Wednesday, March 29, 2023
spot_img

Thấy gì kỷ niệm ngày báo chí cách mạng Việt Nam

Cali Today News – Ngày 21/6 hàng năm là ngày vinh danh và kỷ niệm nền báo chí cách mạng Việt Nam nhằm mục tiêu nâng cao vai trò và trách nhiệm xã hội của báo chí, thắt chặt mối quan hệ giữa báo chí với công chúng, tăng cường sự lãnh đạo của đảng đối với báo chí. Năm nay, kỷ niệm ngày báo chí cách mạng Việt Nam lần thứ 91 có lẽ là một ngày đáng buồn cho những người làm báo ở trong nước. Không như những năm ở thập niên trước, nghề làm báo và người làm báo được vinh danh trong ngày này, còn những năm gần đây, nghề báo ở Việt Nam thật ảm đạm. Thậm chí có người còn ví người làm báo trong nước hiện nay với hình ảnh một con chó, phải trung thành với tiếng nói của chủ là Đảng thì mới sống với nghề được, hay còn có người ví von nghề làm báo, viết báo ở Việt Nam bây giờ là những kẻ bồi bút, thậm chí dùng từ nặng nề hơn là “đĩ bút” để chỉ những kẻ cầm bút viết báo nhưng không có lương tâm, chỉ dùng ngòi bút để viết vì tiền như hạng đĩ điếm bán rẻ thân xác mình. 

bao

Ở Việt Nam hiện nay có hai loại nhà báo: “Nhà báo cách mạng” và “nhà báo không cách mạng”. Đó là sự phân chia rạch ròi của Đảng từ những năm gần đây. “Nhà báo cách mạng” hay còn gọi là nhà báo lề phải là những người được nhà nước cấp thẻ hành nghề và dĩ nhiên chỉ hoạt động trong hệ thống báo chí của đảng và nhà nước. Ý kiến, quan điểm, ngôn từ của họ phải được kiểm duyệt trước các cơ quan chức năng, cơ quan ban ngành của Đảng và nhà nước rồi mới được đăng bài hoặc họ phải viết theo thông tin do các cơ quan chức năng, cơ quan ban ngành của Đảng và nhà nước cung cấp dù không biết thông tin đó là đúng hay sai. Vừa qua, ông Nguyễn Như Phong tổng biên tập báo Petrotimes đã không ngần ngại lên tiếng nhà báo cách mạng cần phải giống như con chó thì mới có thể trở thành nhà báo giỏi vì họ là nhà báo của đảng và nhà nước, viết bài theo chỉ đạo của đảng và nhà nước, ăn lương của đảng, thông qua ngân sách của nhà nước mà không trung thành với đảng như chó trung thành với chủ thì chỉ có nước vất đi. Lời nói ngay thẳng của một người tổng biên tập một tờ báo lớn ở Việt Nam như một cái tát vào chính nghề nghiệp của mình và cả những người đồng nghiệp của mình nhưng đó cũng là một lời thừa nhận bản chất nhục nhã của giới báo chí cách mạng trong nước, của những người làm báo, những người cầm bút theo lệnh của Đảng. Đó là những con người đói sĩ diện và nghèo lòng tự trọng. Dù được học 5 năm nghề viết báo trong trường đại học nhưng sau khi ra trường, một câu chống tham nhũng chả dám viết, chụp ảnh quan chức ăn hối lộ để đăng báo thì xanh tái mặt, không cần biết thông tin ở trên đưa xuống có đúng hay sai, họ vẫn viết và đăng bài như cái tên gọi “đĩ bút” mà dư luận dành cho.

Còn “Nhà báo không cách mạng” là những người hoạt động báo chí tự do, theo quan điểm cá nhân, muốn được phát biểu chính kiến của mình tự do với công luận, bài viết thường chỉ tự đăng trên các blog cá nhân hoặc trên các báo mạng tự lập, hay các trang báo nước ngoài, báo của người việt tại hải ngoại. Và tất nhiên các nhà báo không cách mạng này luôn là sự quan tâm đặc biệt của Đảng và nhà nước CSVN vì họ là những nguồn tin và quan điểm cá nhân tích cực trong phong trào đòi tự do dân chủ cho quê hương Việt Nam. Ngày 21/6 hàng năm, chẳng có ai vinh danh những “nhà báo không cách mạng” vì họ cũng chẳng muốn mình được vinh danh với tư cách nhà báo khi họ không được tự do ngôn luận dưới ngòi bút của mình. Nhưng nếu nhiều năm nay, không có họ, những con người làm báo tự nguyện ấy, không biết người dân sẽ sống sao với đất nước đang dẫy đầy chuyện mù mờ, những vấn nạn xã hội bị che giấu bởi chính quyền nhà nước CSVN.

Ngày trước, cứ mỗi năm kỷ niệm ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, tôi vẫn thường thấy những anh chi em bạn bè làm nghề báo ở Việt Nam hay khoe ảnh ăn nhậu, các buổi tiệc chiêu đãi, hoa mừng và phong bì từ tòa soạn báo (tất nhiên là báo Đảng) nơi họ đang làm việc. Nhưng năm nay thì khác, vì có lẽ nghề báo và người làm báo ở Việt Nam hiện nay họ không còn cảm thấy được trách nhiệm và lòng yêu nghề thật sự, cũng như vai trò của người đưa tin, người cầm bút trong xã hội hiện nay.

Ngày kỷ niệm nhà báo cách mạng Việt Nam 21/6 nghe mỗi lúc càng nhạt và mất đi ý nghĩa của nó theo thời gian và theo sự phát triển của xã hội. Chính làng báo chí nhà nước cũng cảm thấy ngại ngùng khi tự vinh danh về mình trong ngày này. Không còn được tự do ngôn luận, trình bày quan điểm với ngôn từ rành mạch rõ ràng mà phải viết theo từng con chữ theo lệnh thì còn gì đáng để được vinh danh? Thật buồn cho một nền báo chí không có tự do, buồn cho một nền truyền thông chỉ mang trách nhiệm che đậy sự thật bằng những trò lố với những ngôn từ thấp kém, tất cả chỉ để tiện che giấu cho những điều mà người dân trong nước cần được biết, cần được nói tới. Buồn cho những nhà báo dù nghe theo lệnh Đảng, dù có ăn lương nhà nước, sống với nghề báo ở xã hội Việt Nam vì miếng cơm manh áo thì vẫn bị dư luận lăng mạ ví von mình là con chó.

Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, chỉ nên gói gọn lại là một ngày kỷ niệm của những người làm báo đảng. Bởi vì các nhà báo nhà nước CSVN chỉ biết tuân hành và phục vụ để bảo vệ cho được vị trí cầm quyền độc tôn cho Đảng. Còn với những người như tôi và những anh chị em bạn bè có cùng quan điểm, cùng chí hướng, cùng sở thích yêu nghề cầm bút thích tự do ngôn luận thì có lẽ chẳng cần được vinh danh, chẳng cần được kỷ niệm bởi những thứ vô nghĩa, vô đạo đức dối trá, Nghề báo và người cầm bút viết báo chỉ nên được tôn vinh, khi các nhà báo ý thức được trách nhiệm của mình và tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận của toàn xã hội.

Vina

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT