Thượng tuần tháng năm vừa qua tôi có cơ hội đặt chân đến tiểu bang Oregon nơi mà tôi từng ao ước có một lần ghé đến vì những điều tai nghe mà mắt chưa thấy. Điều tôi nghe được là chuyện thời tiết, nơi đó có đến chín tháng mưa trong năm và hoa hồng là “đặc sản”.
Cơ duyên đưa tôi đến Oregon không phải là để ngắm nhìn cảnh mưa rơi từ sáng tớichiều như ngày nào tôi còn ở thành phố mù sương Đà Lạt hay để ghé xem vườn hồng nổitiếng. Tôi đến Oregon vì hai tiếng Du Ca.


Thật vậy! Xin quay lại thời gian một chút: Vào đầu năm 2026 anh Trương Xuân Mẫn, đoàn trưởng Du Ca Bắc California ở San Jose có cho biết là tháng năm Đoàn Du Ca Oregon tổ chức buổi ra mắt. Anh Mẫn hỏi tôi có đi dự hay không thì tôi không do dự trả lời ngay: Tôi đi!
Tôi không bay thẳng đến thành phố Portland của Oregon mà ghé đến thành phố San Jose để tháp tùng Đoàn Du Ca Bắc California đến Oregon. Anh Mẫn đón tôi về nhà để có dịp sinh hoạt chung với anh chị em Du Ca tại đây. Lần này là lần thứ tư tôi đến với Đoàn Du Ca Bắc California. Buổi họp mặt diễn ra vào chiều ngày 6 tháng năm để cùng anh chị emchuẩn bị chương trình đóng góp khi tham dự buổi ra mắt Đoàn Du Ca Oregon. Như đã hẹn, ngày 8 tháng 5 chúng tôi lên đường. Chuyến bay sớm lúc 6 giờ sáng để đến Portland chỉ sau hơn một giờ bay. Ra đón chúng tôi là chị Ngọc Hà và anh Dean Dũng. Đoàn gồm chínngười gồm các chị Kim Thư, Kim Sơn, Thu Thủy, Lê Thu, anh Quốc Hùng cùng cặp Mẫn – Thy Cúc và vợ chồng tôi. Ba người đến vào buổi tối là chị Mây Lan và vợ chồng anhHoàng Vinh – Thy Ngọc.
Anh Vũ Đăng Khoa là chủ tịch hội Kết Nối Di Sản Việt, chị Ngọc Hà và anh Dean Dũng tiếp đón chúng tôi ngay khi vừa đặt chân đến thành phố Portland với buổi điểm tâmbằng những tô phở nóng. Sau đó ghé thăm vườn hồng. Rất tiếc là mùa này hoa hồng chưanở rộ nhưng với cảnh trí cây xanh lá biếc và không khí mát mẻ trong lành, nhất là sự đóntiếp hết sức niềm nỡ, nồng hậu đã làm cho tôi cảm nhận được sự thân tình dành cho chúngtôi. Được biết anh Vũ Đăng Khoa và chị Nguyễn Ngọc Hà là cố vấn của Đoàn Du Ca Oregon, anh Dean Dũng là đoàn phó Du Ca. Cả ba anh chị lúc nào cũng bám sát chúng tôi để giúp đỡ trong mọi vấn đề từ nơi ăn chốn ở, di chuyển…Chúng tôi được mời dự Đêm HộiNgộ vào buổi tối đầu tiên tại một nhà hàng trong thành phố. Ngày thứ hai (9 tháng 5) chúng tôi được hướng dẫn cho đi xem thác nước Mulnomath vào buổi sáng, tại đây chúng tôigặp các chị (không có các anh!) của Đoàn Du Ca Nam California đã có mặt từ hai hômtrước. Tay bắt mặt mừng vì đây là lần đầu tiên ba đoàn Du ca hội ngộ. Buổi chiều tối chúngtôi có mặt tại tư gia của anh Vũ Đăng Khoa để dùng cơm tối và thưởng thức chương trìnhnhạc thính phòng theo lời mời. Ngoài những món ăn rất ngon chúng tôi được thưởng thứcnhững bài hát với những giọng ca điêu luyện của Oregon cùng những anh chị của hai ĐoànDu Ca Nam và Bắc California.

Buổi chiều ngày 10 chúng tôi có mặt tại nhà hàng MeKong để dự buổi ra mắt ĐoànDu Ca Oregon, thấy có sự tham dự đông đảo của các vị trưởng thượng, thân hào nhân sĩ, quan khách, đại diện các hội đoàn, cơ quan truyền thông báo chí. Sau phần nghi lễ, ba đoànDu Ca mở đầu chương trình bằng hai bài hát “Chuyện Quê Ta” và “Về Với Mẹ Cha”. Luân phiên trình bày, Đoàn Du Ca Oregon với “Đường Đi Khó, Hoa Cài Mái Tóc, TôiMuốn, Bức Họa Đồng Quê, Lối Về Xóm Nhỏ…”. Đoàn Nam Cali với “Ngồi Quanh Đây, Đến Với Quê Hương Tôi…”. Đoàn Bắc Cali với “Bóng Cờ Lau, Chiến Sĩ Vô Danh, Im lặngLà Đồng Lõa, Hò Lơ Dân Ca Miền Nam, Tôi Có Một Bài Ca…”. Hội Hậu Duệ đóng góphai bài “Đường Về Hai Thôn và Anh Xin Đưa Em Về”.
Cá nhân tôi được yêu cầu lên sân khấu để trình bày quá trình thành lập Phong TràoDu Ca Việt Nam vì tôi là một trong số năm thành viên sáng lập. Tôi trình bày rất vắn tắt, khởi thủy từ Ban Trầm Ca của năm sinh viên đại học Đà Lạt năm 1965 cho đến việc thamgia các tổ chức thanh niên sinh viên học sinh và công tác xã hội tại Miền Nam Việt Nam. Ban Trầm Ca đã mang lời ca tiếng hát lành mạnh đến với giới trẻ bằng nhận thức dấn thânphục vụ xã hội trong hoàn cảnh chiến tranh đang hồi khốc liệt. Phong Trào Du Ca chính thứcđược thành lập tháng 12 – 1966 và đã có 42 Đoàn Du Ca trên khắp Miền Nam. Tôi tặngĐoàn Du Ca Oregon một tấm plaque để làm kỷ niệm. Anh Trương Xuân Mẫn cũng có câuchuyện về Du Ca với khán thính giả cùng với kỷ vật trao tặng.

Hai Phong Trào tôi vẫn tiếp tục tham gia sinh hoạt: Phong Trào Hướng Đạo Việt Nam và Phong Trào Du Ca Việt Nam. Vì thế, dù đã ở tuổi ngoài tám mươi, nơi nào có sinh hoạtHướng Đạo là tôi có mặt, nơi nào có sinh hoạt Du Ca thì tôi cũng xin có mặt. Cả hai Phong Trào ảnh hưởng rất lớn đến đời sống của tôi trong gần ba phần tư thế kỷ qua.
Riêng đối với Đoàn Du Ca Oregon, cá nhân tôi xin bày tỏ sự nể phục từ thành phầnnhân sự (hơn 30 thành viên) cho đến việc điều hành, tổ chức lẫn trình diễn. Được biết đoàntrưởng Du Ca Oregon là anh anh Khương Lịch, thư ký là chị Vân, thủ quỹ là chị Lưu Tuyết, phụ trách huấn luyện là chị Hải Như. Tôi rất mong gặp lại anh chị em để chúng ta cùng ngồi bên nhau vỗ tay ca hát những bài Du Ca. Cũng không quên cám ơn cá nhân anhVũ Đăng Khoa, chị Nguyễn Ngọc Hà, anh Dean Dũng. Lại càng không quên anh Trương Xuân Mẫn người đã bỏ nhiều công lao, sức khỏe và tiền bạc để cống hiến cho Phong TràoDu Ca từ những ngày còn ở Việt Nam cũng như ngày nay tại hải ngoại. Cuối cùng xin cámơn các anh chị Du Ca tại San Jose đã tổ chức hai lần họp mặt để đón và tiễn hai người đếntừ miền đất nóng Texas.
Hoàng Kim Châu
Texas, ngày 17 Tháng 5 – 2026



