Nhiều thương mại Việt trong Grand Century phải vật lộn để ‘tồn tại’

Mỗi ngày vào lúc 10 giờ sáng, Nancy  bước vào Trung tâm thương mại Grand Century và mở cửa cho cửa hàng Lac’s Skincare & Cosmetics của mình

Khi tiếp chúng tôi, Nancy thở dài và trầm ngâm cho chúng tôi biết,  “Hiện giờ, mọi người đều đang đeo khẩu trang. Không ai cần sản phẩm chăm sóc da, vì vậy tôi không thể bán bất cứ thứ gì, ”

Cách cửa hàng Nancy không xa, bên trong khu ẩm thực, một nhân viên ở đó cho biết trung tâm thương mại này đã mất 80% khách hàng.

Nhân viên làm việc tại quán Cháo Vịt Thanh Đa nói bằng tiếng Việt: “Thật là khó khăn và tê liệt. Một số ngày, chúng tôi chỉ bán ít thực phẩm trị giá hàng chục đô la.”

Nhân viên được yêu cầu giấu tên.

Cô dẫn đến cửa hàng bánh xèo Đinh Công Tráng đã đóng cửa, một quầy bánh crepe nổi tiếng của Việt Nam, nổi tiếng là nơi thu hút khách ngày nào giờ phải dán vào tường là một mảnh giấy – “sang tiệm”

Việc vắng bóng khách không phải là một cảnh tượng hiếm gặp ở Grand Century Mall, trung tâm mua sắm của người Việt trên đường Story nằm ở lối vào của Little Saigon. Trung tâm thương mại là nơi tập trung của khoảng 100 cơ sở kinh doanh: nhà hàng phục vụ ẩm thực vùng miền Việt Nam, tiệm làm tóc và làm móng, dịch vụ thuế và pháp lý, và nhiều loại cửa hàng bán lẻ bán quần áo, đồ trang sức, thuốc nam, đồ gia dụng, hoa, trang sức mỹ nghệ, đĩa CD tiếng Việt và nhiều hơn nữa

Michelle Vu, cư dân San Jose, cho biết: “(Trung tâm mua sắm là một không gian để người Việt Nam gặp gỡ và có những sản phẩm của riêng họ như quần áo và thực phẩm Việt Nam. Đó là một trung tâm văn hóa, và nó rất quan trọng về mặt xây dựng cộng đồng.”

Nhưng giờ đây, trung tâm mua sắm đang phải đối mặt với trận chiến khó khăn nhất trong đời do lượng người đi bộ bị giảm sút, không đủ hỗ trợ tài chính ở cấp địa phương và liên bang, cũng như các rào cản về công nghệ và ngôn ngữ để thích nghi với thực tế đại dịch mới.

Rào cản công nghệ

Trong thời kỳ đại dịch như thế này  kiến ​​thức kỹ thuật số là rất quan trọng để hướng tới một mô hình kinh doanh khác, những chủ doanh nghiệp Việt Nam đó đang phải vật lộn để theo kịp.

“Chúng ta đang thiếu rất nhiều cơ sở hạ tầng công nghệ. Như bạn có thể tưởng tượng, rất nhiều cơ sở kinh doanh nhỏ của người Mỹ gốc Việt này là cửa hàng chính”Atkinson Tran, chủ tịch của tổ chức cộng đồng Vietnamese American Roundtable (VAR) có trụ sở tại San Jose, cho biết. “Vì vậy, họ không có tất cả công nghệ ở đó để giúp họ đối phó với hoạt động trong một thế giới đại dịch.”

Điều đó bao gồm công nghệ và chuyên môn để áp dụng đặt hàng trực tuyến, đăng ký ứng dụng giao hàng…

Trước đại dịch, Christine Phạm, thành viên hội đồng VAR cho biết đã có nỗ lực hỗ trợ các doanh nghiệp Việt Nam thông qua hình thức mua thẻ quà tặng.

“Nhưng chúng tôi thực sự phát hiện ra rằng hành động duy trì một chương trình phiếu quà tặng là khá khó khăn đối với một cửa hàng nhỏ,” cô nói. 

Cần thêm tài nguyên

Mặc dù đã cố gắng nhiều lần để xin hỗ trợ tài chính, nhân viên tại Cháo Vịt Thanh Đa cho biết chủ quán không nhận được một xu nào.

Doanh nghiệp nhỏ chỉ sử dụng hai công nhân, nhưng đã bị từ chối cho Chương trình Bảo vệ Tiền lương Liên bang (PPP) và chương trình tài trợ cho doanh nghiệp nhỏ của San Jose. Khi chủ sở hữu nghe nói về đợt cứu trợ của thành phố, chủ sở hữu không thể liên hệ với một nhà điều hành để tìm hiểu thêm về các yêu cầu. Vào lúc họ chuẩn bị nộp giấy tờ thì thời hạn nộp hồ sơ đã qua.

Theo thành phố San Jose , các doanh nghiệp vừa và nhỏ chiếm hơn 97% doanh nghiệp đang hoạt động và tạo ra hơn 43% tổng số việc làm trong thành phố. Hơn một nửa số doanh nghiệp nhỏ đó là do người nhập cư làm chủ, và hơn 60% thuộc sở hữu của các chủ doanh nghiệp da màu.

Michelle McGurk, người làm việc tại trung tâm hoạt động khẩn cấp của San Jose, cho biết chương trình tài trợ của thành phố được phát triển đặc biệt để hỗ trợ những doanh nghiệp nhỏ này, vốn ít có khả năng nhận được quỹ cứu trợ liên bang nhất do quy mô của chúng.

Các ứng dụng và tài liệu thông tin đã được dịch sang tiếng Việt, tiếng Tây Ban Nha và sau đó là tiếng Trung Quốc.

McGurk nói: “Chúng tôi biết rằng chúng tôi sẽ không thể giúp mọi người trong số những doanh nghiệp nhỏ đó. “Chúng tôi thực sự cần ưu tiên… những người dễ bị tổn thương nhất và ít có khả năng nhất có thể tiếp cận một chương trình như chương trình PPP của liên bang.”

Tổng cộng, chương trình tài trợ 3 đợt của thành phố đã nhận được 2.260 đơn ghi danh . 499 khoản tài trợ đã được trao với tổng số tiền là 6,09 triệu đô la.

Nancy, chủ cửa hàng chăm sóc da tại Grand Century, cho biết cô chỉ nhận được 2.000 USD từ thành phố. Cô ấy không đủ điều kiện nhận trợ cấp liên bang vì quy mô doanh nghiệp nhỏ – cô ấy chỉ có một nhân viên bán thời gian và không nhận lương vì doanh thu thấp. Khoản trợ cấp chỉ đủ trả lương cho nhân viên của cô.

“(Các doanh nghiệp nhỏ như của tôi) thực sự cần sự giúp đỡ, nhưng bất cứ khi nào chúng tôi nộp đơn, chúng tôi phát hiện ra rằng chúng tôi không đủ điều kiện,” cô nói. “Rất nhiều doanh nghiệp đang trong tình trạng này, nhưng chúng tôi không có lựa chọn nào khác”.

Rào cản ngôn ngữ để tiếp cận tài nguyên

San Jose đã triển khai hoạt động tiếp cận có mục tiêu cho chương trình tài trợ của mình theo mã ZIP bị COVID-19 ảnh hưởng nặng nề nhất dưới dạng email trực tiếp đến các doanh nghiệp, phân phối thông tin đến các khu thương mại và phòng thương mại, tiếp cận các tổ chức cộng đồng phi lợi nhuận và hơn thế nữa .

Nhưng theo David Duong, Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp Người Mỹ gốc Việt, sự tiếp cận đó không đến được với những người cần nhất.

Ông nói: “Không có đủ thông tin hoặc cách tiếp thị về các chương trình đó để cho cộng đồng của chúng tôi biết rằng họ có thể nhận được sự giúp đỡ. Chúng tôi biết rằng rất nhiều người Mỹ gốc Việt vẫn đang gặp khó khăn trong việc tìm hiểu địa điểm, cách thức hoặc ai để liên hệ để đăng ký và tìm kiếm sự hỗ trợ.”

Dương cho biết, nhiều thành viên của tổ chức không biết về các lựa chọn hỗ trợ tài chính của họ và gặp khó khăn trong việc hiểu các đơn xin và yêu cầu tài liệu phức tạp. Và thông tin không được phân phối trên các nền tảng mà người lớn tuổi Việt Nam thường xuyên lui tới, chẳng hạn như đài phát thanh và đài truyền hình, báo chí Việt Nam.

Ông nói: “Rất nhiều người không thể tiếp cận hoặc không thể nhận được tất cả các hỗ trợ cần thiết từ chính phủ. Một số người trong số họ, thậm chí không biết tới các hỗ trợ này”

TH

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus