SAU 50 NĂM VỤ “WATERGATE”, NIXON & TRUMP: AI TỘI NẶNG HƠN?

Photo Credit: WP

Cali Today News – Cách đây 50 năm, một câu chuyện bê bối đã xảy ra mà bây giờ và các thế hệ mai sau sẽ không được phép quên. Ngày mà John Dean, cựu cố vấn TBO, người đã đưa ra những lời khai trước Ủy ban Watergate của Thượng viện Hoa Kỳ đã lật ngược quân cờ đối với sự từ chức của Tổng thống Richard M. Nixon.

Sau những cố gắng nhưng John Dean đã không thuyết phục được ông chủ của mình, ông cho rằng vụ bê bối Watergate là một “căn bệnh ung thư trầm trọng” đối với nhiệm kỳ tổng thống Mỹ đang “phát triển hàng ngày và “không có thuốc chữa” và từ những nhận thức này, John Dean đã nhận ra nguy hiểm đang cận kề và ông đã quyết định: Tôi sẽ là người sẽ cho nổ tung tất cả.”

Photo Credit: WP

Với khái niệm cho rằng người Mỹ “không nên quên” hay “không được phép quên” vụ Watergate chỉ làm người Mỹ cảm thấy đau và tủi hổ hơn khi nghĩ đến vụ bê bối khiến nước Mỹ phải chịu xấu hổ trước đồng minh và thế giới nghĩ thoáng qua thì cũng khó chịu thật, nhưng nếu so với vụ Trumpgate trong thế kỷ 21 này, thì những tủi hổ ngày xưa đến từ vụ Watergate dường như được nguôi ngoai phần nào, khi người Mỹ ai cũng nhận ra rằng, lần này mới đúng là nước Mỹ chịu nhục trước bạn bè, đồng minh và thế giới, chứ vụ Watergate ngày xưa, nghĩ lại có thấm vào đâu so với lần này.

Ngày trước, nhờ phần lớn vào bài báo đã trở thành huyền thoại được thực hiện bởi các nhà báo của Washington Post lúc bấy giờ là Bob Woodward và Carl Bernstein, người Mỹ đã hoàn toàn say mê và bị lôi cuốn vào câu chuyện về Watergate, đi bất cứ đâu cũng nghe nói về Watergate, sách vở, báo chí nào cũng mổ xẻ về Watergate, mở truyền hình lên thì cũng nghe nói về Watergate thế nhưng tại sao trong thế kỷ 21 này, khi người Mỹ đang sống trong một đại công nghệ kỹ thuật số, văn minh, thông tin nhanh chóng nhưng không có nhiều người quan tâm đến các phiên điều trần, không quan tâm đến nỗi nhục mà nước Mỹ phải lãnh nhận bởi một kẻ phá hoại, không màng đến các phiên điều trần đang công khai những tội lỗi và âm mưu ma quỷ của một kẻ tham quyền lực và đám nha trảo đã làm, không màng đến việc phải đưa sự việc ra trước ánh sáng và buộc kẻ phạm tội phải giải trình, phải bị buộc tội, phải bị truy tố và lãnh án.

Phải chăng đời sống tại Mỹ hiện nay với những thói quen bình thường ác tính đang thống trị đời sống của người Mỹ, họ cho đó là những chuyện bình thường, bắn súng hàng loạt khắp nơi là bình thường, bạo lực đường phố là bình thường, vẽ lại bản đồ bầu cử không công bằng cũng là chuyện bình thường, các Tư pháp bảo thủ muốn quản lý tất cả những góc khuất thầm kín của phụ nữ Mỹ cũng là chuyện bình thường, trang bị súng cho giáo viên, y tá, bác sĩ để ngăn ngừa các vụ xả súng hàng loạt sẽ được xem là những chuyên bình thường tại Mỹ, đến nơi quyền lực nhất đất nước để gây bạo loạn, làm đảo chính để chiếm lấy quyền lực bất hợp pháp cũng được xem là chuyện bình thường, tại sao tôi lại nói đến những điểu này, khi MSNBC vừa có một cuộc thăm dò với kết quả, có 58% người Mỹ muốn Trump phải bị truy tố, bị buộc tội, nhưng vẫn có 42% người Mỹ, cho rằng, đó là chuyện bình thường, chấp nhận được, không có gì quan trọng, và dỉ nhiên, là không cần phải truy tố hay buộc tội.

42% số người Mỹ này là những người đại diện cho mấy chục triệu người Mỹ đã quen dần với sự bình thường ác tính trong đời sống người Mỹ trong hơn 5 năm qua, họ đã chán ngấy thể chế dân chủ tốt đẹp mà họ đã có hằng hai trăm năm qua, quá chán, giờ thì phải có một thứ gì đó mới mẻ hơn, thu hút hơn, bùng nổ hơn, lạ lẫm hơn, 41% những người Mỹ không xem những việc tệ hại, nguy hiểm mà Trump và đám nha trảo đã thực hiện là chuyện gì quá to tát, chuyện bình thường thôi mà, họ đã mặc nhiên công nhận Trump là một nhà độc tài, mà đã là lãnh đạo độc tài thì phải có quyền lực, để hình thành một nưóc Mỹ mới chứ, nên họ chống lại con số 58% người Mỹ muốn truy tố, buộc tội tên tội phạm của nước Mỹ, cũng không phải là điều gì gây bất ngờ.

Từ vụ Watergate trở về sau này, một tiền lệ mới được hình thành sau mỗi vụ bê bối, người Mỹ chỉ cần nói hay viết thêm chữ -gate và đặt nó vào một danh từ đã được coi là một cách viết tắt được quốc tế công nhận (và đôi khi bị chế giễu, mỉa mai) để nói về một nhân vật hay địa điểm liên quan đến những vụ bê bối đáng xấu hổ, đại diện cho tham nhũng và lạm dụng quyền lực.

Sau vụ “Watergate”, ngày nay người Mỹ có thêm chữ “Trumpgate”.

Trong loạt phim tài liệu do CNN phát hành có tựa đề: “Watergate: Blueprint for a Scandal” nhằm đánh dấu kỷ niệm 50 năm vụ Watergate đột nhập nhưng đồng thời, chủ đích của họ chính là đưa ra những điểm tương đồng quan trọng giữa những gì đã xảy ra trước đây trong thế kỷ 21 và những gì đang diễn ra trong chính trị Mỹ trong thế kỷ 21.

John Dean, năm nay 83 tuổi, đã nói chuyện với CNN Opinion về suy nghĩ của mình đối với vụ Watergate: “Sau 50 năm, tôi không còn đắm chìm trong ray rứt với vụ bê bối Watergate nữa, nhưng tôi hy vọng rằng, người Mỹ cần được nhắc lại sự kiện đáng xấu hổ của những người đi trước trong thế kỷ 20 đã từng gây ra để từ đó, nhìn vào những sự kiện đương đại để thấy được rằng, tình thế hiện nay là rất khác, nguy hiểm và tàn nhẫn hơn trong chính trường phân cực của nước Mỹ.”

Sau 50 năm vụ Watergate, người Mỹ, nước Mỹ đã học được gì, đã rút ra được kinh nghiệm gì?

Câu trả lời ngắn gọn, người Mỹ dường như đã không học được bất cứ kinh nghiệm nào từ vụ Watergate đáng xấu hổ đó cả, bất kể vụ Watergate đã có một tác động to lớn đến lịch sử chính trị của nước Mỹ.

Cái gọi là đạo đức chính trị hậu Watergate, chúng ngày càng đi xuống và thoái hóa trầm trọng hơn.

Chính xác nhất là vào thời điểm Bush-Cheney, tổng thống đảng Cộng Hòa đã cố gắng giành lại tất cả các quyền lực đã mất xảy ra sau vụ Watergate, nhưng họ vẫn chưa thành công nhưng qua đó người Mỹ cũng không quan tâm đến đến việc trao quá nhiều quyền lực vào tay một Tổng thống là nguy hiểm như thế nào.

Sau vụ Watergate, đời sống và nhận thức của người Mỹ đã bị ảnh hưởng tiêu cực khá nhiều. Ví dụ, báo chí truyền thông đã bị ảnh hưởng sâu sắc. Các tổng thống sau thời Richard Nixon đã thực sự được hưởng lợi từ sự nghi ngờ bởi các phương tiện truyền thông.

Sau 50 năm, người Mỹ nghĩ gì về Watergate khi trực diện với vụ mới nhất, Trumpgate trong thế kỷ 21?

Sự khác biệt rất lớn, nếu một người Mỹ chăm chăm nhìn vào quá khứ với Watergate và cảm thấy xấu hổ cho những gì mà tiền nhân đã gây ra cho nước Mỹ mà phớt lờ, bỏ qua những tác hại to lớn đến đất nước mà vụ Trumpgate gây ra trong thế kỷ này, thì tôi có thể nói thẳng ra ngay, người Mỹ đó là người không bình thường, đầu óc thực sự có vấn đề.

Nếu nhìn vào nhiệm kỳ TT của Richard Nixon và lên tiếng phê phán, thì chắc chắn quý vị bắt buộc phải nhìn vào nhiệm kỳ TT của Donald Trump.

Richard Nixon, một người sống trong thế kỷ trước, rõ ràng là người vẫn còn có sĩ diện và lương tâm. Nixon đã trải qua sự xấu hổ và ăn năn trong sự muộn màngDù sao, ở vào giờ thứ 25, ông ấy đã nhận ra, mình đã sai, mình đáng bị trách tội và đưa ra quyết định đúng đắn nhất trong đời ông ta, đó là tuyên bố từ chức vào ngày 08.08.1974. Còn Donald Trump, một người sống và lớn lên trong thế kỷ sau đó, lại không có được sĩ diện và lương tâm như tiền nhân đã làm dù tính theo tác hại bởi hành động của hai vị TT thì không thể nói là bên tám lạng người nửa cân được, mà phải nói là người một kg kẻ thì hàng ngàn kg.

Trong suốt thời gian xảy ra vụ Watergate, chẳng có người Mỹ nào cảm thấy có một chút gì lo lắng về nền dân chủ Mỹ có thể bị tổn thương hay bị hủy hoại cả, hoàn toàn không, nhưng chỉ với vụ Trumpgate thì người Mỹ mới bắt đầu bị đè nặng những cảm giác bất an, lo sợ đó.

Trump đã ra đi, về Mar-a-Lago, nhưng sự ra đi của Trump không kết thúc những vấn đề mà Trump đã gây ra.

Sau 50 năm, nữa thế kỷ, người Mỹ rút ra được bài học gì từ vụ Watergate rồi đến Trumpgate ngày nay?

Điều đáng tiếc là hiện nay, nước Mỹ đang có quá nhiều những người Mỹ sống trong trạng thái không ổn định, họ lơ là với nền dân chủ của đất nước, họ phớt lờ những biến động chính trị cực đoan đã và đang xảy ra tại Mỹ, cứ như thể những vụ đàn áp, những bất công là chỉ áp đặt lên một số người Mỹ khác, trong đó không có họ.

Họ không muốn nhìn nhận những điều tệ hại, sai lầm của một TT trong thế kỷ hiện tại mà chỉ phán xét những lỗi lầm nhỏ của một TT trong thế kỷ trước, dù mức độ tồi tệ, tác hại xấu và ảnh hưởng của người trong thế kỷ này còn tệ hơn những gì người trong thế kỷ trước đã làm gấp hàn ngàn lần nhiều hơn.

Kể từ sau vụ Watergate, chính trị Mỹ đang từng bước ổn định trở lại với những cố gắng của liên danh Bush-Cheney, nhưng rồi, khi Donald Trump, ông ta đã thẳng tay đạp đổ tất cả, và đây là điều gây khó chịu nhất cho cựu TT George W. Bush.

Chính trị Mỹ đã phân cực từ rất lâu rồi, không phải là điều gì mới trong thế kỷ 21 này, nhưng chỉ dưới thời Trump, ông ta mới thúc đẩy sự phân cực chính trị, giữa Cộng Hòa và Dân Chủ, giữa phải và trái một cách nghiêm trọng hơn.

Ngày nay, quan điểm, nhận thức, tuyên bố giữa hai đảng rất rạch ròi, rõ ràng không thể nhầm lẫn được, đó là có anh tức không có tôi và ngược lại, tôi đúng anh sai và ngược lại, tôi đồng ý anh không đồng ý và ngược lại, nên có thể nói, với bất cứ vị TT của đảng nào lên nắm quyền họ đều dựa vào quy tắc filibuster với 60 phiếu bầu cần thiết để thông qua bất cứ dự luật quan trọng nào để hành tội vị TT, để cản trở các chính sách của chính phủ.

Cố TT Richard Nixon, một học sinh giỏi từng được câu lạc bộ Havard của tiểu bang California trao giải thưởng cho thành tích học giỏi, học xong đại học và học luật tại đại học Duke và được học bổng sau đó, trở thành luật sư, một trung Úy Hải Quân Hoa Kỳ, một người có học thức, hiểu biết nên cũng không phải là chuyện lạ khi ông Nixon tuyên bố từ chức, từ bỏ tham vọng quyền lực, sống một đời sống khép kín trong ăn năn, hối hận vì ông còn có được lương tâm và nhận thức của một con người bình thường có học thức, ông đã sống khép kín trong khoảng 20 năm sau đó và ra đi trong thầm lặng, tủi hổ vào ngày 22.04.1994,

Còn Donald Trump, có dòng máu gian thương lừa lọc từ người cha, học khoa kinh tế với điểm thấp, bốn lần chạy chọt để xin hoãn nghĩa vụ quân sự để tránh bị tham gia vào cuộc chiến tại Việt nam, lòng dạ tham lam với tiền tài và quyền lực, tàn nhẫn với đồng loại đi cùng với căn bệnh ác tính trầm kha thì loại người này không thể còn được lương tâm nguyên vẹn hay nhận thức không bị bào mòn để có được nhận thức về những việc đúng sai, nên để kết thúc bài bình luận này, tôi muốn nói rằng:

Tôi tin rằng, dù có mười ông BTTP hiền từ, nhân hậu hơn ông tiên, chỉ biết cứu người chứ chưa biết phạt người như ông Merrick Garland cũng không thể làm khác đi được, ông ấy có trách nhiệm thật nặng nề để đưa vụ bê bối lịch sử này ra trước ánh sáng, bắt kẻ phạm tội phải chịu tội trước pháp luật, không chạy đi đâu được, không tránh né đường nào được, bất kể là tên tội phạm này đang có được một đám lâu la đông đảo trong Quốc Hội lưỡng viện, đang sẵn sàng rống họng lên để thanh minh cho giáo chủ, đang sẵn sàng liều mình cứu giáo chủ.

Richard Nixon đã ra đi về miền miên viễn, nhưng tương lai, khi Donald Trump gặp lại ông Richard Nixon ở một thế giới khác, có lẽ họ cũng khó thấy mặt nhau, đơn giản là bởi vì ông Richard Nixon, một vị TT có học thức và lương tâm, trách nhiệm và hiểu biết, ông đứng ở thứ hạng cao hơn Trump hàng trăm ngàn lần nên họ sẽ khó có cơ hội đụng mặt nhau là lẻ đương nhiên.

Cứ nghĩ như thế này đi quý vị để chúng ta tạm yên lòng khi có thể nghĩ một cách đơn giản để thấy rằng ngày xưa, luật pháp đã không bỏ qua, buông tha cho một vụ bê bối “Watergate” với mức tác hại nhỏ như con kiến thì làm sao giờ đây họ có thể bỏ qua, buông tha một vụ “Trumpgate” với tác hại to như một con voi?

Ngoại trừ khi một phép lạ xảy ra, đó là khi đa số người Mỹ muốn bỏ qua vì nhiều lý do khác nhau.

Việt Linh 06/21/2022

 
 

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus