứng cử viên Đảng Dân chủ theo đường lối tân tự do đã thành công rực rỡ đến mức nào cho đến nay,” ám chỉ những thất bại của Hillary Clinton và cựu Phó Tổng thống Kamala Harris trước Tổng thống Trump lần lượt vào các năm 2016 và 2024.
Fetterman sẽ phản đối đề cử Blanche để lãnh đạo Bộ Tư pháp
Thượng Nghị sĩ John Fetterman (Đảng Dân chủ-Pa.) cho biết ông sẽ bỏ phiếu chống lại đề cử Quyền Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche để đảm nhiệm vai trò Bộ Trưởng một cách chính thức, gây thêm áp lực lên Lãnh đạo Đa số Thượng viện John Thune (Đảng Cộng hòa-S.D.) trong việc hạn chế các trường hợp đảng viên Cộng hòa bỏ phiếu khác với đảng về ứng viên nổi bật này.
“Nếu các ông đưa Blanche ra, tôi sẽ không bỏ phiếu cho ông ấy,” Fetterman nói trên podcast “The Weekly Show with Jon Stewart”.
Ông lưu ý rằng mình đã ủng hộ một số lựa chọn nội các của Tổng thống Trump, đáng chú ý nhất là đề cử của Markwayne Mullin để giữ chức bộ trưởng An ninh Nội địa.
Fetterman lẽ ra có thể đã chặn đề cử của Mullin tại Ủy ban An ninh Nội địa vì chủ tịch đảng Cộng hòa của ủy ban, Thượng Nghị sĩ Rand Paul (Ky.), đã bỏ phiếu chống lại ông ấy.
“Có một số người tôi sẽ bỏ phiếu ủng hộ,” Fetterman nói về các ứng viên nhánh hành pháp của Trump. “Và có nhiều người tôi đã không làm vậy vì đơn giản là — tôi không tin đó là người phù hợp cho công việc,” ông nói với Stewart.
“Tôi thực sự cố gắng đánh giá công bằng. Ví dụ như, tôi nghĩ Mayorkas đã làm một công việc tồi tệ,” Fetterman nói, đề cập đến Alejandro Mayorkas, người từng giữ chức Bộ trưởng An ninh Nội địa dưới thời cựu Tổng thống Biden.
Sự phản đối của Fetterman đối với Blanche khiến Thune có ít cơ hội xoay xở hơn khi ông tìm cách đưa Blanche được phê chuẩn trước khi Thượng viện nghỉ kỳ nghỉ kéo dài năm tuần vào tháng Tám.
Thượng Nghị sĩ Susan Collins (Đảng Cộng hòa-Maine) đã thông báo hôm thứ Ba rằng bà sẽ bỏ phiếu “không” đối với Blanche, và còn hai Thượng Nghị sĩ đảng Cộng hòa khác vẫn chưa quyết định về Blanche: Lisa Murkowski (Alaska) và Bill Cassidy (La.).
Thune không thể để mất quá hai Thượng Nghị sĩ đảng Cộng hòa trong cuộc bỏ phiếu về đề cử của Blanche vì ông đang làm việc với đa số hiệu quả của đảng Cộng hòa tại Thượng viện là 52 ghế trong khi Thượng Nghị sĩ Mitch McConnell (Đảng Cộng hòa-Ky.) vắng mặt trong tương lai gần vì một vấn đề sức khỏe nghiêm trọng.
Tuy nhiên, Thune nói với các phóng viên hôm thứ Tư rằng ông tin tưởng mình có đủ số phiếu để phê chuẩn Blanche.
“Tôi tự tin. Chúng tôi đang trao đổi với những người, số ít người vẫn còn chưa quyết định về việc này, và tôi hy vọng chúng tôi sẽ đạt được điều đó. Nhưng, một lần nữa, đây vẫn là công việc đang được tiến hành và chúng tôi vẫn chưa đến đích,” ông nói.
Lãnh đạo đảng Cộng hòa cho biết “ý định và hy vọng” của ông là tổ chức cuộc bỏ phiếu phê chuẩn cuối cùng đối với Blanche trước kỳ nghỉ tháng Tám.
Các lãnh đạo Nhóm Dân biểu Nữ Đảng Dân chủ kêu gọi Max Miller từ chức
Các lãnh đạo của Nhóm Dân biểu Nữ Đảng Dân chủ (DWC) hôm thứ Tư 05/8 đã kêu gọi Dân biểu Max Miller (Đảng Cộng hòa-Ohio) từ chức, khi Ủy ban Đạo đức Hạ viện điều tra các cáo buộc bạo hành do vợ cũ của ông đưa ra.
Chủ tịch DWC Teresa Leger Fernández (New Mexico) cùng các Phó Chủ tịch Hillary Scholten (Michigan) và Emilia Sykes (Ohio) gọi hành vi bạo hành bị cáo buộc mà Miller gây ra đối với Emily Moreno, vợ cũ của ông, và con gái 2 tuổi là “kinh hoàng,” đồng thời nói thêm rằng điều đó “giờ đây đòi hỏi Quốc hội phải hành động ngay lập tức.”
Các lãnh đạo của nhóm cũng nói thêm, “Do bằng chứng ngày càng nhiều và sự thiếu ăn năn rõ ràng, chúng tôi kêu gọi Dân biểu Miller từ chức ngay lập tức.”
Moreno, con gái của Thượng Nghị sĩ Bernie Moreno (Đảng Cộng hòa-Ohio), đã cáo buộc vị Dân biểu này hắt nước nóng vào cô, chĩa súng vào đầu cô và làm gãy xương đòn của con gái họ. Hai người ly hôn vào năm 2025 và hiện đang tranh chấp quyền nuôi con gái.
Ủy ban Đạo đức Hạ viện gồm 10 thành viên đã mở cuộc điều tra đối với Miller vào thứ Ba, ngay sau khi vị dân biểu phục vụ hai nhiệm kỳ cho biết ông sẽ tự nộp hồ sơ để ủy ban điều tra mình. Leger Fernández, Scholten và Sykes cũng đã thúc giục ủy ban lưỡng đảng điều tra Dân biểu Đảng Cộng hòa của Ohio vào tuần trước.
Chủ tịch Ủy ban Đạo đức Michael Guest (Đảng Cộng hòa-Mississippi) và thành viên cấp cao Mark DeSaulnier (Đảng Dân chủ-California) cho biết ủy ban đang xem xét liệu Miller có “tham gia vào hành vi bạo lực gia đình và ngược đãi hoặc sử dụng ma túy bất hợp pháp” hay không.
Vị Dân biểu đang gặp nhiều rắc rối này đã nhiều lần phủ nhận các cáo buộc và khẳng định ông sẽ tiếp tục chiến dịch tranh cử nhiệm kỳ thứ ba tại Hạ viện.
“Tôi chưa bao giờ làm những điều này, những điều này đã được điều tra rồi,” Miller nói với người dẫn chương trình Jake Tapper trên chương trình “The Lead” của CNN hôm thứ Ba.
Nhưng Tổng thống Trump hôm thứ Hai cũng đã thúc giục Miller rút khỏi cuộc đua, một nguồn tin am hiểu về cuộc gọi của họ nói với The Hill. Trước đây, vị Dân biểu Đảng Cộng hòa này từng làm trợ lý cho Trump trong nhiệm kỳ đầu tiên của ông.
Miller là một trong nhiều Dân biểu nam mà Ủy ban Đạo đức đã điều tra về hành vi sai trái. Các cựu Dân biểu Eric Swalwell (Đảng Dân chủ-California) và Tony Gonzales (Đảng Cộng hòa-Texas) đã từ chức khỏi Quốc hội vào đầu năm nay sau khi nhiều phụ nữ cáo buộc Swalwell tấn công tình dục và Gonzales thừa nhận có quan hệ tình cảm với một nhân viên, người sau đó đã qua đời do tự sát.
Ngoài Miller, ủy ban cũng đang xem xét các cáo buộc rằng Dân biểu Cory Mills (Đảng Cộng hòa-Florida) có hành vi bạo lực trong quan hệ hẹn hò và vi phạm luật tài chính vận động tranh cử.
Dân biểu Chuck Edwards (Đảng Cộng hòa-Bắc Carolina) cũng đã rút khỏi chiến dịch tái tranh cử vào sáng sớm thứ Tư, hai ngày sau khi ủy ban khuyến nghị các Dân biểu chính thức khiển trách vị Dân biểu 65 tuổi vì vi phạm “tinh thần” của các chính sách của Hạ viện về quấy rối tình dục đối với nhân viên.
Trong tuyên bố kêu gọi Miller từ chức, ba lãnh đạo DWC đã nhắc đến các cuộc điều tra khác đối với các Dân biểu.
“Hãy thay vì tập trung đấu tranh vì một nước Mỹ có chi phí phải chăng, chúng ta lại đang dành thời gian quý báu để kỷ luật thêm một thành viên Quốc hội nữa đang lạm dụng vị trí của mình,” họ viết. “Văn hóa của những người đàn ông ham quyền lực khủng bố phụ nữ cả trong và ngoài Đồi Capitol phải chấm dứt.”
HẠNH DƯƠNG
Tổng hợp.



