LẨM CẨM BÔN XA THIÊN HẠ SỰ.

Ảnh: hanoitourist

Chu Tất Tiến.

Cali Today News – Mấy bữa rầy, thấy thiên hạ ăn Tết ở Bôn Xa to đùng, làm Tê tui nhớ nhà quá đỗi. Nhất là nghe tiếng pháo nổ dòn trước các cửa tiệm ở Khu Lít Tơn Sài Gòn này, nhắc Tê tui nhớ ngày nào mới di cư vô, ở miệt Khánh Hội, bà con nhậu mút chỉ cà tha và đốt pháo, đốt vỏ đạn như điên. Nói đến đốt vỏ đạn, ai cũng giựt mình, nhưng thiệt đó! Ở đầu xóm tui, anh Ba Xi Đế hớt tóc, lôi ra một cái vỏ đạn trên trăm ly gì đó, ảnh nhồi đất khí đá xám xám vào, xúc nước cho sôi, gác cái vỏ đạn lên một cục gạch, chĩa cái đầu trống ra ngoài ngõ, lấy cục giấy dài dài xoắn xoắn, dùng quẹt đốt một đầu cho cháy lên, rồi  châm lửa vào cái lỗ sau đít viên đạn… “Oàng!” Một tiếng nổ long trời phát ra, khói phựt ra khỏi cái đầu đạn trống… Bọn con nít tui khoái chí nhẩy la, vỗ tay chói lói. Còn mấy chị sồn sồn mà anh Ba Xi Đế hay theo tán, thì vừa cười vừa mắng yêu: “Đồ quỷ nà! Làm người ta giựt mình!”

Ảnh: hanoitourist

Lãng đãng vậy mà đã hơn nửa đời người rồi. Hôm này, đi lăng quăng mấy con đường thuộc Lít Tôn Sài Gòn thấy nhiều chuyện lẩm cẩm, kể cho bà con nghe chơi. Lạ nhất và có lẽ nổ nhất xứ là mấy cái quảng cáo nhập tịch treo đầy đường! Một loại bảng quảng cáo to chần vần viết về tên và điện thoại văn phòng cung cấp dịch vụ nhập tịch, với những chữ “Nhất”: “Kinh nghiệm nhất! Nổi tiếng nhất!” kèm với mấy câu nổ khác: “Không cần thi, cũng được nhập tịch! Không nói tiếng Anh cũng nhập tịch!”, “Tù tội cũng được nhập tịch!” nhưng có lẽ câu này sẽ làm Tổng Thống Trump run như rẽ: “Quyết tâm không để một người Việt ở xứ Mỹ mà không có quốc tịch!” Trong khi Tổng Thống Trump làm mọi cách để ngăn cản người nước ngoài vào Mỹ, thì câu nổ này nhất định sẽ làm Ông Trump chới với, vì nếu nhóm người lo nhập tịch này làm được như lời họ hứa, thì Ông Trump chỉ còn cách xách va li đi, nhường chỗ cho ông chủ văn phòng này vô ngồi, vì Tổng Thống bất lực không ngăn được cái văn phòng nhỏ tí này phát quốc tịch lia chia…

Chuyện lẩm cẩm thứ hai lại liên quan đến quý bà. Trong mấy ngày gần Tết, một số quý bà tổ chức các đại hội văn nghệ để khoe.. đùi, lưng và ngực! Các bà may áo dài kiểu “Xì ten” chi đó mà chỉ thấy áo dài mà không thấy quần! Có lẽ để khoe cặp chân vừa dài vừa mập! Có bà mặc áo dài mà đằng trước kín, đằng sau thì hở từ trên xuống dưới lai quần. Lại có bà mặc đủ áo dài, quần dài mà vải mỏng te như miếng nilông, khoe hết những gì Trời cho bả cộng với công trình của mấy ông Bác Sĩ chuyên về Silicon! Vài bà khác thì gắn cái nơ to hơn cái quạt máy để bàn vào ngực! Vì cái nơ này có vẻ nặng vài “pao”, nên chỗ đeo cũng xệ xuống, người ngoài nhìn vào thấy bên không xệ thì như bưởi, bên xệ thì giống bí rợ. Tê tui nhìn mấy người đẹp này nghiêng qua, nghiêng lại cho mấy cha dê xồm chụp hình, thì thấy tội nghiệp cho mấy bả quá! Chắc là suốt ngày chỉ thực hiện công tác ngắm vuốt, làm điệu trước gương, rồi lo lắng không biết có thằng cha nào vỗ tay không, cũng toát mồ hôi, xôi nước mắt lắm. Tính của Tê tui vẫn “thấy người nghèo khổ thì thương. Thấy người xinh đẹp thì thương càng nhiều!” nên khi nghĩ rằng mấy bà trình diễn này chắc là khổ công luôn lo kiếm được một thằng chồng có “cái óc nhỏ tí, cái ví to đùng” thì cũng cầu ơn trên cho mấy bả được như nguyện.

Rời khỏi mấy nơi tụ hội áo dài, áo ngắn đó, Tê tui lê bước đến chợ Tết Bôn Xa. Thiệt vui nghe! Pháo nổ đì đùng, người người khoe sắc. Hoa Xuân nở tưng bừng. Những chậu hoa mai vàng rực, tuy không phải là hoa mai diễm lệ, uốn lượn dịu dàng của miền Nam thuở ấy, mà chỉ là những cành thẳng đứng, nhưng cũng mang nét hoa mai e thẹn, mỉm cười cùng gió Xuân. Hoa đào thì thiệt đẹp, lộng lẫy như những nàng tiên mỏng manh. Bên cạnh đó, những chậu hoa Bôn Sai thấp đủ kiểu, đủ dáng, cũng bẽn lẽn khoe mình, với cái giá tiền chóng mặt! Nhưng so với mấy chậu hoa mai “độc” thì ôi, Tê tui rủn cả người. Giá tiền của mấy chậu ấy gấp mấy lần tiền “hiu” của tui, nên chỉ dám liếc qua một cái thì phải bỏ đi liền. Có lẽ chỉ có mấy đại gia từ Việt Nam qua mới dám bưng mấy chậu Lan “độc” ấy về nhà. Nghe nói ở Việt Nam, có chậu kiểng cả “tỉ” bạc, tương đương cả trăm ngàn đô la xanh của Mỹ mà cũng có người chơi! Mấy quả dưa hấu “độc” giá cả ngàn đô cũng được các đại gia mua đem biếu nhau. Tê tui nghe tin mà ớn lạnh.

Bước qua cửa chợ, thấy người xem xúm đông, xúm đỏ, Tê tui ghé mắt nhìn vào thì thấy đang trình diễn nhạc. Các nhạc sĩ và ca sĩ mặc áo Tết trông vui lạ. Chỉ có điều mà Tê tui thấy ngứa mắt là mấy cặp sồn sồn, cứ nghe nhạc ở đây là nhào vào để nhẩy. Giữa chốn đông người xem chợ Tết, mà tỉnh bơ ôm nhau lắc qua lắc lại. Mà nhẩy có đẹp gì cho cam, giống nhẩy “đìa” hơn nhẩy đầm, tức là giống khi nhẩy xuống mương, xuống đìa bắt cá vậy! Chân tay còng queo, cứng ngắc mà cố giơ giang ra, thật chướng mắt. Mấy người này không còn giữ chút văn hóa dân tộc tí nào. Chán quá!

Tối Giao Thừa, Tê tui cũng làm một vòng quanh các nơi thờ tự, chỗ nào cũng đông nghẹt người. Các ngôi nhà thờ và chùa không còn chỗ “pạc king”. Người ta đi lễ đi thờ mà chen chúc nhau như đi trẩy hội. Chỉ có điều khác nhau là tại nhà thờ chỉ có tiếng chuông, tiếng hát đồng ca, còn tại các ngôi chùa lớn thì có văn nghệ đón Xuân với các giọng ca nổi tiếng cũng có, mà “có tuổi chưa có tên” cũng nhiều. Ngoài trời lạnh ngắt mà các ca sĩ không dám mặc áo lạnh, vì mặc áo lạnh thì mất đẹp, nên Tê tui chắc rằng sau khi hát, về nhà, thế nào cũng cảm! Tội nghiệp hơn nữa là các Em-Xi, phải trực mấy tiếng đồng hồ trong gió lạnh, nhất định phải trúng gió, nếu không làm mấy tô phở nóng, thiệt nóng cho toát mồ hôi.

Nói đến ăn phở, lại nhớ đến một bài viết mấy ngày nay, đăng trên Fết búc, nói về môt cái tiệm phở “chửi” ở ngay sát thủ đô tị nạn. Trước đây, có một tiệm phở “chửi” ở trong lòng thủ đô tị nạn, bị dân “ăn nhậu” phê bình, phải bán tiệm chạy qua khu khác, bây giờ lại có tiệm mới mọc, mang cái văn hóa “chửi” của mấy cái làng xã Việt Nam qua đây. Theo bài viết thì thái độ coi khinh khách hàng đến ăn của mấy tên bồi bàn (mấy người này không phải là Waiter như tại các tiệm khác mà đích thực là Bồi!) đã làm cho một ông khách nóng giận, nên có lời khuyên răn nhỏ nhẹ, không ngờ tên bồi này còn làm hỗn hơn, văng tục ra  và nói: “Đ.M. Không thích ăn ở đây thì đi  chỗ khác!” Khi người khách gọi tên chủ quán ra thì tên chủ quán này cũng tỉnh bơ cu li mà không can thiệp gì, nên bà con bỏ sang quán khác. Nghe nói, quán phở chửi này lại là của người bố của một ca sĩ nhí ngày xưa ở Việt Nam hay hát băng nhí. Bây giờ thì qua đây, lớn rồi, tắc tiếng rồi. Nhưng cái văn hóa “chửi” của mấy làng xã thiếu văn hóa thì được ông bố vác sang Mỹ, làm rầu cho dân Việt. Tê tui bực mấy cái chuyện này lắm. Nhớ lại trước đây, cũng có lần Tê tui bước vào ăn thử ở trên đường Garden Grove, tiệm nhỏ xíu à, nhưng vì hồi đó thích cháu bé hay hát nhẩy trong băng nhí, nên muốn xem nước phở có ngọt như giọng cô bé không. Thiệt đúng như lời nói, thái độ của mấy tên bồi có vẻ hách dịch, coi khách như người ăn xin. Tê tui nóng máu, gọi thử môt đĩa giá trụng, nhưng hôm đó, có lẽ là thấy Tê tui đứng tuổi và đứng đắn sao đó, nên cô bồi không dám có thái độ hỗn với tui, mà chỉ cau mặt khi nghe gọi, rồi vội đưa ra một đĩa giá còn bốc hơi. Giả sử hôm đó mà cô bồi đó tỏ thái độ thiếu văn hóa như với những người khác, thì Tê tui đã cho một bài học rồi. Mấy tên “xây lố cố” này mà gặp dân lính già như tui thì coi như đời xui xẻo. Tê tui nghĩ thấy lạ, ở xứ này, thiếu gì tiệm, nhà hàng nào tiếp khách không đàng hoàng thì sẽ mất khách, mà sao cái tên chủ nhân kia tối dạ thế, dám mang cái văn hóa chửi sang đây, thì trước sau cũng dẹp tiệm mà thôi.

Mà thôi, ngày tư ngày Tết, kể chuyện không vui hoài thì người nghe cũng mất vui. Năm nay con Chó lên ngôi, mong sao Chó này là Chó chăn cừu, Chó lính gác giặc, Chó trinh thám, Chó dẫn đường cho người khiếm thị, để sủa vang, đuổi bọn gian tà, bán nước ra khỏi giang sơn của chúng ta, bảo vệ đất Tổ ngàn năm nữa cũng không rơi vào tay giặc. “Ngày Xuân nâng chén, ta chúc nơi nơi…”

Chu Tất Tiến.

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus