Friday, December 9, 2022
spot_img

Chúng tôi có tội gì? Sao lại bắn chúng tôi?

CALI TODAY NEWS – Lại bắn, khắp nơi trên nước Mỹ cứ cách vài ngày lại xảy ra những vụ xả súng, các vụ thảm sát lớn nhỏ dẫn đến những bi kịch mất mát đã ăn sâu vào chính trị, văn hóa và luật pháp Hoa Kỳ.

Một người đàn ông 22 tuổi bị cáo buộc đã vào hộp đêm của những người trong cộng đồng LGBT xả súng giết chết 5 người và làm bị thương 18 người khác ở Colorado Springs.

Vụ nổ súng xảy ra vào tối thứ Bảy, vào đêm trước Ngày tưởng niệm người chuyển giới, một lễ kỷ niệm hàng năm tôn vinh những người chuyển giới, không phân biệt giới tính và không theo chuẩn giới tính, nhưng nhũng nạn nhân đã không có cơ hội đón mừng Ngày tưởng niệm dành cho những người như họ, vì họ đã thiệt mạng trong một cuộc tấn công chống những người chuyển giới.

Đây chỉ là một trong nhiều vụ xả súng hàng loạt lớn trên khắp Hoa Kỳ trong năm nay, bao gồm cả những vụ ở Đại học Virginia nhắm vào các thành viên của đội bóng đá, cuộc diễu hành ngày 4 tháng 7 ở Highland Park, Illinois; cuộc thảm sát tại một bệnh viện ở Tulsa, Oklahoma; và tại một trường tiểu học ở Uvalde, Texas.

Không có quốc gia có thu nhập cao nào khác phải hứng chịu số người chết vì bạo lực súng đạn cao như ở Mỹ. Mỗi ngày, có hơn 110 người Mỹ chết vì súng, bao gồm cả tự tử và giết người, trung bình là 40.620 mạng người mỗi năm chết vì súng. Kể từ năm 2009, trung bình hàng năm có 19 vụ xả súng hàng loạt xảy ra, khi được định nghĩa là những vụ xả súng nếu trong vụ việc có ít nhất 4 người thiệt mạng. Tỷ lệ giết người bằng súng của Hoa Kỳ cao gấp 26 lần so với các quốc gia có thu nhập cao khác; tỷ lệ tự sát bằng súng của Hoa Kỳ cao hơn gần 12 lần.

Những người phản đối kiểm soát súng thường coi đại dịch bạo lực súng đạn ở Mỹ là triệu chứng của một cuộc khủng hoảng sức khỏe tâm thần rộng lớn hơn.

Nhưng vấn đề đó không phải là duy nhất. Điều kỳ lạ khó chấp nhận nhất tại Mỹ là quan điểm mở rộng của Hoa Kỳ về quyền sở hữu súng dân sự, quan điểm này đã ăn sâu vào chính trị, văn hóa và luật pháp kể từ khi thành lập quốc gia, và nhiều tiến trình chính trị quốc gia cho nhu cầu kiểm soát súng hiệu quả hơn cho đến nay đã chứng tỏ không có khả năng thay đổi quy tắc đó.

Nước Mỹ đặc biệt ở chỗ súng luôn hiện diện khắp nơi, dân sự được sở hữu rộng rãi và chính phủ không tuyên bố độc quyền đối với vũ khí cá nhân.

Đầu năm nay, lần đầu tiên trong gần 30 năm, Quốc hội đã đạt được thỏa thuận về cải cách hạn chế sử dụng súng nhưng kết quả được xem là rất hạn chế.

Hoa Kỳ có rất nhiều súng, và nhiều súng hơn có nghĩa là nhiều người chết vì súng hơn.

Thật khó để ước tính số lượng súng thuộc sở hữu tư nhân ở Mỹ vì không có cơ sở dữ liệu toàn quốc nơi mọi người đăng ký xem họ có sở hữu súng hay không và có một thị trường chợ đen phát triển mạnh trong bối cảnh không có luật buôn bán súng liên bang chặt chẽ.

Một ước tính từ một dự án nghiên cứu có trụ sở tại Thụy Sĩ, cho thấy có khoảng 420 triệu khẩu súng được lưu hành ở Mỹ vào năm 2020, tương đương khoảng 124 khẩu súng trên 100 cư dân. Con số đó đã tăng lên đều mỗi năm.

Có mối liên hệ rõ ràng giữa quyền sở hữu súng ở Mỹ và bạo lực súng đạn, và một số người cho rằng đó là quan hệ nhân quả. Chẳng hạn, một nghiên cứu do Đại học Boston thực hiện năm 2013 đã phát hiện ra rằng cứ mỗi điểm phần trăm gia tăng quyền sở hữu súng ở cấp hộ gia đình, thì tỷ lệ giết người bằng súng của tiểu bang tăng 0,9%.

Tình hình về bạo lực súng ngày càng xấu đi thì những kẻ ủng hộ được thúc đẩy bởi các nhà sản xuất súng và các tổ chức bảo vệ quyền sở hữu súng như Hiệp hội Súng trường Quốc gia NRA lại đưa ra những quan điểm quái đản để bảo vệ quyền tự do sở hữu súng, khi họ cho rằng việc trang bị thêm vũ khí cho người dân Mỹ là câu trả lời để ngăn chặn bạo lực súng đạn với lý thuyết “người người có súng, nhà nhà có súng, xã hội sẽ an toàn”.

