MẸ VỢ TÔI

NGUYỄN VẠN BÌNH

Ngày thứ sáu 5 tháng 6 năm 2020, Mẹ Vợ tôi là cụ bà quả phụ Mã Sanh Nhơn, khuê danh Trần Thị Nguyệt đã qua đời vào 10 giờ 10 phút sáng tại tư gia cùa chúng tôi ở San Jose, California do bệnh ung thư, hưởng đại thọ 92 tuổi. Mẹ vợ tôi ra đi để lại hai cô con gái là Mã Phương Liễu, Mã Phương Trâm và cậu con trai Mã Thượng Chí, cùng 4 đứa cháu ngoại Tân, Linh, Evan, Ryan và 3 đứa cháu cố Zoe, Mason, Alex. Sự ra đi của Mẹ Vợ tôi đã làm cho tất cả mọi người trong đại gia đình của chúng tôi đều đau buồnthương nhớ bà rất nhiều và tạo một sự trống vắng buồn tẻ trong sinh hoạt gia đình của chúng tôi từ đây.

Từ xưa đến nay, mỗi khi ai viết hay nói về Mẹđều hết lòng ca ngợi tình thươngvô bờ bến cùng sự hy sinh to lớn của người Mẹ, người Bà đối với các con và các cháu. Vì thế, khi tôi viết về Mẹ Vợ tôi, cũng không ra ngoài qui lệ nầy.

Đời tôi may mắn có hai bà Mẹ rất đáng kính. Đó là Mẹ của tôi là cụ bà Maria Doãn Thị Hảo đã ra đi vào ngày 11-5-2004 tại Denver, Colorado, hưởng thọ 90 tuổi. Anh chị em chúng tôi không bao giờ quên  những công lao nuôi dưỡng và giáo dục của bà. Năm 2013, nhân dịp lễ giỗ 9 năm của Mẹ, tôi đã viết một bài về Mẹ tôi và đã được đăng vào Đặc San Luật Khoa năm 2013.

Người Mẹ thứ hai chính là Mẹ Vợ tôi.Vì tôi đã sống chung với bà 46 năm từ năm 1974 đến nay và cùng chia xẻ những vui buồn, thăng trầm của cuộc đời do hoàn cảnh của đất nước, xã hội và gia đình nên giữa tôi và bà có nhiều kỷ niệm quí báu tạo nên một tình cảm thân thiết khắng khít.

Tôi được gặp mặt bà lần đầu tiên, sau khi tôi tốt nghiệp khóa 1/72 Bộ Binh Thủ Đức xuống nhận đơn vị phục vụ ở tiểu khu Phong Dinh (Cần Thơ) vào cuối tháng 12 năm 1972.Vì quen biết với Liễu, lúc ấy là bạn của em gái tôi và đang học năm thứ hai Luật Khoa ở đại học Luật Cần Thơ, nên tôi đã đến nhà của bà ở Cái Răng, Cần Thơ để thăm hỏi. Bà có dáng dấp gầy ốm, hiền hòa, và vui vẻ trò chuyện với tôi.Vào thời gian nầy, thân phụ của Liễu là đại tá Mã Sanh Nhơn đang là Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Quốc Gia Chi Lăng ở Châu Đốc.

          Trong thời gian quen biết với Liễu cho đến khi chúng tôi làm đám hỏi vào ngày 5-11-1973, bà là người luôn đứng về phía tôi và Liễu tán thành việc kết hợp nầy.Riêng Ba của Liễu lúc bấy giờ vì có thành kiến với dân Bắc Kỳ, không thích đạo Công Giáo nên ông không bằng lòng.Nhưng cuối cùng vì thương cô gái rượu cùng nghe lời khuyên của vợ mình, nên ông đã bằng lòng nhận tôi làm con rể và sau nầy ông lại rất thương yêu tôi.

          Sau đám cưới ngày 4-12-1974, tôi chính thức về ở chung  nhà với ông bà thân sinh của Liễu ở đường Trương Minh Ký, Gia Định. Lúc nầy, Ba của Liễu đã giải ngũ và về hưu.

          Ngày 29-4-1975 trước khi biến cố đau thương 30-4-1975 xảy ra, gia đình vợ và tôi vội vã tìm cách chạy ra khỏi Sài Gòn, vì lúc ấy, VC đã nhiều lần bắn hỏa tiển 122 ly vào phi trường Tân Sơn Nhất gần nhà và ngay trước  nhà Ba Vợ của chúng tôi đã làm vài người bị thương nặng. Lúc khởi đầu, Ba vợ tôi định chạy về Cần Thơ, đầu quân với Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư Lệnh Quân Đoàn IV, nhưng đường xá đã bị cắt đứt. Cuối cùng, chúng tôi may mắn xuống căn cứ Hải Quân Nhà Bè và từ đó được di chuyển ra tàu HQ 502 để di tản sang Phi Luật Tân.

          Vì vội vã ra đi, nên gia đình vợ tôi không chuẩn bị kịp.Mẹ Vợ tôi chỉ kịp mang một ít tiền mặt, thức ăn khô và quần áo. Trong chuyến hành trình 8 ngày từ VN sang căn cứ Subic Bay, chúng tôi phải chui rúc ở dưới hầm chiến xa. Liễu thì lúc nầy đang mang bầu, nên đi đứng nặng nề và mệt nhọc.Trong khi ấy, nhạc phụ và tôi thì buồn rầu cho số phận của đất nước. Riêng Mẹ Vợ tôi, dù nhớ quê hương, nhớ những người thân yêu còn kẹt lại ở VN, nhưng bà vẫn chu đáo lo cơm nước cho chồng, con.Bà đi vận động để có sửa, nước nóng để bổ dưỡng cho Liễu và cho cháu ngoại sắp chào đời.  

          Sang đến trại tỵ nạn Fort Chaffee, Arkansas vào tháng 6 năm1975 thì sau đó,  Liễu sanh đứa con đầu lòng.Tôi cùng gia đình vợ rất vui. Nơi đây, tôi may mắn được gặp lại Mẹ cùng các anh chị em của tôi đã rời Saigon trong những giây phút cuối của ngày 30-4-1975. Khi Tân, con trai của tôi được đầy tháng, Ba vợ tôi nhờ một cô bán hàng ở Hitching Post mua một con gà và một trái dưa hấu, Mẹ Vợ tôi cũng cố chế biến món ăn trong một cái nồi điện cho buổi cơm để chúc mừng cho đứa cháu ngoại của mình. Thức ăn tuy đơn sơ, nhưng với vợ chồng tôi đó là một bữa ăn rất ngon, đáng quí và khó quên.

Tháng 9 năm 1975,  gia đình chúng tôi được định cư tại San Jose, California. Ba Vợ tôi nhanh chóng đi tìm việc làm, còn vợ chồng tôi lo đi học để có thêm vốn liếng Anh Văn và có nghề nghiệp để đi làm sinh sống.Tại San Jose, tôi đi làm hãng điện tử, còn Liễu thi qua một vài công việc như drafting, chạy xe lunch và cuối cùng đi làm Sở Xã Hội.Tại đây, hai đứa con gái của tôi là Phương Linh và Phương Duyên được chào đời vào các năm 1977 và 1978.

          Trong thời gian các con tôi còn nhỏ, bà luôn chăm sóc các cháu thật chu đáo, lo  từng miếng ăn. Khi cô em vợ tôi lập gia đình và có hai con trai, bà cũng lên San Francisco chăm nom hai đứa cháu ngoại. Vì thế,  cho đến nay các cháu ngoại rất thương yêu bà.

          Những ai có dịp đến nhà Mẹ Vợ tôi hay nhà tôi dùng cơm đều phải khen ngợi tài nấu nướng của bà. Mẹ Vợ tôi nấu các món như Bún Bò Huế, Canh Chua Cá, Thịt Kho Dưa Giá, Xôi Vò v..v. thật là tuyệt vời. Bà có hai thú vui trong đời là nấu ăn và trồng cây.

          Ngày 6-4-1989, một tai nạn không may xảy ra đã cướp đi mạng sống của đứa gái út của tôi là Nguyễn Phương Duyên, lúc bé mới được 11 tuổi. Duyên là đứa con rất ngoan hiền, xinh đẹp, duyên dáng và học giỏi nhất lớp lúc bấy giờ. Có thể nói đây là một biến cố đau thương trong gia đình của chúng tôi. Mẹ tôi và ông anh cả của tôi từ Denver sang dự tang lễ đã tâm sự với tôi: “Má và anh rất buồn, vì không ngờ lá vàng phải đi đưa lá xanh”. Riêng vợ chồng tôi thì cõi lòng tan nát.Tóc và râu mép của tôi đã bạc chỉ vài tháng sau khi con mất. Liễu thì mang bệnh cao máu, tiểu đường, sức khỏe sa sút từ đó. Riêng Mẹ Vợ tôi thì vốn ít ăn, người gầy ốm lại càng ốm đi vì luôn thương nhớ đến đứa cháu ngoại yêu quí của mình.

          Ba Vợ tôi rất yêu thương đứa con gái út của tôi, vì cháu hay đến thăm hỏi và quấn quit bên ông sau giờ tan học ở trường. Khi đứa con tôi qua đời, ông buồn bã và sinh ra bệnh tim. Chỉ 9 tháng sau khi con tôi mất, ông đã qua đời vào ngày 13-1-1990 ở tuổi 60.Trong thời gian ông nằm bệnh viện, Mẹ Vợ tôi luôn kề cận bên giường ông chăm lo mọi việc.Cũng trong dịp nằm bệnh viện, ông đã tự nguyện xin vào đạo Công Giáo và lấy tên thánh là Mát Thêu và được LM Nguyễn Mạnh Tân rửa tội.  

Vì chồng đã theo đạo Công Giáo, nên đến ngày 16-11-2001, Mẹ Vợ tôi xin vào đạo và được Cha Vũ Ngọc Đáng rửa tội với tên thánh là Maria Têrêsa.

Năm 2015, Mẹ Vợ tôi không may khi bác sĩ Kaiser khám phá ra bị bệnh ung thư ngực vào tuổi 87, một trường hợp rất hiếm xảy ra. Những tháng đầu, sau khi trải qua giải phẩu cùng xạ trị, bác sĩ và mọi người tưởng rằng  bà sẽ thoát qua căn bệnh quái ác nầy, nhưng sau gần 5 năm nó đã  di căn  sang phổi, xương vai và xương hông của bà.

Mẹ Vợ tôi là người rất giỏi chịu đựng đau đớn.Bà đã bị té gảy cánh tay trái, đầu phải bị mổ vài lần do bị máu đọng trên đầu vì những lần bị té và bị gảy mũi. Nhưng cho dù rất đau đớn bà vẫn cắn răng chịu đựng.

Nhưng những tháng sau cùng của cuộc đời vào đầu năm 2020, bà đành phải chịu thua trước sự đau lớn khủng khiếp của căn bệnh ung thư. Bà thường rên la đau đớn cả ngày lẫn đêm, dù đã được dùng thuốc giãm đau. Bà gầy ốm nhanh chóng, cánh  tay trái bị liệt hẳn và đầu óc lúc tỉnh lúc mê. Chúng tôi may mắn là có cô Lan phụ giúp săn sóc bà rất chu đáo vào ban ngày và được bà rất thương yêu.

Vợ chồng tôi và cô em vợ phải thay phiên nhau trông nôm bà vào ban đêm. Nhìn gương mặt tiều tụy cùng hình hài da bọc xương và những tiếng rên la đau đớn của bà vì căn bệnh mà lòng chúng tôi tan nát.

Từ những ngày đầu của tháng 6 năm 2020, sức khỏe của bà càng sa sút, nên các con cháu luôn đến thăm và an ủi bà. Con trai tôi từ Sacramento cùng vợ con cũng như cô em vợ và con từ San Francisco cố gắng xin phép nghỉ làm đến nhà tôi để chăm sóc cho bà. Trong mùa đại dịch Covid-19 xảy ra, hai đứa cháu cố là Mason và Alex bị nghỉ học nên ít có dịp đến thăm bà cố. Bà thỉnh thoảng hỏi tôi sao không thấy hai đứa nhỏ đến nhà vào mỗi chiều ?

Chiều ngày thứ ba 2/6/2020, đứa con trai út và duy nhất đến cạnh giường bệnh của bà, nắm bàn tay của Mẹ nói:

“Má, con là Nam đây ! Má có nhận ra con không? “

Vì sức tàn kiệt lức, bà chỉ nhìn đứa con trai yêu quí của mình với đôi mắt yếu ớt nhợt nhạt, đầy vẻ nuối tiếc mà không nói lên lời.  Sau đó, tôi thấy Nam lặng lẽ bước sang ngồi bên ghế sofa mà nước mắt chảy ròng và đưa tay lên gạt nước mắt.

Vào thứ tư ngày 3-6-2020, lúc 8 giờ sáng khi thấy Mẹ mình thở hổn hển, gương mặt gầy ốm mất thần, dưỡng khí, nhịp tim, xuống quá thấp, Trâm vội lên tiếng kêu tôi báo động: “Anh Bình ơi! Má sắp ra đi rồi !”. Vợ chồng tôi từ trên lầu vội chạy xuống nhà.Khi đến bên cạnh giường của bà, một cảnh tượng thật cảm động, khi tôi thấy Trâm đang ôm chầm lấy Mẹ mình khóc và kêu to: “Má ! Con nè Má!  Má đừng bỏ con ! ”

Sau đó, thì các con của tôi Tân cùng vợ, con là Zoe và Linh cùng chồng và các con là  Mason, Alex chạy sang nhà tôi nhìn bà ngoại, bà cố đang trong tình trạng hấp hối mà nước mắt tuôn trào và cảm thấy bất lực không làm gì được giúp cho người thương quí nhất đời.

Nhờ ơn của Chúa cùng Mẹ Maria, bà đã được cha Nguyễn Đình Đệ đến xức dầu, giải tội để được nhiều ơn lành trước khi bà ra đi về xum họp với chồng và cháu ngoại của bà.

         Sáng thứ sáu ngày 5 -6-2020, Mẹ Vợ tôi nấc nghẹn ra đi vĩnh viễn, khi ấy đôi mắt của bà vẫn còn mở to nhìn hai cô con gái  và cô Lan người trông coi bà trong 3 năm qua. Y tá của chương trình Hospice sau đó đến khám nghiệm và cho biết bà chính thức ra đi vào 10 giờ 10 sáng.

          Từ khi Mẹ Vợ tôi mất đi, gia đình tôi cảm thấy trống vắng rất nhiều. Bao nhiêu hình ảnh thân thương, những lúc vui, buồn cùng bà trong bao năm qua lần lượt hiện rõ về tâm trí của chúng tôi.

Mẹ Vợ tôi là một người rất hiền hòa,ít nói, tằn tiện cho bản thân mình, nhưng lại rộng rãi với những người thân yêu.

Bà rất thương yêu chồng, con, các cháu ngoại, các cháu cố.  Niềm vui của Bà chính là thấy những người thân yêu của mình được hạnh phúc, vui vẻ.  Suốt cuộc đời, bà luôn hy sinh, tận tụy với chồng,  với con, với cháu. Vì phải xa quê hương, xa mẹ, xa em,  nên thế giới của bà chỉ quanh quẩn bên chồng, bên con. Khi chồng chết, thì Mẹ vợ tôi chỉ biết lấy tình bà cháu làm niềm vui cuối đời.

Những ngày tháng cuối cùng,  bà cũng lo lắng cho mọi người. Bà đã trăn trối với tôi: “Má ra đi, không để lại cho các con tiền bạc gì cả, nên Má rất buồn,” Tôi  trả lời: “Má ráng lo sức khỏe để sống với con cháu. Đó là con vui rồi ! Con và các cháu không cần tiền bạc gì của Má cả !”

          Ngay cả cô Lan, người chăm sóc cho bà trong 3 năm qua, bà cũng không quên dặn dò: “Bà cũng lo cho con. Bà muốn sống với con cháu và cũng để cho con có việc làm. Nhưng nay bà thấy sức khỏe không xong rồi, con ráng đi tìm việc làm khác để có tiền sinh sống ”

          Ngay sau khi bà ra đi, chúng tôi đã đọc kinh cầu nguyện cho bà.Chúng tôi xin Thiên Chúa và Mẹ Maria nhân từ tha mọi tội lỗi mà bà đã phạm trong cuộc đời, để mở rộng cánh tay đón nhận linh hồn bà vào nước Thiên Đàng.

Có lẻ Thiên Chúa đã sắp đặt, cho cuộc đời của bà. Mẹ Vợ tôi có lối sống rất đơn sơ, giãn dị, e ngại trước những cảnh tụ họp đông người, nên bà ra đi cũng lặng lẽ trong giai đoạn Covid -19 nầy. Tang lễ của bà được tổ chức vào ngày 20-6-2020 rất đơn giản, chỉ  với sự hiện diện của các thành viên trong gia đình.

Suốt cuộc đời 92 năm qua, bà luôn được tình thương yêu của mọi người trong gia đình và những người có dịp tiếp xúc với bà.

Ai rồi cũng phải từ giã cõi đời trần tục nầy. Vợ chồng tôi cùng các em, các con và các cháu luôn cầu nguyện cho bà được về hưởng phúc nơi nước Thiên Đàng.

Sau đây, là bài thơ Khóc Mẹ do em của tôi là Nguyễn Vạn Thắng qua xúc cảm  nổi niềm mất Mẹ của chị dâu mình ,làm nên bài thơ tặng cho Liễu vợ tôi như sau:

KHÓC MẸ  (June 5, 2020)

(Viết thay lời tâm sự của Mã Phương Liễu)

 

Cành hồng trắng con dành riêng tặng Mẹ

Lệ rơi buồn con khóc tiển Mẹ đi

Trái tim con đau xót biết nói gì

Bao kỷ niệm tháng năm dài chung  sống

 

Mẹ ra đi …thế cuộc đời biến động

Dịch  lan tràn cho tang lễ quạnh hiu

Con nguyện xin ơn Chúa lời tình yêu

Cho hồn Mẹ được về nơi vĩnh phúc

 

Mẹ hiền ơi!  Sao ngăn giòng lệ khóc

Vắng tiếng cười, bên gối Mẹ ru êm

Lòng quặn đau, tình máu mủ ruột mềm

Con mất Mẹ đời thêm buồn hiu quạnh

 

Mẹ ra đi… cơn mưa chiều chưa tạnh

Giọt rơi buồn như tiễn bước Mẹ đi

Gió vi vu như tiếng Mẹ thầm thì

Giờ vắng Mẹ lấy đâu con nương tựa

 

Ngày lễ Mẹ với con không còn nữa

Những đêm về thương nhớ Mẹ hằng mong

Làm sao quên hình bóng mãi trong lòng

Tình mẫu tử trong con hằng yêu dấu

 

Con sao quên bữa cơm chiều Mẹ nấu

Ngồi bên nhau lời tâm sự ngọt ngào

Lời Mẹ hiền khuyên bảo dạy từng câu

Tình của Mẹ dạt dào như biển rộng

 

Mẹ ra đi … căn phòng như lắng đọng

Nhìn bàn ăn, chiếc ghế nơi Mẹ ngồi

Mẹ nhai cơm, ly sữa để cầm hơi

Giờ xa vắng chỉ còn trong kỷ niệm…

 Nguyễn Vạn Thắng

Xin vĩnh biệt Mẹ vợ yêu kính của tôi./.
 
San Jose ngày 8-6-2020
NGUYỄN VẠN BÌNH
 
 
 

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus