“Nước Mỹ phải tốt hơn thế này!” – Toàn văn bài phát biểu nhậm chức lay động của Joe Biden 

“Thưa Chánh thẩm Roberts, Phó Tổng thống Harris, Chủ tịch Hạ viện Pelosi, Lãnh đạo Schumer, Lãnh đạo McConnell, Phó Tổng thống, những vị khách quý, và đồng bào Mỹ. 

Đây là ngày của nước Mỹ. Đây là ngày của nền dân chủ. Một ngày của lịch sử và hy vọng. Ngày của hồi phục và ý chí. 

Qua cuộc thử thách thời đại, nước Mỹ lại một lần nữa được kiểm tra, và đã vượt qua thách thức. 

Hôm nay, chúng ta không phải chào mừng chiến thắng của một ứng cử viên, mà chào mừng chiến thắng chính nghĩa, chính nghĩa của nền dân chủ. Ý nguyện của nhân dân đã được lắng nghe, nguyện vọng của đồng bào đã được chú ý. 

Chúng ta học thêm một lần nữa, nền dân chủ đáng quý. Nền dân chủ mong manh. 

Và vào lúc này, bạn bè của tôi ơi, nền dân chủ thắng thế. 

Vì vậy, bây giờ, tại nơi thiêng liêng này, nơi chỉ vài ngày trước, bạo lực bùng nổ làm rung chuyển nền móng Điện Capitol, chúng ta là một quốc gia cùng đến đây, dưới hiển ân Chúa, không chia rẽ, để thực hiện chuyển giao quyền lực ôn hoà như đã có hơn hai thế kỷ qua. 

Chúng ta hướng về phía trước theo cách đặc biệt của Mỹ – không ngơi nghỉ, mạnh dạn, lạc quan, và đặt hy vọng cao vào quốc gia mà chúng ta biết chúng ta có thể như vậy và phải như vậy.  

Tôi cám ơn các vị tiền nhiệm lưỡng đảng đã hiện diện ở đây. Tôi cám ơn họ từ đáy lòng. Quý vị biết sự kiên cường của Hiến pháp chúng ta, và sức mạnh của quốc gia chúng ta. Như Tổng thống Carter, người tôi trò chuyện vào tối qua, nhưng ông không thể có mặt với chúng ta hôm nay, nhưng là người chúng ta cung kính vì sự phục vụ trọn đời của ông ấy. 

Tôi vừa mới tuyên thệ lời thề thiêng liêng như mỗi một nhà ái quốc này đã thực hiện – một lời tuyên thệ được Tổng thống George Washington thực hiện đầu tiên.  

Nhưng câu chuyện Mỹ không chỉ phụ thuộc vào bất cứ ai trong chúng tôi, hay vào một số trong chúng tôi, mà phụ thuộc vào tất cả chúng ta. 

“Chúng tôi, nhân dân” là lý do tôi giữ niềm lạc quan vào những người tìm Liên minh hoàn hảo hơn. Đây là một quốc gia vĩ đại, và chúng ta là dân tộc tốt. 

Trải qua nhiều thế kỷ, vượt qua bão tố và xung đột, trong hoà bình và trong chiến tranh, chúng ta đã đi được rất xa, nhưng chúng ta vẫn còn phải đi xa hơn.
Chúng ta sẽ tiếp tục khẩn trương và nhanh chóng vì có nhiều việc phải làm trong mùa đông nguy hiểm này và nhiều điều có thể xảy ra. Nhiều điều phải sửa chữa. Nhiều điều phải khôi phục. Nhiều điều phải hàn gắn. Nhiều điều phải xây dựng. Và nhiều điều phải đạt được. 

Một vài giai đoạn trong lịch sử quốc gia có nhiều thách thức hơn, hay nhiều khó khăn hơn chúng ta bây giờ. 

Một loại virus xuất hiện lần đầu trong cả thế kỷ âm thầm rình rập quốc gia. Trong một năm, nó đã tước đi nhiều sinh mạng như nước Mỹ đã mất trong Đệ nhị Thế chiến. Hàng triệu công ăn việc làm bị mất. Hàng trăm ngàn cơ sở thương mại phải đóng cửa. 

Tiếng kêu công lý chủng tộc khoảng 400 năm qua lay động chúng ta. Giấc mơ công lý cho tất cả mọi người sẽ không còn bị chần chờ thêm nữa. 

Tiếng kêu cho sự sống còn từ hành tinh, một tiếng kêu không thể nào tuyệt vọng hơn nữa, hay rõ ràng hơn nữa. 

Và bây giờ, sự trỗi dậy của cực đoan chính trị, da trắng thượng đẳng, khủng bộ nội địa mà chúng ta phải đối mặt, và chúng ta chắc chắn sẽ đánh bại. 

Để vượt qua những thách thức này, để hồi sinh tâm hồn, và để bảo đảm tương lai của nước Mỹ, những việc này đòi hỏi nhiều hơn những lời nói. 

Nó đòi hỏi điều không thể tránh được trong một nền dân chủ: Đoàn kết. Đoàn kết. 

Vào một tháng Giêng khác ở Washington, vào Ngày Năm mới 1863, Tổng thống Abraham Lincoln ký Tuyên ngôn Giải phóng Nô lệ. Khi ông đặt bút ký, Tổng thống nói, “Nếu tên tôi đi vào lịch sử, thì sẽ là vì hành động này và toàn bộ tâm hồn tôi trong đó.”  Toàn bộ tâm hồn tôi trong đó. 

Hôm nay, vào ngày tháng Giêng này, toàn bộ tâm hồn tôi trong vấn đề này: Đưa nước Mỹ lại gần nhau. Đoàn kết nhân dân. Và đoàn kết quốc gia. 

Tôi kêu gọi đồng bào cùng tôi tham gia vào mục tiêu này. 

Đoàn kết để chống lại những kẻ thù chung mà chúng ta đang đối mặt, đó là: Giận dữ, phẫn nộ, thù ghét. Cực đoan, vô pháp luật, bạo lực. Bệnh tật, thất nghiệp, tuyệt vọng. 

Với đoàn kết, chúng ta có thể làm những điều to lớn, những điều quan trọng. Chúng ta có thể chỉnh đốn những điều sai trái. Chúng ta có thể đưa người dân trở lại có công ăn việc làm tốt. Chúng ta có thể dạy dỗ con trẻ ở những ngôi trường an toàn. Chúng ta có thể vượt qua con virus chết người này. Chúng ta có thể đền đáp công việc, tái xây dựng tầng lớp trung lưu, và bảo đảm y tế cho tất cả mọi người. 

Chúng ta có thể thực thi công lý chủng tộc. Chúng ta có thể đưa nước Mỹ, một lần nữa, làm lực lượng lãnh đạo hàng đầu vì những điều tốt đẹp trên thế giới. 

Tôi biết, nói về đoàn kết có thể nghe như ảo tưởng ngu ngốc. Tôi biết, những lực lượng chia rẽ chúng ta rất sâu và chúng có thực. Nhưng tôi cũng biết chúng không mới. 

Lịch sử chúng ta là sự đấu tranh liên tục giữa lý tưởng Mỹ rằng, tất cả chúng ta sinh ra đều bình đẳng, và thực tế xấu xí, khắc nghiệt rằng chủ nghĩa kỳ thị, chủ nghĩa bản địa bài ngoại, nỗi sợ hãi và điều xấu xa từ lâu đã chia rẽ chúng ta. 

Trận chiến lâu dài. Chiến thắng chưa bao giờ được bảo đảm. 

Trải qua Nội chiến, thời kỳ Đại suy thoái, Đệ nhị Thế chiến, Khủng bố 9/11, trải qua khó khăn, hy sinh và thất bại, “những thiên thần tốt hơn” của chúng ta luôn luôn thắng thế. 

Trong mỗi khoảnh khắc này, đủ để chúng ta xích lại gần nhau, để đem tất cả hướng về phía trước. Và bây giờ chúng ta có thể làm như vậy. 

Lịch sử, niềm tin và lẽ phải chỉ đường, con đường đoàn kết. 

Chúng ta có thể xem nhau không phải thù nghịch mà là hàng xóm của nhau. Chúng ta có thể đối xử với nhau bằng phẩm giá và tôn trọng. Chúng ta có thể kết hợp lực lượng, ngừng to tiếng, và hạ nhiệt. 

Vì nếu không có đoàn kết, sẽ không có hoà bình, chỉ có cay đắng và giận dữ. Không có tiến bộ, chỉ có tổn thương kiệt sức. Không có quốc gia, chỉ có những tình trạng hỗn loạn. 

Đây là khoảnh khắc khủng hoảng và thách thức lịch sử, và đoàn kết là con đường phía trước. 

Và, chúng ta phải đáp ứng khoảnh khắc này cùng nhau là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Nếu chúng ta làm như vậy, tôi cam đoan, chúng ta sẽ không thất bại. Chúng ta ở Mỹ chưa bao giờ, chưa bao giờ thất bại khi cùng nhau hành động. Và vì  vậy hôm nay, vào lúc này, tại nơi đây, hãy để chúng ta cùng nhau làm lại từ đầu. Tất cả chúng ta. 

Hãy để chúng ta lắng nghe nhau. Nghe nhau, gặp nhau, bày tỏ tôn trọng lẫn nhau. 

Chính trị không cần phải là ngọn lửa thiêu đốt tất cả mọi thứ trên đường đi của nó. Mọi bất đồng không phải là lý do dẫn đến chiến tranh. Và, chúng ta phải phản đối một văn hoá mà trong đó sự thật bị thao túng hay bịa đặt. 

Hỡi đồng bào Mỹ, chúng ta khác hơn thế này. Nước Mỹ phải tốt hơn thế này. Và tôi tin Mỹ tốt hơn thế này. 

Hãy nhìn chung quanh. 

Chúng ta đang đứng ở đây, dưới mái vòm toà nhà Quốc hội được xây xong trong cuộc Nội chiến, khi bản thân Liên minh ở thế bấp bênh. Tuy nhiên, chúng ta đã chịu đựng và chúng ta thắng thế. 

Chúng ta đang đứng ở đây nhìn thẳng về Trung tâm Quốc gia vĩ đại, nơi Dr. Martin Luther King nói về giấc mơ của ông. 

Chúng ta đang đứng ở đây, nơi 108 năm trước, tại một lễ nhậm chức khác, hàng ngàn người biểu tình đã tìm cách ngăn chặn những người phụ nữ can đảm tuần hành, đấu tranh về quyền bỏ phiếu. 

Ngày hôm nay, chúng ta đánh dấu lễ tuyên thệ của một người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử Mỹ đắc cử vào vị trí quốc gia – Phó Tổng thống Kamala Harris. 

Đừng bảo tôi, mọi thứ không thể thay đổi được. 

Chúng ta đang đứng ở đây, bên kia bờ sông Potomac từ Nghĩa trang Quốc gia Arlington, nơi các vị anh hùng đang an nghỉ ngàn thu. 

Và chúng ta đứng ở đây, chỉ vài ngày sau khi một đám đông bạo loạn nghĩ họ có thể dùng bạo lực để bị miệng ý nguyện của nhân dân, để ngăn chặn công việc của nền dân chủ, và để đẩy chúng ta ra khỏi nơi thiêng liêng này. 

Điều đó sẽ không xảy ra, sẽ không bao giờ xảy ra. Không phải hôm nay, không phải ngày mai, không bao giờ. 

Đối với tất cả những người đã ủng hộ chiến dịch của chúng tôi, tôi cảm thấy nhỏ bé trước niềm tin quý vị đã dành cho chúng tôi. 

Đối với tất cả những ai không ủng hộ chúng tôi, hãy để tôi nói điều này: Hãy lắng nghe tôi khi chúng tôi hướng về phía trước. Hãy đánh giá tôi và tâm hồn tôi. 

Và nếu quý vị vẫn bất đồng, thì hãy cứ như vậy, vì đó là nền dân chủ. Đó là nước Mỹ. Quyền bất đồng một cách ôn hoà trong sự bảo vệ của nền Cộng hoà, có lẽ là sức mạnh lớn nhất của quốc gia. 

Hãy lắng nghe tôi rõ ràng: bất đồng không phải dẫn đến bất hoà. 

Và tôi cam kết điều này với quý vị: Tôi sẽ là Tổng thống cho tất cả đồng bào Mỹ. 

Tôi sẽ đấu tranh hết mình cho những người đã không ủng hộ tôi, cũng như cho những người đã ủng hộ. 

Nhiều thế kỷ trước, Thánh Augustine, vị thánh của nhà thờ tôi, đã viết rằng, một dân tộc chủ yếu được xác định bởi những điều họ cùng yêu quý. 

Những điều gì chung mà chúng ta cùng yêu quý để xác định được chúng ta là người Mỹ? 

Tôi nghĩ tôi biết. Cơ hội. An ninh. Tự do. Phẩm giá. Tôn trọng. Danh dự. Và, vâng, cả sự thật nữa. 

Những tuần và những tháng vừa qua đã dạy chúng ta một bài học đau đớn. Có sự thật và có cả những lời dối trá. Dối trá để đạt được quyền lực và quyền lợi. 

Và mỗi một chúng ta, với tư cách là công dân, là nhân dân Mỹ, có nghĩa vụ và trách nhiệm, và đặc biệt là các vị lãnh đạo – những lãnh đạo đã cam kết vinh danh Hiến pháp và bảo vệ quốc gia chúng ta – để bảo vệ sự thật và đánh bại dối trá. 

Và tôi hiểu rằng, nhiều người Mỹ nhìn về tương lai với một số nỗi sợ hãi và run sợ. Tôi hiểu họ lo lắng về công ăn việc làm, về chăm sóc gia đình, và những gì sẽ xảy ra. 

Tôi hiểu. 

Nhưng câu trả lời không lùi vào bên trong, không rút lui vào phe phái, bác bỏ những người không trông giống như quý vị, hay không thực hành tôn giáo như quý vị, hoặc không có tin tức từ chung nguồn với quý vị. 

Chúng ta phải chấm dứt cuộc chiến không văn minh giữa đỏ và xanh, giữa nông thôn và thành thị, giữa bảo thủ và cấp tiến. 

Chúng ta có thể làm việc này nếu chúng ta mở rộng tâm hồn thay vì làm khô cứng trái tim. Nếu chúng ta thể hiện chút ít khoan dung và khiêm tốn, nếu chúng ta sẵn sàng đặt mình vào vị trí của người khác chỉ trong chốc lát, vì đây là điều về cuộc đời: Số phận không nói trước được chuyện gì xảy ra. 

Sẽ có một ngày khi chúng ta cần sự giúp đỡ. Sẽ có một ngày khi chúng ta được yêu cầu giúp đỡ. Đó là lý do chúng ta phải ở bên nhau như thế nào. 

Và nếu chúng ta theo cách này, quốc gia chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn, thịnh vượng hơn, sẵn sàng cho tương lai hơn. 

Hỡi đồng bào Mỹ, trong công việc trước mắt, chúng ta cần lẫn nhau. Chúng ta sẽ cần tất cả sức mạnh để vượt qua mùa đông đen tối này. Chúng ta đang bước vào giai đoạn virus khó khăn nhất và chết chóc nhất. Chúng ta phải dẹp chính trị sang một bên, và cùng nhau là một quốc gia đối phó với đại dịch này. 

Tôi hứa với quý vị điều này: Như Kinh Thánh nói, khóc lóc có thể kéo dài trong đêm, nhưng niềm vui kéo đến vào buổi sáng. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Thế giới hôm nay đang nhìn vào chúng ta. 

Vì vậy, đây là  thông điệp của tôi gởi đến những người bên kia biên giới: Nước Mỹ đang được thử thách, và như vậy, chúng tôi sẽ mạnh mẽ hơn. 

Chúng ta sẽ hàn gắn liên minh của mình, và tham gia vào cùng thế giới một lần nữa, không chỉ đương đầu với những thách thức ngày hôm qua, mà thách thức của hôm nay và ngày mai. 

Chúng ta không chỉ lãnh đạo bằng tấm gương sức mạnh, mà bằng sức mạnh của tấm gương chúng ta. Chúng ta sẽ mạnh mẽ, và là đối tác đáng tin cậy vì hoà bình, tiến bộ và an ninh. 

Chúng ta đã trải qua nhiều điều trong vấn đề này. 

Và trong hành động đầu tiên với tư cách Tổng thống, tôi muốn kêu gọi quý vị cùng tôi mặc niệm tất cả những người mà chúng ta đã mất trong đại dịch từ năm ngoái đến nay. 

Với 400.000 đồng bào Mỹ, những người mẹ, người cha, những người chồng, người vợ, con trai và con trái, bạn bè thân hữu, hàng xóm và đồng nghiệp. Chúng ta sẽ vinh danh họ bằng cách trở thành dân tộc và quốc gia mà chúng ta biết là chúng ta có thể trở thành như vậy và sẽ như vậy. 

Hãy để chúng ta mặc niệm cho những người đã khuất, những người bị bỏ lại đằng sau và cho quốc gia chúng ta. 

Amen!

Đây là thời gian kiểm tra. Chúng ta đang đối mặt với cuộc tấn công vào nền dân chủ và sự thật. Con virus cứng đầu. Bất bình đẳng gia tăng. Kỳ thị có hệ thống. Khủng hoảng thời tiết. Vai trò của Mỹ trên thế giới. 

Bất cứ điều gì trong số này sẽ đủ để thách thức chúng ta một cách sâu sắc. Nhưng sự thật là chúng ta đối mặt với tất cả chúng trong cùng một lúc, cho quốc  gia này thấy những trách nhiệm nặng nề nhất. 

Bây giờ chúng ta phải hành động. Tất cả chúng ta. Đây là lúc phải can đảm, mạnh bạo, vì có nhiều việc phải làm. Và điều này chắc chắn. 

Chúng ta sẽ bị phán xét, quý vị và tôi, vì cách chúng ta giải quyết những khủng hoảng trong thời đại chúng ta như thế nào. 

Chúng ta sẽ phản ứng  với dịp này hay không? Chúng ta sẽ kiểm soát những thời khắc khó khăn và hiếm hoi này hay không? Chúng ta sẽ làm tròn nghĩa vụ và trao thế giới tốt đẹp hơn cho thế hệ con cháu hay không?

Tôi tin chúng ta phải và sẽ như vậy. 

Và khi chúng ta làm như vậy, chúng ta sẽ viết chương mới cho câu chuyện Mỹ. Đó là một câu chuyện có thể nghe giống như một bài ca rất có ý nghĩa với tôi. Đó là bài American Anthem, trong đó có một câu được tôi khắc ghi: “Công việc và lời cầu nguyện của hàng thế kỷ đã đưa chúng ta đến ngày hôm nay. Những gì sẽ là di sản của chúng ta? Con cháu chúng ta sẽ nói gì? Hãy để tôi biết trong trái tim mình. Khi ngày trôi qua. Nước Mỹ. Nước Mỹ. Tôi dâng hiến cho người.” 

Hãy để chúng ta bổ sung thêm vào công việc và lời cầu nguyện để gìn giữ câu chuyện quốc gia. Nếu chúng ta làm điều này khi tháng ngày chúng ta trôi qua, con cháu chúng ta và con cháu của chúng sẽ nói với chúng ta, chúng cố gắng hết mình. 

Chúng đã làm tròn bổn phận. Chúng hàn gắn mảnh đất tan vỡ. 

Hỡi đồng bào của tôi, tôi khép lại ngày hôm nay nơi tôi bắt đầu, với một lời thề thiêng liêng, trước Đấng Tối cao và trước tất cả quý vị, tôi hứa. Tôi sẽ luôn luôn cùng vị trí với quý vị. Tôi sẽ bảo vệ Hiến pháp. Tôi sẽ bảo vệ nền dân chủ. Tôi sẽ bảo vệ nước Mỹ. Tôi sẽ cống hiến hết mình, phục vụ cho quý vị không phải vì quyền lực mà vì trách nhiệm. Không phải vì lợi ích cá nhân mà vì lợi ích chung. Và cùng nhau, chúng ta sẽ viết câu chuyện Mỹ về hy vọng, chứ không phải về nỗi sợ hãi, về đoàn kết chứ không phải chia rẽ, về ánh sáng chứ không phải bóng tối. 

Một câu chuyện Mỹ về sự tử tế và phẩm giá, của tình thương yêu và hàn gắn, của bao dung và lòng tốt. Đây có thể là câu chuyện dẫn đường cho chúng ta. Câu chuyện đã truyền cảm hứng cho chúng ta. 

Câu chuyện kể về những năm tháng chưa đến mà chúng ta trả lời tiếng gọi của lịch sử.

Chúng ta gặp nhau ở thời khắc này, rằng nền dân chủ và hy vọng, sự thật và công lý, không chết trong tay chúng ta mà phát triển mạnh mẽ. Rằng nền tự do Mỹ được bảo đảm tại quê nhà và một lần nữa đứng vững như ngọn hải đăng cho thế giới. 

Đó là những gì chúng ta nợ những người đi trước, nợ lẫn nhau và nợ thế hệ mai sau. 

Vì vậy, với mục đích và quyết tâm, chúng ta sẽ hướng đến nhiệm vụ thời đại của mình. 

Giữ vững niềm tin. Đi theo niềm tin vững chắc. Và, cống hiến cho người khác, cho quốc gia chúng ta yêu quý với tất cả tấm lòng. 

Cầu Chúa phù hộ cho Mỹ và Chúa bảo vệ binh sĩ chúng ta. 

Cám ơn, nước Mỹ!”

Hương Giang 

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus