Nhà chức trách tỉnh Vĩnh Long phát giác nhiều trường hợp khai báo tài sản không đúng quy định, trong khi thành phố Cần Thơ ghi nhận hàng loạt vụ tham nhũng và sai phạm với nhiều người bị truy tố trước pháp luật. Những con số vừa được công bố cho thấy cuộc đấu tranh chống tham nhũng tại miền Tây vẫn còn không ít góc khuất…
Ngày 19 tháng 6 năm 2026, giới lãnh đạo tỉnh Vĩnh Long và thành phố Cần Thơ đồng loạt công bố các bản phúc trình về công tác chống tham nhũng và các hành vi sai trái trong sáu tháng đầu năm 2026. Những số liệu và vụ việc được nêu ra cho thấy nỗ lực chống tham nhũng vẫn đang tiếp diễn, nhưng đồng thời cũng phản ánh một thực trạng đáng lo ngại về sự lỏng lẻo trong công tác quản trị, giám sát và trách nhiệm của giới viên chức công quyền ở nhiều cấp.

Tại Vĩnh Long, ông Trần Trí Quang- Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh đã ký bản phúc trình gửi Hội đồng Nhân dân tỉnh về tình hình chống tham nhũng trong nửa đầu năm 2026. Theo bản phúc trình này, Thanh tra tỉnh đã tiến hành hai cuộc thanh tra đặc biệt theo chỉ thị của Thanh tra Trung ương và đã ban hành kết luận đối với một cuộc thanh tra. Qua quá trình kiểm tra, giới hữu trách phát giác nhiều trường hợp khai báo tài sản và lợi tức không đúng quy định, thiếu sự đầy đủ và chính xác theo những quy định hiện hành.
Trước đó, Thanh tra tỉnh Vĩnh Long đã tiếp nhận 3.896 bản khai tài sản và lợi tức của viên chức thuộc 162 cơ quan và đơn vị trên địa bàn, đồng thời ban hành 16 quyết định xác minh tài sản đối với 83 cá nhân thuộc diện quản lý. Việc kiểm tra được thực hiện theo phương thức rút thăm ngẫu nhiên nhằm bảo đảm tính khách quan và minh bạch.
Tuy nhiên, việc có nhiều trường hợp khai báo không đúng lại một lần nữa cho thấy rằng dù luật lệ đã được quy định tương đối đầy đủ, khâu thi hành trên thực tế vẫn còn nhiều thiếu sót. Việc khai báo tài sản vốn được xem là một trong những biện pháp quan trọng nhằm kiểm soát quyền hành và ngăn ngừa tham nhũng ngay từ đầu. Nhưng nếu việc khai báo chỉ mang tính hình thức, thiếu sự kiểm tra chặt chẽ và không có cơ chế giám sát độc lập thì rất dễ trở thành một thủ tục giấy tờ đơn thuần, không mang lại hiệu quả thực sự.
Thực trạng này cũng không phải lần đầu tiên xuất hiện tại Vĩnh Long. Trước đây, Thanh tra tỉnh từng phát giác nhiều sai phạm trong công tác chống tham nhũng tại Tòa Đô chánh Vĩnh Long, bao gồm việc khai báo tài sản không đúng quy định, bổ nhiệm nhân sự sai thủ tục và tình trạng báo cáo thiếu chính xác tại nhiều đơn vị cấp phường.
Trong khi đó, tại thành phố Cần Thơ, bức tranh chống tham nhũng cũng cho thấy nhiều diễn biến phức tạp. Theo bản phúc trình được công bố ngày 19 tháng 6 năm 2026, trong sáu tháng đầu năm, thành phố đã phát giác 10 vụ tham nhũng, lãng phí và các hành vi sai trái khác. Trong số này, ngành thanh tra phát hiện ba vụ, còn các cơ quan điều tra và truy tố phát giác bảy vụ với 11 người liên hệ.
Thanh tra thành phố Cần Thơ đã tiến hành tổng cộng 29 cuộc thanh tra cùng sáu cuộc kiểm tra. Công an thành phố hiện đang thụ lý điều tra 38 vụ án với 52 người bị truy tố, trong đó có bảy vụ mới được khởi tố trong thời gian báo cáo. Đáng chú ý, Tòa án hai cấp của thành phố đã đưa ra xét xử sáu vụ án tham nhũng với 12 bị cáo.
Những con số nói trên cho thấy nạn tham nhũng và các hành vi sai trái vẫn chưa hề suy giảm, bất chấp việc các địa phương liên tục đưa ra những kế hoạch nhằm tăng cường kiểm soát quyền hành và siết chặt kỷ cương hành chánh. Từ đầu năm 2026, Cần Thơ đã đề ra nhiều biện pháp trọng yếu nhằm nâng cao trách nhiệm của giới lãnh đạo, gia tăng thanh tra tại các lãnh vực nhạy cảm và đẩy mạnh việc cải tổ guồng máy hành chánh.
Tuy nhiên, câu hỏi mà dư luận đặt ra là vì sao các vụ việc vẫn liên tiếp bị phanh phui? Câu trả lời có lẽ nằm trong chính những cảnh báo mà Ban Chỉ đạo chống tham nhũng ở cấp trung ương vừa nêu ra. Theo Thiếu tướng công an Nguyễn Quốc Toản, hiện nay vẫn tồn tại tình trạng hình thành các nhóm quyền lợi, cài cắm tiêu chuẩn kỹ thuật nhằm phục vụ lợi ích riêng, nâng khống dự toán công trình, lợi dụng quyền hành để can thiệp vào việc đấu thầu, thậm chí sử dụng các doanh nghiệp trung gian nhằm che giấu nguồn tiền bất chính.
Điều đó cho thấy cuộc đấu tranh chống tham nhũng không chỉ dừng lại ở việc đưa ra xét xử những cá nhân vi phạm sau khi sự việc đã xảy ra, mà quan trọng hơn là phải xây dựng được một cơ chế phòng ngừa hữu hiệu. Nếu quyền hành không được kiểm soát bằng những phương thức giám sát thực chất, nếu việc khai báo tài sản vẫn chỉ mang tính hình thức, và nếu trách nhiệm của người đứng đầu không được làm sáng tỏ đến nơi đến chốn, thì những bản phúc trình với nhiều con số đẹp khó có thể thuyết phục được quần chúng rằng nạn tham nhũng đang thực sự bị đẩy lùi.
Bởi suy cho cùng, việc chống tham nhũng không thể chỉ dừng lại ở chuyện công bố số vụ án hay số viên chức bị xử lý. Điều mà người dân mong đợi là một guồng máy công quyền minh bạch hơn, có trách nhiệm hơn, và quan trọng nhất là ngăn chặn được các sai phạm trước khi chúng gây thiệt hại cho công quỹ và làm xói mòn niềm tin của xã hội.
NGƯỜI QUAN SÁT



