Saturday, November 26, 2022
spot_img

NHỮNG KẺ THÙ NGUY HIỂM NHẤT CỦA NỀN DÂN CHỦ MỸ LÀ AI?

Đảng Cộng Hòa trong Quốc Hội đã ngăn chặn thành công việc thành lập một ủy ban độc lập lưỡng đảng để cùng nhau điều tra về nguyên nhân và hậu quả của cuộc nổi dậy ngày 6 tháng 1. Các thành viên của đảng Cộng Hòa, chính xác là những thượng nghị sĩ tại Thượng Viện đã chính thức từ chối bổn phận và trách nhiệm của những nhà lập pháp chân chính, lại thêm một sự sỉ nhục nữa đối với những ai còn bám víu vào niềm tin cho rằng những thượng nghị sĩ đảng Cộng Hòa có thể làm được những điều gì đó giống như tinh thần chính khách của một đảng Cộng Hòa bảo thủ truyền thống của Abraham Lincoln ngày xưa.

Trong thế kỷ 21, đặc biệt là từ năm 2016 đến nay, nói đến đảng CH, là phải nhắc đến tên của những con quái vật chính trị Donald Trump, Mitch McConnel, Ted Cruz, Jos Hawley, Kevin McCarthy, Brian Kemp, Marjorie Taylor Greene, Matt Gaetz, Elise Stefanik, Greg Abbott, Ron deSantis, đây chính là những bộ mặt tượng trưng cho những gì cực đoan, thâm hiểm và hủ bại nhất cho một đảng Cộng Hòa cánh hữu cực đoan hiện tại.

Sự xúc phạm đến Pháp Quyền và Hiến Pháp của đảng Cộng Hòa trong khoảng thời gian ngắn ngủi của 4 năm dưới thời Trump chính là những cú đánh trực diện vào nền dân chủ Mỹ, những đảng viên Cộng Hòa này đã tự đánh mất niềm tin vào các nguyên tắc của chính họ. Một đảng CH của Abraham Lincoln ngày nào, nếu nhìn chung về mọi mặt trong thời điểm hiện nay, đã hoàn toàn bị biến dạng, hoàn toàn vô nghĩa về mặt chính trị và đạo đức.

Chủ nghĩa bảo thủ truyền thống của đảng CH trước đây đã từng có nghĩa là, những niềm tin và chính sách mà bất cứ ai đều có thể tranh luận với họ, ngưỡng mộ họ hoặc ghét bỏ họ nhưng trong sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau. Một đảng CH đã từng có những niềm tin cho rằng, bản chất con người là cố định chứ không phải là dễ uốn nắn, rằng trí tuệ là hướng dẫn tốt hơn cho hành động thay cho cảm xúc, truyền thống đó đã giữ được giá trị cùng với đức tin tôn giáo đã luôn được xem là những nền tảng cần có của một xã hội lành mạnh.

 

Riêng về chính sách, phe bảo thủ tin rằng, ngay cả trong thời đại công nghệ tiên tiến, nhiều yêu cầu thay đổi để thích hợp với xu hướng phát triển của thời đại mới, nhưng vẫn cố gắng giữ vững chủ nghĩa bảo thủ truyền thống vẫn tốt hơn là thay đổi mọi thứ chỉ trong một thời gian ngắn, những người bảo thủ sẽ không chịu đựng nổi sự xoay chiều đột ngột và nhanh chóng, họ vẫn giữ quan điểm lòng yêu nước là thứ đáng trân trọng, nhưng có lẽ quan điểm quan trọng bậc nhất đối với những người bảo thủ, rằng chính phủ và các hệ thống chính quyền, các thể chế của tam quyền phân lập là những thứ cần thiết phải được kiểm soát, và có thể thao túng để đạt được quyền lực và ảnh hưởng, chứ không phải là những hệ thống, thể chế cần được gìn giữ và tôn trọng.

Những nguyên tắc này đã mang lại cho đảng Cộng Hòa trong vài thập niên qua một sự tự tin gần như phi thường về sự thành công cuối cùng của các ý tưởng của họ, đó là đàn áp tinh thần người đối lập và ôn hòa bằng những lời nói dối đi cùng với bạo lực và đe dọa, và những phương cách này khả dỉ đã đem đến những thành công nhất định cho đảng Cộng Hòa của Trump trong thời gian qua. Nhưng suy cho cùng, nếu bản chất con người của các đảng viên Cộng Hòa là vĩnh cửu, không thể thay đổi để thích nghi và hòa hợp thì các âm mưu nham hiểm vì lợi ích riêng tư và chủ trương dùng bạo lực làm tiền đề cho những cuộc chiến tranh giành quyền lực của những nhà lập pháp thuộc đảng Cộng Hòa chắc chắn sẽ thất bại.

Sự tự tin và quan điểm cứng rắn xen lẫn một chút bạo lực này đã từng thu hút các cử tri trẻ tuổi đến với đảng Cộng Hòa vào cuối những năm 1970. Lúc đó đất nước này dường như đầy sự hỗn loạn, luôn phải đối mặt với bạo loạn, ám sát chính trị, đánh bom ở nước ngoài và trong nước. Những người trẻ tuổi đã gia nhập vào đảng Cộng Hòa gọi những năm 70 là thời kỳ “bất an và tuyệt vọng, bị thảm họa nhấn chìm”. Điều này đã chứng tỏ rằng, một nước Mỹ trong những năm 1970 với một đời sống chính trị thiếu phương hướng ổn định và giới trẻ không có niềm tin vào các thể chế nhiều như thế nào.

Đảng Cộng Hòa đã tiến bước mạnh mẽ và đầy lạc quan vào những năm 1980 như những chiến binh có sức mạnh trí tuệ và đạo đức để tuyên bố chiến thắng trước sự hỗn loạn trong nước và các thách thức đối ngoại. Ronald Reagan và những người Cộng hòa đã hồi sinh và chiến đấu cho một nước Mỹ đang suy tàn sau nhiều năm “lạm phát đình trệ”, các thành phố lớn dẫy đầy các tệ nạn xã hội và bạo lực, bắn giết, trong khi đất nước và quân đội phải không ngừng đối phó với sự tấn công từ nhiều mặt của Liên Bang Xô Viết trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh vẫn đang ở đỉnh cao. Các giải pháp thực tiễn khi đó của đảng Cộng Hòa bao gồm đẩy mạnh kinh tế tự do ở trong nước và chính sách đối ngoại mạnh mẽ để sẵn sàng đối đầu ở nước ngoài đã được xem là một niềm tin ý thức hệ mới cho lớp người trẻ tại Mỹ vào những năm 1980.

Nhưng, tất cả những thứ đó đã biến mất trong thế kỷ 21. Đảng Cộng Hòa ngày nay còn tồn tại là chỉ để duy trì quyền lực và thâu tóm thêm quyền lực, ảnh hưởng, ít nhất là để các quan chức được bầu của họ có thể tránh được những điều họ sợ nhất, đó là: bị thất cử, bị mất ghế, bị đứng vào hàng ngủ của đảng phái thiểu số tại lưỡng viện, phải về tiểu bang nhà sống bên cạnh vợ con, ngày ngày cắt cỏ, trồng cây, tránh xa những dịp hội hè để tránh bị chỉ trích bởi những nhóm thiểu số da trắng giận dữ.

Những người da trắng mang chủ nghĩa thượng tôn không hề quan tâm đến chính danh của chính phủ, không màng đến những quyết sách chính trị trong cũng như ngoài nước của chính phủ, họ chỉ muốn các quan chức được bầu của họ, nếu muốn được an nhiên ngồi tiếp tục trên cái ghế đang ngồi đều phải thừa nhận và bắt tay với một tên gian hùng đã ủng hộ và làm những chuyện có lợi cho những người da trắng bảo thủ, bất kể Hiến Pháp và nền dân chủ có bị tổn thương hay hủy hoại, họ không màng đến.

Có thể nói, chính những cơn thịnh nộ, giận dữ của nhóm người thiểu số da trắng cực đoan này đã thúc đẩy các chính trị gia đảng Cộng Hòa đã trở nên dối trá, thủ đoạn và điên cuồng hơn, biến thể một đảng Cộng Hòa từ một đảng ủng hộ quyền tự do cá nhân thành một phong trào thúc đẩy chủ nghĩa độc tài cố định.

Đảng Cộng Hòa luôn cố gắng lập luận cho rằng, nếu họ không nắm quyền, thì đảng Dân chủ và những thành phần tự do, cấp tiến sẽ phá hủy hệ thống chính quyền của nước Mỹ, tạo ra một cơn ác mộng chuyên chính của chủ nghĩa xã hội cấp tiến.

Nhưng, những người Cộng Hòa đã quên đi thực tế là sự mâu thuẩn do chính họ đã dựng lên một triều đại độc ác, nguy hiểm cho nước Mỹ và cả thế giới, họ đã đồng lòng công nhận sự thống trị bởi một tên gian hùng, chấp nhận quỳ gối trước một nhà độc tài và thực hiện những hành động phá hoại Hiến Pháp, đạp đổ nền dân chủ Mỹ, đây không phải là hình tượng của một chế độ chuyên chính, độc tài hay sao?

Nều dân chủ Mỹ, chính trường Mỹ hiện nay đang gặp khủng hoảng nghiêm trọng, hiến pháp bị xem thường, pháp luật không còn nghiêm minh, sự suy thoái của một đảng Cộng Hòa sau cuộc lột xác, biến thể gần như toàn diện từ chủ trương bảo thủ truyền thống trở thành bảo thủ cực đoan và ủng hộ bạo lực.

Đảng Cộng Hòa ngày nay, khi phải đối mặt với cuộc điều tra về một cuộc nổi dậy do chính lãnh đạo của họ kích động, đã trang bị áo giáp, vũ khí và chuyển sang trạng thái phòng thủ để chạy tội và tự bảo vệ. Họ bảo vệ cái gì và điều gì? Xin thưa, họ đang muốn bảo vệ những điều dối trá, bảo vệ một tên nói láo và bảo vệ đảng phái của chính họ, chứ không phải bảo vệ quốc gia của họ và Hiến Pháp mà họ đã thề bảo vệ khi nhậm chức.

Những hành vi đáng xấu hổ này của những đảng viên Cộng Hòa chính là những tiếng chuông cảnh cáo đến tất cả người dân Mỹ và những thế hệ chính trị tiếp nối, rằng: “Nếu một đảng phái chính trị chỉ tin vào những lời nói dối, không có thật, thì họ, những đảng viên Cộng Hòa, chính là những kẻ thù nguy hiểm nhất của một nền dân chủ hợp hiến của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ“.

Việt Linh

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments