Saturday, December 3, 2022
spot_img

Thung lũng Silicon: Nhà di động trở nên quá đắt đối với cư dân lâu năm

Cali Today News – Trong tuần cuối cùng của tháng 3, Apple đạt giá trị thị trường kỷ lục là 754 tỷ USD, Google đã điều chỉnh chính sách bảo vệ công ty quảng cáo trị giá 22 tỉ USD của mình và Yahoo đã nhắm đến việc bán 4,83 tỷ USD.

Trong khi đó, Judy Pavlick lái xe quanh các khuôn viên Sunnyvale, Cali, khu vực nhà di động thu lượm chai nhựa và lon đồ uống trống để cứu vãn tương lai của bà.

Giá bán 5 – 10 xu một chai, người phụ nữ 70 tuổi đang cố gắng kiếm được 10.000 đô la cho chiến dịch kiểm soát tiền thuê nhà và dường như đó là một điều khó khăn khó đạt được. Tuy nhiên sống ở trung tâm Thung Lũng Silicon – nơi mà giá thuê tăng đều, các lợi ích bên ngoài đang lấn chiếm, mà các sự bảo vệ người thuê rất ít – Bà ấy biết làm gì nữa đây?

“Mọi người đang tìm kiếm ai khác để giúp họ, và họ không tự tin chính mình nữa”, Pavlick, một người về hưu sống ở công viên di động Plaza del Rey kể từ năm 1989.

Photo Courtesy: LA Times

Công viên nhà di động nằm trên diện tích hơn 65 mẫu, một trong số bất động sản hấp dẫn nhất ở California. Có 800 ngôi nhà di động gọn gàng cùng mô hình cách không tới 2 dặm các cơ sở của Apple, Google, Yahoo và LinkedIn. Một trong những công ty có cổ phần tư nhân lớn nhất thế giới, Hợp Đoàn Carlyle, đã mua mảnh đất này hai năm trước với giá 151.1 triệu đô la, và trong năm đầu tiên sở hữu công viên, Carlyle đã tăng tiền thuê đất lên 7,5% – số tiền lớn nhất trong lịch sử 47 năm của Plaza del Rey

Sống trong vùng Vịnh là phải đối mặt với giá thuê tăng vọt, những mối đe dọa của di chuyển, và bị trục xuất. Nghe ngóng các căn nhà cùng khu vực có người dọn vào, và bị dọn ra. Rồi phải coi chừng các cơ sở kỹ thuật sáng giá tăng tiền thuê, nó như có cái vịnh ngăn cách những người làm công nghệ cao và những cư dân cư ngụ tại các khu vực đang có khuếch trương công nghệ.

Dorothy Niblock, một cư dân Plaza del Rey, 90 tuổi sống một mình trong căn nhà hai phòng ngủ mà bà đã thiết kế với người chồng quá cố 44 năm trước, nói: “Khi mọi người nghĩ Silicon Valley, họ nghĩ rằng đó là ‘chổ đất vàng’ “Điều đó không đúng với chúng tôi.”

Công viên nhà di động Plaza Del Rey ở trung tâm thung lũng Silicon đã được bán cho một công ty cổ phần tư nhân cách đây hai năm. Cư dân ở đó bây giờ lo lắng rằng tiền thuê đất sẽ tăng đến mức buộc họ phải dời đi. David Butow, một chuyên gia địa ốc nói như vậy.
Hầu hết các khuôn viên nhà di động vùng Sunnyvale khởi đầu là các cộng đồng hưu trí, và hiện tại gần một nửa vẫn theo cách đó. Plaza del Rey bây giờ là một công viên gia đình, các người về hưu chiếm đa số dân số.

Bản tin hàng tháng bao gồm các mục như: ngày thứ Ba có Mạt Chược, thứ Tư có chương trình Câu Lạc Bộ “Bridge”, và tập thể dục bốn ngày một tuần. Vào ngày “Valentine”, bữa ăn tối có “Spaghetti” (một món mì ống của người Ý rất được ưa chuộng ở Mỹ) ở câu lạc bộ chính. Vào ngày Thánh Patrick, có món thịt bò muối và cải bắp. “Xin mang theo dĩa và dao, muỗng, nĩa, chúng tôi có phục vụ nước nhưng hãy mang theo đồ uống bạn ưa thích”. Giấy quảng cáo viết như vậy.

Nhiều cư dân lâu năm không bao giờ nghĩ mình là một phần của thung lũng Silicon. Nhưng đôi khi, bạn không được lựa chọn

Sự bùng nổ công nghệ cao gần đây nhất đã tạo ra sự tăng trưởng việc làm đáng kinh ngạc trong khu vực, các công ty môi giới bất động sản ước tính rằng các công ty như Google và Apple hiện nay chiếm khoảng chín lần so với số lượng đất họ có năm 2005. Sự mở rộng của các công ty như Facebook, LinkedIn và Microsoft – cùng với hàng chục ngàn nhân viên làm việc – cũng đã làm tăng đáng kể nhu cầu về bất động sản trong khu vực.

Các căn hộ một phòng ngủ trong khu vực Sunnyvale đã đi từ một mức giá bán trung bình là 205.000 đô la vào năm 2012 lên hơn 445.000 đô la vào năm 2017. Các chung cư (apartements) trong bốn năm qua đã tăng giá thuê gấp đôi. Các giáo viên đã phải dọn ra khỏi các khu học chánh họ dạy vì tiền thuê quá đắt. Ngay cả các luật sư cũng phải rời khỏi khu vực trong giận dữ. Và khi các nhà đầu tư muốn đổ tiền vào thung lũng Silicon họ sẽ tìm cách bóp nghẹt, các bất động sản trong vùng, và sẽ không chổ nào thoát được – thậm chí cả các công viên gia đình di động.

Các công viên nhà di động từ lâu được coi là một nơi nhà ở có giá rẻ bởi vì cư dân sở hữu nhà cửa, nhưng không sở hữu đất bên dưới. Thay vào đó, họ trả tiền thuê đất cho chủ sở hữu công viên.
Trở lại chuyện bà Pavlick, ngày đầu tiên lái xe quanh công viên, bà đã thu thập được 10 túi chai và lon, trị giá 40 đô la.

Chi phí chỉ $ 200 lúc khởi đầu giấy tờ cho phương cách dùng lá phiếu tại Sunnyvale. Juliet Brodie, một luật sư đại diện cho Liên Minh Người Thuê Nhà Mountain View đã thành công trong vấn đề kiểm soát giá thuê năm ngoái, cho hay việc làm cho lá phiếu thông qua tốn kém hơn và rất khó khăn.

“Thứ năm tới, khoảng 20 đồ vật đóng góp?” Brodie viết cho diễn đàn cộng đồng láng giềng của Plaza del Rey.

Những người ủng hộ phải đăng một thông cáo về ý định của mình trên các tờ báo địa phương, rồi lấy phiếu, thu thập chữ ký của ít nhất 10% số cử tri đủ điều kiện của thành phố và phải chiếm đa số phiếu bầu. Chi phí in ấn có thể lên đến hàng ngàn đô la.

Brodie nói: “Bạn không thể chỉ cần lấy một mảnh giấy nhỏ và lấy chữ ký.

Các cư dân của công ty nhà di động Plaza del Rey ở Sunnyvale đang lo lắng về việc định giá căn nhà của họ sau khi công ty cổ phần tư nhân Carlyle Group mua công viên và tăng tiền thuê đất. Họ đang đấu tranh vấn đề kiểm soát tiền thuê.
Khi Pavlick mua căn nhà di động vào năm 1989, bà đã trả 65.000 đô la cộng với 356 đô la hàng tháng tiền thuê đất, điện, nước, rác và điện thoại. Bà là nhà phân tích hệ thống kinh doanh, làm việc cho các công ty như Memorex và Genentech. Công viên đã gần sở làm của bà, và khả năng chi trả của bà cho phép bà có được hai phòng ngủ, và chăm sóc cho người mẹ của bà, bệnh Alzheimer.

Ngày nay, Pavlick trả 1.004 đô la tiền thuê đất, kết quả của tiền thuê tăng trong gần 30 năm. Trên căn bản tiền thuê đất tăng gấp bội vào năm 2016 từ những năm trước ( từ lâu đã tăng từ 3% lên 4% mỗi năm, so với các công viên lân cận), Carlyle đã tăng giá thuê đất cho các người mới dọn vào lên đến 1.600 đô la, gần 40% so sánh với các công viên khác.

 

Photo Courtesy: LA Times

Đầu năm nay, công ty này đã chào bán cho cư dân một hợp đồng thuê 5 năm với mức tăng 4% mỗi năm, nhưng hợp đồng sẽ cho phép Carlyle có quyền đặt giá đầu tiên nếu chủ nhà đồng ý ký hợp đồng . Carklyle từ chối bình luận về việc tăng tiền thuê đất hoặc kế hoạch cho công viên sau năm năm. Tính đến tháng 5, khoảng 70% cư dân đã ký hợp đồng. Những người chưa ký kết có thể thấy tiền thuê tăng vượt giá trị thị trường – Carlyle từ chối bàn luận đến việc này.

Các chủ sở hữu nhà di động phải đối mặt với một sự khó khăn gấp đôi theo các luật sư về nhà đất, bởi vì không giống các chủ nhà truyền thống chỉ lo tiền trả hàng tháng cho tiền nợ nhà băng, các chủ nhà di động không sở hữu mảnh đất bên dưới nhà của họ. Điều đó có nghĩa họ không thể mong đợi một khoản tiền đất lời khi họ bán. Theo chuyên gia buôn bán bất động sản, các ngôi nhà di động mới hơn, có thể mua được 400.000 USD, nhưng những ngôi nhà cũ hơn trong công viên có thể bán với giá chỉ 120.000 USD. Mức tăng thuê đất gần đây đã gây tổn hại đến chủ nhà muốn bán vì các chuyên gia ước tính rằng với mỗi 100 đô la tiền thuê đất, ngôi nhà mất 10.000 đô la về giá trị.

Và không giống như những người thuê nhà, có thể dễ dàng đến và đi, chủ sở hữu nhà di động bị trói buộc với ngôi nhà, khó di chuyển đối với một số ngôi nhà vượt quá 1.800 bộ vuông, với nhiều phòng ngủ và phòng tắm. Nhiều người mua nhà di động ở ngoài rồi đưa vào công viên theo từng phần và ráp lại trong khuôn viên. Việc tách rời và vận chuyển một ngôi nhà di động có thể tốn hàng chục ngàn đô la, tiền ráp lại với nhau có thể tốn kém nhiều hơn. Và một khi ngôi nhà đã bị trục xuất, chủ nhà phải tìm một miếng đất mới cho nó.

Các công viên gia đình di động thường có các sinh hoạt trong phạm trù gia đình cha mẹ con cái. Nhưng khi giá đất ở Thung lũng Silicon tăng vọt, thì số lượng các nhà đầu tư chú ý nhiều đến giá trị của cĐiều đó bao gồm các công ty cổ phần tư nhân. Các nhà đầu tư vốn cổ phần tư nhân thường đác công viên đó. Họ đánh hơi các doanh nghiệp đang gặp khó khăn hoặc bị đánh giá thấp và tìm cách để tăng giá trị các đầu tư của họ khi có thời điểm thuận lợi – bằng cách đầu tư các nguồn lực để tăng cường kinh doanh hoặc cắt giảm chi phí để cải thiện lợi nhuận – sau đó bán lại lợi nhuận.

“Chúng tôi muốn mua ở những nơi có những nguyên tắc cơ bản về cung, cầu và nền kinh tế tốt”, Whitestone nói.

Do quy hoạch phân vùng nên rất ít cơ hội để Plaza del Rey trở thành một khu công nghệ. Nhưng có nhiều cách khác để nâng cao giá trị của công viên.

Các nhà đầu tư có thể nâng cấp công viên trước khi bán nó. Mặc dù Carlyle từ chối bình luận kế hoạch lâu dài của công viên, Whitestone cho biết họ đã “đầu tư vốn đáng kể để cải thiện vật chất cho cư dân trong khu vực công viên.

Một cách khác là tăng tiền thuê.

Plaza del Rey, đối với nhiều cư dân lâu năm, là một sự đầu tư lý tưởng cho Carlyle. Tại một nơi như Thung lũng Silicon, nơi lương kỹ thuật cao nhất trong nước và thị trường nhà ở là một trong những nơi cạnh tranh nhất, sẽ không khó để tìm người thuê sẵn sàng trả 1,600 đô la hoặc hơn cho tiền thuê đất. Và theo các chuyên gia về vốn cổ phần, Carlyle sẽ không quan tâm ai sẽ trả tiền thuê.

“Họ sẽ không cần biết người thuê là người cao niên hay người trẻ tuổi”, Erik Gordon, giáo sư tại trường Ross của Đại học Michigan, nói. “Thách thức của họ là biến cái mà họ đã mua với giá 100 triệu USD vào một cái gì đó trị giá 300 triệu USD. Đó là trò chơi kết thúc cho một quỹ đầu tư tư nhân. ”

Điều này cho phép Carlyle có lý do để sợ kiểm soát thuê nhà. Bất kỳ khoản tăng tiền thuê nào cũng góp phần khả năng sinh lợi trong ngắn hạn của công viên trong khi đó sự kiểm soát tiền thuê còn có thể làm giảm giá trị bán lại trong tương lai, đó là nơi các công ty cổ phần tư nhân chiếm hầu hết lợi nhuận của họ

Và đó là lý do tại sao Carlyle đã gửi giám đốc quản lý bất động sản của Hoa Kỳ, Dave Kingery, đến cuộc họp Hội Đồng Thành Phố Sunnyvale hồi tháng Giêng để tranh cãi về vấn đề kiểm soát thuê nhà.

Báo cáo lợi nhuận hàng năm của công ty đã nói rõ hơn: Theo tiêu chỉ “rủi ro”, trong đó nêu chi tiết tất cả những điều có thể gây tổn hại cho hoạt động kinh doanh của Carlyle, điểm thứ mười cho thấy “thay đổi trong các quy định của chính phủ (như kiểm soát thuê mướn)”.

Tùy thuộc vào người bạn nói chuyện, kiểm soát thuê nhà có áp dụng được hoặc không được. Đó là câu trả lời cho cuộc khủng hoảng khả năng chi trả tiền thuê nhà. Đó là lý do khiến nhà cửa quá đắt. Nó sẽ ngăn cản các nhà xây cất khuyến mại cổ phiếu nhà ở. Nó chưa bao giờ giải quyết được các vấn đề của thành phố. Đó là câu trả lời cho những lời cầu nguyện của người dân

Mặc dù các cộng đồng thung lũng Silicon đã chống lại, hoặc làm sự chậm phát triển nhà ở mới để ngăn cản phần nào sức thu hút dòng người lao động đổ xô vào qua nhiều năm. Sunnyvale có những hồ sơ rõ ràng nhất tại California cho xây dựng nhà ở với giá rẻ. Khoảng 10% số số nhà xây cất đang phát triển hệ thống ống cống nước là các đơn vị nhà ở giá rẻ.

Nhưng nó cũng là một trong số ít thành phố ở Thung lũng Silicon không có sự kiểm soát về tiền thuê, một là nó không áp dụng cho toàn thành phố, hoặc là đặc biệt đối với các công viên gia đình di động, và Hội Đồng Thành Phố đã tỏ ra miễn cưỡng khi bàn về vấn đề gai góc này.

“Vấn đề là có rất nhiều lỗ hổng trong vấn đề kiểm soát tiền thuê, và chúng tôi có rất nhiều vụ kiện về vụ việc này,” thành viên hội đồng thành phố Michael Goldman, nói trong một cuộc phỏng vấn với The Times.

Thành phố lân cận của Mountain View, đã thông qua một biện pháp được cử tri chấp thuận vào tháng 11, đã bị tẩy chay với một vụ kiện của Hội Đoàn Chung Cư (Appartment) California. Hội Đoàn California này đã tìm cách ngăn chặn các biện pháp thi hành ngay sau khi cuộc bầu cử. Tuy nhiên một thẩm phán của Quận Santa Clara vào tháng Tư đã bác bỏ yêu cầu của lệnh cấm, dọn đường cho thành phố tiến hành kiểm soát việc thuê nhà.

Brodie, luật sư đã giúp Mountain View kiểm soát tiền thuê, nói: “Đây là một đất nước tự do và bất cứ ai có lệ phí nộp đơn có thể nộp đơn kiện. “Nếu chúng ta cho phép điều đó ngăn cản chúng ta thành lập chính sách tốt, điều này không hợp lý”.

Đối với người ủng hộ nhà ở, kiểm soát tiền thuê là quy định tốt. Đối với người chống đối, đó là giải pháp của Band-Aid (băng nhỏ dùng cho vết thương nhỏ). Giá thuê cao, họ cho rằng, không chỉ vì chủ nhà có thể tính phí bất cứ điều gì họ muốn, nhưng vì thung lũng Silicon đã trở thành một thánh địa của công nghệ toàn cầu nhanh hơn các thành phố khác và nó có nhiều khó khăn trong vấn đề điều hành. Làm thế nào để bạn giải quyết điều đó?

Goldman nói về Carlyle và Plaza del Rey: “Không có kẻ xấu trong tất cả chuyện này. “Khi tôi nhìn thấy mọi người nói rằng” Nó thực sự tốn kém với tôi “, tôi nói nếu bạn không làm việc trong lĩnh vực công nghệ cao, đòi hỏi bạn phải ở đây, tại sao bạn lại ở đây? Nếu bạn ở đây, bạn quyết định mỗi phút phải trả chi phí để được ở đây đó là giá trị của nó. ”

Có những nhân viên kỹ thuật công nghệ cao sống ở Plaza del Rey – nhân viên của Apple, Google, Oracle và các doanh nghiệp mới thành lập ở địa phương. Họ ngày càng cảm thấy bị siết chặt.

Mặc dù kiếm được một khoản tiền sáu con số làm việc trong công nghệ thông tin, Ron Van Scherpe, 45 tuổi. Có một gia đình, anh ta không muốn thuê nữa. Vì vậy, ông và vợ đã làm những gì họ nghĩ là điều tốt nhất tiếp theo: Họ mua một ngôi nhà ba phòng ngủ ở Plaza del Rey.

Tiền trả nợ nhà băng hàng tháng 2.600 đô la, vẫn còn giá cả phải chăng hơn so với tiền thuê căn hộ một phòng ngủ Sunnyvale. Nhưng nếu tiền thuê đất tiếp tục tăng, tại một thời điểm nào đó họ sẽ không khác với người thuê.

Vấn đề nữa là nhà di động không thể dễ dàng di chuyển. Nhiều căn nhà của Plaza del Rey có phòng khách rộng rãi, nhiều phòng ngủ và phòng tắm, cổng vòm, vườn hoa và nhà để xe.
Trong một buổi sáng thứ Năm vừa qua, Pavlick đã lái xe quanh Plaza del Rey cùng hàng xóm, Karen Garcia nhặt chai thủy tinh nặng Perrier và lon trống của Coca-Cola.

“Một gia đình vừa có một bữa tiệc,” Karen Garcia nói.

Tại cơ sở tái chế, họ đã bán được giao với giá 46,55 đô la

Pavlick cau mày. “Tôi nghĩ chúng ta lấy được nhiều hơn từ những chai rượu nặng”, bà ấy nói.

“Đủ để trả cho một phần ba giờ cho luật sư!” Garcia đùa.

Pavlick tính toán trong đầu của bà, nếu kiếm được ở Plaza del Rey trung bình 40 đô la bán cho tái chế một tuần, và hàng chục căn nhà tại Sunnyvale đồng tham gia góp 40 đô la một tuần, họ có thể đạt được số tiền chi phí cho luật sư và các in ấn trong vòng chưa đầy sáu tháng.

Bà hiện có khoảng 115 người từ Plaza del Rey và các công viên lân cận đang làm việc với bà. Trong những tuần sắp tới, bà hy vọng rằng nhiều người sẽ thu nhặt các đồ vật có thể tái chế, gõ cửa đưa đến nhà bà và cuối cùng là cùng nhau vận động tranh đấu để kiểm soát tiền thuê.

Đó là một chặng đường dài: hàng chục cư dân trong khu nhà di động đang cố gắng ngăn chặn một công ty cổ phần tư nhân định đoạt cuộc sống của họ. Nhưng Pavlick thích la to lên rằng: “Carlyle có tiền, nhưng chúng tôi có nhân lực.”

Một chai nhựa một lần. Bây giờ bà ấy chỉ cần những láng giềng tham gia gõ cửa – một chai nhựa một lần – cùng đẩy mạnh việc kiểm soát tiền thuê và chiến đấu vì tương lai của họ.

Ngọc Thạch (Theo Los Angeles Times)

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments