Sunday, December 4, 2022
spot_img

NGƯỜI CHỊ ĐÁNG QUÝ TRỌNG, TỬ VI VÀ NHAM ĐỘN.

Chu Tất Tiến, nhà văn!

Cali Today News – Tôi có một người Chị đáng quý trọng, phu nhân của một vị Cố Đại Tá Nhạc Sĩ (*). Với Anh, chúng tôi có một mối thân tình từ trước 1975 và có chung một giai đoạn bi thảm của cuộc đời: Tù Cải Tạo. Nhân Duyên đưa đẩy Anh và tôi được sắp cùng một trại. Tôi rất vui được ở gần Anh, nên cứ ngoài giờ lao động, là tôi lại chạy đến bên giường Anh để hàn huyên tâm sự và được Anh dậy bảo thêm về Vọng Cổ, Sáng Tác Tân Nhạc và Thoại Kịch. Được anh chỉ bảo tận tình, tôi như con cá đang mắc cạn gặp sông sâu, vui mừng quá đỗi. Nhưng rồi, vì cấp bậc nhỏ, tôi được về sớm. Còn Anh ở lại chịu trăm đắng, ngàn cay, cho dù Anh bị bệnh rất nặng về tim, mạch và bệnh thấp khớp, không đi, đứng được.

Ngay ngày đầu tiên được thả, tôi chạy ngay đến Chị để thông tin về Anh cho Chị. Sau đó, thỉnh thoảng tôi đến thăm Chị, để Chị cho biết tình trạng của Anh ra sao, có chuyển trại không, có được ra bệnh viện ngoài không. Bất cứ khi nào biết tin anh ra bệnh viện, vợ chồng tôi liền đến thăm anh ngay. Anh cảm động lắm, cố sức nhấc mình lên cao để nhìn chúng tôi, và vì bệnh nặng, anh không nói được nhiều, chỉ nắm tay tôi thật chặt.

Cũng thời gian đó, chúng tôi tổ chức vượt biên bằng tầu mà vợ tôi mua khi tôi còn trong tù. Số Trời chưa cho đi thoát, nên vượt biên ba lần đều bị hụt. Lần thứ ba thì vợ con bị bắt. Hôm ấy, mua bãi đàng hoàng, nên chúng tôi lên được “Taxi ghe”, đã phóng ra tới gần biển, chuẩn bị lên tầu lớn đậu cách bờ vài cây số. Đang hồi hộp chờ lệnh là tài xế “taxi ghe” nổ máy để “dọt” lẹ, nhưng bất ngờ có tín hiệu phải trở về ngay, vì cửa biển đã bị phong tỏa! Mấy chiếc ghe chở chúng tôi phải lộn trở về. Đến điểm ém, thì được biết có một tổ chức vượt biên không mua bãi, vừa đón khách lên ghe thì bị công an rượt đến. Nào ngờ phe vượt biên ẩu này có súng, thấy công an là nổ súng liền, làm 2,3 công an xã, ấp gục xuống. Thế là động ổ. Tin báo là có công an bị “tụi vượt biên” bắn, nên lập tức cả các ngả trong bờ, ngoài biển đều bị bao vây trùng điệp. Chúng tôi đành phải trở về Saigon, nhưng không may, dọc đường bị Công An chặn bắt cả xe. Khi vừa thấy thấp thoáng ánh lửa xa xa và có bóng Công An chạy qua lại, tôi nhẩy ào xuống khỏi xe và chạy thật nhanh vào rừng, để vợ con lại, Công An bắt hết. (Chuyện này khá dài nên không kể chi tiết)

Sau hơn 10 ngày bồn chồn, lo lắng cho tính mạng vợ và hai con còn nhỏ, tôi đạp xe đến nhà Chị. Nghe tiếp đập cửa, Chị mở hé ra, thấy tôi, liền gật đầu cho tôi vào. Nhìn mặt tôi bơ phờ, Chị hỏi:

-Có chuyện gì buồn vậy, Tiến?

Nước mắt lưng tròng, tôi kể cho chị nghe việc vợ con tôi bị bắt. Nghe tôi nói, chị lắng nghe không nói lời nào. Sau khi nghe hết chuyện, Chị trầm ngâm suy nghĩ chừng một, hai phút rồi nói:

-Chiều nay, em lại đây lúc 6 giờ, chị có quà đặc biệt cho em. Em sẽ hết buồn ngay.

Thắc mắc, tôi muốn hỏi chị là quà gì nhưng thấy không tiện, nên thôi. Chiều đến, đúng hẹn, tôi đạp xe đến. Chị mở cửa, mời tôi vào trong. Vừa bước vào, tôi ngạc nhiên khi thấy Chị bầy biện bàn ghế như tiếp khách sang, chiếc bàn ăn dài được phủ “drap” trắng toát, trên đó là một bình hoa to, và đĩa bát sáng loáng. Đứng chờ hai bên là hai vị trung niên, khuôn mặt cởi mở, thấy tôi là mỉm cười và giơ tay bắt. Chị trân trọng giới thiệu: “Vị này là Chiêm tinh Gia, chuyên coi Tử Vi, vị này là Nham Độn Sư, chuyên coi Nham Độn. Chị mời hai vị đến để coi cho em, xem tình hình vợ con thế nào.” Thế ra món quà Chị cho tôi lại là hai vị “thầy bói”! Cũng hay! Lòng tôi thầm cám ơn Chị.

Cơm nước xong, Chị mới ra hiệu cho hai vị “chiêm tinh gia” làm việc với tôi. Vị thứ nhất coi Tử Vi. Ông hỏi tôi từng chi tiết về vợ con, và vẽ ngay một đồ hình trông như bùa bát quái, rồi ngồi suy nghĩ một hồi, sau đó, ông mới giải thích tường tận những gì ông biết về vợ tôi. Nói chung, thì những gì ông nói cũng đúng về tư cách, về con người, và hiện tại, nhưng lại không đúng về tương lai. Đại khái, ông nói là vợ tôi không có số đi nước ngoài, hễ cứ đi là bị trở ngại, có khi bị bắt… Cho nên, đừng nghĩ đến việc ra đi nữa.

Nghe ông Tử Vi này thấy toàn là chuyện không đẹp, tôi nản quá, chỉ muốn bỏ về, nhưng vì quý mến Chị nên tôi ngồi yên, không dám nói gì. Đến lượt ông Nham Độn. Ông không mang bút giấy gì, chỉ hỏi tôi về tuổi của vợ, về hình ảnh, mầu sắc lúc bị bắt, về giờ bị bắt. Tôi tả lại là bọn Công an cho đốt một cái bánh xe ngay giữa đường để chặn tất cả các xe lại. Ông lẩm bẩm: Hỏa.. hỏa… rồi lấy ngón cái bấm bấm trên các đốt ngón tay còn lại. Bấm một lúc, ông nói:

-Không sao đâu! Quẻ này tốt… Không bị giam lâu đâu..

Rồi ông lại bấm bấm thêm một lúc nữa, và gật gù:

-Cùng lắm là 5 bữa, nửa tháng…

Phút sau, ông lại nói:

-Không.. không… chỉ trong vòng 10 ngày thôi…

Ông nhìn tôi, cười:

-Chắc là nay mai thôi…

Suy nghĩ và bấm ngón tay thêm một phút nữa, ông vỗ vai tôi, nói cả quyết:

-Về rồi! Về rồi! Anh về nhà đi! Chị và cháu đang chờ!

Tôi ngơ ngác, hỏi lại:

-Thật.. thật không? Về rồi à?

Ông cười hiền:

-Thật mà! Tôi thấy chị và hai cháu đang ngồi ở nhà! Đi xe xích lô về mấy phút trước!

Mừng quá, tôi đứng phắt dậy, và lảo đảo ra cửa, quên cả cám ơn người Chị, quên cả cám ơn ông thầy nham độn! Tôi đạp xe thật nhanh về nhà, tới cửa, vất chiếc xe đạp vào cửa sắt phía trước, vòng ra cửa sau, lúc đó đang mở, không thấy ai dưới nhà, tôi nhẩy vài bước lên lầu hai.. đúng như lời ông thầy nói: Vợ tôi đang ngồi trên sàn, nói chuyện với cô em, hai đứa con tôi thì nằm co trên giường! Tôi lập cập hỏi:

-Em về hồi nào? Đi bằng phương tiện gì?

Vợ tôi trả lời:

-Em mới về chừng mươi, mười lăm phút. Đi xích lô…

Thật đúng như lời người xưa hay nói: “Nhân bảo như thần bảo!” nghĩa là có những nhân vật tiên đoán chuyện tương lai đúng như có thần linh nói! Phải nói là trong các khoa Tử Vi, Bói Toán, xem chỉ tay, Nham Độn… thì Nham Độn là kỳ diệu nhất vì không đòi hỏi tiền bạc, không nhang đèn, không phác họa sao trời, chỉ bấm bấm trên ngón tay mình. Có khi thì dùng mấy đồng tiền xưa, ném xuống đĩa mà nói chuyện hiện tại, tương lai. Cá nhân tôi còn một chuyện về một bà Thầy Nham Độn ở chợ Bà Chiểu, cũng phán hay đến nỗi mà lần ấy gặp bà vào khoảng năm 1973, mà mãi đến khi tôi ra tù, về nhà vài năm rồi, nghĩa là gần 10 năm sau, nhớ đến Bà, nên đã mua quà đến biếu để cảm ơn. Bà nhận ra tôi, cười xuề xòa:

-Có gì đâu! Cậu chỉ vẽ vời! Số cậu hiền đức, tôi nhìn thấy sao thì nói thế thôi, có thêm thắt được gì đâu.

Thật là một tâm hồn đáng quý.

Nói về chuyện bói toán về tất cả mọi ngành, đa phần là gạt đời, nhưng thực tế cũng phải có chính xác nhiều phần cho nên thiên hạ vẫn còn tin tưởng rất nhiều. Hồi trước 1975, có một ông Thầy rất nổi tiếng về coi Tử Vi. Có hàng ngàn người đến nhờ ông tìm tương lai hoặc giải quyết khó khăn gia cảnh nên ông đã thành công lớn trong lãnh vực này đến nỗi xây được một căn nhà 3 tầng trên một đại lộ lớn. Nhưng bất ngờ, một hôm báo chí khám phá ra là ông dùng máy quay “Roneo” in cả hàng trăm tờ lý giải giống nhau, gửi cho cả trăm người khác nhau. Từ đó, ông xuống dốc. Năm 1970, nghe tin này, tính tò mò nổi lên, tôi rủ một người bạn đến ghẹo ông chơi. Hai thằng đi xe Vespa đến trước cửa căn nhà cao tầng của ông, dựng xe rồi gõ cửa. Cánh cửa sắt mở từ từ. Một người đẹp thò đầu ra, hỏi, giọng Nam kỳ rặt:

-Hai anh muống chi dậy?

Tôi cười:

-Anh muốn gặp Thầy, nhờ coi cho anh một quẻ. Thầy có nhà không?

Cô bé chừng hơn 20 tuổi, có khuôn mặt bầu bầu, dễ thương, cười lúm đồng tiền:

-Dạ. Ba em đi dắng rồi! Mà nếu anh muống coi bói, em cũng coi được..

Rồi em cười nhẹ:

-Mà em coi hổng có lấy tiềng anh đâu…

Bạn tôi nghe nói ông thầy đi vắng thì cụt hứng, đẩy lưng tôi đòi về, nhưng tôi bị cặp mắt tròn xoe kia quyến rũ, đâu chịu về, liền lôi bạn tôi vào liền, rồi tửng tửng đưa bàn tay ra cho người đẹp cầm:

-Vậy thì em coi cho anh đi. Xem tương lai, hậu vận anh ra sao. Nói trúng, anh thưởng… một chầu kem Lan Hương, một chầu xi nê..

Cô bé không ngần ngừ, cầm tay tôi, chăm chú coi, lật qua, lật lại, nhăn cặp mắt thỏ.. Một lúc sau, em thở dài:

-Số anh xấu lắm, anh ơi!

Tính tôi hay đùa, liền nói giỡn:

-Xấu cỡ nào? Độc thân không vợ suốt đời sao?

Cô bé lắc đầu, mặt hơi buồn:

-Thiệt đó! Em nói thiệt đó! Số anh sau này, chừng 5, 6 năm nữa thôi, là .. là.. xa vợ xa con, mất nhà, mất cửa, tàn canh gió lạnh, tiêu tan sự nghiệp.. Số anh tù đầy, biệt tăm biệt xứ…

Nghe cô bé nói, tôi nghĩ thầm: “Con bé này xạo thiệt. Tui đang có tương lai lên vù vù… mà con bé này nói tui tàn đời trong ngõ hẹp.. Thật là không thể chấp nhận được. Phải ghẹo con bé này một hồi..” Nghĩ thế, tôi vừa cười vừa hát diễu:

-Em ơi! Nếu mộng không thành thì sao. Mua chai thuốc chuột uống cho rồi đời!

Cô bé ngủng ngoẳng, dẫy ra:

-Em nói thiệt mà anh hổng tin thì thôi.. Hổng nói nữa..

Thấy mình quá đáng, tôi xoa dịu cô bé:

-Anh xin lỗi! Giỡn chơi thôi mà! Thôi, mà nếu như vậy, thì có cách gì cứu mạng anh được không?

Cô bé ngần ngừ, nhìn tôi thăm thẳm:

-Có.. có… nhưng mà .. anh phải thiệt tâm nghe em nói nha… Hổng giỡn à nha..

Tôi gật gật:

-Không giỡn! Không giỡn!

Lại nhìn thẳng vào tôi, em bé nói chậm rãi:

-Có cách… có cách… cách… Anh .. phải.. lấy em… thì mới… thoát nạn!

Nói xong câu đó, cô bé đỏ rực mặt lên, cúi xuống, thở ra.

Nghe cô bé nói xong, tôi chỉ muốn cười hực lên. Đời thuở gì mà thầy bói đòi lấy khách hàng, mà mới gặp nhau có mấy phút. Chắc nàng thấy chàng ngon cơm nên tán đại! Lúc đó, tôi đang sung sức, nhiều cô đeo theo, nên có tính kiêu căng, tự thị, không biết khiêm nhường là gi, chỉ nhìn lên, không biết nhìn xuống.. nói chung là một “típ” thanh niên thời đại, tự cao, tự mãn, lúc nào cũng cho mình là nhất. Cho nên, khi thấy cô bé nói thế, thì chỉ muốn nhào dô, tán tỉnh, mà không biết rằng cô bé nói đúng sự thật.

Mười mấy năm sau, nghĩ lại, tôi mới nhận ra là cô bé cũng là một Thần Nhân mách bảo: chỉ 5 năm sau, sự kiện 1975 xẩy ra, tôi thân tàn ma dại, tù đầy khổ sai, xa vợ xa con, mất hết tương lai, mấy lần suýt chết vì bệnh, 2 lần xém bị Chính trị viên và Quản giáo nổ súng vào đầu. Sau khi ra tù, chỉ còn thân phận một công dân hạng bét, bị tên trưởng công trường chửi “đù mẹ mày! Mày đéo biết cái đếch gì, tao thương tình cho mày đi làm..”, bị con bé thò lò mũi xanh ngày xưa nay thành chủ tịch dọa tống ra nông trường lao động xã hội chủ nghĩa, bị một thằng gác chợ chửi “đù mẹ thằng bán đồ giả, đánh chết mẹ nó đi, bà con ơi!”. Tay công an khu vực thì cứ khi nào cần nhậu, là chờ đêm đến, gõ cửa rầm rầm, đòi xét hộ khẩu, để lại phải dúi vào mõm nó một chầu nhậu mút chỉ.

Trong khi đó, thì cô bé, ngày 30 tháng 4 năm ấy, đã lên tầu Việt Nam Thương Tín, sang Mỹ ngon ơ. Nghĩ lại thấy buồn cười, giả như tôi lấy cô bé, thì đúng là… không bị nạn tai! Sau này, gặp người em ở Mỹ, biết cô bé vẫn không lấy chồng và tu tại gia. Thật đúng là số Trời đã định. Con người chỉ là những hạt cát trong sa mạc mênh mông, một cơn gió thổi qua, cũng bị hất tung lên… Một đợt sóng dạt vào, cũng bị đẩy chìm xuống dưới. Không ai có thể tự hào là làm chủ được số phận mình…

Trở lại chuyện người Chị đáng kính, xin cám ơn Chị đã cho em một món quà tuyệt đẹp. Xin Chị hiểu cho em là trong đời em, chỉ có một người Thầy vĩ đại là Anh, người Anh đã tập tễnh chống nạng đi tiễn em tới phi trường ngày em lên đường sang Mỹ theo diện H.O. Kính chúc Chị bình an trong cuộc sống hiện tại, cho dù Anh đã khuất, nhưng ngày Anh ra đi, thì cũng là một hãnh diện vô cùng lớn lao: Cả hàng người đứng hai bên đường, nghiêm chỉnh chào Linh Cữu Anh. Người chào tay, người cúi đầu với hai hàng nước mắt. Hầu như tất cả dân miền Nam đều yêu kính Anh. Đó là niềm an ủi tuyệt vời đó, thưa Chị.

Chu Tất Tiến. 24 tháng 3 năm 2022.

(*) Vì không muốn làm phiền Chị, nên đã không nêu tên Anh.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments