Ngả rẽ

Truyện ngắn của Mẫn Thục

Cali Today News – Đẩy tô mì kim chi bốc khói nghi ngút về phía tôi, Sơ Vũ làm động tác mời “Ăn nhanh cho nóng.”

Tôi xua tay, “Nóng quá, chưa ăn được. Của cậu đâu?”

Sơ Vũ mở tủ lạnh, lấy ra đĩa hoa quả đã cắt sẵn, “Đây.”

Sơ Vũ ngày thường ăn gì nhìn cũng như đang ăn kiêng, khẩu phần ít, khẩu vị thanh đạm, nhiều rau, ít tinh bột ít thịt ít gia vị. Chỉ trừ vài buổi chiều mùa hè chúng tôi đột nhiên có hứng mời bạn bè đến nhà làm tiệc nướng sau vườn cô ấy sẽ giúp nướng thịt và cũng ăn một chút, cùng nhau uống bia hay rượu; còn thì bình thường cô ấy có rảnh vẫn làm kim chi, muối dưa cải cay và nấu những món mùi vị khá kích thích cho tôi, và tôi thỉnh thoảng soi mói bữa ăn của cô ấy, nói, “Cứ vậy chẳng bao lâu nữa cậu sẽ đắc đạo, sẽ thành tiên thôi. Khi đó, chớ quên tôi đấy nhé!”

“Đều nói một người đắc đạo gà chó lên trời, nếu tôi phi thăng nhất định sẽ kéo theo cậu, chỉ cần cậu đừng béo quá.”

“Nói ai đấy, cậu ví tôi với gà chó hả?” Tôi vớ lấy cây chổi lông gà, vung vẩy. Cây chổi tôi mua ở một hàng tạp hóa của người Trung Đông bên North Finchley, từ đó giờ vẫn chẳng sử dụng được vào việc gì; chỗ chúng tôi đang ở bình thường dùng robot hút bụi vệ sinh là đủ.

Đôi khi tôi tự hỏi ai lại nảy ra ý tưởng nhập cảng chổi lông gà, cùng với hàng tỉ thứ thoạt trông cũng có vẻ vô dụng và lạc lõng tương tự, vào nước Anh, vào London – thành phố có vẻ rất không liên quan đến những mặt hàng đó. Chúng được bày bán trong những gian hàng tựa như gian hàng tạp hóa ở Việt Nam – tối tăm, hàng hóa bày ngồn ngộn, lộn xộn, kẻ mua người bán trao đổi với nhau bằng ngôn ngữ xa lạ và âm lượng đủ gây ô nhiễm âm thanh. Nhưng mọi tồn tại hẳn đều có lý do của nó, có thể chúng đợi để đến tay những người đôi lúc đột phát cơn nhớ nhà, như tôi chẳng hạn.

“Cậu bắt đầu tìm chỗ mới chứ?” Cách tốt nghiệp hơn tháng, Sơ Vũ hỏi.

“Chưa, mà tìm lúc này quá sớm, không ai giữ phòng cả hai tháng đâu. Đợi hai tuần cuối tìm là vừa.” Tôi vừa tưới rau vừa trả lời, không quá lo chuyện nhà cửa. Chỉ sợ thiếu tiền hay tìm việc khó khăn chứ thành phố này đã bao giờ thiếu phòng cho thuê đâu.

Nhà đang ở có vườn, tôi trồng một ít cây, coi chăm sóc cây như một biện pháp giảm âu lo và căng thẳng. Tôi trồng nhiều nhất là ớt, ớt Việt ớt Thái ớt Hàn ớt Mexico đều đủ. Có lần tôi nói với Sơ Vũ, nếu có thể nuôi mấy con gà thì tốt quá, nghe nói ớt được bón phân gà sẽ càng cay.

“Ý tưởng hay, nếu nuôi, cậu cũng có thể học làm chổi lông gà, về sau tận dụng được mọi thứ.” Sơ Vũ nửa thật nửa đùa góp ý.

Không có phân gà, đám ớt của tôi vẫn tươi tốt, ra quả đều và nhiều, và đa số đều cay mờ mắt. Tôi vuốt tay lên đám lá xanh mướt, bỗng nhiên muốn thở dài. Chúng có lẽ chỉ còn một mùa hè cuối cùng này thôi. Người tiếp theo dọn đến chắc sẽ không thường xuyên chăm sóc chúng. Mùa đông nếu không được dời vào nhà, đặt lên bệ cửa sổ gần lò sưởi, cẩn thận chăm sóc đến hết kỳ giá rét chúng cũng sẽ đi toong. Giống cây này ở Việt Nam chỉ cần vẩy hạt ra vườn là mọc và sống đến ngày tận thế, ấy vậy mà mang sang đây lại nảy nòi ra cái nết tiểu thư hơn cả hoa hồng.

Người thì ngược lại, tôi cảm thấy sức chịu đựng lẫn khả năng thích nghi của mình tăng lên đáng kể khi thử cắm rễ ở một đất khác.

Nhưng có lẽ cũng vì đã cố gắng rất nhiều, đã dùng quá nhiều sức lực, nên ngại rời đi, một lần nữa bắt đầu ở chỗ khác.

“Lấy cái này không?” Tôi giơ cái gối ôm vuông lên hỏi.

“Lấy cái bao gối.”

“Ok,” tôi lột cái bao gối màu kem thêu một vòng hoa cúc gai, hoa mao lương, hoa mimosa và lá dương xỉ đan vào nhau bỏ vào giỏ đồ giặt, giặt ủi xong sẽ đưa cho Sơ Vũ.

Đa số đồ đạc của Sơ Vũ sẽ được gửi đi bằng đường biển nên không cần để ý cân nặng. Còn tôi về sau sẽ thuê phòng chứ không thuê nhà hay căn hộ, nên cần thiết phải gọn gàng. Những ngày này, vật sở hữu của tôi sang tên cho Sơ Vũ cũng khá nhiều, toàn đồ không quý giá, nhưng đẹp.

Tiếp theo, Sơ Vũ sẽ đến New York và ở lại đó, ít nhất cho đến khi lấy xong bằng thạc sĩ. Tiếp nữa có lẽ là tiến sĩ, ở một thành phố khác. Sơ Vũ không thích ở lại nơi nào quá lâu. Tôi, tranh thủ visa còn vài tháng, sẽ cố tìm một công việc, tiếp tục ở lại đây.

Sơ Vũ nói, cậu tính toán như một người ba mươi hai tuổi, trong khi cậu mới hai ba. Đừng yên thân vội thế, đi tiếp thôi. Thế giới này thật rộng lớn, thật đẹp, nhất định phải đi xem, phải thể nghiệm, phải gặp nhiều người thú vị, phải làm nhiều điều đáng để khi già hồi tưởng lại đều thấy thời thanh xuân quả thật rực rỡ.

Tôi nói, tôi hết tiền, lại khó mà xin nổi học bổng toàn phần.

Câu chuyện chấm dứt ở đó.

Sơ Vũ nói đúng, thế giới này rất rộng lớn, bởi thế, đi mãi không hết.

Cuộc đời này quá nhiều điều thú vị, có thể nếm trải được một số đã là may mắn hơn rất nhiều người.

Nói đúng ra tôi cũng không hẳn không cách gì tìm được học bổng học tiếp, nhưng đó sẽ là một chặng đường rất dài, rất mệt mỏi, vì tôi không có thành tích học tập rất ưu tú, cũng không có tài năng gì đáng nói. Và quan trọng nhất là tôi đã dùng hết toàn bộ sự can đảm và máu phiêu lưu của mình vào việc thuyết phục gia đình tạo điều kiện cho tôi đi du học. Gia đình tôi đã dùng hết sạch mọi khoản dành dụm, còn mượn thêm chút đỉnh từ họ hàng, mới đủ sức đưa tôi đến nước Anh, trước đó chưa có thành viên nào trong gia đình chúng tôi từng bước chân ra khỏi biên giới, dù chỉ trong một chuyến du lịch ngắn ngày bằng vé máy bay giá rẻ. Tôi phải đảm bảo khoản đầu tư mạo hiểm này không thua lỗ, sau đó, nếu có thể, thì khiến nó sinh lợi.

Kỳ thực cũng không có gì đáng tiếc. Tôi đã hưởng thụ thời gian tốt đẹp nhất suốt ba năm, tiếp theo sẽ là thời gian gánh vác trách nhiệm. Vài năm sau, tôi sẽ lập gia đình, từ đó suốt ngày tính chuyện tương lai, trong tương lai ấy chồng con tôi có khi sẽ chiếm phần nhiều hơn chính đời tôi. Tôi sẽ cổ vũ con mình học, học đến tiến sĩ hay sau tiến sĩ cũng được, sẽ ủng hộ nếu con tôi muốn đi xa. Còn việc học tiếp, đi tiếp của tôi, thôi thì tùy duyên.

Sơ Vũ chợt nắm tay tôi, “Cậu phải ráng ở lại được nhé.”

“Ừ, đang cố.” Tôi đáp.

Tôi đưa cô ấy quyển In search of lost time, “Cầm lên máy bay đọc.”

Trong sách có kẹp hai tấm ảnh chụp chung tôi thích nhất. Một tấm chụp ở nhà, Sơ Vũ cười thoải mái, đôi mắt hẹp dài nheo lại vì chói nắng nhìn càng có vẻ nhỏ hơn, gió thổi mấy cánh hoa dẻ từ vườn nhà hàng xóm đến đậu trên vai cô ấy, tình cờ hòa hợp với chiếc váy vải bông nền xanh nhạt in hoa cúc trắng nhỏ cô ấy đang mặc. Tôi cười mỉm, hơi nghiêng sang phía Sơ Vũ, tóc buông xõa, môi và váy đỏ rực, vào ảnh càng nổi bật hơn vì có hàng rào thường xuân xanh rì phía sau. Một tấm khác chụp từ sau lưng, chúng tôi ngồi dựa vào cây đào đang kỳ trổ hoa rực rỡ nhất trong công viên Regent’s. Tôi còn nhớ như in buổi chiều giữa mùa xuân ấy, trời trong vắt, gió nhẹ, thời tiết rất đẹp, hoa nở rất đẹp, mọi thứ chung quanh đều như được tô lên một sắc thái thần kỳ, đến mức những cánh hoa màu hồng nhạt rơi xuống cũng như rơi thẳng vào một vùng vô thực.

Mặt sau ảnh, tôi viết bằng tiếng Việt lẫn tiếng Anh, “Cảm ơn Tiểu Sơ, cảm ơn thời thanh xuân đẹp đẽ êm đềm này.” Sơ Vũ chụp lại cả hai mặt, đăng lên facebook, thêm vào một dòng tiếng Hoa, vẫn là câu ấy, chỉ đổi tên mình thành tên tôi. Tôi theo thói quen bấm like, rồi rất mau đổi sang love.

Sơ Vũ cười, tiếp tục thu xếp đồ đạc.

Đó cũng là lời chia tay sớm của tôi, tôi không thích đưa tiễn nên sẽ không có tiết mục bịn rịn ở sân bay. Gia đình Sơ Vũ sang dự lễ tốt nghiệp của cô ấy, sau đó họ sẽ cùng nhau về nước.

Tôi càng không cần đón hay tiễn người thân của mình. Ba mẹ tôi nói, chi phí cho chuyến đi quá cao, tốt hơn nên để tiền đó trong ngân hàng cho tôi, sống một mình ở xứ người phải có chút tiền phòng thân mới yên tâm.

Cuối cùng, khi tôi tiến lên lễ đài nhận bằng Sơ Vũ là người chụp ảnh giúp tôi. Tôi cũng bỏ ra hai mươi bảng Anh thuê thợ chuyên nghiệp tại hiện trường chụp một tấm chính thức. Tấm ảnh tốt nghiệp đó, tôi sẽ gửi về nhà, ba mẹ tôi sẽ phóng lớn, sẽ lồng khung kính treo ở vị trí dễ thấy nhất, và nhiều tháng sau đó khách khứa đến nhà đều sẽ nghe bao nhiêu sự tích về tôi, dù sự thật thì tôi cũng tầm tầm thôi.

Và như thế thời thanh xuân của tôi chính thức chuyển sang thời trưởng thành, tương đối lặng lẽ và bình thường. Tôi không tiếc, cũng không hối hận, cả việc đã sống cho mình, lẫn việc bắt đầu ưu tiên sống cho người khác. Tất cả đều đẹp, dù đẹp theo những cách khác nhau.

Tôi gọi điện thoại cho mẹ, bên kia giọng mẹ hơi lo âu. “Có chuyện gì không con?”

“Dạ không sao, con gọi thăm ba mẹ thôi.”

“Nhà không qua dự lễ tốt nghiệp của con được, con đừng buồn nghe.” Mẹ an ủi tôi, từ khi quyết định không đi, mỗi lẫn tôi gọi mẹ lại an ủi một lần, dù lễ tốt nghiệp của tôi đã qua.

“Mẹ cũng đừng buồn, vài năm nữa con có tiền, con mời cả nhà mình cùng đi du lịch châu Âu một tháng.”

“Ờ, được đó,” mẹ cười. “Để mẹ học mấy câu tiếng Anh, tới chừng qua còn biết nói chuyện với người ta.”

“Dạ, Tết về con bày cho mẹ.” Tôi nói, hốc mắt hơi nóng lên, xoang mũi cũng ê ê mỏi mỏi. Ba năm đi học, tôi chỉ về thăm nhà được một lần, những ngày ở nhà mẹ thỉnh thoảng hỏi tôi, câu này trong tiếng Anh nói làm sao. Vài hôm sau, mẹ quên, tôi kiên nhẫn lặp lại, nhưng đến giờ chắc mẹ cũng chỉ còn nhớ Hello và Thank you. Không sao, đến khi tôi đủ khả năng mời cả nhà sang du lịch, hẳn mẹ đã có thể nói được vài câu đơn giản.

“Con nói gì đó bà?” Tôi nghe tiếng ba hỏi, có vẻ như ba đang đứng gần bên mẹ.

“Con nói, cảm ơn ba mẹ. Con thương ba mẹ, nhiều lắm.” Tôi nói, lần này hẳn giọng đủ lớn để ba mẹ đều nghe thấy được.

(Mẫn Thục, London)

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus