Sunday, December 4, 2022
spot_img

Kẻ bắt cóc 26 trẻ em rồi chôn sống được đề nghị ân xá

Một người đàn ông California đã bắt cóc 26 trẻ em trên một chiếc xe buýt của trường học vào năm 1976 đã được đề nghị ân xá. 

Ngày 15/7/1976 là một ngày tuyệt đẹp. Đó là ngày học cuối của mùa hè của đám trẻ trường Tiểu học Dairyland ở Chowchilla. “Chúng tôi thích trường học vào mùa hè. Đó là khoảng thời gian tuyệt vời. Chúng tôi được vẽ, làm thủ công, đồ gỗ, đồ gốm. Tôi nhớ mình đã chơi ném bóng nước và chơi những trò chơi thú vị”, Lynda Carrejo Labendeira nhớ lại. Lynda thích đến mức đã cùng cậu bạn trai Jeff Brown bắt đầu viết đơn thỉnh cầu để khóa học hè kéo dài thêm 2 tuần nữa. Mọi người đều ký tên vào lá đơn đó, cả giáo viên, học sinh, thậm chí là tài xế buýt Edward Ray.

Hôm đó, những đứa trẻ từ 5 đến 14 tuổi sau giờ học đã lên xe buýt về nhà. Những đứa trẻ nhỏ vẫn còn mặc quần áo bơi bước lên xe. Khi chiếc xe xuống Đại lộ 21, một chiếc xe van ở giữa con đường để chặn đầu xe buýt. “Edward – tài xế của chúng tôi – chẳng thể làm gì ngoài việc giảm tốc độ và cố gắng đi vòng qua chiếc xe”, Carrejo Labendeira nhớ lại. Ngay khi Edward mở lời nhờ giúp đỡ thì những người trong chiếc xe van đã ra khỏi xe và nhảy lên xe buýt, chỉa súng về phía tài xế và lũ trẻ.

Bọn họ yêu cầu Edward về phía cuối xe. Không ai có thể nhìn thấy mặt của các tay súng bởi chúng đã bịt kín mặt. Carrejo Labendeira cúi xuống hàng ghế thứ tư mà mình đang ngồi, chỉ cách giới hạn của các tay súng đôi chút. 3 chị em còn lại của Carrejo Labendeira cũng đang vô cùng hoảng loạn ở phía sau xe buýt. Một tay súng đã lái xe đi xuyên qua những cây tre mọc sát nhau khiến những đứa trẻ bị lắc lư không ngừng. Chuyến xe chỉ dừng lại khi đến một cái hào đã được che giấu. Nơi đó, 2 chiếc xe van đang đợi và gã bắt cóc yêu cầu những đứa trẻ bước vào trong xe.

Trong 11 giờ tiếp theo, những đứa trẻ vẫn tiếp tục được chở đi đến một nơi nào đó mà như Carrejo Labendeira nhớ lại rằng “xa bất tận”. Không một đứa trẻ nào biết mình đang đi đâu. “Rất tối, cửa sổ đã bị sơn. Chẳng ai thấy chúng tôi bên trong, chúng tôi chẳng nhìn được ra ngoài”, Carrejo Labendeira kể lại. Khi đó, Jennifer Brown Hyde – một nạn nhân – chỉ mới 9 tuổi và Jennifer nhớ rằng không khí vô cùng nóng, ngột ngạt. “Rất nóng. Hơn 37 độ C, không nước, không nhà vệ sinh”, Brown Hyde chia sẻ.

Cuối cùng, khi màn đêm buông xuống, họ đã dừng lại ở một mỏ đá gần Livermore, khoảng 100 dặm về phía tây bắc của Chowchilla. Theo Carrejo Labendeira nghi ngờ, sở dĩ bọn bắt cóc phải lái xe vòng quanh lâu đến thế là vì để chắc chắn rằng khu mỏ này không còn công nhân khi họ đến.

16 giờ như địa ngục của 26 đứa trẻ bị chôn sống trong “cỗ quan tài” khổng lồ và màn trốn thoát ngoạn mục

Mỏ đá The California Rock & Gravel – nơi dừng chân của bọn bắt cóc – thuộc sở hữu của người bố của Frederick Woods – một trong những kẻ bắt cóc . Nhưng vào thời điểm đó không một ai ở mỏ đá cả mà chỉ có bọn bắt cóc và con tin của chúng. Frederick Woods và đồng bọn đã hỏi tên, tuổi, địa chỉ nhà, số điện thoại của từng đứa trẻ. Chúng lấy đi quần áo và vật dụng của bọn trẻ nhưng tuyệt đối không giải thích lý do của việc bắt cóc. “Tôi chỉ nhớ chúng bảo chúng tôi phải im lặng”, Carrejo Labendeira cho biết. Dưới ánh sáng yếu ớt của những ngọn đèn xây dựng ở nơi mỏ đá tối tăm, những kẻ bắt cóc ra lệnh cho bọn trẻ và tài xế xe buýt bước vào một nơi trông như một “cỗ quan tài” khổng lồ – một chiếc xe tải lớn dùng để vận chuyển hàng hóa được giấu dưới lòng đất.

“Nó được chôn xuống đất. Trông nó như một cỗ quan tài”, Carrejo Labendeira nói. “Nó như một cỗ quan tài, một cỗ quan tài cho tất cả chúng tôi”. Từng người một, những đứa trẻ bước xuống thang và đi vào trong chiếc xe tải. Khi đứa trẻ cuối cùng bước vào, bọn bắt cóc đã gỡ bỏ cái thang. 16 giờ kinh hoàng như ở địa ngục của 26 đứa trẻ và người tài xế xe buýt bắt đầu.

Những đứa trẻ đang bị giam giữ như tù nhân chỉ được cho một ít thức ăn như ngũ cốc, bơ đậu phộng, bánh mì và nước. Nhưng nó chỉ đủ cho một bữa ăn mà thôi. Ngay cạnh đống thức ăn là nhà vệ sinh tạm thời, một vài tấm nệm được đặt trên sàn. Khi đó, Brown Hyde đã nghĩ rằng mình sẽ chết bởi không khí ngột ngạt vì hệ thống thông gió đã hỏng. “Chiếc quạt mà họ lắp vào, pin đã hết. Trong tâm trí non nớt khi đó, tôi nghĩ chúng tôi tiêu thật rồi”, Brown Hyde chia sẻ. Trong suốt 16 giờ tiếp theo, cỗ quan tài khổng lồ trở thành một địa ngục đầy mùi hôi thối. Mùi hôi từ những bãi nôn của mấy đứa trẻ hòa quyện với mùi nước tiểu và rác rưởi. Đứa trẻ nhỏ nhất gào thét và khóc lóc đòi bố mẹ.

“Có những lúc chúng tôi nghĩ mình sắp chết”, Carrejo Labendeira nhớ lại. “Tôi đã nguyện rằng nếu mình sống sót, tôi sẽ trở thành một cô gái tốt nhất. Tôi sẽ trở thành cô gái tốt nhất trong cuộc đời còn lại của mình”.

Khi niềm hy vọng trong bọn trẻ dần tắt ngúm, người tài xế và vài đứa trẻ đã bắt đầu nghĩ ra kế hoạch để trốn thoát. Họ đã chồng những tấm nệm lên nhau để chui qua một tấm kim loại trên mái. “Nếu chết, chúng tôi phải chết vì điều gì đó chứ không được ngồi đây chờ chết”, Brown Hyde nhớ lại. Nhưng tấm kim loại lại bị phủ bởi một lượng lớn pin của xe tải và và bụi bẩn dày đặc. Tài xế xe buýt Edward Ray cùng vài học sinh nam lớn phải vật lộn để dịch chuyển nó đi. Mọi người liên tục đào bới trong sự sợ hãi sẽ bị bọn bắt cóc phát hiện vì không ai biết bọn chúng đang ở đâu vào lúc đó.

May mắn, lối thoát đã được dọn dẹp sạch sẽ bởi Edward và vài học sinh, lũ trẻ bắt đầu trèo lên vai nhau đến chạy trốn. Và may mắn hơn thế nữa, bọn bắt cóc đang ngủ say. Đây là một cơ hội hoàn hảo để trốn thoát. Dù đã rất kiệt sức nhưng nhóm người họ phải cố gắng tìm kiếm sự giúp đỡ và may thay, trên mỏ đá có một tòa nhà nhỏ. “Trên đó có một người đàn ông. Ông ấy biết rõ chúng tôi là ai trước khi chúng tôi kịp nói bất kì điều gì”, Carrejo Labendeira cho biết. “Ông ấy bước xuống và nói: “Cả thế giới đang tìm các cháu đây”. Ông ấy biết rõ chúng tôi là ai”.

Đây được coi là vụ bắt cóc lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ . 

Woods đã cố gắng để được ân xá 17 lần kể từ khi bị kết án, và được một hội đồng gồm hai ủy viên đưa ra đề nghị trong lần thử thứ 18 trong năm nay. Hội đồng ân xá bao gồm bộ phận pháp lý của hội đồng và Thống đốc Gavin Newsom vẫn cần phê duyệt đề xuất. 

Woods và hai kẻ bắt cóc khác, James và Richard Schoenfeld, đã đòi 5 triệu đô la tiền chuộc trong vụ bắt cóc. Tuy nhiên, người lái xe và một số trẻ em lớn hơn đã tìm cách trốn thoát bằng cách chạy khỏi xe đầu kéo trong khi những kẻ bắt giữ chúng đang ngủ. 

Các em nhỏ và người lái xe không bị thương tích nguy hiểm đến tính mạng nhưng bị tổn hại tâm lý sau khi vụ việc xảy ra. 

Jennifer Brown Hyde, người sống sót nói với phóng viên của Fox News và người dẫn chương trình “Nightmare in Chowchilla” Claudia Cowan vào đầu năm nay : “Tôi đã 50 tuổi và tôi bị lo lắng khi lên xe với chồng” . 

Woods và hai người đàn ông khác bị bắt khoảng hai tuần sau đó và bị kết án chung thân không ân xá. Một tòa phúc thẩm sau đó đã lật lại quyết định và cho những người đàn ông đủ điều kiện để được ân xá. 

Richard Schoenfeld được ân xá vào năm 2012 và James Schoenfeld vào năm 2015. 

Woods đã đưa ra lời xin lỗi về vụ bắt cóc vào hôm thứ Sáu. 

“Tôi đã có sự đồng cảm với các nạn nhân mà lúc đó tôi không có”, Woods nói, theo CBS News. “Tôi đã có một sự thay đổi tính cách kể từ đó.”

TH

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments