Dọn lòng đón Tết

Lời toà soạn: Người Việt tại Anh là một cộng đồng lớn và đa dạng, nhưng vẫn còn là một cộng đồng “khép kín” với nhiều người – cả trong nước và hải ngoại. Chúng tôi hy vọng rằng, với những bài viết của Mẫn Thục, chúng ta sẽ có dịp biết đến một cộng đồng lớn nhưng còn đang “thầm lặng này”. Mỗi bài viết của Mẫn Thục như là một phát vẽ chân dung của cộng đồng Việt tại Anh. Cali Today hân hạnh giới thiệu đến quý độc giả cây bút Việt trẻ tuổi ở xứ Sương Mù này. Nguyễn Xuân Nam.                                                                                                              

Bài & ảnh: Mẫn Thục, London

Cali Today News – Nửa đầu của năm, đối với tôi, bao giờ cũng qua cực kỳ chậm, mà kể từ khi bắt đầu cài một đóa hoa hồng lên ngực áo nhân lễ Vu Lan lại có cảm giác thời gian đúng là “bóng câu qua cửa sổ” như lời tiền nhân vẫn nói. Năm nào cũng vậy, cái cảm giác trì trệ đầu năm và hối hả, thậm chí hốt hoảng cuối năm không cách gì xua đi được, dù nhịp sống vẫn đều đều, người thì cứ từng ấy việc mà làm, đến nỗi lắm lúc nhìn lại tôi còn giật mình tưởng chừng như mình chỉ sống trong một ngày, cứ thế mà lặp lại, mà nhân lên ba trăm sáu mươi lăm lần thành một năm, rồi cứ thế năm tiếp năm trôi qua.

Bởi vì ngày thường không có gì đặc biệt đáng nhớ hay đáng quên, nên lễ tết đôi khi cũng chỉ là một ngày không có gì đáng trông đợi hay sợ hãi hoặc chán ngán. Đến một lúc nào đó, khi không còn đếm ngược từng ngày hoặc thậm chí còn cố tình ăn gian cộng thêm vài ngày để có cảm giác Tết đến nhanh hơn, là tôi biết mình đã già đi kha khá rồi. Hoặc ít nhất là đã hết trẻ. Bởi vì bất kể tâm trạng của người trưởng thành, người lớn, người già phức tạp ra sao, dù ai ca cẩm Tết bây giờ là Tết ngoài đường chứ không còn là Tết nhà, dù ai than rằng so với một giai đoạn nào đó Tết đã nhạt nhẽo đi bao nhiêu, thì niềm vui và sự háo hức chờ mong Tết đến của lũ trẻ con vẫn là bất biến. Chúng nào đã biết ngày xưa để tiếc nuối, chúng chỉ có ngày mai và ngày sau để đón chờ.

Đứa trẻ trong tôi có lẽ đã bỏ đi, đuổi theo những cơn gió lộng thơm mùi nắng mới của một ngày giáp Tết nào đó xa rồi và không bao giờ quay về nữa. Tết của giai đoạn trưởng thành đánh dấu bằng sự chuyển hóa từ tuổi mong Tết sang tuổi lo Tết. Những năm xa nhà, Tết không tách rời khỏi những nỗi lo triền miên bất tận: vé xe Tết, mua sắm, trang hoàng, quà biếu, công việc sau Tết. Tết của những năm xa nhà hơn nữa, lại gắn với những ngày tất bật thu xếp lịch làm việc và nghỉ lễ để đủ cho một chuyến về, là nếu không thể về thì thu xếp một ngày phép mà tự cho mình phút thảnh thơi gọi về thăm người thân, là cảm giác thiếu vắng một điều gì đó mà có lẽ khi có trong tay kỳ thực nó cũng không hoàn toàn được như tôi tưởng tượng. Lại trôi qua đi nhiều năm nữa, mọi cảm xúc đều lắng, đều dịu, đều êm, đều đằm hơn, tôi lại bất tri bất giác bước qua tuổi nhớ Tết. Ở cái tuổi ấy, mọi điều đẹp đẽ không một lần nữa bừng nở trong lòng, cũng không có điều kỳ diệu nào khiến người ta một lần nữa trở thành đứa trẻ hân hoan chờ Tết như xưa, chỉ là, từng chút một những hương vị ngày cũ tưởng đã phai nhạt dần trong lòng, đã ngủ yên trong những nếp gấp của ký ức sẽ thức tỉnh, sẽ nhẹ nhàng thôi thúc người ta muốn tìm về, và khiến người ta rưng rưng cảm động, khiến người ta đối xử với chúng một cách gượng nhẹ, đầy quý trọng.

Dù vậy, giữa bao nhiêu đổi thay, bao tâm trạng hay thói quen dần hình thành rồi dần mất đi hoặc dần trở lại, vẫn còn duy nhất một thói quen tôi chưa từng bỏ là lấy ngày đầu tiên của năm Âm lịch làm mốc để đánh dấu một khởi đầu mới thực sự cho mọi việc có tính riêng tư, trong khi công việc và đời sống vẫn theo nếp thường mà vận hành theo Dương lịch. Ngay cả trong suy nghĩ, tôi thỉnh thoảng vẫn chia thời gian theo kiểu “trước Tết” và “sau Tết”. Còn chưa đầy một tháng nữa, hẳn vẫn nên làm gì đó để tiễn một năm đầy trắc trở đi, hẳn vẫn nên làm gì đó để đón chào một năm hi vọng là tươi sáng hơn năm cũ.

Năm còn chưa hết, tôi đã quyết định sẽ tiễn đi một vài tình cảm cũ. Đã thôi ghét một vài người, không biết họ nên vui hay buồn, vì thôi ghét cũng có nghĩa là tôi chính thức xóa họ ra khỏi tâm trí, bởi vẫn không thương được. Đã thôi bực bội vì một số người, bởi chẳng còn lưu tâm nữa. Đã thôi thương yêu một số người, vì chẳng còn xứng đáng nữa.

Năm mới chưa tới, tôi đã gieo trong lòng vài hạt mầm mới của thương yêu, cho một số đối tượng khác nhau. Thương yêu vốn dĩ là điều lạ lùng. Có thể thương yêu một cách nhẹ nhõm, không yêu cầu đối tượng nhận lấy phải xứng đáng với tình cảm đó, tuy có mong mỏi nhưng không chấp nhất với việc được đáp lại hay không, cũng không đòi hỏi phải được yêu như cách mình mong muốn, hoặc không khăng khăng nhấn tình cảm của mình vào tay người khác buộc họ nhận lấy như một món quà bất đắc dĩ, đó là Yêu. Nhưng tình cảm đó chỉ dành cho người thân, người yêu hoặc người dưng, nhất định không phải dành cho tình bạn. Tình bạn là thứ tình cảm hai chiều, nào có loại tình bạn đơn phương. Nhưng dù sao cho đến cuối đời, giữ được Một thôi cũng đã rất đáng quý, bất kể là với loại tình cảm chân thành nào, dù là tình thân, tình bạn hay tình yêu. Tôi, trong lúc chăm nom che chở cho những mầm yêu thương xanh biếc vừa nảy thêm trong lòng, cũng nghĩ đến một lời chúc lành để viết vào thiệp gửi tặng những người gần gũi nhất: chúc cho mọi người ở bất kỳ thời điểm nào trong đời cũng được sống trong tình yêu, với tình yêu.

Lâu lắm trước đây, có người trêu tôi, rằng, “Tình yêu của em ít ra cũng có lợi cho họ nhà kiến”. Ấy là vì người đó nghe tôi kể, “Từ khi biết yêu, đến cả kiến em cũng ngại giết, vì nghĩ đâu đó có một con kiến khác cũng đang chờ đợi nó, và sẽ xót xa bao nhiêu khi con kiến nó đợi không bao giờ trở về.” Nhưng tôi chỉ nói thế thôi, vì tôi chẳng ghét kiến, chứ khi thấy gián có khi tôi vẫn hăng hái đuổi tận giết tuyệt, bất kể nó có hẹn ước gì với con gián khác hay không. Nước Anh giúp tôi bớt đi cái rối rắm “to kill or not to kill” bởi sống hơn chục năm tôi chưa từng thấy bóng gián nào vụt qua trước mắt. Nhưng về nhà thì khác, gián như một sự tồn tại khách quan mà con người (ghét gián) như tôi không cách gì làm ngơ được. Cho đến một hôm tôi co giò lên nhường đường cho gián chạy qua mà không nảy ra ý muốn giẫm một phát, tự dưng nghĩ hóa ra trong những tình cảm ít ỏi còn sót lại trong lòng thì sự luyến tiếc và thương xót tình yêu vẫn còn chiếm một chỗ khá quan trọng. Cứ để một ai đó, một sinh mệnh nào đó không uổng công chờ đợi, và sẽ đợi được đến lúc trùng phùng. Người gặp người, cây đan cành nhánh vào nhau, chim về tổ, và cả kiến hay gián cũng không ngoại lệ.

Trước kia, tôi hay băn khoăn, chẳng biết sinh ly hay tử biệt khiến người ta đau lòng hơn. Trải qua những lần ly biệt, tôi mới biết, chúng khác nhau ở một chữ “hi vọng.” Xa cách dù dài lâu đến đâu, khoảng cách dù khó vượt qua đến chừng nào, chỉ cần còn sống trên đời là vẫn còn có thể mong ngày gặp lại.

Có người chúc tôi lòng như giấy mới khi mùa mới gần kề. Năm cũ tôi còn chưa kịp tiễn, lòng còn như trang giấy ố vàng thoảng mùi bụi mốc mát rượi trên mấy kệ sách cũ, vẫn đặt bút viết tiếp vài dòng thương yêu mới. Tôi cũng sửa lại đoạn kết quyển tiểu thuyết quá buồn của mình. Không biết tình yêu có tái sinh như cây mỗi xuân lại đâm lộc mới chăng, nhưng dẫu sao được sống vẫn là một món quà. Cho dù không gặp lại tình yêu, người sống vẫn có thể che chở trong lòng mình một ký ức tình yêu, và nhờ đó tình yêu không rơi vào quên lãng.

Và những người đã rời đi trần gian sẽ tiếp tục sống theo một cách khác, miễn là còn ai đó chưa quên mình.

Sau một thời gian rất lâu, lâu đến mức không nhớ nổi tự khi nào, tôi mới có cảm giác mong đến đêm giao thừa để khoác chiếc áo dài, thắp một nén hương trên bàn thờ gia tiên, và trong làn khói hương xanh mờ thành kính chắp tay thầm nguyện cầu cho những người tôi thương mến.

Chỉ một điều duy nhất thôi: xin cho người còn được sống dài lâu.

(Bài & ảnh: Mẫn Thục, London)

 

 

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus