Friday, January 27, 2023
spot_img

BẦU CHO AI? BẦU CÁI GÌ?

Chu Tất Tiến.
Cali Today News – Thời Việt Nam Cộng Hòa, mỗi lần có bầu cử là cả nước xôn xao, xôi động hẳn lên. Một phần là do truyền thanh, truyền hình suốt ngày kêu gọi mọi công dân đi bầu, phần nữa là những chiếc xe lambretta-lôi, phương tiện chuyên chở công cộng bình dân, được gắn những tấm bảng bích chương lớn, nhắc nhở mọi người đi bầu, và ở ngay công trường lớn của Thủ Đô Saigon, một tấm bảng khổng lồ được dựng lên, trên đó, ghi tên từng ứng cử viên với huy hiệu riêng của họ, làm cho người người đi qua, không thể không tò mò đọc để rồi xúc động và từ đó, cương quyết đi bầu. Trên hết và quan trọng nhất là người dân miền Nam tin chắc rằng cuộc bầu cử được tổ chức rất trong sạch, không gian lận nổi. Ai lấy được lòng dân là người ấy thắng cử. Những ứng cử viên, từ các chức vụ dân cử, đến chính quyền như chức vụ Tổng Thống, đều phải xuống đường, nói chuyện và phân phát truyền đơn nói về mình. Ứng cử viên nào giầu tiền bạc thì cho dựng nguyên một sân khấu lên giữa đường phố, rồi đứng phát biểu cho dân chúng reo hò, vỗ tay đồng thuận hoặc phản đối. Tất cả các cuộc bầu cử đó đều công khai cho mọi người đến tuổi đi bầu, do đó, báo chí đối lập cũng khó mà tấn công. Trừ một lần bầu cử Tổng Thống năm 1971 có sự tranh chấp gay gắt giữa Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ thì có vấn đề đặt ra, đó là quy định ứng viên Tổng Thống phải được một số Nghị Viên, hay Dân Biểu, Nghị sĩ tuyên bố ủng hộ, thì mới được ứng cử. Vì điều kiện này ngặt nghèo nên báo chí đối lập đặt tên là “bầu cử độc diễn” và Nguyễn Cao Kỳ coi như thua cuộc. Lợi dụng việc này, nhóm Sinh Viên Học Sinh thân Cộng (Huỳnh Tấn Mẫm, Hạ Đình Nguyên, Võ Như Lanh, Nguyễn Thị Yến, Phan Công Trinh, Lê Văn Nuôi) đã liên lạc với Nguyễn Cao Kỳ, tìm cách phá cuộc bầu cử nhưng không thành công (https://tuoitre.vn/dung-vu-khi-nguyen-cao-ky-pha-bau-cu-tong-thong-67304.htm). Tuy nhiên, nhìn chung thì không có vấn đề tráo thùng phiếu hay làm phiếu bầu giả. Với những chức vụ dân cử như Thượng Nghị Sĩ, Dân Biếu thì hoàn toàn không có vấn đề gì, ngoài việc các ứng viên chạy toát mồ hôi, đi xin phiếu tại các nhà Thờ hay nhà Chùa.
Tình hình Việt Nam sau cuộc chiến 1975 thì hoàn toàn đổi khác, chỉ có “Đảng cử, Dân Bầu”, và có sự cưỡng ép người dân phải đi bầu cho những ứng viên mà Đảng chỉ định, có nghĩa là việc bầu cử ở Việt Nam, cho đến năm nay, 2022, vẫn chỉ là trò hề, phường tuồng mà Nhà Nước dàn dựng. Người dân không có Tự Do Tư tưởng thì làm gì có Tự Do bầu phiếu! Sang đến Mỹ, thời gian đầu, có lẽ là trên dưới 10 năm, sau khi ổn định đời sống và nhập tịch, thì người Việt di tản mới bắt đầu nghĩ đến việc đi bầu để chọn người đại diện cho mình, nhưng phải đến gần 20 năm sau, mới có người Việt đầu tiên ứng cử chức Nghị Viên thành phố Westminste:, ông Tony Lâm. Vì là người Việt đầu tiên nói tiếng Anh lưu loát lại giao thiệp rộng, nên ông Tony Lâm đắc cử vẻ vang, làm thay đổi bộ mặt cộng đồng Việt hải ngoại. Thuận theo chiều gió, sau Tony Lâm, người Việt từ từ ra ứng cử và đã đắc cử từ Nghị Viên, Thị Trưởng, Dân Biểu Tiểu Bang, và rồi Dân Biểu Liên Bang. Thời gian gần đây, nhiều chức vụ chính quyền cũng được người Việt đặt chân tới. Đặc biệt ở miền Nam California, nơi gọi là Thủ Đô Tị Nạn, sau này, bà con gọi là Thủ Đô Tị Nạnh, nghĩa là ghen ghét, ganh tị nhau đến nỗi tấn công lẫn nhau tóe khói, lôi cả đời tư “thật” và “giả ra mà mạ lị, tình hình ứng cử và bầu cử trở nên vô cùng căng thẳng. Người Mỹ địa phương, tuy không biết tiếng Việt, nhưng cũng nhận ra điều này và viết nhiều bài báo, cũng như phát hình trên TV, nói đến tệ trạng chụp mũ nhau tá lả.
Thán 10 năm nay, tình hình tranh cử giữa người Việt với nhau đã đến mức báo động. Một số ứng viên đã công khai ủng hộ Đảng Cộng Sản. Một nghị viên và cũng là ứng cử viên, có liên hệ “tớ, chủ” với một tay sai Cộng Sản nằm vùng, đã hớn hở tuyên bố: “Thành Phố Westminster đã chính thức trở thành Thành Phố Hồ chí Minh”. Một nữ nghị viên khác đã tấn công các đồng viện bằng nhiều thủ đoạn khác nhau, khiến cho dư luận bất bình, rồi bên bênh, bên chống, cũng đánh nhau bằng Ngôn ngữ một cách khủng khiếp, có thể nói là mỗi lời nói, mỗi câu viết đều ẩn chứa dao, kiếm, trùng trùng sát khí. Do đó, người viết mạn phép chia sẻ môt kinh nghiệm nhỏ về vấn đề “bầu cho ai? Bầu cái gì?” như sau.
1-Có nên áp dụng công thức: “Người Việt Bầu Cho Người Việt” không?. Thực tế cho thấy, sau 47 năm cư ngụ trên xứ Mỹ, nhiều người Việt đã thành công rực rỡ làm nở mày, nở mặt người Việt trên khắp năm châu, nhưng ngược lại, cũng có không ít những người Việt làm xấu hổ cho cộng đồng: băng đảng, ăn cắp, ăn trộm, lừa gạt, giết người, say rượu lái xe cán chết người, nói dối với Tòa Án, cản trở công lý, trốn thuế, lợi dụng tiền bệnh, tiền Welfare, trên hết là tấn công nhau, mạ lị nhau trên mạng, trên báo chí, truyền hình, radio…Có nghị viên làm luật quái đản: “cấm Thị Trưởng được làm việc trong văn phòng thành phố”, cũng như sử dụng Hội Đồng Thành Phố như của riêng mình, cho những người cựu lính vào phòng Hội, bắt giơ tay thề trung thành với mình, rồi tự thưởng cho mấy người không phải dân cử kia lên ngồi trang trọng trên ghế Thị Trưởng, Nghị Viên, và xài tiền thuế của cư dân để làm những việc có lợi cho cá nhân mình. Có nghị viên sống đời Vô Đạo Đức, ăn chơi trác táng, ngoại tình công khai với vợ người. Về phương diện chính nghĩa quốc gia thì hoàn toàn phản động: là nghị viên mà lại có quan hệ “chủ, tớ” với người mạ lị cả chế độ Việt Nam Cộng Hòa qua việc chế diễu quân đội Cộng Hòa đánh giặc dở nên thua trận. Có nghị viên thuộc thành phố Garden Grove mà nhẩy qua họp tại Thành Phố Westminster để tố giác Thị Trưởng, Nghị Viên của thành phố láng giềng! Có một số người từng đắc cử vì số phiếu của cộng đồng, sau khi đắc cử thì quên luôn quyền lợi của những người từng bỏ phiếu cho mình… Vì thế mà công thức: “NGƯỜI VIỆT BẦU CHO NGƯỜI VIỆT” không thể được áp dụng. Người có công tâm thì phải nhớ là “mình đang ở trên xứ Mỹ, người Mỹ đã che chở, yểm trợ cho mình được thành công, thì khi bầu phiếu phải nhớ là bầu cho người nào đem lại quyền lợi thiết thực cho toàn dân Mỹ, không chỉ cho cộng đồng mình, bất kể người đó là Mỹ hay Mỹ gốc Mễ, gốc Lào, gốc Thái…” Nếu cộng đồng thiểu số nào cũng chỉ bầu cho người mình, thì nước Mỹ tan tành!
2-Bầu cho Đảng nào? Nước Mỹ có hai đảng chính, Cộng Hòa và Dân Chủ, bên cạnh có đảng Độc Lập (Independent Party) rất ít thành viên, nên không có sức mạnh chính trị. Nhiều người Việt quan niệm rằng: “Phải bỏ phiếu bầu cho đảng Cộng Hòa vì đảng Cộng Hòa yểm trợ VNCH!” Quan điểm này hoàn toàn sai lạc. Lịch sử diễn tiến từ ngày VNCH được thành lập từ năm 1954 đến 1975, chứng minh rằng: KHÔNG CÓ ĐẢNG CHÍNH TRỊ NÀO CỦA MỸ THỰC SỰ QUAN TÂM ĐẾN SỐ MỆNH CỦA ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM! Đảng nào cũng hoạt động vì quyền lợi của Mỹ Quốc và khi thấy không có nhiều quyền lợi ở đây, hoặc thấy rằng Việt Nam không chịu nghe lời chỉ bảo, thì lập tức bỏ rơi hoặc giết chết ngay. Thoạt đầu, khi Miền Nam còn non yểu, thì Đảng Dân Chủ do Kenedy chỉ đạo, đã muốn đổ quân ào ạt vào Việt Nam. Nhưng không ngờ đã gặp sự chống đối của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, người yêu nước, không muốn mất Chính Nghĩa nếu có sự hiện diện của quân Mỹ trên đất Việt, nên Kenedy đã ra lệnh giết chết cả gia đình ông để cho quân Mỹ tung hoành tại đây. (Quả báo nhãn tiền: Kenedy bị bắn chết chưa đầy 20 ngày sau!) Còn đảng Cộng Hòa? Nixon, Tổng Thống thuộc đảng Cộng Hòa đã ngang nhiên bán đứng Việt Nam Cộng Hòa cho Trung Cộng và Việt Cộng. Nixon, sau khi sang Tầu, yến ẩm với Mao Trạch Đông, thì ra lệnh cho Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu phải đầu hàng Cộng sản miền Bắc thuộc Trung Cộng, bằng cách ký hiệp định Paris, cho Cộng Sản miền Bắc được ở lại Miền Nam trong khi toàn thể quân đội thuộc Thế Giới Tự Do bỏ chạy. Khi Tổng Thống Thiệu không chịu ký, thì Nixon vừa cúp viện trợ vừa dọa giết bằng cách gửi điện thư nhắc: “hãy nhớ kinh nghiệm của Tổng Thống Ngô Đình Diệm”, nghĩa là “nếu ông không ký hiệp định này, tôi sẽ thủ tiêu cả lò nhà ông như đã từng giết cả gia đình Tổng Thống Diệm.” (Quả báo nhãn tiền: Nixon phải từ chức trong nhục nhã). Như vậy, bầu cho ai? Bầu cho ứng cử viên nào thực sự có nhân cách, có thể đem lợi lợi ích cho Nước Mỹ (không phải cho Cộng Đồng Việt!) Trước khi bỏ phiếu cho ai, thì hãy bỏ qua việc họ thuộc đảng nào, mà tìm hiểu tiểu sử người ấy, từng làm được chi cho nước Mỹ, và có kỳ thị hay không! Việt cũng được mà Mễ cũng được, Mỹ càng tốt! Không nên cực đoan theo đảng tính mà cứ bầu cho người thuộc Đàng mình ghi danh. .
3-Bầu cho cái gì? Trước đây, một nữ nghị viên gốc Việt tạo ra quyết định không cho Thị Trưởng có văn phòng trong thành phố rồi lại chế ra dự luật bãi bỏ chức Thị Trưởng vì cho rằng chức vụ này tạo ra tham nhũng. Đây là những ý tưởng ngu muội, vì chức vụ nào cũng có thể tham nhũng, nhưng không vì thế mà bỏ luôn chức Thị Trưởng hoặc cấm không cho Thị Trưởng chỗ làm việc trong thành phố, buộc Thị Trưởng thành “Homeles Mayor!” . Mấy dự luật ngu xuẩn như thế thì không thể bỏ phiếu YES được.  Hiện tại, một dự luật giết người do Newsom, đảng Dân Chủ đưa ra: Proposition 1, cho phép phá thai đến phút chót trước khi sinh nở! Newsom còn kêu gọi những bà mẹ không muốn có con ở nơi khác đến California mà phá thai, chính phủ tài trợ! Dự luật giết người này chỉ có thể từ cái đầu ác quỷ mà ra. Khi đứa bé trong bụng đã đến tuần lễ thứ 16 là đã chuẩn bị thành người, tuần lễ thứ 20 là đã thành hình người! Nếu cho phép phá thai đến tuần lễ thứ 24, thì các bác sĩ Frankeinstein và các bà mụ Dracula sẽ thò cái kìm vào trong tử cung, bóp vỡ đầu đứa bé, đoạn cắt tay, cắt chân đứa bé, rồi mới lôi ra ngoài! Đó là giết người! Murder! Luật pháp cấm giết người, mà Newsom lại cho phép Mẹ giết Con! Ngoài ra, Newsom, đảng Dân Chủ lại muốn dùng tiền thuế của dân để tài trợ cho việc giết người này! Người ta tự hỏi: “Nếu hắn muốn tiếp tay với ác quỷ để giết người thì cứ bỏ tiền túi ra, đừng lấy tiền thuế của dân mà làm việc này! Tại sao lại không tiếp tục sinh ra, và đem đứa bé đến bất cứ bệnh viện nào, bỏ đấy, thì lập tức có người nhận nuôi ngay, cái sản phẩm thuộc về sự ham vui, ham dục của người mẹ? Tại sao không dùng tiền phá thai để tạo ra phương tiện nuôi mấy đứa bé ấy? Tại sao lại chỉ chú ý đến quyền của người nữ làm chủ thân mình (the right of controlling their bodies) mà bỏ qua Quyền được sống của đứa bé? Vì thế, không thể bỏ phiếu YES cho dự luật này, dĩ nhiên cũng không bầu cho những ai hỗ trợ dự luật này.
Trên đây là vài hàng thô thiển nhận định về cuộc bầu cử sắp tới. Nếu quan điểm cá nhân này không thích hợp với một số quý độc giả, cũng xin được dựa vào Quyền Tự Do Phát Biểu mà xin lỗi trước.
Chu Tất Tiến,

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments