CALITODAY (09/6/2026): Vào tối Thứ Hai 08/6, một chiếc trực thăng AH-64 Apache của Hoa Kỳ đã bị bắn rơi gần bờ biển Oman và hôm nay Thứ Ba 09/6, Tổng thống Trump đã quy trách nhiệm cho Iran về việc bắn hạ chiếc trực thăng Apache này của Mỹ trong đêm và cho rằng cần phải có hành động đáp trả.
“Tôi vừa được Quân đội vĩ đại của chúng ta thông báo rằng đêm qua, phía Iran đã bắn hạ một trong những trực thăng Apache tối tân của chúng ta khi đang tuần tra trên eo biển Hormuz,” Trump đăng trên mạng xã hội Truth Social.
“Có hai phi công trên máy bay và cả hai đều an toàn, không bị thương. Tuy nhiên, Hoa Kỳ nhất thiết phải đáp trả cuộc tấn công này. Cảm ơn sự quan tâm của quý vị! Tổng thống DONALD J. TRUMP.”
Vụ việc này làm gia tăng số lượng các cuộc tấn công quân sự qua lại giữa Mỹ và Iran, bất chấp lệnh ngừng bắn được thiết lập vào tháng 4.
Dù vậy, Tổng thống Trump vẫn phát đi tín hiệu rằng một thỏa thuận nhằm chấm dứt cuộc chiến với Iran có thể được ký kết trong vài ngày tới. Mặc dù cuộc chiến đã kéo dài hơn 100 ngày, Trump nhiều tuần qua vẫn khẳng định rằng một thỏa thuận đang ở rất gần.
Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) cho biết chiếc trực thăng AH-64 Apache đã rơi vào tối thứ Hai 08/6 gần bờ biển Oman khi đang tuần tra vùng biển trong khu vực. Hai thành viên phi hành đoàn đã được lực lượng Mỹ giải cứu trong vòng hai giờ. Tình trạng của họ được báo cáo là ổn định.
Chủ tịch Quốc hội Iran, Mohammad-Bagher Ghalibaf, một nhân vật chủ chốt trong số các lãnh đạo còn lại của đất nước, đã đăng trên mạng xã hội X một lời cảnh báo ngầm rằng Iran sẵn sàng đáp trả bằng quân sự.
“Chúng tôi ưu tiên ngôn ngữ ngoại giao, nhưng chúng tôi còn thông thạo những ngôn ngữ khác hơn nhiều. Nếu các vị phá vỡ cam kết của mình, chúng tôi sẽ chuyển sang thứ mà chúng tôi giỏi nhất. Các vị sẽ phải cưỡi chính con ngựa mà mình đã đóng yên!” ông viết.
Ngoại trưởng Iran Seyed Abbas Araghchi cũng lặp lại lời cảnh báo này và kêu gọi Mỹ rút lui.
“Các lực lượng nước ngoài hoạt động gần lãnh thổ của chúng tôi luôn đối mặt với rủi ro do sai sót của chính họ, những tai nạn thông thường hoặc khả năng bị cuốn vào làn đạn chéo,” ông viết trên X.
“Để giảm thiểu rủi ro, giải pháp tốt nhất là họ nên rời đi. Chúng tôi ưu tiên ngôn ngữ ngoại giao nhưng cũng có thể sử dụng những ngôn ngữ khác.”
Tuần trước, Trump nói với tờ New York Post rằng ông sẽ chấm dứt lệnh ngừng bắn với Iran nếu Tehran giết hại bất kỳ binh sĩ Mỹ nào.
Các chuyên gia cho rằng điều này cho thấy Trump không muốn quay trở lại một cuộc chiến tranh công khai với Iran. Tổng thống Mỹ hiện tập trung vào việc đạt được một thỏa thuận với Cộng hòa Hồi giáo Iran, trước hết nhằm mở lại eo biển Hormuz, tuyến đường mà Iran trên thực tế đã đóng cửa để đáp trả các cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào cuối tháng 2, khiến giá dầu tăng mạnh.
Sau đó, Mỹ và Iran sẽ cam kết tiến hành đàm phán về chương trình hạt nhân của Iran. Tehran muốn duy trì quyền làm giàu uranium cho các mục đích mà nước này khẳng định là hòa bình, nhưng chính quyền Trump và Israel lo ngại rằng điều đó có thể mở đường cho việc phát triển vũ khí hạt nhân.
Wright nói lượng dầu đi qua Eo biển Hormuz sẽ “tiếp tục tăng”
Bộ trưởng Năng lượng Mỹ Chris Wright dự đoán hôm thứ Ba 09/6 rằng lượng dầu vận chuyển qua Eo biển Hormuz sẽ “tiếp tục tăng” khi Mỹ và Iran nỗ lực chấm dứt cuộc xung đột đã kéo dài hơn 100 ngày.
Tại một sự kiện của Atlantic Council, ông Wright cho biết lưu lượng tàu thuyền qua eo biển này – một điểm nghẽn quan trọng của hoạt động vận chuyển dầu mỏ toàn cầu – đang “tăng lên một cách rất đáng kể”.
Ông cũng cho biết lượng dầu xuất khẩu qua eo biển này sẽ “tiếp tục tăng”.
Giá dầu đã giảm trong ngày thứ Ba khi chính quyền Trump bày tỏ sự lạc quan về khối lượng dầu đi qua eo biển.
Tính đến chiều thứ Ba, dầu chuẩn Mỹ WTI được giao dịch ở mức khoảng 88 USD/thùng, giảm từ mức đỉnh gần 95 USD/thùng vào chiều thứ Hai. Dầu thô chuẩn quốc tế Brent được giao dịch ở mức khoảng 92 USD/thùng, giảm từ gần 98 USD/thùng của ngày trước đó.
Tổng thống Donald Trump cũng đưa ra những phát biểu tương tự vào tối thứ Hai.
Ông nói với các phóng viên:
“Rất nhiều dầu đang được vận chuyển qua Eo biển Hormuz. Khối lượng dầu đi qua đó rất lớn và như các bạn thấy, giá dầu hiện không quá cao nếu xét tương đối.”
Một phân tích của MarineTraffic cho biết tính đến thứ Hai, lưu lượng giao thông qua eo biển vẫn ở mức “thấp nhất trong lịch sử”, mặc dù đã ghi nhận năm chuyến vượt eo biển được xác nhận.
Patrick De Haan, trưởng bộ phận phân tích dầu mỏ của GasBuddy, cho biết trong một bài đăng trên nền tảng X rằng đợt giảm giá dầu mới nhất đồng nghĩa với việc giá xăng trung bình trên toàn nước Mỹ “có cơ hội trở lại mức dưới 4 USD/gallon trước ngày 4 tháng 7”.
Vào thứ Ba, giá xăng trung bình toàn quốc ở mức khoảng 4,16 USD/gallon.
Tuy nhiên, đến chiều thứ Ba hôm nay, giá dầu đã tăng nhẹ trở lại sau khi ông Trump tuyên bố rằng Iran đã bắn hạ một trực thăng của Mỹ và Mỹ cần phải có phản ứng đáp trả.
Trong khi đó, tại sự kiện của Atlantic Council, ông Wright cũng cho biết các công ty Mỹ đang quan tâm đến việc đầu tư vào ngành dầu mỏ của Venezuela sau khi Mỹ can thiệp vào nước này.
Ông nói:
“Nhiều nhà đầu tư mới đang tìm kiếm cơ hội. Những doanh nghiệp đã hiện diện tại Venezuela từ trước thì đã tăng cường đầu tư và đang gia tăng sản lượng khá nhanh.”
Vì sao các lệnh ngừng bắn trên giấy thường thất bại
Thỏa thuận ngừng bắn do Bộ Ngoại giao Mỹ công bố tuần trước chỉ tồn tại chưa đầy 48 giờ trước khi sụp đổ và chuyển thành xung đột quân sự trực tiếp.
Sau các đợt phóng rocket liên tục của Hezbollah vào miền bắc Israel, Israel đã tấn công cơ sở hạ tầng của tổ chức này tại Beirut. Tehran đáp trả bằng một chiến dịch phối hợp, trong đó tên lửa đạn đạo Iran kết hợp với các đợt tấn công bằng máy bay không người lái và tên lửa tầm xa của lực lượng Houthi ở Yemen. Israel sau đó đáp trả bằng các cuộc không kích trực tiếp bên trong Tehran.
Chu kỳ bạo lực leo thang nhanh chóng này diễn ra bất chấp những cảnh báo của Tổng thống Trump đối với Jerusalem về việc không nên trả đũa, qua đó cho thấy sự đánh giá sai lầm về động lực tại địa phương. Khi Washington nhìn nhận sự ổn định khu vực qua lăng kính mang tính giao dịch, họ tự làm mù mình trước các động cơ sinh tồn và ý thức hệ của đối thủ, không nhận ra rằng các mạng lưới lực lượng ủy nhiệm khác nhau này thực chất hoạt động dưới một bộ chỉ huy thống nhất của Iran.
Sai lầm cốt lõi trong cách tiếp cận của Washington là xu hướng tách rời các cuộc xung đột vốn có liên hệ với nhau. Trong nỗ lực bảo vệ một thỏa thuận mang tính di sản với Tehran, Trump phản đối các hành động trả đũa của Israel và sau đó nói với báo giới: “Tôi là người quyết định”, đồng thời nhấn mạnh rằng Thủ tướng Netanyahu “không phải người quyết định”.
Tuy nhiên, bằng việc tấn công Tehran trong lúc hứng chịu làn mưa hỏa lực từ Lebanon và Yemen, Jerusalem đã cho thấy rằng các tác nhân trong khu vực đang đối mặt với những mối đe dọa mang tính sống còn, không thể giải quyết bằng nền ngoại giao giao dịch từ bên ngoài.
Khi các chính quyền Mỹ coi những điểm nóng cục bộ chỉ là những trở ngại nhỏ cần được kiểm soát nhằm đạt được một thỏa thuận lớn hơn, họ tất yếu sẽ làm suy yếu an ninh cốt lõi của những đồng minh thân cận nhất.
Sự tính toán sai lầm này phản ánh những thất bại ngoại giao trong Chiến tranh Lebanon năm 1982. Khi đó, quân đội Israel bao vây Beirut nhằm vô hiệu hóa Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO), lực lượng đã sử dụng miền nam Lebanon làm bàn đạp tấn công các khu dân cư Israel.
Để chấm dứt các hoạt động quân sự căng thẳng, Tổng thống Ronald Reagan đã tận dụng quan hệ song phương để gây áp lực buộc Thủ tướng Israel Menachem Begin chấp nhận một lệnh ngừng bắn ngay lập tức. Begin đã tuân thủ và dừng chiến dịch tấn công. Mặc dù PLO bị đẩy ra khỏi Lebanon, Iran nhanh chóng tận dụng khoảng trống an ninh này để tài trợ và thành lập Hezbollah, từ đó xây dựng một “nhà nước trong nhà nước” mạnh mẽ hơn nhiều.
Mô hình đánh đổi an ninh quốc gia dài hạn để lấy các đột phá ngoại giao ngắn hạn tiếp tục được thể hiện rõ trong quá trình đàm phán thỏa thuận hạt nhân Iran năm 2015.
Để giảm thiểu căng thẳng ngoại giao với Tehran, các quan chức cấp cao tại Washington đã cố tình làm suy yếu Dự án Cassandra, một chiến dịch chống ma túy quy mô lớn do Cơ quan Phòng chống Ma túy Mỹ (DEA) dẫn đầu.
Theo một cuộc điều tra nổi tiếng năm 2017, các quan chức liên bang đã có hệ thống ngăn cản các nỗ lực thực thi pháp luật nhằm triệt phá mạng lưới buôn bán ma túy và rửa tiền toàn cầu trị giá hàng tỷ USD của Hezbollah, qua đó ưu tiên sự đồng thuận chính trị hơn việc kiềm chế một tổ chức khủng bố.
Theo các tác giả, sự mù quáng chiến lược đối với Lebanon có liên hệ trực tiếp với thất bại kéo dài của Washington trong việc kiềm chế phong trào Houthi tại Yemen. Trong hơn hai năm, các liên minh hải quân phương Tây đã cố gắng quản lý mối đe dọa Houthi ở Biển Đỏ bằng các biện pháp phòng thủ và răn đe cục bộ, coi việc gián đoạn vận tải biển quốc tế như một vấn đề địa lý riêng biệt.
Do không áp đặt được cái giá quân sự đủ lớn lên Houthi, các nhà hoạch định chính sách phương Tây đã để lực lượng ủy nhiệm của Iran này phát triển thành một mối đe dọa chiến lược tầm xa có năng lực cao.
Việc Houthi ngay lập tức tham gia vào cuộc tấn công đa mặt trận nhằm vào các thành phố Israel trong tuần này, chứng minh rằng các lực lượng ủy nhiệm của Iran không hoạt động dựa trên những bất mãn địa phương; họ vận hành như một mạng lưới quân sự tích hợp và đồng bộ, được thiết kế để đồng thời làm quá tải các hệ thống phòng thủ của phương Tây.
Mặc dù Trump ban đầu đã phá bỏ di sản này bằng cách rút khỏi thỏa thuận hạt nhân Iran năm 2015 và thiết lập học thuyết “gây áp lực tối đa”, khuôn khổ của thỏa thuận ngừng bắn ngày 3/6 cho thấy chính quyền Trump hiện nay đang tiến rất gần tới việc lặp lại những sai lầm tương tự.
Bằng cách thúc đẩy một lệnh ngừng bắn nhanh chóng tại Lebanon nhằm bảo vệ một thỏa thuận tạm thời rộng hơn với Iran, Washington một lần nữa đặt ưu tiên vào màn trình diễn ngoại giao mang tính giao dịch thay vì thực thi các biện pháp mang tính cấu trúc.
Tính toán này nhanh chóng sụp đổ khi Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi công khai liên hệ lệnh ngừng bắn tại Lebanon với các nhượng bộ về hạt nhân, trong khi các báo cáo hạn chế của Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) cho thấy kho dự trữ uranium làm giàu của Iran vẫn tiếp tục nằm ngoài sự giám sát quốc tế.
Nhiều thế kỷ trước, Niccolò Machiavelli đã đưa ra một quy luật lâu dài về nghệ thuật trị quốc: chiến tranh không thể tránh khỏi, và việc cố trì hoãn nó chỉ trao lợi thế chiến lược cho đối thủ. Ông ví các mối đe dọa an ninh đang hình thành như một căn bệnh nghiêm trọng — dễ chữa nhưng khó phát hiện khi mới xuất hiện, và gần như không thể chữa trị khi đã bùng phát rõ ràng.
Theo các tác giả, các nhà hoạch định chính sách hiện đại ở Washington thường xuyên vi phạm quy luật này khi coi các mạng lưới khủng bố ủy nhiệm hung hăng chỉ là những điểm ma sát tạm thời có thể quản lý bằng các thỏa hiệp ngoại giao mong manh, thay vì phải vô hiệu hóa chúng.
Những vụ nổ gần đây ở Beirut và Tehran, cùng với sự leo thang đa mặt trận từ Yemen, được cho là đã xác nhận lời cảnh báo của Machiavelli.
Việc áp đặt một khoảng dừng chiến thuật trong khi các lực lượng ủy nhiệm của Iran vẫn giữ nguyên kho vũ khí chủ lực không bảo vệ được dân thường ở miền bắc Israel, nơi khoảng 60.000 cư dân vẫn phải di dời vì các cuộc tấn công bằng drone và rocket liên tục.
Việc dựa vào Quân đội Lebanon để thực thi an ninh cũng bị cho là sự lặp lại trực tiếp của Nghị quyết 1701 của Liên Hợp Quốc, vốn đã không thể ngăn Hezbollah xây dựng kho vũ khí khổng lồ sau năm 2006.
Theo bài viết, những bảo đảm trên giấy tờ về quyền tự do hành động sẽ không thể kiềm chế một tổ chức khủng bố; chúng chỉ đơn thuần trì hoãn cuộc xung đột tiếp theo theo hướng có lợi cho một Iran đối địch và có thể sớm sở hữu vũ khí hạt nhân.
Bài viết kết luận rằng Tổng thống Trump vẫn có thể thành công ở nơi các chính quyền trước đây thất bại. Thành công sẽ không được đo bằng việc công bố một lệnh ngừng bắn tạm thời, mà bằng việc liệu sức mạnh quân sự của Hezbollah có bị phá hủy hoàn toàn hay không, và liệu các lực lượng ủy nhiệm quan trọng nhất của Iran có bị ngăn chặn tái xây dựng năng lực một lần nữa hay không.
Iran đang biến Lebanon thành một điểm phủ quyết — và chúng ta đang để điều đó xảy ra
Washington khẳng định rằng các cuộc đàm phán về hạt nhân và Lebanon là hai tiến trình riêng biệt. Tuy nhiên, dự thảo biên bản ghi nhớ (MOU) giữa Mỹ và Iran lại gắn kết chúng với nhau. Và giờ đây, trước cả khi văn bản được ký kết, Tổng Thư ký Hezbollah, Naim Qassem, đã bác bỏ thỏa thuận ngừng bắn tại Lebanon do Mỹ làm trung gian — kích hoạt ngay từ đầu cơ chế bất ổn vốn đã được cài sẵn trong thỏa thuận. Điều được kỳ vọng là một bước mở đầu song phương rõ ràng nay lập tức trở thành một cuộc đàm phán dễ bị gián đoạn bởi những va chạm ở khu vực biên giới.
Tehran không vô tình rơi vào vị thế này. Họ đã chủ động tạo ra nó. Iran từ lâu đã xem áp lực khu vực là một dạng đòn bẩy ngoại giao, và Lebanon hiện là điểm gây áp lực hiệu quả nhất mà họ có thể sử dụng.
Hezbollah không cần phải thắng một cuộc chiến hay leo thang căng thẳng mạnh mẽ. Họ chỉ cần duy trì khả năng gây ra đủ mức độ bất ổn để làm chậm hoặc tạm dừng các cuộc đàm phán. Mỗi đợt bùng phát xung đột tại Lebanon đều hoạt động như một chiếc van điều tiết mà Tehran có thể mở hoặc đóng theo ý muốn — biến cái giá phải trả của mạng lưới lực lượng ủy nhiệm thành tài sản đàm phán, và chuyển hóa những rủi ro khu vực thành lợi thế ngoại giao. Chỉ một cuộc đấu pháo đơn lẻ — kể cả khi được khởi xướng bởi các bên không tham gia bàn đàm phán — cũng có thể làm chậm hoặc đình trệ ngoại giao hạt nhân mà Iran không cần chính thức vi phạm bất kỳ cam kết nào.
Trong khi đó, Mỹ đang mắc phải một mâu thuẫn do chính mình tạo ra. Việc gộp các vấn đề vào một tiến trình thống nhất khiến Washington rơi vào thế khó về mặt cấu trúc: muốn thúc đẩy đàm phán hạt nhân thì phải ổn định Lebanon; nhưng để ổn định Lebanon thì phải hoặc kiềm chế Israel hoặc tác động đến Hezbollah — và cả hai điều này đều không nằm hoàn toàn trong khả năng kiểm soát đơn phương của Mỹ.
Tổng thống Donald Trump đã nói rõ rằng Lebanon không phải là một phần của thỏa thuận ngắn hạn. Tuy nhiên, theo các thông tin được công bố, dự thảo biên bản ghi nhớ lại bao gồm một điều khoản ngừng bắn tại Lebanon bên cạnh các điều khoản về hạt nhân và hàng hải. Hai lập trường này không thể cùng tồn tại một cách nhất quán. Nếu điều khoản về Lebanon chỉ mang tính hình thức, Iran sẽ sở hữu một văn bản mà họ có thể khai thác mà không cần nhượng bộ gì. Nếu điều khoản đó có giá trị thực chất, Washington đã trao quyền quyết định tiến độ đàm phán hạt nhân cho các quyết định tác chiến của Hezbollah. Đó chính là cái bẫy mà bản ghi nhớ đang bước vào, bất kể cách diễn giải nào được chấp nhận.
Mâu thuẫn này càng trở nên nghiêm trọng hơn bởi thực tế có nhiều tác nhân cùng tham gia trên thực địa. Quan điểm của chính quyền Mỹ rằng họ sẽ “đàm phán trực tiếp với Iran” ngụ ý rằng hai bên có thể kiểm soát kết quả. Nhưng điều khoản về Lebanon lại đòi hỏi sự tuân thủ song song của Hezbollah, Israel và chính phủ Lebanon — những bên không hề ký kết thỏa thuận. Việc Hezbollah bác bỏ lệnh ngừng bắn không phải là một rủi ro giả định; đó là minh chứng đầu tiên cho thấy một bên không ký kết vẫn có thể tác động trực tiếp đến tiến trình ngoại giao hạt nhân. Đây không phải là một biến cố bất ngờ.
Iran đã gắn điều kiện ngừng bắn ở Lebanon vào biên bản ghi nhớ, dù bản thân họ không hoàn toàn kiểm soát được tình hình tại đó — và việc Hezbollah từ chối thỏa thuận cho thấy cơ chế này đang vận hành đúng như Tehran mong muốn. Mỹ đang tuyên bố kiểm soát song phương đối với một vấn đề thực chất mang tính đa phương.
Sự mong manh về cấu trúc của biên bản ghi nhớ khiến vấn đề càng trở nên đáng chú ý. Khi điều khoản ngừng bắn ở Lebanon được gắn với các cam kết hạt nhân, toàn bộ thỏa thuận trở nên phụ thuộc vào các tác nhân mà Washington không thể ép buộc. Israel vẫn duy trì quyền tự vệ. Hezbollah vẫn giữ tính độc lập trong hoạt động. Iran vẫn có thể đặt tiến trình hạt nhân phụ thuộc vào sự ổn định của Lebanon — điều mà họ không hoàn toàn kiểm soát. Kết quả là một thỏa thuận hạt nhân chứa sẵn “dây kích nổ”: một quyền phủ quyết thông qua lực lượng ủy nhiệm được giấu bên trong một văn bản ngoại giao.
Khung thời gian 60 ngày càng làm nổi bật những động lực này. Một thời hạn cố định không có cơ chế tự động gia hạn tạo ra áp lực bất cân xứng đối với Washington. Những lợi ích ngắn hạn của Iran — như giảm nhẹ một phần các lệnh trừng phạt hoặc hạ nhiệt căng thẳng tại eo biển Strait of Hormuz — có thể đạt được từ sớm trong thời gian hiệu lực của thỏa thuận, bất kể vấn đề hạt nhân có được giải quyết hay không. Trong khi đó, các yêu cầu cốt lõi của Mỹ — tiêu hủy kho dự trữ hạt nhân có kiểm chứng, giới hạn làm giàu uranium và quyền thanh tra — lại nằm ở giai đoạn cuối. Nếu điều khoản về Lebanon khiến khuôn khổ đàm phán sụp đổ trước khi các cam kết hạt nhân được hoàn tất, Iran có thể rời đi với những lợi ích ngắn hạn mà không cần chính thức vi phạm cam kết.
Mô hình này không phải mới — nhưng lần này nguy hiểm hơn các lần trước. Những thỏa thuận tạm thời với Iran trong quá khứ thường giúp ổn định khủng hoảng mà không giải quyết tận gốc tranh chấp. Joint Plan of Action và các cuộc đàm phán Vienna Talks đều dẫn đến những tranh cãi kéo dài về việc thực thi thay vì tạo ra giải pháp dứt điểm. Iran đã tận dụng từng giai đoạn đó để tích lũy thêm đòn bẩy — thúc đẩy chương trình làm giàu uranium trong phạm vi cho phép, tìm kiếm nới lỏng trừng phạt và trì hoãn các ràng buộc nghiêm ngặt hơn.
Điều khiến bản ghi nhớ hiện tại khác biệt về mặt cấu trúc là việc đưa điều khoản Lebanon vào một cách rõ ràng, tạo ra một kênh lây nhiễm giữa vấn đề khu vực và vấn đề hạt nhân. Những khuôn khổ trước đây không có cơ chế này. Còn thỏa thuận hiện tại thì có, và Hezbollah đã kích hoạt nó ngay từ đầu bằng việc bác bỏ lệnh ngừng bắn.
Rủi ro chiến lược rất rõ ràng. Nếu Iran thành công trong việc hợp nhất hai tiến trình này, Lebanon sẽ trở thành một điểm phủ quyết thường trực đối với tiến trình hạt nhân. Khung thời gian 60 ngày sẽ không chỉ đơn giản là hết hạn; nó sẽ trở thành con tin của một điều kiện ổn định khu vực mà cả Washington lẫn Tehran đều không hoàn toàn kiểm soát. Toàn bộ tiến trình có thể sụp đổ không phải vì những bất đồng về hạt nhân, mà vì một cuộc đụng độ giữa Hezbollah và Israel mà không bên nào trực tiếp cho phép.
Vì vậy, điểm yếu sâu xa nhất của bản ghi nhớ không nằm ở những vấn đề bị trì hoãn — như làm giàu uranium, cơ chế thanh tra hay trừng phạt — mà nằm ở giả định rằng một thỏa thuận song phương có thể được tách biệt khỏi một chiến trường đa phương. Điều đó là không thể. Và những tác nhân thực sự quyết định liệu khoảng thời gian 60 ngày này có tồn tại hay không lại không phải là những người đặt bút ký vào văn bản.
Phi hành đoàn trực thăng được tàu không người lái của Hải quân cứu gần eo biển Hormuz
Một tàu mặt nước không người lái của Hải quân Mỹ đã cứu phi hành đoàn thuộc Quân đội Mỹ trên trực thăng AH-64 Apache vào tối thứ Hai 08/6 sau khi chiếc trực thăng gặp nạn gần eo biển Hormuz.
Hai thành viên phi hành đoàn, đang ở dưới nước gần bờ biển Oman, đã được phát hiện và đưa lên tàu Saronic Corsair, thuộc lực lượng đặc nhiệm máy bay không người lái và trí tuệ nhân tạo của Hải quân, theo lời đại úy Tim Hawkins, phát ngôn viên Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM), trong một tuyên bố hôm thứ Ba với The Hill.
Lực lượng đặc nhiệm này bắt đầu triển khai các thiết bị không người lái trong khu vực CENTCOM từ cuối tháng 3, theo Hawkins. Các quân nhân đang được chăm sóc y tế và trong tình trạng ổn định sau khi được lực lượng Mỹ trên đất liền hỗ trợ.
Tổng thống Trump cho biết hôm thứ Ba 09/6 rằng Iran đã bắn hạ trực thăng này và tuyên bố sẽ đáp trả Tehran.
“Dù vậy, Hoa Kỳ buộc phải, theo yêu cầu cần thiết, đáp trả cuộc tấn công này,” ông nói trong một bài đăng trên Truth Social.
CENTCOM cho biết sáng thứ Ba rằng chiến dịch cứu hộ phi hành đoàn do Bộ Tư lệnh Hải quân Trung ương Mỹ và Sư đoàn Dù 82 của Lục quân dẫn đầu, cùng với sự hỗ trợ của các đơn vị Không quân và Hải quân, bao gồm Lực lượng Đặc nhiệm 59 của Hạm đội 5 Hải quân Mỹ.
Lực lượng Đặc nhiệm 59 của Hải quân là đơn vị đầu tiên của quân chủng này chuyên về hệ thống không người lái và trí tuệ nhân tạo, được thành lập năm 2021 và đặt trụ sở tại Bahrain, nhằm tích hợp AI và các hệ thống robot tiên tiến vào hoạt động hàng hải.
Tổng thống Trump nói với phóng viên sau khi tham dự trận 3 của NBA Finals rằng các phi công “ổn”.
“Không ai bị thương,” ông nói. “Ngày mai chúng tôi sẽ công bố báo cáo. Nhưng các phi công đều ổn.”
Trực thăng Apache là một phần quan trọng trong hoạt động phong tỏa của Hải quân Mỹ tại eo biển Hormuz nhằm ngăn chặn tàu chở dầu thô của Iran đi qua tuyến đường thủy này.
Sự kiện hôm thứ Hai đánh dấu lần thứ hai được biết đến việc quân nhân Mỹ được cứu trong cuộc chiến với Iran.
Trước đó vào tháng 4, hai thành viên phi hành đoàn máy bay chiến đấu F-15E Strike Eagle cũng đã được cứu sau khi bị Iran bắn hạ bằng tên lửa phòng không.
Thỏa thuận ngừng bắn do Bộ Ngoại giao Mỹ công bố tuần trước đã kéo dài chưa đến 48 giờ trước khi sụp đổ thành xung đột quân sự trực tiếp.
Sau khi Hezbollah liên tục bắn rocket vào miền bắc Israel, Israel đã tấn công cơ sở hạ tầng của tổ chức này tại Beirut. Tehran đáp trả bằng một cuộc tấn công phối hợp với tên lửa đạn đạo Iran, kết hợp cùng các đợt tấn công bằng drone và tên lửa tầm xa từ lực lượng Houthi ở Yemen. Israel đáp trả bằng các cuộc không kích trực tiếp vào Tehran.
Chu kỳ bạo lực nhanh chóng này leo thang bất chấp cảnh báo của Tổng thống Trump đối với Jerusalem về việc không trả đũa, cho thấy một sự hiểu sai về động lực địa phương. Khi Washington nhìn ổn định khu vực qua lăng kính giao dịch, họ đã tự làm mù trước các động cơ mang tính sinh tồn và ý thức hệ của đối thủ, không nhận ra rằng các mạng lưới ủy nhiệm này vận hành dưới một hệ thống chỉ huy thống nhất của Iran.
Sai lầm cốt lõi trong cách tiếp cận của Washington là xu hướng tách rời các xung đột vốn thực chất có liên kết với nhau. Khi tìm cách duy trì một thỏa thuận mang tính di sản với Tehran, Trump đã phản đối việc Israel trả đũa, sau đó nói với báo chí: “Tôi là người quyết định,” và nói thêm rằng Thủ tướng Netanyahu “không phải người quyết định.”
Tuy nhiên, bằng việc tấn công Tehran giữa làn mưa hỏa lực từ Lebanon và Yemen, Jerusalem đã chứng minh rằng các tác nhân trong khu vực đối mặt với mối đe dọa sinh tồn không thể giải quyết bằng ngoại giao giao dịch từ bên ngoài.
Điểm nóng chiến sự Iran – Mỹ – Israel
Israel và Iran đã tạm dừng các hoạt động quân sự lẫn nhau sau khi có lời kêu gọi từ Tổng thống Donald Trump, giữa lúc căng thẳng ở Trung Đông leo thang mạnh. Tuy nhiên, tình hình vẫn rất bất ổn khi cả hai bên từng liên tục tấn công đáp trả trong thời gian ngắn trước đó.
Iran được cho là đã phóng nhiều đợt tên lửa nhằm vào Israel, khiến các vụ nổ vang lên ở miền trung nước này. Hệ thống phòng không Israel đã được kích hoạt để đánh chặn. Trước đó, Israel cũng đã tiến hành không kích vào các khu vực ở miền trung và miền tây Iran để đáp trả các đợt tấn công bằng tên lửa từ Tehran.
Căng thẳng bùng phát sau khi Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tấn công trực tiếp căn cứ không quân Ramat David của Israel bằng tên lửa đạn đạo. Iran tuyên bố đây là hành động trả đũa các cuộc tấn công của Mỹ vào khu vực ven biển của họ, đồng thời yêu cầu Israel chấm dứt hoạt động quân sự tại Lebanon. Bộ Y tế Lebanon báo cáo hơn 3.600 người thiệt mạng kể từ tháng 3.
Trong một diễn biến liên quan, lực lượng Houthi tại Yemen cũng phóng tên lửa nhằm vào Israel và đe dọa tuyến vận tải Biển Đỏ, làm gia tăng nguy cơ gián đoạn thương mại khu vực.
Ngoài ra, một trực thăng Apache của quân đội Mỹ đã bị rơi gần eo biển Hormuz nhưng hai phi công đã được cứu an toàn, theo New York Times.
Phía Israel cho biết Đại sứ nước này tại Mỹ bác bỏ việc Iran cố gắng liên kết tình hình Lebanon với các cuộc đàm phán với Washington, khẳng định các chiến dịch chống Hezbollah không liên quan đến Iran.
Tình hình vẫn rất căng thẳng, dù có thông tin tạm ngừng giao tranh, và khu vực Trung Đông tiếp tục đứng trước nguy cơ leo thang thành xung đột rộng hơn.
Dưới đây là tin mới nhất.
Hoa Kỳ đã tiến hành các cuộc không kích trả đũa nhằm vào Iran vào thứ Ba 09/6, mà họ gọi là một phản ứng tương xứng sau khi một trực thăng chiến đấu của Mỹ bị bắn rơi gần eo biển Hormuz vào tối thứ Hai 08/6 trước đó.
Đài truyền hình nhà nước Iran cho biết đã nghe thấy các vụ nổ và còi báo động phòng không tại nhiều thành phố dọc bờ biển Vịnh Ba Tư của Iran, bao gồm thành phố Sirik và đảo Qeshm. Hai quan chức Iran nói rằng các cuộc không kích đã nhắm vào các căn cứ quân sự và các cơ sở khác, bao gồm cả các trận địa pháo.
Trong một tuyên bố, Bộ Chỉ huy Trung tâm Mỹ (CENTCOM) nói rằng các cuộc không kích “tự vệ” theo lệnh của Tổng thống Trump là “một phản ứng tương xứng trước hành động gây hấn vô cớ của Iran.”
Chỉ vài giờ trước đó, ông Trump đã đổ lỗi cho Iran về việc bắn rơi máy bay trực thăng Apache của Mỹ. Ông viết trên mạng xã hội: “Hoa Kỳ, tất yếu, phải đáp trả cuộc tấn công này.” Bộ Chỉ huy Trung tâm Mỹ cho biết các cuộc không kích được tiến hành lúc 5 giờ chiều thứ Ba 09/6 theo giờ miền Đông Hoa Kỳ.
Ông Trump không cung cấp thêm chi tiết về vụ bắn rơi trực thăng Apache của Lục quân Mỹ. Iran không nhận trách nhiệm về vụ tấn công, và đài truyền hình nhà nước IRIB dẫn lời một quan chức quân sự giấu tên nói rằng nước này không tiến hành bất kỳ hoạt động quân sự nào trên eo biển trong 24 giờ qua.
Các cuộc không kích của Mỹ vào Iran diễn ra trong bối cảnh quân đội Israel cũng tấn công nhiều khu vực trên khắp miền nam Lebanon vào thứ Ba. Giao tranh đã leo thang trong những ngày gần đây sau khi các cuộc không kích của Israel vào Lebanon dẫn tới các đòn đáp trả của Iran vào Israel, cùng các đợt tấn công “ăn miếng trả miếng”.
Các diễn biến mới nhất cho thấy Lebanon đã trở thành một điểm nóng lớn trong nỗ lực đàm phán chấm dứt cuộc chiến giữa Mỹ–Israel và Iran. Số người thiệt mạng trong nhiều tháng giao tranh đã lên tới hơn 3.600 người ở Lebanon và 30 người ở Israel.
Iran đã cảnh báo Israel rằng các cuộc tấn công vào miền nam Lebanon sẽ dẫn tới một làn sóng trả đũa khác. Tuy nhiên, khi đêm xuống trong khu vực vào thứ Ba, Iran vẫn chưa thực hiện lời đe dọa đó.
Tổng thống Mỹ nhiều lần nói rằng Mỹ và Iran đang tiến gần đến một thỏa thuận nhằm chấm dứt chiến tranh, giải quyết chương trình hạt nhân của Iran và mở lại eo biển Hormuz — tuyến đường vận chuyển dầu khí quan trọng.
Cảnh báo tại Lebanon:
Quân đội Israel hôm thứ Ba 09/6 kêu gọi sơ tán toàn bộ thành phố Tyre, một trong những thành phố lớn nhất ở miền nam Lebanon, bao gồm cả khu phố Cơ đốc giáo trong lần đầu tiên kể từ khi chiến tranh bắt đầu tại thành phố cảng xưa cổ này.
Giá dầu tăng nhẹ trong buổi chiều sau thứ Ba hôm nay khi ông Trump đe dọa trả đũa Iran vì vụ bắn rơi trực thăng. Tuy nhiên, giá vẫn thấp hơn so với hai ngày trước, sau các cuộc giao tranh giữa Israel và Iran.
Các cuộc đàm phán của chính quyền Trump với Tehran tập trung vào bốn yếu tố chính của một thỏa thuận hạt nhân mà các quan chức Mỹ nói có thể khiến chương trình hạt nhân của Iran bị đóng băng trong khoảng 15 năm.
Bộ trưởng Ngoại giao Iran Abbas Araghchi nói rằng lực lượng vũ trang Iran sẽ “không để bất kỳ cuộc tấn công hay đe dọa nào không được đáp trả.” Ông đưa ra phát biểu này trong một bài đăng trên mạng xã hội sau loạt không kích của Mỹ nhằm vào các căn cứ quân sự và hải quân Iran ở phía nam, dọc Vịnh Ba Tư. Ông nói Mỹ đang thử thách quyết tâm của Iran và cảnh báo: “Hãy rời khỏi khu vực của chúng tôi nếu muốn an toàn.”
Các cuộc không kích của Mỹ nhắm vào các căn cứ quân sự và hải quân, cơ sở radar và trận địa pháo tại 5 địa điểm dọc bờ biển phía nam Iran vào rạng sáng thứ Tư 10/6 theo giờ địa phương (tức tối Thứ Ba 09/6 giờ Hoa Kỳ), theo hai quan chức Iran giấu tên. Các mục tiêu được cho là bao gồm căn cứ hải quân ở Sirik và Jask, hệ thống phòng không ở Bandar Abbas và các trận địa tên lửa ở Qeshm.
Người dân khu vực cho biết đã nghe nhiều tiếng nổ. Đài truyền hình nhà nước Iran cũng nói rằng đã có tiếng nổ và còi báo động phòng không tại nhiều nơi dọc bờ biển Vịnh Ba Tư, gồm Bandar Abbas, Qeshm và Sirik. Báo cáo nói Sirik và Qeshm bị tấn công nhiều lần nhưng không có thêm chi tiết.
Bộ Chỉ huy Trung tâm Mỹ cho biết lực lượng Mỹ đã tiến hành các cuộc không kích vào lúc 5 giờ chiều thứ Ba theo giờ miền Đông để đáp trả vụ bắn rơi trực thăng Apache. “Nhiệm vụ là phản ứng tương xứng trước hành động gây hấn vô cớ của Iran,” tuyên bố cho biết.
Một cơ quan thống kê Mỹ cho biết cuộc chiến đã làm đảo ngược xu hướng tiêu thụ dầu. Dự báo tiêu thụ dầu toàn cầu năm 2026 sẽ giảm hơn 1 triệu thùng/ngày so với năm trước do giá dầu tăng mạnh vì chiến tranh với Iran. Trước đó, cơ quan này dự đoán mức tiêu thụ sẽ tăng 1,2 triệu thùng/ngày.
Eo biển Hormuz, tuyến vận chuyển dầu khí quan trọng, hiện được coi là “gần như bị đóng trong ngắn hạn,” và hoạt động vận chuyển sẽ chưa trở lại bình thường cho đến đầu năm 2027.
Đài truyền hình Iran dẫn một quan chức quân sự giấu tên nói rằng không có hoạt động quân sự đường không nào gần eo biển Hormuz trong 24 giờ qua, cho thấy Tehran có thể không liên quan đến vụ trực thăng Apache của Mỹ bị bắn rơi hôm thứ Hai. Quan chức này cảnh báo rằng nếu có “hành động gây hấn mới dưới danh nghĩa vụ rơi trực thăng,” Iran sẽ đáp trả mạnh mẽ.
Mỹ không cho rằng các cuộc tấn công vào Iran sẽ cản trở đàm phán
Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm thứ Hai cho biết Mỹ có thể đạt được “chiến thắng hoàn toàn” trước Iran trong vòng hai tuần tới, đồng thời bày tỏ lạc quan về các cuộc đàm phán đang diễn ra giữa Washington và Tehran.
Cuộc xung đột giữa Iran và Israel đã đe dọa phá hỏng nỗ lực của Washington nhằm đạt thỏa thuận với Tehran để chấm dứt cuộc chiến bắt đầu từ 28/2.
Tuy nhiên, một báo cáo sau đó cho rằng Trump đã cảnh báo Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu rằng nếu Israel tiếp tục chiến tranh với Iran, Mỹ sẽ sớm “không còn đứng về phía họ”. Trump nói với Axios:
“Tôi nói: ‘Bibi, ông nên cẩn thận, nếu không ông sẽ sớm phải tự lo lấy.’”
Iran tuyên bố sẽ đáp trả sau các cuộc tấn công của Mỹ
Ngoại trưởng Iran Araghchi nói Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) sẽ “không để bất kỳ cuộc tấn công hay đe dọa nào không được đáp trả” sau các đòn không kích trả đũa của Mỹ.
“Mỹ đã chọn thử thách quyết tâm của chúng tôi. Lực lượng vũ trang hùng mạnh của chúng tôi sẽ không để bất kỳ cuộc tấn công hay đe dọa nào không được đáp trả. Hãy rời khỏi khu vực nếu muốn an toàn,” ông Araghchi viết trên X.
Mỹ tấn công Iran, nghi nhắm vào cơ sở sản xuất drone
Các cuộc tấn công được mô tả là hành động “tự vệ”, cho thấy Mỹ có thể nhắm vào các cơ sở sản xuất drone nếu loại drone Shahed được xác định liên quan đến vụ bắn hạ trực thăng.
Điều này cho thấy đây không nhất thiết là khởi đầu lại chiến tranh, mà là một chuỗi giao tranh trong bối cảnh vẫn có nỗ lực hướng tới thỏa thuận hòa bình.
Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) bắt đầu tiến hành các cuộc không kích “tự vệ” theo lệnh của Tổng tư lệnh, để đáp trả việc trực thăng Apache bị bắn rơi.
Israel phát cảnh báo tên lửa từ Lebanon
Quân đội Israel cho biết đã phát hiện các vụ phóng từ Lebanon hướng về phía bắc Israel và yêu cầu người dân vào nơi trú ẩn.
Trong khi một nguồn tin quân sự Iran nói với truyền thông nhà nước rằng không có hoạt động không kích nào tại khu vực này trong 24 giờ qua.
Trump sẽ buộc phải đáp trả vụ tấn công trực thăng
Các nhà phân tích cho rằng nếu Iran thực sự bắn rơi trực thăng Mỹ, Washington sẽ phải có phản ứng quân sự.
Nhưng rồi Trump giảm nhẹ vụ trực thăng bị bắn rơi.
Trump nói vụ việc “không nghiêm trọng”, phi công an toàn, và tình tiết “khác với những gì bạn nghĩ”.
Israel sẵn sàng tấn công sâu vào Iran lần nữa.
Tổng tham mưu trưởng Israel cho biết nước này sẵn sàng thực hiện một cuộc tấn công sâu khác nếu được lệnh.
Iran nói không cố ý bắn vào trực thăng Mỹ
Thứ trưởng Ngoại giao Iran nói trực thăng Mỹ không bị nhắm mục tiêu có chủ đích.
Iran: Chiến lược liên kết các “mặt trận kháng cự”
Các nhà phân tích Iran cho rằng Tehran đang tìm cách gắn kết các lực lượng ở Yemen, Lebanon và các khu vực khác trong khu vực Vùng Vịnh.
Cuộc chiến Mỹ–Iran dường như chưa có dấu hiệu kết thúc, khi nó đã chạm mốc 100 ngày vào cuối tuần qua, dù Tổng thống Donald Trump từng cam kết trong chiến dịch tranh cử rằng sẽ đưa Mỹ tránh xa các cuộc xung đột nước ngoài kéo dài.
Ông Trump phủ nhận việc từng hứa không khởi động bất kỳ cuộc chiến mới nào, đồng thời bác bỏ rằng cuộc xung đột giữa Washington và Tehran là một “cuộc chiến không hồi kết” trong cuộc phỏng vấn với chương trình “Meet the Press” của NBC News do Kristen Welker dẫn chương trình, phát sóng hôm Chủ nhật.
Tuy nhiên, tổng thống vẫn liên tục bị chất vấn về triển vọng hòa bình của cuộc chiến, khi các cuộc không kích giữa Israel và Iran tái diễn, đe dọa lệnh ngừng bắn mong manh giữa Mỹ và Iran.
“Lệnh ngừng bắn vốn dĩ mang tính lý thuyết hơn là thực tế,” Michael Rubin, cựu quan chức Ngũ Giác Đài thời chính quyền Bush, cho biết.
Ông nói thêm: “Trump có thể chân thành, nhưng phía Iran dường như đang lợi dụng để kéo dài thời gian.”
Một cựu quan chức trong chính quyền Trump lại cho rằng các cuộc tấn công giữa Israel và Iran không làm đe dọa lệnh ngừng bắn, vì Iran có lợi khi kéo dài đàm phán.
“Iran đang chơi một trò chơi, cố gắng tạo ấn tượng rằng họ có thể làm gián đoạn đàm phán,” người này nói. “Họ tin rằng họ có lợi nếu quá trình này kéo dài.”
Ông Trump cũng nói rằng ông không vội đạt được một thỏa thuận hòa bình lâu dài, nhấn mạnh Iran gần như không có lựa chọn.
“Họ không còn lựa chọn nào khác, và mọi thứ cần thời gian,” ông nói với Welker.
Một số ý kiến khác cảnh báo rằng lập trường của Iran có thể gây rủi ro lâu dài cho nền kinh tế nước này nếu đàm phán kéo dài.
Theo Al-Jazeera, Ngân hàng Trung ương Iran cho biết lạm phát hằng năm đã tăng lên 77,2% trong giai đoạn từ 21/4 đến 20/5 so với cùng kỳ năm trước. Lạm phát theo từng nhóm hàng hóa còn lên tới 113%.
Trong khi thị trường chứng khoán Iran mở cửa trở lại vào cuối tháng trước sau 80 ngày đóng cửa vì chiến tranh, 40 công ty lớn vẫn bị đình chỉ hoạt động và chưa nộp báo cáo tài chính.
“Hiện tại, Mỹ đang có khá nhiều đòn bẩy, và tôi không có vấn đề gì với việc để điều đó gia tăng,” Victoria Coates, cựu thành viên Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ, nói.
“Có lẽ họ có thể cầm cự thêm vài tháng,” bà nói thêm. “Nhưng những vấn đề hệ thống sẽ ngày càng trầm trọng hơn. Càng kéo dài, càng khó phục hồi.”
Ngành dầu mỏ Iran bị giáng đòn mạnh khi Israel tấn công tổ hợp hóa dầu lớn ở Mahshahr.
“Ngành này vốn kỳ vọng sẽ phục hồi nhanh khi eo biển được mở lại để xuất khẩu dầu. Đây là một trong những nguồn thu lớn nhất của họ, và giờ đã bị ảnh hưởng,” bà nói, ám chỉ Eo biển Hormuz.
Trong khi đó, các Dân biểu Cộng hòa đang đối mặt áp lực chính trị trong nước khi cố bảo vệ đa số tại Hạ viện và Thượng viện, còn phe Dân chủ tận dụng giá năng lượng tăng và sự bất mãn của cử tri về cuộc chiến.
Thượng Nghị sĩ Tammy Duckworth (D-Illinois) cho rằng “một cuộc xung đột tốn kém khác không có hồi kết không phải điều người dân Mỹ mong muốn”, đồng thời nhắc đến các nghị quyết về quyền chiến tranh nhằm buộc ông Trump chấm dứt xung đột.
Dù một nghị quyết tại Hạ viện tuần trước mang tính biểu tượng, vẫn có 4 Dân biểu Cộng hòa bỏ phiếu cùng phe Dân chủ.
Nhiều Dân biểu Cộng hòa phản đối việc gọi cuộc xung đột với Iran là “chiến tranh không hồi kết”, nhấn mạnh lệnh ngừng bắn đã có hiệu lực từ tháng 4.
“Khó có thể xem đây là một cuộc sa lầy,” bà Coates nói. “Tuy vậy, Iran vẫn có tiếng nói trong mọi việc này.”
Iran thông báo tạm dừng tấn công tên lửa vào Israel nhưng cảnh báo sẽ có “phản ứng mạnh hơn và tàn khốc hơn” nếu Israel tiếp tục tấn công ở miền nam Lebanon.
Các quan sát cho rằng Iran đang tìm cách chia rẽ Mỹ và Israel thông qua Lebanon.
Tuần trước, ông Trump bày tỏ thất vọng với Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu về việc Israel tiến vào Lebanon trong một cuộc điện đàm căng thẳng.
Căng thẳng giữa Israel và Iran leo thang khi Iran phóng tên lửa vào Israel, lần đầu tiên trong thời gian ngừng bắn với Mỹ, và Israel đáp trả bằng các mục tiêu quân sự ở Iran.
Ông Trump cũng thể hiện lập trường cứng rắn hơn với Israel, nói rằng “Tôi quyết định tất cả. Ông ấy không quyết định.”
Ông còn nói Israel sẽ “không có lựa chọn nào khác” ngoài việc chấp nhận một thỏa thuận hòa bình tiềm năng với Iran.
Ông Rubin cho rằng những phát biểu này nhằm gây áp lực lên lãnh đạo Israel.
Ông lập luận rằng thay vì xem Israel là “công cụ của Mỹ”, Mỹ nên yêu cầu Iran đàm phán trực tiếp với Israel.
Trong khi đó, Thủ tướng Netanyahu cảnh báo Israel sẽ đáp trả mạnh nếu Iran tiếp tục tấn công.
Một quan chức Tòa Bạch Ốc xác nhận ông Trump và ông Netanyahu đã điện đàm, và cả hai đều mô tả cuộc trao đổi là “tích cực”.
Ông Rubin cho rằng có thể tận dụng việc Israel và Lebanon cùng coi Hezbollah là mối đe dọa chung.
“Hezbollah nguy hiểm hơn đối với chủ quyền Lebanon so với Israel,” ông nói.
Bà Coates thừa nhận có căng thẳng giữa Mỹ và Israel về Lebanon, nhưng cho rằng liên minh giữa hai nước vẫn chưa bị rạn nứt và Iran chưa đạt được mục tiêu chia rẽ họ.
HẠNH DƯƠNG
Tổng hợp.



