Sunday, November 27, 2022
spot_img

CÓ NHỮNG NIỀM VUI CHỢT ĐẾN

KIỀU MỸ DUYÊN

Cali Today News – Ở đời ai cũng thích nghe chuyện vui hơn nghe chuyện buồn. Nghe chuyện vui cảm thấy đời đẹp hơn, nghe chuyện buồn khó chịu lắm, cho nên người ta thường chúc nhau vui vẻ, hạnh phúc, may mắn, sống trong Hồng Ân của Thượng Đế. Tôi cũng vậy, tôi là người bình thường nên cũng thích nghe chuyện vui, dù chuyện vui chợt đến rất ngắn.

          Một hôm, một người trẻ gọi đến với giọng reo vui:

          – Cô giáo ơi, cô giáo!

          Tôi hỏi:

          – Có việc gì vậy em?

          Khi nào có người gọi tôi là cô giáo, tôi biết ngay là học trò của tôi ngày xưa. Khi còn làm nghề giáo, tôi dạy nhiều nơi, nhưng học trò nhiều nhất là ở trường Văn Hóa Quân Đội Quang Trung, quận Hốc Môn.

          Tiếng nói reo vui ở đầu giây bên kia làm cho tôi vui lây.

          – Sách Hoa Cỏ Bên Đường của cô giáo bán ở nhà sách lớn Barnes & Noble của Mỹ. Em đã mua sách của cô. Bao giờ em về California sẽ đem sách đến, cô giáo ký cho em nhé. Sách bán $43.20 , em mua xong, ngày hôm sau em mua thêm mấy cuốn nữa tặng cho các bạn của em.

          Nghe giọng nói tíu tít của học trò, tôi cảm thấy vui trong lòng.

          Vài hôm sau, một học trò khác gọi đến cũng giọng nói tíu tít, vui vui:

          – Cô giáo ơi, cô giáo, em thấy Tuyển Tập Hoa Cỏ Bên Đường của cô bán trên Lulu.com giá $47.66.

          Tôi nói:

          – Trời đất, cô đâu có biết.

          Học trò của tôi, người nào cũng tỏ ra hãnh diện vì cô giáo của mình viết sách. Thật ra đây không phải là sách, đây là tuyển tập những bài phóng sự của tôi đã đăng trên các báo và các diễn đàn ở nhiều nơi.

          Học trò của tôi, bằng hữu của tôi cũng gọi tôi rối rít và nói:

          – Chị ơi, chú Tám TV đọc Chinh Chiến Điêu Linh, bút ký chiến trường của chị, hàng trăm ngàn người nghe, dù chú Tám TV đọc có mấy bài như:

  • Viên đạn đã lên nòng: 6.6 ngàn người xem
  • Chàng từ khi vào nơi gió cát: 3.2 ngàn người xem
  • Trên vùng trời Trị Thiên: 6.2 ngàn người xem
  • Biên trấn: 4.4 ngàn người xem
  • Trở lại Cổ Thành: 18 ngàn người xem
  • Nhớ rừng: 3.3 ngàn người xem
  • Trên đỉnh Chu Pao: 5.6 ngàn người xem
  • Mùi máu tươi trong rừng cây khuynh diệp: 7 ngàn người xem
  • Lời thề bên dòng sông Mỹ Chánh: 31 ngàn người xem
  • Polei Kleng Lệ Khánh: 10 ngàn người xem
  • Qua cơn bão lửa: 12 ngàn người xem
  • Cao nguyên sương mù hay khói súng: 24 ngàn người xem

Chú Tám TV ở Canada đọc truyện của Kiều Mỹ Duyên từ năm 2021, chưa đọc hết phân nửa số chuyện trong Chinh Chiến Điêu Linh, vậy mà số người nghe rất đông, càng ngày số người nghe càng đông hơn. Người đọc và tác giả chưa bao giờ gặp nhau. Nghe nói chú Tám TV cũng là cựu quân nhân ở miền Tây. Càng ngày số người vào You Tube của chú Tám TV càng đông.

          Một số đồng hương cho tôi biết:

          – Hãy vào trang nhà Noralangdu để xem bút ký chiến trường Chinh Chiến Điêu Linh của Kiều Mỹ Duyên,.

          Bằng hữu ở Việt Nam cho biết độc giả ở Việt Nam xem bút ký chiến trường của Kiều Mỹ Duyên nhiều lắm. Chúng tôi định cám ơn ông Phạm Văn Duyệt đã đưa bài của chúng tôi lên diễn đàn nhưng không biết địa chỉ, cho nên chưa gửi được lời cảm ơn.  Ông Khắc Thiệu, người đọc 22 truyện của Kiều Mỹ Duyên trong vòng 4 năm, có số người nghe lên đến cả triệu.

Tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến với những văn nghệ sĩ đã viết và đọc Chinh Chiến Điêu Linh và Hoa Cỏ Bên Đường, nhưng tôi không có địa chỉ email của những văn nghệ sĩ đó. Người ở hải ngoại sẽ có cơ duyên gặp nhau, nhưng người ở Việt Nam không thể tìm được, thôi thì đành chịu vậy.

          Lời cảm ơn cần lắm, cần với người biết ơn, nhưng không cần với người nhận. Làm sao để nói lên lời cảm ơn với người đã làm ơn cho mình. Làm thương mại cũng vậy, người giúp mình thì nhiều mà mình không biết để cảm ơn. Có nhiều người đến văn phòng chúng tôi nói:

          – Bạn cùng sở làm giới thiệu chúng tôi đến đây.

          Đó là những người bản xứ, người địa phương, đồng hương, v.v.

Niềm vui nho nhỏ thì nhiều lắm, người này đem niềm vui đến cho người kia. Buổi sáng, chúng tôi chưa thức dậy, nghe tiếng chuông điện thoại reo, tôi thường để điện thoại ngay đầu giường, nếu có việc khẩn cấp thì tôi thức dậy ngay, nhất là cần đi nhà thương, tôi rất quan tâm đến sinh mạng của người quen, nhưng cũng có những cuộc điện thoại vào sáng sớm không phải là điện thoại khẩn cấp nhưng tôi cũng vui:

          – Bà An, sáng nay báo đăng bài của bà.

          Đó là những cụ ông, cụ bà ở nhà không có computer để đọc bài trên online, trong đó có độc giả trong viện dưỡng lão nữa. Báo giấy là món ăn tinh thần của người già cô đơn, không có computer để sử dụng.

Hầu hết các viện dưỡng lão gần Little Saigon đều bắt được đài truyền hình tiếng Việt, đài radio tiếng Việt, báo tiếng Việt cũng được giao đến tận nơi. Hiện nay, Orange County có 69 viện dưỡng lão, những viện dưỡng lão gần Little Saigon có hơn 90% người lớn tuổi là người Việt Nam.

          Sách, báo, nhạc, radio, TV là món ăn tinh thần của người già, người bệnh ở nhà, ở nhà thương, và ở viện dưỡng lão.

          Xin cảm ơn các chủ báo, chủ bút đã đăng những bài báo mà người già, người bệnh thích đọc, một nhu cầu tinh thần cần thiết cho tuổi già bóng xế.

          Ở đời có những niềm vui nhỏ như nghe một bản nhạc hay mà mình thích từ nửa thế kỷ trước, gặp lại bạn cũ, được cho một trái táo, trái bưởi, một bó rau, gặp gỡ những người dễ thương, hay đi làm việc từ thiện, nghe một bài giảng rất hay, v.v., tất cả là niềm vui. Sống sao cho vui, niềm vui là hạnh phúc, niềm vui đem vui lại sự gần gũi với người khác, nên tránh xa nỗi buồn, nhưng nỗi buồn tự nhiên ập xuống có tránh được không?

          Có nhiều người nói ở đời này vui thì ít mà buồn thì nhiều. Mỗi ngày phải lo cơm ăn, áo mặc, phải lo đủ thứ chuyện, lạm phát, kinh tế suy thoái, những người quen ra đi, bệnh hoạn, có ai tránh được sinh lão bệnh tử.

          Trẻ vui vẻ, năng động, già ngồi một chỗ, bệnh hoạn, đêm đêm thao thức, không ngủ được, đau nhức hành hạ, cao mỡ, cao máu, cao đường, bệnh rồi chết.

          Nhạc sĩ Vũ Thành An đã viết trong bài Không tên số 4:

Mai về sau nước mắt có cạn
Khi xa đời thương cho đàn con
Triệu người quen có mấy người thân
Khi lìa trần có mấy người đưa?

          Người chết rồi đâu cần ai đưa? Nhưng người qua đời sẽ có nhiều người nhớ, tưởng niệm, người thân mỗi năm làm đám giỗ, nấu ăn mời bằng hữu đến để tưởng nhớ người qua đời.

Thôi thì vui được lúc nào thì hay lúc ấy, niềm vui nho nhỏ cũng đủ rồi, đâu cần phải trúng số độc đắc mới là niềm vui. Gặp người nào mà mình quý mến chỉ cần vài ba phút cũng đủ, đâu cần gặp cả ngày. Niềm vui từ trong lòng, nghĩ đến người mình quý mến cũng đủ vui.

          Hãy vui, vui từ trong trái tim mở rộng, vui trong ánh mắt đầm ấm của người đối diện, vui trong lời chào hỏi thân thiện của mọi người. Thời gian trôi qua nhanh lắm, hãy sống vui như ngày hội, ngày Tết.

          Mong những niềm vui nho nhỏ, những niềm vui bất chợt đến với tất cả đồng hương. Niềm vui không thể mua được, nụ cười thật tươi, tiếng cười giòn tan, ánh mắt ấm áp, cử chỉ nhẹ nhàng ân cần giúp một bà lão bưng đồ lên xe ở chỗ đậu xe. Tặng một tờ báo, một đĩa nhạc, một quyển sách, một lời nói ân cần, sự quan tâm, tất cả là niềm vui của mọi người.

          Mong mỗi ngày chúng ta đem niềm vui cho người xung quanh và cho nhau tiếng cười vui vẻ, ấm áp và chúc cho nhau mọi sự tốt đẹp trong cuộc sống hàng ngày, và cầu nguyện cho nhau trong giờ cầu kinh.

          Mong lắm thay!

Orange County, 30/9/2022

KIỀU MỸ DUYÊN

(kieumyduyen1@yahoo.com)

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments