Friday, July 10, 2026

TIỄN BIỆT GIÁO SƯ TIẾN SĨ LÊ ĐÌNH CAI


Khói quyện trầm hương phủ tang đài,
Cúi tiễn Giáo sư Lê Đình Cai
Tinh anh lặng khuất ngoài mây bạc,
Chính khí còn vang khắp dặm dài.
Một kiếp nhân sinh như bóng hạc,
Nửa đời tâm huyết tựa thông mai.
Đem thân gánh vác non sông nặng,
Gửi mộng nghìn thu với tháng ngày.
Thưở tuổi thanh xuân nuôi chí lớn,
Đèn khuya bầu bạn bóng thư trai.
Luyện tâm giữa những cơn dâu bể,
Giữ nghĩa qua bao cuộc đổi đời.
Giảng đường năm tháng truyền chân lý,
Đạo học vun bồi khắp đó đây.
Một tiếng “Thầy” nghe còn ấm mãi,
Muôn người kính ngưỡng đức cao dày.
Đến với Phật môn bằng tuệ giác,
Lấy tâm soi sáng cõi trần ai.
Giảng sư thỉnh nguyện Trường Cao đẳng
Phật giáo Thực hành lưu thế nhân,
Không chỉ truyền trao nguồn học vấn,
Mà còn gieo hạt giống tương lai.
Dạy người hãy sống vì chân thiện,
Biết lấy từ bi hóa đắng cay.
Văn Thơ Lạc Việt chung tao nhã,
Tri kỷ bao năm kết tháng ngày
Thơ gửi hồn dân trong nét bút,
Văn gìn tiếng Việt giữa trời Tây.
Mỗi áng văn chương là lửa ấm,
Từng vần thi tứ một cành mai.
Đọc lên nghe vọng hồn sông núi,
Như tiếng tiền nhân vọng tháng dài.
Cả một đời nghiên tầm sử liệu,
Bao năm mài miệt chẳng nghỉ ngơi.
Lật từng trang cũ tìm chân lý
Gạn đục khơi trong giữa cuộc đời.
Lịch sử bốn lăm bao khói lửa
Những điều chìm khuất giữa sương khơi.
Thầy gom từng mảnh hồn dân tộc,
Kết lại thành trang để muôn đời.
Đặc biệt công trình về Võ Bị,
Một pho tư liệu sáng tinh khôi.
Không riêng kể chuyện người quân ngũ,
Mà giữ hồn thiêng của giống nòi.

Mai hậu sử gia còn nhắc mãi,
Tên Người cùng sách vẫn không phai.
Bởi trong từng chữ còn tâm huyết,
Lồng giữa chấm câu có tháng ngày.
Là bậc trí nhân yêu chính nghĩa,
Lòng son vẫn vẹn với tương lai.
Đại Việt một đời chung lý tưởng,
Phong sương nào khiến chí nguôi phai.
Danh lợi chưa từng làm đổi chí,
Vinh hoa chẳng thể buộc đôi vai.
Chỉ mong đất nước ngày quật khởi,
Quyền lợi tự do rạng Lạc Hồng.
Thầy sống ung dung như tùng bách,
Gió mưa càng vững dáng hình ai.
Càng qua bão tố càng cao đẹp,
Càng giữa gian nan vẫn nở hoa.
Hôm nay gác bút về mây trắng,
Bỏ lại trần gian nỗi nhớ dài.
Bục giảng lặng im, đèn sách lạnh,
Bạn hiền nghẹn ướt đẫm bờ mi.
Học trò cúi lạy người khai trí,
Đồng đạo nghiêng vai tiễn đức tài.
Bằng hữu thương nhau vì đạo nghĩa,
Gia đình đau xót lệ tuôn rơi.
Xin dâng một nén hương thanh khiết,
Thay cả muôn lời chẳng nói ra.
Xin tiễn Thầy về miền tịnh lạc,
Hoa sen chín phẩm nở liên đài.
Nếu quả nhân sinh là mộng lớn,
Thì Thầy tỉnh thức giữa đêm dài.
Nếu đời là cuộc hành hương ngắn,
Thì Thầy đi trọn một đường ngay.
Thầy khuất nhưng hồn còn đất nước,
Tên Người còn sống với tương lai.
Sách còn, đạo học còn soi lối,
Nghĩa lớn còn vang khắp đó đây.
Mai này lớp trẻ tìm trang cũ,
Sẽ gặp bóng Thầy giữa sử đài.
Ngày kia hậu thế nghe danh ấy,
Vẫn cúi nghiêng mình trước đức tài.
Một đời khép lại như trăng lặn,
Muôn ánh sao còn sáng mãi thay.
Người đi để lại ngàn gương sáng,
Chính khí trường tồn chẳng nhạt phai.
Xin tiễn Giáo sư về cõi Phật,
Mây lành đón bước giữa liên đài.
Chuông thiêng ngân vọng miền vô tận,

Đức nghiệp ngàn thu vẫn tỏa dài.


Kính cẩn nghiêng mình.
Vĩnh biệt Giáo sư Tiến sĩ Lê Đình Cai.

Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img