Wednesday, February 8, 2023
spot_img

Hôm nay: Memorial Day!

Thứ Hai, 30 tháng 5 năm 2022, Mỹ là ngày lễ toàn Quốc Gia Tưởng Niệm, Nhớ Ơn những người nam nữ Mỹ, những người con yêu của Tổ Quốc, đã vì nước hy sinh, vì dân chiến đấu, đã nằm xuống.

Theo nghi thức, cả nước, Quốc kỳ Mỹ được treo rũ cho đến quá ngọ giờ địa phương. Người Mỹ ưu tiên trong ngày, là đi viếng nghĩa trang tử sĩ và các tượng đài tử sĩ Mỹ để tưởng niệm. Để thấm với ý nghĩa: “Tự Do không phải là món quà biếu không. Quốc gia nào muốn có hưởng quà quý báu này, phải trả bằng xương bằng máu! của biết bao nhiêu người nằm xuống!”

Tất cả chúng ta, xin dành một phút, đặt cánh tay vào tim, cúi đầu Tưởng Niệm, về sự hy sinh cao quý của Họ. Họ đã chết, để chúng ta được sống!

Những Chiến Sĩ bị…lãng quên! Người Lính VNCH!

Hôm nay, riêng đối với người Việt ở trên đất Mỹ, bản tính dân tộc Việt từ ngàn xưa, là trọng tình, trọng nghĩa, ơn đền nghĩa trả. (Nửa chữ cũng gọi bằng Thầy!) Nên vào Ngày Lễ Chiến Sĩ Trận Vong, người Mỹ gốc Việt, chẳng những tưởng niệm những người Lính Mỹ, mà còn nhớ đến trên 2 trăm 50 ngàn Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, đã nằm xuống, trong cuộc chiến chống Cộng Sản xâm lăng, kéo dài trên 20 năm, bảo vệ Miền Nam no ấm tự do. Họ đã vì dân chiến đấu, vì nước hy sinh.

Ba câu danh ngôn hay về sự hy sinh của Người Lính:

-Những người hy sinh mạng sống vì đại nghĩa, cho Tổ Quốc, Đồng bào, thì chẳng bao giờ thất bại!

(Lord Byron)

-Tôi chỉ tiếc rằng tôi chỉ có một cuộc đời, để hy sinh cho Tổ quốc, chết cho Đồng Bào tôi mà thôi!

(Nathan Hale)

-Khi trái tin bạn đủ yêu thương, bạn muốn phục vụ vì người khác. Khi đó Bạn muốn hy sinh. Và cái chết, chẳng còn nghĩa lý gì cả!

(Ernest Hemingway)

Lòng tốt, có sức lan tỏa như….mùi hương!

Truyện ngắn trên báo Mỹ, kính chuyển đọc, nhân Ngày Chiến Sĩ Trận Vong 2022:

Cám ơn Anh! Những Người Lính!

Tôi đặt hành lý vào hộc ở trên đầu rồi ngồi xuống ghế. Đây là chuyến bay dài, làm tôi ước gì mình, có một quyển sách hay để đọc qua giờ trên chuyến bay. Quên không mang sách theo, thì thôi, có lẽ tôi cũng cần chợp mắt một chút.

Vừa lúc trước khi máy bay cất cánh, một nhóm, gồm 10 người Lính trẻ, men theo lối đi và ngồi hết vào các chỗ trống rải rác còn lại. Có lẽ họ không đủ quân số, để dùng mày nay quân sự. Chẳng có gì để làm, tôi bắt đầu gợi chuyện người lính ngồi gần nhất:

– Các cậu đi tới đâu vậy?

– Petawawa. Chúng em sẽ ở đó hai tuần, để thụ huấn thêm một chương trình huấn luyện đặc biệt chuyên môn, sau đó sẽ bổ sung quân số đến chiến trường A Phú Hãn! Nơi đó đang cần tụi em.

Sau khi máy bay cất cánh độ một tiếng, thì tiếng loa thông báo là trên máy bay, có bán thức ăn nhẹ đựng trong bao, giá 10 mỹ kim.

Cũng còn lâu lắm, chuyến bay mới tới phía miền Đông, nên tôi quyết định mua một bao đồ ăn, để vừa ăn vừa giết thì giờ! Khi tôi móc bóp lấy tiền, thì chợt nghe một người Lính hỏi bạn mình là có muốn mua thức ăn không.

– Không! Giá quá mắc! Bao “Lunch” gì mà tới 10$!

-Thôi thì tụi mình ráng chờ tới căn cứ vậy.     

Và anh Lính trẻ gật gù đồng ý với bạn.

Tôi đảo mắt nhìn chung quanh thì thấy mấy người Lính khác, cũng không có ý định mua gì cả, mặc dù lúc đó cũng đã tới giờ ăn trưa rồi.

Có lẽ lương người Lính, không cho phép họ được xài hoang phí như thế. Một ý nghĩ chợt đến trong đầu, tôi gọi người nữ tiếp viên tới, đưa cho bà 100$ và nói:

– Xin bà vui lòng lấy thức ăn cho những người Lính nầy.     

Người tiếp viên cầm tiền, hiểu ra ngay, ngạc nhiên nắm chặt lấy tay tôi, qua đôi mắt long lanh ngấn lệ vì xúc động, bà ngõ lời cám ơn tôi và nghẹn ngào:

– Con trai tôi cũng là một quân nhân trẻ, nó 20 tuổi, đang chiến đấu tại Iraq. Nghĩa cử tử tế nầy của ông, như đang dành cho nó vậy. Cám ơn ông.

Rồi bà xăng xái, mỉm cười tươi, đi lấy 10 bịch đồ ăn trao cho tất cả các người Lính trên tàu bay. Những người Lính trẻ, sau khi nhận, và nghe lời giải thích của bà tiếp viên, người gần thì nói lời cám ơn, người xa giơ cánh tay, chụm bàn tay lại thành “số một!”

Sau đó bà dừng lại chỗ tôi hỏi:

– Thưa ông dùng gì ạ? Bò, gà, cá hảo hạng, kể cả rượu bia, loại gì!

– Xin cho tôi gà, và ly rượu mạnh không pha.

Tôi trả lời bà ta xong, giật mình ngạc nhiên, vì theo tôi biết chắc hạng economy (cá kèo) bây giờ, chỉ có BOB thôi mà. Đây là sự tiếp đãi dành cho những khách hạng nhất!

Người nữ tiếp viên đi về phía trước của máy bay, độ vài phút sau trở lại, với nguyên khay thức ăn nóng hổi, dành cho hành khách có vé thượng hạng! Bà trịnh trọng nói với tôi:

– Đây là tấm lòng tri ân nho nhỏ, của những người trên chuyến bay nầy đối với ông.

Sau khi ăn xong, uống chút rượu, với tâm trạng sảng khoái nhẹ nhàng, tôi bước tới phòng vệ sinh ở phía sau cùng. Trên đường đi, một người đàn ông thình lình, đứng lên chận tôi lại nói:

– Tôi rất cảm phục việc ông làm, xin ông cho tôi được chia phần mà vui lòng nhận cho.

Nói xong, ông ta dúi vào tay tôi 50 mỹ kim.

Sau đó không lâu, viên phi công trưởng rời buồng lái, vừa đi vừa nhìn số ghế ghi trên hộc hành lý, linh cảm khiến tôi thầm mong ông ta đừng kiếm tôi. Nhưng Chúa ơi! Ông ta dừng lại ngay hàng ghế của tôi, rồi cười thật tươi và chìa tay ra nói:

– Tôi muốn hân hạnh được bắt tay ông!

Cực chẳng đã, tôi mở dây an toàn, đứng dậy bắt tay viên phi công trưởng.

Với giọng hân hoan, ông ta nói thật lớn, cố ý để mọi người cùng nghe:

– Trước khi lái máy bay dân sự, tôi cũng đã từng là một quân nhân! và là phi công chiến đấu. Có một lần vào nhà hàng, cũng có người bao trả tiền tôi mua thức ăn. Điều đó thực sự thể hiện cả một tấm lòng tốt đẹp, mà những người Lính chúng tôi không bao giờ quên!

Tất cả những người Lính đều đứng dậy, cả một tràng pháo tay tán thưởng vang dội, tiếng vỗ tay lan ra con tầu, làm tôi đỏ bừng mặt vì mắc cở.

Chỉ với một hành động nhỏ nhặt tầm thường của tôi, mà đánh động lương tâm, lòng tốt của con người mạnh đến thế sao?

Vì chuyến bay quá dài, nên có một lúc, tôi phải đi bộ về phía trước để giãn gân cốt, thì bỗng nhiên có một nam hành khách ngồi trên tôi độ sáu dãy, đưa tay ra bắt và để lại trong tay tôi cũng 50 mỹ kim.

Bầu không khí trên chuyến bay thật nhẹ nhàng và chan hoà ấm áp tình người, cho tới khi máy bay hạ cánh. Tôi lấy hành lý và bắt đầu bước ra, khi vừa tới cửa máy bay, thì một người đàn ông chận tôi lại và nhét nhanh vào túi áo tôi một thứ gì đó, xong ông ta vội vã bước đi, mà không nói một lời. Lôi túi ra, lại thêm 50$ nữa!

Nếu tính ra, tôi chỉ chi, bỏ ra có 100$, mà bây giờ thu lại, lời to! tới 150$! Kiếm được 50$ dễ dàng đến thế sao! À! Quên! Còn lời cả một bữa ăn, ly rượu, thiệt ngon miệng nữa chứ.

Đã thế, còn hưởng những tràng pháo tay nổ như pháo!…ngày Tết!

Đúng là khi ta làm phải, việc tốt, thì không bao giờ lỗ lã cả. Lời ngay trước mắt!

Tôi vui vẻ bước nhanh ra cửa phi trường, thì còn thấy mấy người Lính trẻ, đứng thành hàng, kiểm soát quân trang, quân dụng, điểm danh, để chuẩn bị về căn cứ. Tôi tiến tới trao cho họ 150 mỹ kim và nói:

– Từ phi trường về tới trại phải khá xa. 3 người khách trên máy bay, nhờ tôi trao cho các cậu chút tài chánh, vì biết bây giờ cũng đã tới giờ để mỗi cậu dằn bụng một cái sandwich chứ!

Rất nhiều người thương mến và Chúa sẽ ban ơn cho các Cậu.

Các người Lính trẻ, một lần nữa lại cùng hô vang lời Cám ơn!

Mười người Lính trẻ trong ngày hôm đó, chắc đã rời chuyến bay, trong tâm trạng yêu thương và kính mến những hành khách đồng hành.

Chưa bao giờ tôi có cảm giác sung sướng, hạnh phúc như thế. Tôi hăng hái bước tới xe, với lời thì thầm nguyện cầu, cho tất cả sau trận chiến sẽ được trở về trong an bình.

Những chàng trai nầy đã hy sinh, sự an nguy, sống chết của bản thân mình, tất cả cho quê hương đồng bào, mà tôi chỉ biếu họ có một vài phần ăn. So sánh với sự hy sinh của họ, thật là quá ít ỏi, nếu không muốn nói, là chỉ là một phần ngàn!

Nghĩ xa hơn nữa, người cựu chiến binh, khi chiến ở các mặt trận ngoài biên cương Tổ Quốc, đã từng đánh đổi cả cuộc đời, khi viết lên chi phiếu trắng, đề tên người nhận là “Hiệp Chủng Quốc!” mà số tiền có thể là chính sinh mạng của họ! Mẹ Tổ Quốc thường nhận tiền tử và cùng một lúc, cả tử thi của họ!

Đó là một vinh dự tối cao, lẽ ra cả đất nước phải dành sự ngưỡng mộ cho họ, nhưng than ôi!

Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ! trong cả chiều dài đời sống yên bình.

Hên lắm nhớ đến họ, khi thân xác họ đã vùi sâu trong lòng đất!

Nghĩ cũng buồn, con vật, tỉ như con chó, còn biết ơn sống chết với chủ mình, nhưng nhiều con người thì …không!

Bản tính mà, khi Chúa chữa lành bệnh cho 10 người phong cùi, chỉ có 1 người trở lại cám ơn Chúa, mà người đó, lại không phải là người…Do Thái!

(Sưu tầm)

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT