Friday, July 24, 2026

NỖI ĐAU KHÔNG THỂ GỌI THÀNH LỜI

By Nguyễn Ngọc Mùi.

Calitoday – Đứng lặng bên giường bệnh ICU của Stanford Hospital, nhìn em nằm đó giữa tiếng máy thở, tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đặn vang lên trong căn phòng lạnh lẽo, lòng anh như từng khúc ruột bị ai xé nát.

Người em ruột duy nhất còn lại của anh…

Suốt một đời em hiền lành, chân chất, sống vì gia đình, vì vợ con, chưa từng làm điều gì hại ai. Vậy mà hôm nay, em phải nằm bất động trên chiếc giường bệnh, chống chọi từng hơi thở mong manh.

Các bác sĩ đã tận tâm, đã làm tất cả những gì y học hiện đại có thể làm. Nhưng rồi cũng đến lúc họ nhẹ nhàng đề nghị gia đình nghĩ đến comfort care – để em được ra đi thanh thản hơn, bớt đau đớn hơn, nếu đó là điều không thể tránh khỏi.

Nghe những lời ấy, trái tim anh như ngừng đập.

Anh hiểu sinh, lão, bệnh, tử là quy luật của cuộc đời. Là người học Phật, anh đã đọc biết bao lần về chữ vô thường. Anh vẫn thường khuyên người khác hãy bình thản trước mọi đổi thay.

Nhưng hôm nay…

Khi người nằm đó là em trai của mình, anh mới hiểu rằng biết vô thường là một chuyện, còn chấp nhận vô thường lại là một chuyện khác. Trí tuệ có thể hiểu, nhưng trái tim thì không dễ gì buông xuống.

Đau lắm em!

Mẹ mình đã hơn một trăm lẻ ba tuổi. Cả đời mẹ chịu biết bao gian lao để nuôi các con khôn lớn. Vậy mà ở cái tuổi xế chiều ấy, mẹ vẫn phải đối diện với nỗi đau có thể mất đi đứa con mình yêu thương.

Làm sao có thể nói với mẹ rằng em đang ở ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết?

Làm sao có thể nhìn vào đôi mắt đã mờ đục vì tuổi tác của mẹ mà nói rằng người con của mẹ có lẽ không còn nhiều hy vọng?

Cả gia đình mình đang quặn thắt.

Vợ em nén nước mắt để ở bên em từng phút.

Các con em cố gắng mạnh mẽ nhưng ai cũng biết trong lòng đang tan nát.

Anh chị em, bà con, bạn bè… tất cả đều cầu nguyện, đều mong có một phép màu xảy ra.

Mỗi lần em mở mắt, nhìn người thân, rơi nước mắt khi thấy vợ con, anh lại nuôi thêm một tia hy vọng. Chỉ một tia hy vọng rất nhỏ thôi cũng đủ để cả gia đình bấu víu.

Nhưng rồi khi nhìn những dây truyền, những thiết bị bao quanh em, lòng anh lại quặn đau.

Nếu phép màu còn đến, xin cho em được ở lại với vợ con, với mẹ già.

Còn nếu nhân duyên của em nơi cõi Ta-bà đã mãn, thì anh chỉ nguyện cầu em được nhẹ nhàng, không còn đau đớn, không còn phải vật lộn với bệnh tật nữa.

Em trai của anh!

Dù cuộc đời có đưa em đến đâu, dù còn ở lại hay phải ra đi, em vẫn mãi là người em duy nhất của anh.

Tình anh em không mất theo năm tháng, cũng không mất theo sinh tử.

Chỉ có người ở lại là mang theo một khoảng trống không gì bù đắp được.

Cầu mong cho em được bình an trong từng hơi thở.

Và cầu mong cho mẹ, cho vợ con em, cùng tất cả gia đình mình có đủ nghị lực để đi qua những ngày đau đớn nhất của cuộc đời.

Thương em vô hạn.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

MỚI CẬP NHẬT

spot_img