Ý kiến cho rằng giải pháp cho các vụ xả súng hàng loạt là chúng ta cần nhiều súng hơn cho nhiều người hơn ở nhiều nơi hơn để chúng ta có thể tự bảo vệ mình, nhưng không hề có bằng chứng nào cho thấy điều đó đúng cả.

Văn hóa sử dụng súng của Mỹ trước đây thuần tuý là “truyền thống thể thao săn bắn” nhưng trong thời hiện đại, yếu tố săn bắn đã bị lu mờ bởi một quan niệm bị chính trị hóa nặng nề rằng việc mang súng là biểu hiện của tự do, cá tính, sự thù địch với chính phủ và những người chung quanh và cần có súng để tự bảo vệ.

Trong khi phần lớn người Mỹ ủng hộ nhiều hạn chế kiểm soát súng hơn, bao gồm kiểm tra lý lịch phổ quát, thì một nhóm thiểu số Đảng Cộng hòa có tiếng nói phản đối những luật như vậy một cách dứt khoát – và sẵn sàng gây áp lực lên các nhà lập pháp GOP để làm điều tương tự. Cùng với NRA và một cuộc vận động hành lang về súng được tài trợ tốt, nhóm cử tri này coi việc kiểm soát súng là vấn đề mang tính quyết định tiền đồ chính trị và tương lai của một nhà lập pháp muốn chống lại họ.

Nhiều chính trị gia đảng Cộng Hòa tin rằng việc ủng hộ quy định về súng có nhiều khả năng khiến họ mất phiếu bầu hơn là giúp họ giành được phiếu bầu.

Nhung quan trọng, vẫn nằm ở khâu Tòa án tối cao, chính những thẩm phán bảo thủ đã làm cho nước Mỹ mãi mãi không thể chữa khỏi đại dịch bạo lực súng đạn ở Mỹ.

Năm 2008, Tòa án Tối cao đã đưa lý thuyết “người tốt có súng” của Giám đốc điều hành NRA là Wayne LaPierre vào Hiến pháp.

Quyết định 5-4 của Tòa án Tối cao trong vụ Quận Columbia kiện Heller (2008) là quyết định đầu tiên của Tòa án Tối cao trong lịch sử Hoa Kỳ cho rằng Tu chính án thứ hai bảo vệ quyền sở hữu súng của cá nhân.

Thẩm phán bảo thủ Antonin Scalia đã viết rằng: “Quyền tự vệ vốn có là trọng tâm của quyền Tu chính án thứ hai.”

Đầu năm nay, Tòa án Tối cao đã bác bỏ các loại luật hạn chế những người có thể mang súng ngắn ở nơi công cộng một cách hợp pháp khi họ cho rằng “Tu chính án thứ hai và thứ mười bốn bảo vệ quyền của một cá nhân được mang súng ngắn để tự vệ bên ngoài nhà ở.”

Lời kết:

Tương lai của quy định về kiểm soát súng tốt hơn trông ra có vẻ ảm đạm đối với bất kỳ ai tin rằng chính phủ có thể giúp bảo vệ chúng ta khỏi bạo lực súng đạn. Theo cách mà Tòa án Tối cao giải thích với Tu chính án thứ hai, mọi người đều có quyền có súng để tự vệ, điều này xem ra hơi mâu thuẫn, khi các thẩm phán trong Tòa án Tối cao và người thân trong gia đình họ luôn được bảo vệ ngày đêm, họ không cần có súng trong người nhưng họ và người thân luôn được an toàn vì được nhiều người khác bảo vệ, trong lúc những người dân bình thường thì không ai biết ai là người tốt có súng và người xấu có súng.

Nếu những kẻ sát nhân giấu mặt này nghe được lời của một người bị bắn nhưng thoát chết nói rằng: “Chúng tôi chỉ đang tận hưởng cuộc sống của chính mình. Chúng tôi không làm hại ai cả, sao lại bắn chúng tôi? Chúng tôi ở trong không gian của chúng tôi, cộng đồng của chúng tôi, ngôi nhà của chúng tôi, tận hưởng chính mình như mọi người khác.” , nghe những lời ta thán này thì họ sẽ nghĩ gì?

Chủ nghĩa khủng bố cực đoan da trắng là mối đe dọa trong nước lớn nhất đối với nước Mỹ hiện nay. Nỗi sợ hãi nếu mất đi đặc quyền đặc lợi của người da trắng chính là nguyên nhân gốc rễ của bạo lực chính trị – đã thúc đẩy các vụ xả súng hàng loạt kinh hoàng. Không giúp ngăn ngừa các vụ xả súng mà các nhà lập pháp đảng Cộng Hòa và các thẩm phán Taliban lại còn viện dẫn những thứ Tu chính án thứ 2 và thứ 14 ra để bảo vệ Hiệp hội súng trường Quốc gia NRA, thì xem ra những vụ thảm sát triền miên không thể nào giải quyết được. Đây đúng là vấn nạn Quốc gia của nước Mỹ do chính những kẻ làm luật và bảo vệ luật tạo nên.

Việt Linh

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments