Tuesday, January 13, 2026

Một cuộc đi bộ tĩnh lặng, một thông điệp mạnh mẽ — Các nhà sư Phật giáo đã mang lại sự bình yên cho đường phố nước Mỹ

Nguyễn Ngọc Mùi

Trong những ngày gần đây, một điều phi thường đã diễn ra một cách lặng lẽ trên khắp nhiều thị trấn và thành phố của Mỹ. Một nhóm nhỏ các nhà sư Phật giáo, mặc những chiếc áo choàng màu vàng nghệ và nâu đơn giản, chậm rãi bước đi dọc theo vỉa hè và đường cao tốc, không mang theo biểu ngữ, không hô khẩu hiệu và không yêu cầu bất cứ điều gì. Thông điệp của họ không được truyền tải qua những bài phát biểu hay cuộc biểu tình, mà thông qua sự hiện diện – một sự hiện diện nhẹ nhàng, kiên định, thu hút mọi người như một ánh sáng dịu nhẹ trong căn phòng tối.

Và khi họ bước đi, nước Mỹ đã chứng kiến. Nước Mỹ đã lắng nghe. Nước Mỹ đã cảm nhận được sự thay đổi.

May be an image of road

Một khoảnh khắc tĩnh lặng trong một quốc gia đầy bất ổn

    Vào thời điểm đất nước đang bị nhấn chìm bởi tiếng ồn – những cuộc tranh luận chính trị, căng thẳng xã hội, lo lắng kinh tế – những bước chân tĩnh lặng của các nhà sư đã tạo ra một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Những người tình cờ lái xe ngang qua đã dừng lại. Một số người rời khỏi nơi làm việc. Những người khác đưa con cái của họ đến, không chắc chắn phải giải thích điều họ đang chứng kiến ​​như thế nào, nhưng biết rằng điều đó rất quan trọng.

   Một người phụ nữ ở South Carolina nói rằng bà cảm thấy “một làn sóng bình tĩnh” chỉ khi nhìn thấy các nhà sư đi qua.

   Một người đàn ông ở Washington mô tả đó là “lần đầu tiên trong nhiều tháng tôi nhớ ra mình cần phải thở”.

Đây không phải là những phản ứng kịch tính. Đó là những phản ứng rất con người.

Sức mạnh của sự hiện diện

   Các nhà sư không thuyết giảng. Họ không tìm kiếm tín đồ. Họ chỉ đơn giản là bước đi – một cách có ý thức trong ch ánh ni ệm, kiên định, với một sự bình yên gần như xa lạ trong bối cảnh nước Mỹ hiện đại.

  Khi họ nói, lời nói của họ nhẹ nhàng nhưng lại mang sức nặng:

  “Hòa bình bắt đầu từ một hơi thở.”

 “Hãy bước đi nhẹ nhàng trên trái đất.”

 “Hãy nhìn thấy nhân tính trong mỗi người.”

Mọi người nghiêng người lắng nghe, không phải vì các nhà sư yêu cầu sự chú ý, mà vì sự hiện diện của họ đã mời gọi điều đó.

    Điều khiến nhiều người quan sát ngạc nhiên là sự ấm áp – thậm chí là niềm vui – mà người Mỹ dành cho họ. Trẻ em chạy đến tặng hoa. Những cựu chiến binh lớn tuổi chào khi các nhà sư đi qua. Những người nhập cư từ châu Á lặng lẽ rơi nước mắt, nhớ về những ngôi chùa và những người thầy đã bỏ lại phía sau. Một số người chỉ đơn giản đặt tay lên ngực, không chắc chắn về cử chỉ thích hợp nhưng muốn thể hiện sự tôn trọng.

    Một người mẹ trẻ nói, “Tôi không ngờ mình lại khóc hôm nay. Nhưng khi họ đi ngang qua, điều gì đó bên trong tôi đã dịu lại.” Một nhóm thiếu niên đi theo các nhà sư vài dãy phố, cười nói vui vẻ, nói rằng họ cảm thấy “nhẹ nhõm” hơn chỉ khi ở gần họ.

  Niềm hạnh phúc mà mọi người cảm nhận được không phải là sự ồn ào hay ăn mừng. Đó là niềm hạnh phúc của sự nhẹ nhõm, của sự nhận ra, của việc nhớ lại một điều đơn giản và chân thực:

Rằng hòa bình là có thể.

Rằng lòng tốt vẫn tồn tại.

Rằng con người có thể đứng cùng nhau mà không cần phải la hét.

Nhiều người nói rằng các nhà sư gợi nhớ cho họ về các cuộc tuần hành vì quyền công dân – không phải vì chính trị, mà vì sự minh bạch về đạo đức đến từ việc đi bộ. Đối với một số người, việc gặp gỡ các nhà sư là một trải nghiệm tâm linh. Đối với những người khác, đó là một khoảnh khắc chữa lành. Một người đàn ông vừa mất việc nói: “Tôi cảm thấy như họ đang mang hòa bình cho tất cả chúng ta.” Một người phụ nữ đang chiến đấu với chứng trầm cảm nói rằng sự hiện diện của các nhà sư “giống như một bàn tay đặt lên vai tôi.”

Những phản ứng này không phải là dàn dựng. Chúng là tự phát, chân thành và đầy cảm xúc.

Một thông điệp mà nước Mỹ cần

  Trong thời điểm mà sự chia rẽ chiếm lĩnh các tiêu đề báo chí, cuộc đi bộ của các nhà sư đã tiết lộ một điều thiết yếu:

  Người Mỹ vẫn khao khát hòa bình. Người Mỹ vẫn nhận ra điều tốt đẹp khi họ nhìn thấy nó. Các nhà sư không để lại những tượng đài hay những yêu cầu chính trị.

  Họ để lại một điều bền vững hơn:

– Một ký ức về sự tĩnh lặng

– Một lời nhắc nhở về lòng trắc ẩn

– Một cái nhìn thoáng qua về con người chúng ta có thể trở thành khi chúng ta chọn sự hiện diện thay vì sự tức giận

Một di sản thầm lặng

   Khi các nhà sư tiếp tục cuộc hành trình của mình, nhiều người nói rằng họ cảm thấy mình đã thay đổi – dù chỉ trong chốc lát. Họ rời đi với trái tim mềm mại hơn, tâm trí minh mẫn hơn và cảm giác kết nối với nhau được làm mới.

Và có lẽ đó là sức mạnh thực sự của cuộc đi bộ của các nhà sư:

Không phải để thay đổi luật pháp, mà để thay đổi trái tim.

  Không phải để giành chiến thắng trong các cuộc tranh luận, mà để đánh thức nhận thức.

   Không phải để chia rẽ, mà để nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình không phải là một ý tưởng – đó là một thực hành.

Trong vài ngày quý giá, nước Mỹ đã dừng lại.

Nước Mỹ đã thở.

Nước Mỹ đã nhớ lại chính mình. Và tất cả chỉ vì một vài nhà sư đã chọn cách đi bộ.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img