Wednesday, September 16, 2026

Dự luật mới đề xuất tuần làm việc 32 giờ mà không giảm lương hoặc phúc lợi

WASHINGTON (Calitoday News)– Một đề xuất đang được đưa trở lại Quốc hội Hoa Kỳ muốn thực hiện một thay đổi lớn đối với đời sống người lao động: giảm tiêu chuẩn tuần làm việc liên bang từ 40 giờ xuống còn 32 giờ, trong khi quy định chủ lao động không được giảm mức lương tuần hoặc phúc lợi của những nhân viên bị ảnh hưởng chỉ vì thay đổi này.

Dự luật mang tên Thirty-Two Hour Workweek Act – Đạo luật Tuần làm việc 32 giờ, số hiệu H.R. 10323, được Dân biểu Dân chủ Mark Takano của California giới thiệu tại Hạ viện ngày 8 tháng 9, với sự phối hợp của Thượng nghị sĩ độc lập Bernie Sanders của Vermont.

Tuy nhiên, điều quan trọng cần hiểu là dự luật không có nghĩa tất cả người Mỹ sẽ tự động chỉ phải làm bốn ngày một tuần.

Thay vào đó, dự luật sửa đổi Fair Labor Standards Act – Đạo luật Tiêu chuẩn Lao động Công bằng (FLSA), hạ ngưỡng mà sau đó người lao động thuộc diện được bảo vệ phải được trả tiền làm thêm giờ.

Hiện nay, ngưỡng liên bang thông thường là 40 giờ mỗi tuần.

Theo đề xuất mới, ngưỡng này cuối cùng sẽ giảm xuống 32 giờ. Sau khi đạt ngưỡng đó, nếu một nhân viên thuộc diện nonexempt tiếp tục làm việc, những giờ vượt quá 32 giờ sẽ phải được trả ít nhất 1.5 lần mức lương thông thường.

Không giảm ngay từ 40 xuống 32 giờ

Dự luật thiết kế một giai đoạn chuyển tiếp nhằm tránh thay đổi quá đột ngột.

Theo nguyên văn H.R. 10323, ngưỡng làm thêm giờ sẽ lần lượt giảm:

Năm thứ nhất: 38 giờ/tuần
Năm thứ hai: 36 giờ/tuần
Năm thứ ba: 34 giờ/tuần
Sau đó: 32 giờ/tuần

Giai đoạn đầu tiên sẽ bắt đầu không sớm hơn 180 ngày sau khi dự luật trở thành luật.

Điều đó có nghĩa, khi quá trình chuyển đổi hoàn tất, một nhân viên thuộc diện áp dụng có thể làm 32 giờ với mức tiền công tuần được bảo vệ theo dự luật, hoặc nếu công ty vẫn muốn người đó làm 40 giờ thì phần giờ vượt ngưỡng sẽ phát sinh nghĩa vụ trả overtime theo luật.

Đây chính là cơ chế mà những người bảo trợ dự luật hy vọng sẽ tạo động lực để doanh nghiệp rút ngắn tuần làm việc.

“Không giảm lương hoặc phúc lợi” nghĩa là gì?

Đây là một trong những phần đáng chú ý nhất của dự luật.

Nguyên văn H.R. 10323 quy định rằng đối với nhân viên được đưa vào phạm vi của quy định overtime do những sửa đổi này, chủ lao động không được giảm “total workweek compensation rate,” mức lương thông thường hoặc các phúc lợi của nhân viên chỉ vì sự thay đổi đó.

Vì vậy, mục tiêu của những người đề xuất không phải là:

làm ít giờ hơn → nhận ít tiền hơn.

Mà là tạo ra mô hình trong đó người lao động có thể được hưởng thêm thời gian nghỉ mà không phải đánh đổi bằng việc bị cắt tiền công hoặc phúc lợi do việc chuyển sang tiêu chuẩn mới.

Sanders mô tả đề xuất là một tuần làm việc 32 giờ “with no loss in pay or benefits” – không mất tiền lương hay phúc lợi.

Làm hơn 8 giờ một ngày cũng có thể được overtime

Dự luật còn có một thay đổi đáng chú ý khác mà headline “tuần 32 giờ” dễ làm người đọc bỏ qua.

H.R. 10323 đề xuất đưa overtime theo ngày vào tiêu chuẩn liên bang.

Theo dự luật, đối với những nhân viên thuộc phạm vi áp dụng:

Làm hơn 8 giờ nhưng không quá 12 giờ trong một ngày sẽ phải được trả ít nhất 1.5 lần mức lương thông thường cho phần giờ vượt quá 8 giờ.

Làm hơn 12 giờ một ngày thì phần giờ vượt ngưỡng đó phải được trả ít nhất gấp đôi mức lương thông thường.

Điểm này đặc biệt đáng chú ý vì luật liên bang hiện hành chủ yếu tính overtime dựa trên tổng số giờ trong tuần, trong khi một số tiểu bang, trong đó có California, đã có những quy định riêng về overtime theo ngày.

Có phải sẽ thành “4 ngày làm, 3 ngày nghỉ”?

Không nhất thiết.

Con số 32 giờ thường khiến người ta hình dung mô hình:

8 giờ/ngày × 4 ngày = 32 giờ, rồi nghỉ ba ngày.

Nhưng H.R. 10323 không quy định rằng mọi công ty bắt buộc phải đóng cửa ngày thứ Sáu hay tất cả nhân viên phải được nghỉ ba ngày liên tục.

Điểm cốt lõi của dự luật là thay đổi tiêu chuẩn overtime, chứ không ấn định một lịch làm việc giống nhau cho tất cả doanh nghiệp.

Doanh nghiệp vẫn có thể tổ chức lịch làm việc khác nhau, miễn đáp ứng những yêu cầu về tiền lương và overtime nếu luật được thông qua.

Cũng không áp dụng giống nhau cho mọi người lao động

Một chi tiết quan trọng khác là dự luật nhắm đến những người lao động thuộc diện nonexempt theo FLSA.

Trong luật lao động Hoa Kỳ, không phải tất cả nhân viên đều có quyền hưởng overtime giống nhau. Một số nhân viên thuộc các nhóm exempt – chẳng hạn một số vị trí quản lý, hành chính hoặc chuyên môn đáp ứng những điều kiện nhất định – có thể được miễn các quy định overtime của FLSA.

Do đó, nếu H.R. 10323 trở thành luật, điều đó không đồng nghĩa mọi người đang làm việc tại Mỹ đều tự động chuyển sang tuần làm việc 32 giờ.

Sanders nói AI phải đem lại lợi ích cho người lao động

Sanders và Takano đặt dự luật trong bối cảnh sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo, robot và tự động hóa.

Sanders lập luận rằng khi công nghệ giúp nền kinh tế tạo ra nhiều sản phẩm và dịch vụ hơn với ít lao động hơn, lợi ích kinh tế từ những tiến bộ đó không nên chỉ tập trung vào các tập đoàn và người giàu mà cũng phải được chuyển thành thời gian và chất lượng cuộc sống tốt hơn cho người lao động.

Takano cũng cho rằng tiêu chuẩn 40 giờ đã tồn tại gần 90 năm, trong khi điện thoại di động, internet và hiện nay là AI đã thay đổi đáng kể cách con người làm việc.

Theo văn phòng Takano, năng suất của người lao động Mỹ đã tăng 93.2% kể từ năm 1979, trong khi mức lương tăng 33.7% trong cùng cách đo mà văn phòng ông sử dụng. Những con số này được những người bảo trợ đưa ra để lập luận rằng luật lao động cần được cập nhật theo sự gia tăng năng suất.

Dự luật nhận được sự ủng hộ của nhiều tổ chức công đoàn lớn, trong đó có AFL-CIO, SEIU, United Auto Workers, National Nurses United và United Food and Commercial Workers.

Phía phản đối lo chi phí lao động tăng

Đề xuất 32 giờ cũng gặp sự phản đối.

Những người chỉ trích cho rằng nếu doanh nghiệp phải giữ mức thu nhập của nhân viên trong khi giảm số giờ tiêu chuẩn, hoặc phải trả overtime sau 32 giờ, chi phí lao động trên mỗi giờ có thể tăng đáng kể.

Các ý kiến phản đối cảnh báo doanh nghiệp, đặc biệt là doanh nghiệp nhỏ hoặc những ngành cần nhân viên có mặt liên tục, có thể phải tuyển thêm người, giảm số vị trí, tăng giá hàng hóa và dịch vụ hoặc chuyển một phần hoạt động sang nơi khác.

Ngược lại, những người ủng hộ cho rằng tuần làm việc ngắn hơn có thể cải thiện sức khỏe, giảm tình trạng kiệt sức và giúp người lao động cân bằng công việc với gia đình tốt hơn; họ cũng cho rằng năng suất cao hơn có thể bù đắp một phần số giờ giảm xuống. Đây vẫn là vấn đề đang được tranh luận về tác động kinh tế thực tế trên quy mô toàn quốc.

Chưa phải luật

Điều quan trọng nhất đối với người lao động hiện nay là chưa có thay đổi nào đối với tuần làm việc liên bang chỉ vì dự luật này được giới thiệu.

H.R. 10323 mới được đưa ra tại Hạ viện ngày 8 tháng 9, 2026 và được chuyển đến Ủy ban Giáo dục và Lực lượng Lao động Hạ viện để xem xét.

Đây cũng không phải lần đầu ý tưởng này xuất hiện tại Quốc hội. Takano lần đầu đưa ra phiên bản của Thirty-Two Hour Workweek Act vào năm 2021, và Sanders từng giới thiệu phiên bản tại Thượng viện năm 2024.

Để trở thành luật liên bang, một dự luật cuối cùng phải được cả Hạ viện và Thượng viện thông qua dưới cùng một nội dung và được Tổng thống ký, hoặc Quốc hội phải vượt qua quyền phủ quyết theo thủ tục hiến định.

Vì vậy, ở thời điểm hiện tại, 40 giờ vẫn là ngưỡng overtime tiêu chuẩn của luật liên bang đối với phần lớn người lao động nonexempt.

Nhưng H.R. 10323 đặt ra một câu hỏi ngày càng được tranh luận khi AI và tự động hóa phát triển nhanh chóng: nếu công nghệ giúp con người sản xuất nhiều hơn trong thời gian ngắn hơn, liệu tuần làm việc 40 giờ tồn tại từ năm 1940 có còn là tiêu chuẩn phù hợp cho tương lai hay không?

Calitoday tổng hợp

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img