Saturday, November 26, 2022
spot_img

VẤN ĐỀ SÚNG TẠI MỸ= TU CHÍNH ÁN THỨ HAI + TÒA ÁN TỐI CAO + ĐẢNG CỘNG HÒA

Cali Today News – Những thảm kịch xảy ra ở Highland Park, Tulsa và Uvalde đã ăn sâu vào chính trị, văn hóa và luật pháp Hoa Kỳ.

Vụ nổ súng ở vùng ngoại ô Chicago – nơi một số người tham dự cuộc diễn hành ban đầu họ đã nhầm tiếng súng là tiếng nổ pháo hoa – đã khiến chủ nghĩa bạo lực súng đạn trở nên đáng chê trách, phỉ nhổ hơn khi nó xảy ra vào đúng ngày người Mỹ vui mừng đón ngày lễ yêu nước của quốc gia này.

Không có quốc gia tự do, phát triển nào trên thế giới lại phải hứng chịu số người chết vì bạo lực súng đạn cao như vậy. Mỗi ngày, hơn 110 người Mỹ chết vì súng đạn, bao gồm cả tự tử và giết người, trung bình là 40.620 người mỗi năm.

Photo Credit: Kron 4

Kể từ năm 2009, trung bình hàng năm có 19 vụ xả súng, được định nghĩa là những vụ xả súng nếu trong đó có ít nhất 4 người thiệt mạng.

Các tổ chức đòi giới hạn và kiểm soát súng thường coi đại dịch bạo lực súng ở Mỹ là một triệu chứng của một cuộc khủng hoảng sức khỏe tâm thần rộng lớn.

Bất cứ quốc gia giàu nghèo nào cũng có những người có vấn đề về sức khỏe tâm thần và những kẻ cực đoan; nhưng những vấn đề đó không phải là duy nhất. Điều độc đáo là quan điểm tự do về quyền súng mở rộng của Hoa Kỳ, đã ăn sâu vào chính trị, văn hóa và luật pháp kể từ khi thành lập quốc gia, và một quá trình kéo dài với bao nhiều sự tranh đấu, đòi hỏi với giới lãnh đạo chính trị quốc gia cho đến nay đã chứng tỏ không có khả năng thay đổi quy tắc đó.

Nước Mỹ đặc biệt ở chỗ, nơi nào cũng có súng để mua, có quyền sở hữu dân sự rộng rãi và một Tu chính án thứ Hai luôn là tấm khiên bảo vệ họ.

Quốc hội gần đây đã đạt được thỏa thuận về cải cách hạn chế súng lần đầu tiên sau gần 30 năm. Nhưng, đó không phải là dấu chấm hết cho vấn đề bạo lực súng, vẫn không cấm người dân mua súng trường bán tự động, và vụ xả súng mới nhất ở Highland Park cho thấy bạo lực súng đạn ở Mỹ dường như không có chiều hướng giảm đi, thậm chí còn xảy ra thường xuyên hơn.

Nước Mỹ có rất nhiều súng, và nhiều súng hơn cũng đồng nghĩa với việc số người chết vì súng nhiều hơn các quốc gia khác.

Thật khó để ước tính số lượng súng thuộc sở hữu tư nhân ở Mỹ vì không có cơ sở dữ liệu toàn quốc nơi mọi người đăng ký xem họ có sở hữu súng hay không và có một thị trường chợ đen phát triển mạnh khi nước Mỹ đã không có được luật buôn bán súng liên bang mạnh mẽ.

Một ước tính từ Khảo sát vũ khí nhỏ, một dự án nghiên cứu có trụ sở tại Thụy Sĩ, cho thấy có khoảng 390 triệu khẩu súng được lưu hành ở Mỹ vào năm 2018, tương đương khoảng 120,5 khẩu súng trên 100 cư dân. Con số đó có thể đã tăng lên đều đặn mỗi năm kể từ đó, vì cứ năm hộ gia đình thì có một hộ mua súng trong thời kỳ đại dịch. Nhưng ngay cả khi không tính đến sự gia tăng đó, thì tỷ lệ sở hữu súng của Hoa Kỳ vẫn cao hơn bất kỳ quốc gia nào khác.

Mối liên hệ giữa cái chết do súng và sở hữu súng mạnh hơn nhiều so với mối liên hệ giữa bạo lực và các vấn đề sức khỏe tâm thần. Theo một nghiên cứu từ giáo sư Jeffrey Swanson của Đại học Duke, nếu có thể chữa khỏi tất cả các chứng rối loạn tâm thần phân liệt, lưỡng cực và trầm cảm, tội phạm bạo lực ở Mỹ chỉ giảm được 4% , là con số không đáng kể. Như vậy với 96% người Mỹ còn lại đang sở hữu súng, họ không bị chứng bệnh gì liên quan đến rối loạn tâm thần cả, mà nếu có xả súng, thảm sát diễn ra, đó là do bốc đồng, tức giận bất ngờ, bực bội vô cớ, cãi vả bất ngờ không chủ đích, gây lộn.

Vẫn còn một ý tưởng phổ biến khá điên rồ và ngu xuẩn của những người ủng hộ quyền tự do mang súng, được thúc đẩy bởi các nhà sản xuất súng và các tổ chức bảo vệ quyền sử dụng súng như Hiệp hội Súng trường Quốc gia NRA, họ cho rằng việc trang bị thêm vũ khí cho người Mỹ là câu trả lời đúng đắn để ngăn chặn bạo lực súng, đây được gọi là lý thuyết “người người có súng, nhà nhà có súng, xã hội bình yên”.

Cũng theo những người bảo vệ quyền sử dụng súng, họ cho rằng việc cần có súng để tự vệ là một phần nguyên nhân tạo nên sự khác biệt giữa phong trào đấu tranh vì quyền sử dụng súng ở Mỹ.

Cho đến nay, quyền tự vệ đã trở thành lý do nổi bật nhất cho việc sở hữu súng ở Mỹ ngày nay, làm lu mờ đi các lý do khác như săn bắn, giải trí hoặc vật gia truyền hoặc liên quan đến công việc. Điều đó cũng được phản ánh trong doanh số bán súng ngắn tăng vọt, vì mục đích chính của những khẩu súng đó không phải là để giải trí mà là để tự vệ.

Văn hóa súng của người Mỹ trước đây là sự kết hợp truyền thống thể thao săn bắn với truyền thống tự vệ, nhưng trong thời hiện đại, yếu tố săn bắn đã bị lu mờ bởi một quan niệm bị chính trị hóa nặng nề rằng việc mang súng là biểu hiện của tự do, cá nhân, thù địch với chính phủ và ủng hộ chủ trương bạo lực.

Văn hóa sở hữu súng đó ở Mỹ khiến việc tìm kiếm các giải pháp chính sách nghiêm túc đối với bạo lực súng đạn sau các vụ xả súng hàng loạt càng trở nên khó khăn hơn.

Canada cấm vũ khí tấn công kiểu quân sự, họ chỉ cần có hai tuần sau vụ xả súng hàng loạt năm 2020 ở Nova Scotia.

Vào năm 2019, chưa đầy một tháng sau vụ thảm sát ở Christchurch, các nhà lập pháp New Zealand đã thông qua kế hoạch mua lại súng, cũng như các hạn chế đối với AR-15 và các loại vũ khí bán tự động khác, và sau đó họ đã thành lập cơ quan đăng ký súng.

Vụ thảm sát Port Arthur năm 1996 ở Úc đã thúc đẩy chính phủ mua lại 650.000 khẩu súng trong vòng một năm, và kết quả là các vụ giết người và tự tử đã giảm mạnh.

Ngược lại, gần 10 năm trôi qua sau vụ xả súng năm 2012 tại trường tiểu học Sandy Hook ở Newtown, Connecticut, trước khi Quốc hội thông qua được một dự luật kiểm soát súng được đánh giá là khá khiêm nhường, chỉ là tạm bớt đi những chỉ trích chứ chưa hẳn là kiểm soát súng thực sự có ý nghĩa.

Đạo luật Cộng đồng An toàn hơn được thông qua bởi lưỡng đảng vào tháng 6 năm 2022 với mức độ khá hạn chế: đạo luật vẫn không cấm bất kỳ loại vũ khí nào, thay vào đó khuyến khích các tiểu bang ban hành các biện pháp mới nhằm hạn chế những người có thể tiếp cận súng.

Các nhà lập pháp đảng Cộng Hòa biện minh rằng: “Mọi người đi lại trong cộng đồng với súng ngắn quá nguy hiểm, vì vậy chúng tôi sẽ hạn chế quyền truy cập hợp pháp vào điều đó và đưa ra các ngoại lệ cho những người có thể có lý do chính đáng để có một khẩu súng giắt lưng”. Nhưng, họ lại không giải thích lý do nào là chính đáng để có quyền giắt súng ngắn ra đường.

Nên có thể giải thích như thế này: “Tòa án Tối cao giải thích Tu chính án thứ hai, rằng mọi người đều có quyền có súng để bảo vệ cá nhân, và các nhà lập pháp thì đang cố gắng tạo ra ngoại lệ cho những người thực sự nguy hiểm, nhưng người dân bình thường và cả lực lượng thực thi pháp luật lại không thể tìm ra những người thực sự nguy hiểm lẫn lộn trong cộng đồng là ai”. Với cách giải thích này thì ai đúng? TCPV đúng hay các nhà lập pháp đúng, tôi cho là cả hai đều đúng, vì cả hai đều là những người bảo vệ quyền sở hữu súng và họ đều là những đảng viên đảng Phản Loạn trong đất nước này.

Trong khi đa số người Mỹ ủng hộ các hạn chế kiểm soát súng nhiều hơn, bao gồm kiểm tra lý lịch phổ quát, một nhóm thiểu số Đảng Phản Loạn lại cương quyết phản đối dứt khoát chống những quy định như vậy.

Cùng với NRA và một cuộc vận động hành lang súng được tài trợ tốt, đội ngũ cử tri này coi việc kiểm soát súng là một vấn đề quyết định và là một thách thức chính đối với một nhà lập pháp muốn có được những lá phiếu, đơn giản, là họ phải về cùng phe với NRA và ủng hộ hộ quyền sở hữu súng nếu họ muốn có được một ghế ngồi trên đồi Capitol.

Kết quả là, nhiều chính trị gia tin rằng ủng hộ quy định về súng có nhiều khả năng khiến họ mất phiếu hơn là giành được phiếu.

Nhưng suy cho cùng, cần phải nói thẳng, chính TCPV đã khiến cho việc không thể chữa khỏi đại dịch bạo lực súng ở Mỹ ngày càng khó hơn, trong khi bản thân họ và gia đình, người thân được lực lượng thực thi pháp luật bảo vệ ngày đêm, 24/7.

Thẩm phán Antonin Scalia trước khi quy tiên còn ráng tranh thủ phát ngôn được một câu để dời với lịch sử Hoa Kỳ khi nói rằng: “Quyền tự vệ cố hữu đã là trọng tâm của quyền Tu chính án thứ hai.”

Nhưng có lẻ thẩm phán Antonin Scalia lại không hiểu hết về luật hay sao, vì Tu chính án thứ hai quy định rằng “một lực lượng Dân quân được quản lý tốt, cần thiết cho an ninh của một Quốc gia tự do, quyền của người dân được giữ và mang vũ khí, sẽ không bị cấm cản.

Chúng ta không cần phải mày mò tìm hiểu lý do tại sao Tu chính án thứ hai bảo vệ quyền sử dụng súng vì nó đã có trong Hiến pháp. Nhưng phải hiểu rõ rằng, mục đích của Tu chính án thứ hai là duy trì “một lực lượng Dân quân được quản lý tốt, không cho phép các cá nhân sử dụng vũ khí của họ để tự vệ cá nhân.” Nhưng dường như các thẩm phán Cộng Hòa lại cố tình lờ đi mục đích thực sự của Tu chính án thứ hai.

Theo thẩm phán Antonin Scalia, súng ngắn được những người sở hữu súng muốn mang theo bên mình là để tự vệ. Vì lý do này, ông ta cho rằng, súng ngắn được hưởng một địa vị bất khả xâm phạm. Các nhà lập pháp không được phép cấm thứ mà Antonin Scalia mô tả là “khẩu súng được ưa thích nhất trong quốc gia để bảo vệ ngôi nhà và gia đình của một người Mỹ.”

Tuyên bố liên quan đến súng ngắn này có ý nghĩa quan trọng vì đây là loại vũ khí dễ dàng che giấu trong người này là nguyên nhân gây ra nhiều cái chết hơn bất kỳ loại vũ khí nào khác ở Hoa Kỳ.

Tòa án Tối cao gần đây thậm chí còn khiến các nhà lập pháp liên bang và tiểu bang gặp khó khăn hơn trong việc chống lại bạo lực súng đạn.

Tương lai của quy định về vũ khí có vẻ nghiệt ngã đối với bất kỳ ai còn tin rằng chính phủ nên giúp bảo vệ chúng ta khỏi bạo lực súng đạn. Chính phủ không thể làm được gì cả, chính phủ chỉ có thể lên tiếng, chỉ trích, đốc thúc, kêu gọi, còn hành động hay không là do các nhà lập pháp trong Quốc Hội, mà đa số thì đã ngậm chặt những đồng tiền nhuốm máu của NRA không thể nhã ra được.

Và để kết thúc bài viết này, tôi xin mượn đôi lời của một thính giả góp ý về vấn đề bạo lực súng đã nói như thế này: Phe bảo vệ nền dân chủ xem ngày độc lập của Hoa Kỳ là một ngày giải phóng con người thoát khỏi gọng kìm bởi tôn giáo, bởi chủ nghĩa quân chủ trên toàn khối Âu Châu. Đối với các sắc tộc khác ở trên đất Hoa Kỳ thì họ quan niệm rằng Hoa Kỳ là một quốc gia yêu chuộng nền dân chủ nhất, tự do nhất, văn minh nhất, cái thứ gì cũng nhất.

Trái lại, nhóm đối nghịch là nhóm tôn thờ lãnh tụ, yêu tôn giáo phát xít một cách cuồng nhiệt, bảo thủ văn hoá cuồng nhiệt, bảo thủ chủng tộc thượng đẳng cuồng nhiệt. Họ xem ngày độc lập Hoa Kỳ là một ngày đặc biệt thiêng liêng của tổ phụ lập quốc của họ. Cái đặc biệt điên rồ này nó khơi dậy lòng phân biệt các sắc tộc khác càng mạnh mẽ hơn. Nếu tôi không lầm, trong các ngày diễn hành chào mừng lễ độc lập từ trước đến nay, chưa bao giờ có bất cứ vụ xả súng nào trong ngày July 4th.

Điều đau xót nhất cho các gia đình nạn nhân là mỗi năm cứ đến ngày lễ độc lập này là họ sẽ không thể nào quên được thân nhân của họ đã bị thảm sát bởi cái luật điên rồ cho phép tự do sử dụng súng đạn thoải mái, được sự đỡ đầu của những tay thẩm phán Taliban trong TCPV.

Nhà nước TCPV Mỹ-Taliban đã phát minh ra vài nghề nghiệp mới: Nghề thứ nhất: “NGƯỜI ĐI BẮN NGƯỜI”. Kẻ dùng vũ khí đi săn người từ trường học, hãng xưởng, khu giải trí, khu shopping, nhà thờ, hôm nay lại thêm nơi diễn hành ngày lễ độc lập của đất nước. Nghề thứ hai: Bất cứ công dân Mỹ nào đều có thêm một nghề thứ hai, đó là nghề “SĂN NGƯỜI MUỐN PHÁ THAI”, họ săn lùng những người phá thai, bác sĩ phá thai và những người liên quan đến phá thai, và đây là công việc có tiền.

Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ đã loạn và khủng hoảng về giá trị và sự sống của con người còn thua con chó con mèo.

Tôi cứ “mơ ngày mai” khi sáng thức dậy, trên các mặt báo chính thống sẽ đăng tin: Donald Trump đi bán muối, Ron DeSantis đi bán gạo, Mitch McConnell đi bán than và những thẩm phán Taliban, những nhà lập pháp “vô nhân cách, đạo đức giả và không có lương tâm” được Chúa gọi lên thiên đàng sớm.

Nhưng…. đấy chỉ là một giấc mơ khó có thể trở thành hiện thực, và như vậy thì những kẻ chưa được Chúa gọi đi sẽ vẫn tiếp tục được tồn tại để hợp sức “xé nát Hiến Pháp Hoa Kỳ”, để lập nên một chế độ chuyên quyền thuần chủng và một nhà độc tài ái kỷ ác tính.

Việt Linh 07/07/2022 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments