Tuesday, January 31, 2023
spot_img

Tối cao Pháp viện: D.C không có quyền bỏ phiếu đại diện tại Quốc hội 

(Washington Post) – Washington D.C không được hiến pháp cho phép có quyền bỏ phiếu đại diện ở Quốc hội, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ vào thứ Hai khẳng định, làm giảm hy vọng ở một số người mong muốn có đại diện cho cử tri địa phương bằng ngõ toà án thay vì qua lập pháp. 

Toà Tối cao không lắng nghe tranh cãi, chỉ đưa ra phán quyết trong án lệnh chỉ vài câu ngắn gọn dựa vào tiền lệ pháp lý trước đây. Vào năm 2000, Tối cao Pháp viện cũng quyết định, D.C không được quyền bỏ phiếu đại diện vì không phải là một tiểu bang. 

Tuy nhiên, phán quyết trên không ảnh hưởng nhiều đến cuộc chiến D.C trở thành tiểu bang, và cũng không cản trở Quốc hội thông qua luật cho phép D.C có một phiếu đại diện trong lập pháp quốc gia. Phán quyết này chỉ khẳng định quan điểm của Hội đồng phúc  thẩm 3 vị thẩm phán ở D.C cho rằng Quốc hội  cũng không được Hiến pháp yêu cầu làm như vậy. 

“Chúng tôi có lập luận vững chắc. Và toà khư khư vì không phải là một tiểu bang và không được hiến pháp cho phép bỏ phiếu,” Giám đốc Điều hành Appleseed Center for Law and Justice D.C, ông Walter Smith bày tỏ. “Điều này không có nghĩa, chúng tôi sẽ không quay sang Quốc hội, và yêu cầu Quốc hội … cho chúng tôi lá phiếu.”

Bất mãn vì Quốc hội “án binh bất động” về vấn đề này, một nhóm cử tri địa phương vào năm 2018 đã khởi kiện chính phủ Trump và lãnh đạo Quốc hội, cáo buộc việc Quốc hội không cho thành phố Thủ phủ quyền bỏ phiếu liên bang đã vi phạm bảo vệ bình đẳng và vi phạm Tu chính án thứ Nhất, cùng một số những vi phạm khác. 

Các luật sư dồn hết tâm trí nêu bật sự khác biệt về lập luận pháp lý từ vụ kiện Adams v. Clinton thất bại vào năm 2000, trong đó nguyên đơn thất bại khi cho rằng, D.C nên được xem là một tiểu bang vì mục đích đại diện ở Quốc hội. Lần này các luật sư đi theo hướng khác, họ lập luận rằng, người dân D.C được quyền có đại diện cho dù D.C không phải là một tiểu bang. 

Nguyên đơn viện dẫn luật cho phép người dân ở các khu vực bầu cử liên bang khác hoặc công dân Mỹ sinh sống ở nước ngoài bỏ phiếu ngay cả khi họ hiện không cư trú ở tiểu bang đó, và điều này cũng nên áp dụng với người dân D.C. 

Luật sư Christopher Wright cho hay, ông mong toà ghi rõ quan điểm đầy đủ giải thích lý do các thẩm phán bác bỏ lập luận này. “Không ai được giải thích thoả mãn tại sao công dân Mỹ ở nước ngoài có thể tiếp tục bỏ phiếu cho các thượng nghị sĩ và thành viên quốc hội ở những tiểu bang mà họ đã dọn đi, thậm chí ngay cả khi tiểu bang đó không còn xem họ là cư dân của tiểu bang nữa, nhưng người Mỹ dọn đến thủ phủ quốc gia lại hoàn toàn mất quyền bỏ phiếu đại diện của họ ở Quốc hội,” luật sư nói. 

Các thẩm phán đã chia ra làm hai vấn đề riêng biệt trong vụ kiện, và phần mà Tối cao Pháp viện vừa đưa ra quan điểm liên quan đến quyền của D.C đối với đại diện tại Hạ viện. Một thẩm phán sẽ nghe tranh cãi về phần thứ hai, liên quan đến đại diện tại Thượng viện. 

Tuy nhiên, Smith tin, chẳng có lý do gì lại có kết quả khác biệt, nhưng ông lại vui, vì Tối cao Pháp viện khẳng định Quốc  hội có thể cho phép D.C bỏ phiếu một cách hợp pháp, mặc dù họ không được yêu cầu theo hiến pháp.

Patrice Snow – lãnh đạo  tổ chức DC Vote ủng hộ D.C thành tiểu bang –  cho hay, bà xem quyết định của toà không phải là bước lùi đối với phong trào đòi D.C thành tiểu bang, nhưng là một dấu hiệu cho thấy ngành lập pháp, chứ không phải những cuộc chiến pháp lý, vẫn là con đường tốt nhất cho họ. “Chúng ta đã sử dụng thủ tục lập pháp 37 lần để mở rộng thuộc địa ban đầu cho các tiểu bang, vì vậy chúng tôi phải thực hiện lại như vậy đối với Washington D.C,” Snow nói. 

Dự luật cho phép D.C thành  tiểu bang được Hạ viện thông qua vào năm ngoái, và năm nay, nhưng không được Thượng viện chấp thuận. 

Hương Giang (Theo Washington Post) 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments