NĂM LỢN bịa CHUYỆN: “TIÊN bị đoạ THÀNH HEO!”

letamanh

Năm Ngọc Hoàng XI được chư tiên tổ chức tiệc mừng thọ 250.000 tuổi; đúng vào năm Kỷ Hợi dưới trần gian. Nếu tính theo lịch mặt trời thì rơi vào năm 2019. Với số tuổi của Ngọc Hoàng XI như thế thì cũng không sánh được với ông nội. Ngọc Hoàng IX đã sống và trị vì thượng giới 375.000 năm. 

Toàn thể thần tiên nhà trời, toàn thể các cung liên quan đến ngọc nữ đều tất bật phân công nhau vào vườn đào tiên, tìm kiếm những quả to và đang chín tới để đem về chưng trên bàn tiệc. Đào tiên cứ 100 năm thì mới cho những quả ngọt ngào đầy chất bổ. Những quả đào nầy chỉ giành dâng lên Ngọc Hoàng cùng thiên triều. Mỗi lần mở tiệc khoản đải chư tiên, thiên cung phải huy động một Ban Tổ Chức rất ư là hùng hậu. Kỳ nầy Tháp Bảo Thiên Thiên Ứng Vương được phân công làm trưởng ban Tổ Chức. Ban Nghi Lễ trao quyền cho Thái Thượng Tiên Nương . Ban Ẩm Thực vào tay Lảo Tiên Thiên Trư!

Các cung nữ và chư tiên đang thi nhau tìm hái những trái đào đặc biệt, thì nghe một giọng nói ồ ồ của thần tiên Trưởng Ban Ẩm Thực Thiên Trư, mặc áo bào đội mảo cánh chuồn, bụng bự như trống chầu, vừa cầm một trái đào to đẹp, cạp một miếng to, không cần kiên dè chư tiên chung quanh, vừa nhai vừa nói:

– Úi chu cha! ngọt quá! 

Vị thần tiên liếc quanh, cạp thêm một miếng nhai ngấu nghiến, nói tiếp:

-Ta nhớ gần một năm trước, ta giật trái đào tiên trong tay Thái Thượng Lảo Quân, khi ấy lảo đang hái đào ăn vụng; lảo vung cước đạp ta một cái thật mạnh rớt tuốt xuống trần. Ta đang lơ lững rơi với vận tốc kinh khủng thì tất cả người của ta lọt vào cỏi vô cùng đen tối. Ta nghẹt thở suýt chết….

Chúng cung nữ nghe chuyện hấp dẫn, ngừng tìm hái đào tiên, tụ lại chung quanh tiên ông xì xào bàn tán. Tiên ông thong thả vừa nhai vừa kể:

– Uhm! Không ai được báo với Thái Thượng Tiên Nương, Trưởng Ban Nghi Lễ, là ta ăn hớt trái đào ngon nầy. Nếu ai lẻo mép thì đừng trách ta… Các ngươi có biết lúc ta đang ngộp thở muốn đứt hơi chết ngạt trong bầu đen tối, thì việc gì xảy ra không?

Toàn thể ngơ ngác nghe hỏi, cùng đồng loạt la to:

– Không biết!…Không biết!

Lảo thần tiên Thiên Trư, Trưởng Ban Ẩm Thực mĩm cười, lấy vạt tay áo thụng chùi mép phù nước bọt, thong thả kể tiếp:

– Lúc đó ta có cảm giác hình như bị ép chặc toàn thân, không cục cựa được, không la được, không thở được… Sau cùng ta nghe tiếng ịc ịc…phì phì… và ta bị một lực tống vô cùng mạnh bắn bung ra. Ta được thoát từ trong một cái bị rách bầy nhầy toàn máu và nước nhớt… 

Toàn thể tiên nữ rùng mình la lên:

– Ôi kinh hoàng quá! Kinh khủng quá! Ngài kể tiếp đi, rồi sao nữa?

Lảo thần tiên ăn hết trái đào, hít một hơi dài lấy sức, sờ thắt lưng lấy bầu rượu tiên hóp một ngụm. Lảo tiên vừa khà hơi rượu vừa khoan khoái lim dim đôi mắt nhớ lại chuyện xưa. Lảo chờ cho chư tiên nữ giục giã mấy lần mới chịu kể tiếp:

– Ta ngất đi một lúc lâu, dần dần tai ta nghe tiếng con gì nghe ghê lắm…

– Ối! tiếng con gì, nó ra làm sao, nó nuốt sống thần tiên à?

Lảo tiên nhìn đám đông thở hắt ra, hai mắt buồn cụp xuống, hàm râu lưa thưa nhô lên cụp xuống theo nhịp của quai hàm tệ hại:

– Ta nhớ lại, đây là một nỗi buồn khôn nguôi và vô cùng thù ghét lảo Thái Thượng Lảo Quân. Hồi đó ta mới có 100 năm tuổi trong lúc Thái Thượng Lảo Quân đã 200.000 tuổi. Lảo nỡ nào vì một trái đào mà đạp ta xuống trần để thân ta phải chịu đoạ đày đau khổ!

Có tiếng thút thít trong hàng các tiên nữ, thì thầm những bi ai thương cảm cho thân phận tiên ông xấu số. Thần tiên Thiên Trư thở dài, cầm bầu rượu lắc lắc đưa lên miệng hóp một ngụm, ngữa mặt lên ực một cái, giống như cố nuốt nổi bi ai:

– Các ngươi biết không! Lúc ta lòm còm bò dậy, thì hởi ôi, ta có bốn chân không tay, mặt mũi dài ra, hai tai dựng đứng to đùng…

Toàn thể các tiên nữ la lên thất thanh, có tiếng hỏi:

– Ôi! Thần Tiên đầu thai xuống trần thành con quỷ hay con gì mà ghê quá vậy?

– Lúc ấy ta cố gắng dùng hai chân trước biến thành hai tay và vươn đứng lên bằng hai chân sau. Cái đuôi dài ta không biết giấu ở đâu. Tuy mới sanh ra từ trong bụng con vật, nhưng ta vốn là thần tiên, ta niệm chú cố thoát cảnh nghiệt ngã đầy đớn đau. Nhưng ta càng cố công, thân con vật vẫn không biến đi. Ta cố lết đến bờ chuồng, quay nhìn một bầy lợn con lúc nhúc tranh nhau tìm bú sửa mẹ. Ta chưa hoàn hồn nghĩ đến là mình cũng giống như chúng… Ta cố sức dùng hai chân trước biến thành tay, giật cây cào cỏ dựng bên tường, trèo ra khỏi chuồng; trong lúc heo mẹ tưởng bị mất con chạy theo kêu la thảm thiết! Trong lều tranh nghèo, một bà già chạy ra chuồng heo hốt hoảng nhìn quanh. Thấy ta đang chạy bằng hai chân sau, chân trước cầm được cào cỏ, cái duôi kéo sệt dưới đất… thì bà ngã ra bất tỉnh!

Dám tiên nữ bu quanh đồng loạt ồ lên tá hoả. Một tiên nữ từ ngoài chạy lại gần cố nhìn Thần Tiên Thiên Trư từ đầu đến chân, cất cao giọng:

– Nhưng Thần Tiên Trưởng Ban Ẩm Thực bây giờ đâu có giống như lời kể. Đẹp lảo, áo mảo xênh xang, râu tóc thần tiên… sao gọi là con vật dưới trần dơ dáy ghê tỡm được!

Bầy tiên nữ đồng thúc dục:

– Xin Thần Tiên kể tiếp sau đó như thế nào?

– Ta chạy một mạch ra cánh đồng, nhìn xung quanh thấy người với người xen nhau gặt lúa.

Họ vừa làm việc vừa hát đối đáp nghe rất vui tai. Mà đám nông dân nầy ăn mặc rách rưới và trông ốm o gầy mòn. Họ hát những bài ca ngợi lãnh tụ nào đó. Ta vừa chạy vừa nghe họ hát:

“Ông Lê Nin ở nước Nga – Mà sao em tưởng như là Việt Nam… Ông sít Ta Lin ơi!trời ơi ông chết đất trời biết không… Thương cha thương mẹ thương chồng, thương mình thương một thương ông thương mười…”

Hoá ra ta sanh nhằm vào bầy heo nhà một nông dân vùng quê miền Bắc Việt Nam. Lúc đó vào khoảng năm 1953, cũng là năm tuổi con lợn. Nếu tính thời gian bằng dương lịch, từ năm ta sanh ra với thân hình súc vật đến bây giờ, dưới trần là 2019. trừ số năm trần thế là 66 năm. Nhưng ở Thiên Cung chỉ là thời gian 5 giờ. Các ngươi cứ tính một trăm năm trần thế  là một ngày Thiên Cung!

Ta lang thang trong cánh đồng lúa, không có ai thấy ta. Họ lại hát: ” Nông dân ta hát ca reo vang lừng, ta đoàn kết chiến đấu tranh không ngừng, đòi giảm tô giảm tức cho toàn dân yêu nước phải đem địa chủ chặt lòi gân…” . Có giọng nữ hô to: ” Trí , Phú, Địa, Hào đào tận gốc..” Tiếng la đồng loạt: “Đào Tận Gốc!” ” Đả đảo Đế Quốc Mỹ – Liên Xô Trung Quốc muôn năm….!”

Cầm cây cào cỏ trên tay lòng buồn quá, ta đi bằng hai chân sau thật chậm; nghĩ thân phận mình hiện tại lúc đó mà rơi nước mắt. Lúc ấy cảm thấy mình khát nước, ta tìm đến cái ao giữa đồng. Nơi đây hình như người nông dân dùng lấy nước tưới hoa màu. Ta đến đứng trên bờ ao nhìn bóng mình dưới nước. Ôi! thật là kinh khủng, các ngươi biết lúc đó thế nào không?

Bầy tiên nữ nhao nhao như ong vỡ tổ, các tiên thi nhau nói dồn dập, tạo thành mớ tiếng ồn ào hổn độn không thể nào nghe được. Thần Tiên Thiên Trư nạt:

– Im! Ồn quá bọn An Ninh Thiên Đình đến còng đầu hết bây giờ!

Tất cả mọi người có mặt nghe Thần Tiên Thiên Trư nạt lớn và doạ An Ninh đến giải tán thì sợ quá im bặt. Không khí căng thẳng đáng sợ, chư tiên người nầy nhìn kẻ kia không dám lên tiếng. Thần Tiên mĩm cười kể tiếp:

– Dưới làn nước trong veo, bóng dáng cái mỏ heo với hai tai to đùng không giống ai hiện ra. Ta không thể tin được đó là bóng của ta phản chiếu dưới nước. Ta bèn lè lưởi hã họng to xem thử thì đúng ở dưới nước cũng làm y như ta làm. Hoảng quá ta thử sờ mặt, sờ tai thì cái bóng dưới nước lặp lại không sai… Nhìn thân thể trần truồng, cái đuôi dài phía sau ngúc ngắc, lòng ta tan nát muốn nhãy suống nước tự tử!

Cả một loạt tiếng thét thất thanh của các nàng tiên yếu bóng vía. Lúc này nắng hơi gắt, bóng tàng cây đào tiên xiên về phía khác. Mải mê nghe chuyện, mọi người không để ý bóng mát tàng cây đã di chuyển.. Sau khi la thất thanh vì sợ thần tiên tự tử, mọi người mới nhớ ra và chạy gốc đến cây đại thọ ngàn năm cùng ngồi hóng chuyện kỳ tích. Lảo thần tiên lấy bầu rượu, nghiêng uống một hơi, hai mắt hướng về đám mây đang trên bầu trời. Ngài đang thả hồn về những kỷ niệm đau thương:

– Các ngươi biết, một ngày trên cỏi tiên bằng một năm dưới trần thế. Ta bị đoạ xuống trần, sanh nhằm vào nhà họ heo tính được sáu ngày; nếu trên cỏi tiên thì chưa đầy một khắc thời gian. Tính lúc chuyện xảy ra đến nay, trên cỏi tiên chưa đầy một ngày, dưới trần thì đã gần 100 năm. Không biết tại sao chỉ có sáu ngày trần thế mà thân hình ta lớn mau như thổi, tuy ta chỉ uống nước để cầm hơi. Trên cỏi tiên một ngày ăn ba bửa. Nếu tính lịch trần gian thì phải bốn tháng mới ăn một lần. Vì Ta là thần tiên bị sanh nhầm vào cỏi tục nên chưa thấy đói!

Nhưng không hiểu tại sao thân hình của ta lớn lên như thổi, khiến cho ta không thể nào trốn lánh để khỏi bị người trần thế bắt được. Ngày thứ sáu, ta lang thang theo dòng suối uống nước và kiếm vài thức ăn thì bị loài người phát hiện. Một đám người đói khát rách rưới cầm gậy tre la ó tứ bề. Ta hoảng quá nhãy đại xuống nước bơi xuôi theo dòng chảy. Nhóm đông người chạy theo hai bên bờ la ó, người nọ hét với người kia là nhất định phải bắt cho được con heo to tướng về làm thịt. Mấy đứa con nít còn gào lên: “Cha ơi! Mấy tháng nay chỉ ăn củ mì thay cơm, ráng bắt cho được con heo bự, tụi con thèm thịt lắm rồi!….”. Ta nghe hoảng quá, cố tình bơi cho lẹ   giữa dòng nước. Nhưng đâu có ngờ ta bị rớt xuống một thác nước ở cuối dòng chảy. Ta chỉ kịp hét lên rồi bất tỉnh.

Chư tiên đồng loạt la to:

– Ối! Chết Thần Tiên rồi! Rớt xuống dòng thác thì còn gì thân xác…

Tiên Ông Thần Trư cầm bầu rượu tu một hơi, hai mắt u buồn nhìn đám tiên nữ đang bổ vây hóng chuyện, mặt đứa nào cũng nghệch ra. Thần Tiên buồn bả kể tiếp:

 – Lúc ta bất tỉnh, nhưng cảm giác  như thân xác ta rớt trên hòn đá này xuống hòn đá khác theo sức mạnh cuốn trôi.. Bổng ta nghe có tiếng gọi tên ta: “Bớ Thiên Trư! Bớ Thiên Trư! Nhà Trời phái ta tìm ngươi… Ngươi đang ở đâu?”. Bổng nhiên ta bị một lực gì rất mạnh đạp ta thoát khỏi dòng suối.

Chư Tiên ồ lên một tiếng và cùng nhao nhao chen nhau hỏi. Nhưng tiếng nói đám đông lại trở thành một mớ âm thanh hổn độn không ai hiểu là hỏi gì. Lần nầy thì nghe tiếng còi hụ xe an ninh thiên giới từ xa vọng lại. Cả đám Tiên nữ cuống cuồng chạy trốn tứ tản, chỉ còn một mình Thiên Trư ung dung như không có chuyện gì xãy ra, ngồi trên bàn thạch cầm hồ lô uống rượu.

Ba xe Cảnh Vệ mang kỳ hiệu lực lượng bảo vệ Thiên Đình chạy đến trước thiên tiên Thiên Trư dừng lại. Tháp Bổng Đại Tướng Quân trên xe bước xuống vái chào. Thiên Trư đứng lên chào lại theo cung cách triều nghi và hỏi:

 – Chào Tháp Bổng Đại Tướng Quân, chẳng hay có chuyện gì đích thân Ngài phải đem quân lính tuần tra.

 – Thưa Lảo Tiên, chúng tôi đang trên đường tuần tra các “cửa khẩu” sợ có người trần xâm nhập xin tị nạn bất hợp pháp. Nhưng nghe phía bên Đông có nhiều tiếng la to, nên mới quay hướng đến đây. Hoá ra Thần Tiên đang cùng chư tiên nữ hái đào làm ồn một vùng tiên giới! Dân dưới trần độ rày bị các cường quyền tham nhũng, các tổ chức buôn người, các tay hoạt đầu chính trị đàn áp dân chúng, họ bị đàn áp quá mức và nghèo đói… nên họ ùn ùn xâm nhập thiên đình xin tị nạn. Họ đi xin tị nạn mà giống như tập thể đông hàng bảy tám ngàn người một lúc. Nếu để họ vượt được hàng rào chắn thì không biết Thiên Đình sẽ ra sao! Chào tạm biệt! Tôi trở lại biên giới ngay, chúc Thần Tiên khoẻ!

Thần Tiên Thiên Trư mĩm cười trả lời:

 – Thì ra là vậy! Làm phiền đến lực lượng của Đại Tướng, Chúc thành công!

Hai Thần Tiên vái nhau, Tháp Bổng Đại Tướng Quân ra xe quay trở lại tuần tra biên giới…

Chư Tiên Nữ lần lượt ra khỏi chỗ núp, người lè lưởi kẻ chùi mắt sợ sệt chạy lại quanh Tiên Thiên Trư, không ai dám lên tiếng… Có tiếng nhắc nhỏ:

 – Mời Thần Tiên kể tiếp, chúng tôi nôn nóng muốn biết chuyện gì xãy ra sau đó!

Thần Tiên Thiên Trư đang sửa lại tư thế ngồi thiền trên bàn thạch. Hai mắt nhắm nghiền, tựa như không nghe tiếng Chư tiên nóng ruột thúc giục. Bầu không khí nặng nề im ắng khó thở, mỗi người đều mang tâm trạng riêng khó nói lên lời. Đang ngồi thiền không động đậy thân mình, nhưng Thần Tiên Thiên Trư vẫn ranh mãnh quan sát chư tiên… Cuối cùng lên tiếng:

 – Nghe đây! ta đã kể đến đâu rồi?

Lại có tiếng lao nhao ồn, có tiếng bảo im lặng, có tiếng xì xào nho nhỏ… cuối cùng một tiên nữ phía gốc cây đào lên tiếng:

– Bẩm Thần Tiên, Ngài kể đến đoạn… Bị đạp mạnh ra khỏi dòng suối ạ!

Vẫn tư thế ngồi thiền, Thiên Trư vẫn nhắm nghiền hai mắt kể tiếp:

 – Xác heo của ta bị rớt từ trên cao theo dòng thác đập vào các phiến đá liên tục nên hồn phách rời khỏi xác phàm. Khi ta tỉnh ra thì thấy mình đang ngồi bên bờ suối dưới sự bảo trợ của một toán Thiên Lôi. Chúng ta chưa kịp chào hỏi nhau, ta nhìn thấy xác heo của ta trôi vào một góc suối và hàng trăm dân chúng bu lại kéo vào mừng rỡ. Họ lôi xác heo của ta lên bờ và xẽ ra làm nhiều mãnh chia cho nhau. Họ mừng rỡ nói với nhau: “Mấy tháng rồi mới kiếm được chút thịt lợn cho vợ con. Nhớ đừng báo cáo việc nầy với Hợp Tác Xã, không thì cán bộ sẽ trịch thu chia nhau, chúng ta sẽ nhịn thèm!” Mọi người đồng ý âm thầm gói phần thịt được chia nhét kỹ vào ngực áo và giải tán!

Bây giờ ta mới nhìn toán Thiên Lôi, ngạc nhiên hỏi: “Làm sao các ngươi có mặt ở đây” – Họ đồng thanh trả lời: ” Bẩm Thần Tiên, lúc ba khắc trước đây, Thiên Đình báo động là Thiên Tiên bị mất tích, Lệnh của Ngọc Hoàng Thượng Đế truyền ra phải tìm cho được tông tích của Ngài. Sau khi vào máy soi của Triều Thiên Vương Mẩu, mới biết Thiên Tiên bị giáng  trần sanh nhằm vào loài heo. Bắc Đẩu Nam Tào cấp tốc sai chúng tôi xuống rước Ngài hồi thiên giới!”. Ta lại hỏi chúng: “Các người xúi dân chúng rượt ta rớt xuống thác nước phải không?” Chúng Thiên Lôi nói là đang đi kiếm ta thì vụ việc tình cờ xãy ra… Dầu sao thì ta cũng vui mừng đã thoát tai nạn. Ta bay về lại thiên đình vào chầu Thượng Đế.

Bầy tiên nữ nghe đến đoạn nầy mừng rỡ đồng loạt quỳ xuống chúc mừng thần tiên:

 – Quá vui sướng chúc mừng Đại Thần Tiên Thiên Trư – Mừng Ngài trở về Thiên Giới thoát khỏi kiếp heo dưới trần.

Thiên Tư mở mắt vuốt râu nhìn chư tiên:

 – Khi ta vào chầu Thượng Đế, ta tủi thân khóc dưới sân chầu kể hết nguồn cơn. Thượng Đế nhìn Thái Thượng Lảo Quân hỏi xác minh sự việc và đày lảo quân đến tu hành trong Bảo Cấm Điện thời gian là 100 năm về tôi ăn cắp đào tiên mà còn hành hung đồng sự! Thượng Đế hồi chức cho ta mà không cần truy cứu việc ta giựt trái đào trên tay Thái Thượng Lảo Tiên.

Nói xong Thần Tiên Thiên Trư dứng lên, thong thả truyền lệnh:

 – Thôi! nghe chuyện đã xong, các ngươi giải tán lo tìm đào tiên cho kịp ngày lễ Sinh nhật Ngọc Hoàng Thượng Đế!

Tiếng dạ râng , tiếng cười vui, mọi người giải tán. Thiên Tiên còn đứng đó thấm thía chuyện đã qua. Ngài tự hỏi không biết người dân xứ Việt Nam bây giờ ra sao với chế độ hà khắc cùng cực dưới cái ô che của Chủ Nghĩa Cộng Sản!




Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus