Monday, February 6, 2023
spot_img

“Person of the year”: Kẻ đốn mạt nhất năm 2022

Lần thứ hai kể từ tháng 9, những người di cư Trung và Nam Mỹ được những tên Thống đốc Texas và Florida bị bệnh trái gió trở trời, thuê máy bay và xe bus để chở những người di cư từ Texas đến dinh thự của phó tổng thống tại Đài quan sát Hải quân Hoa Kỳ ở Washington DC.

Nhiều người xin tị nạn chỉ mặc áo thun ngắn tay và quần đùi khi nhiệt độ bên ngoài giảm xuống 18°F (-8°C) vào thứ Bảy.

Mời xem video bài bình luận qua Youtube

Dân biểu Joaquin Castro nói một cách mỉa mai rằng: “Greg Abbott, ông đúng là Cơ đốc nhân, nhưng đừng quên với một hành động nhẫn tâm như vậy sẽ không phải là một chiến lược tốt khiến ông dễ dàng trở thành một tổng thống tiếp theo của Đảng Cộng Hòa. Bất kể đây là hành động độc ác của Greg Abbott, nhưng những người hiểu biết khác đã không làm ngơ, chúng tôi đang làm việc suốt ngày đêm để đối xử với những gia đình này bằng phẩm giá mà họ đáng được hưởng.”

Các nhà bảo vệ nhân quyền đã lên án Thống đốc Texas Greg Abbott và “những giá trị độc ác của các đảng viên Cộng hòa cực đoan” sau khi một số xe bus chở những người di cư được thả xuống bên ngoài ngôi nhà của Phó Tổng thống Hoa Kỳ Kamala Harris ở Washington, DC trong nhiệt độ lạnh cóng vào đêm Giáng sinh.

Những người bảo vệ nhân quyền đã chỉ tay thẳng vào mặt Greg Abbott, tay Thống đốc tiểu bang Texas của Đảng Cộng hòa, tuy phải ngồi xe lăn nhưng tâm tính độc ác, hung hăng và phân biệt chủng tộc — cùng với các Thống đốc Đảng Cộng hòa khác như Ron DeSantis ở Florida và Doug Ducey ở Arizona—những người họ đã đưa hơn 10.000 người di cư đến các thành phố do Đảng Dân chủ lãnh đạo kể từ tháng 4 để phản đối điều mà họ gọi là chính sách nhập cư “mở cửa biên giới” của chính quyền Biden.

Phong trào Mặt trời mọc do thanh niên lãnh đạo đã tweet rằng: “. “Đây là những giá trị độc ác và bản chất xấu xa của những người Cộng hòa cực đoan,”

Amy Fischer, một tình nguyện viên của Mạng lưới Hỗ trợ Giúp đỡ Đoàn kết Di cư, nói với CNN rằng nhóm của cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho sự xuất hiện của những người di cư mới khác và nói rằng: “Cộng đồng Washington DC đã chào đón các xe bus từ Texas bất cứ khi nào họ đến kể từ tháng Tư đến nay. Đêm Giáng sinh và thời tiết lạnh cóng chúng tôi vẫn luôn sẳn sàng chào đón mọi người với vòng tay rộng mở.”

Trong một cuộc phỏng vấn riêng với The Guardian, Amy Fischer nói rằng: “Điều đó thực sự cho thấy sự tàn nhẫn của những đảng viên Cộng Hòa cực đoan, những người sống không có trái tim, đẩy những người di cư đến đây bằng xe bus mà không quan tâm đến sự an toàn tối thiểu của họ như quần áo ấm, thức ăn dọc đường trong thời tiết lạnh lẽo khắc nghiệt“.

Đầu tuần này, Greg Abbott đã khai triển hàng trăm binh sĩ Vệ binh Quốc gia và cảnh sát tiểu bang đến biên giới Mexico để phục vụ cho điều mà nhóm vận động Mạng lưới Nhân quyền Biên giới gọi là “chương trình nghị sự phân biệt chủng tộc, chống người tị nạn, bài ngoại.”

Vào thứ Bảy, Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ đã cảnh báo những người di cư rằng chính quyền Biden vẫn đang thực thi Tiêu đề 42, một phần của Đạo luật An toàn Y tế Công cộng được chính quyền Trump viện dẫn lần đầu tiên khi đại dịch coronavirus bắt đầu vào tháng 3 năm 2020.

Vào ngày 19 tháng 12, Chánh án Tòa án Tối cao Hoa Kỳ John Roberts đã chấp thuận yêu cầu từ 19 tiểu bang do Đảng Cộng hòa lãnh đạo tạm thời ngăn chính quyền Biden chấm dứt các vụ trục xuất theo Tiêu đề 42.

Nhân khi chúng ta nói về những người di cư là vấn đề khó giải quyết của nước Mỹ và những chính sách của nhiều đời chính phủ Mỹ gần như bó tay thì tôi có tìm hiểu vấn đề để đưa ra một số nhận định cùng quý vị thính giả như sau: “Thất bại trong chính sách nhập cư của Mỹ”.

Tại sao các chính sách của Hoa Kỳ nhằm ngăn chặn người Mỹ Latinh nhập cư vào Hoa Kỳ không những không thành công mà còn tỏ ra phản tác dụng bằng cách cuối cùng phải đẩy nhanh tốc độ di cư có giấy tờ và không có giấy tờ từ Mexico và Trung Mỹ đến Hoa Kỳ.

Kết quả là dân số gốc Latinh tăng nhanh hơn nhiều so với dự đoán ban đầu của các nhà nhân khẩu học và dân số không có giấy tờ đã tăng đến một quy mô chưa từng có. Bất hợp pháp hàng loạt hiện là rào cản lớn nhất đối với sự hội nhập thành công của người Latinh và con đường dẫn đến hợp pháp hóa là một thách thức chính sách quan trọng với bất kỳ chính phủ nào.

Nếu các nhà hoạch định chính sách Hoa Kỳ muốn tránh những thất bại trong quá khứ, họ phải chuyển từ mục tiêu hạn chế nhập cư sang quản lý nhập cư trong tình hình hiện tại.

Quay trở lại với lịch sử, sau những cải cách nhập cư năm 1965 nhằm loại bỏ vết nhơ của phân biệt chủng tộc khỏi luật nhập cư của Hoa Kỳ, các chính sách nhập cư và biên giới của Hoa Kỳ đã có những thay đổi ngày càng hạn chế hơn.

Những giới hạn này đã làm giảm đáng kể cơ hội nhập cảnh hợp pháp từ Mexico, nước láng giềng phía Nam của Hoa Kỳ. Chắc chắn, từ những hạn chế này đã dẫn đến việc di cư hàng loạt không có giấy tờ. Để đối phó với làn sóng lo ngại đang gia tăng, các nhà hoạch định chính sách của Hoa Kỳ đã tăng cường kiểm tra biên giới, tăng quy mô các vụ trục xuất lên mức kỷ lục.

Ngành thực thi nhập cư hiện tiêu tốn của chính phủ Hoa Kỳ khoảng 18 tỷ đô la mỗi năm; sử dụng hơn 20.000 Nhân viên Tuần tra Biên giới và trục xuất 400.000 người di cư không có giấy tờ mỗi năm.

Nếu mục tiêu của chính sách Hoa Kỳ là hạn chế số lượng người Mỹ Latinh sống ở Hoa Kỳ, thì rõ ràng là nhiều đời chính phủ đã thất bại.

Với đỉnh cao của phong trào dân quyền vào những năm 1960, khi các nhà lập pháp đẩy lùi được sự phân biệt chủng tộc ra khỏi hệ thống. Đạo luật Dân quyền năm 1964 cấm phân biệt đối xử trong tuyển dụng và cung cấp dịch vụ, đồng thời thúc đẩy việc xóa bỏ phân biệt đối xử trong trường học; Đạo luật Quyền bầu cử năm 1965 bảo đảm quyền bầu cử của người da đen; Đạo luật Nhà ở Công bằng năm 1968 cấm phân biệt đối xử trong việc cho thuê hoặc bán nhà ở; và Đạo luật Cơ hội Tín dụng Bình đẳng năm 1974 cấm phân biệt đối xử trong cho vay thế chấp. Trong khoảng thời gian 15 năm ngắn ngủi, dấu tích của phân biệt chủng tộc đã bị loại bỏ khỏi bộ luật pháp Hoa Kỳ.

Di cư bất hợp pháp luôn bị nhầm lẫn trong tâm trí công chúng Mỹ xem là mối đe dọa đối với an ninh quốc gia, đặc biệt là trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh và cuộc đối đầu ủy nhiệm với Liên Xô ở Trung Mỹ, cố Tổng thống Ronald Reagan đã cảnh báo người Mỹ rằng “những kẻ khủng bố và những kẻ lật đổ chỉ cách cửa khẩu biên giới Mỹ Harlingen, Texas hai ngày lái xe,”. Và với sự sụp đổ của Liên Xô, những người nhập cư bất hợp pháp đã mất đi giá trị của họ trong Chiến tranh Lạnh.

Trong những năm gần đây, các chính trị gia ở Hoa Kỳ đã đề cập đến ba “trụ cột” của cải cách nhập cư toàn diện: 1) Kiểm soát biên giới kỹ lưỡng hơn 2) Tăng hạn ngạch nhập cư từ Mexico và 3) Ban hành một lộ trình để hợp pháp hóa cho người nhập cư không có giấy tờ. Trong số này, mục tiêu lớn nhất và quan trọng nhất đã đạt được  là mức di cư bất hợp pháp đã ở mức bằng 0 kể từ năm 2008.

Những gì tôi vừa trình bày với quý vị thính giả là những chính sách đúng đắn đã mang lại hiệu quả thiết thực để ngăn chặn tình trạng người nhập cư, nhưng ngày nay, các đảng viên Cộng Hòa với cái nhìn cực đoan hơn ngày xưa, trong thế kỷ trước rất nhiều, họ đã cố tình quên đi những đóng góp của người nhập cư cho văn hóa, xã hội và kinh tế của Hoa Kỳ. Họ phớt lờ những đóng góp quan trọng của người nhập cư vào việc tạo ra văn hóa Mỹ thông qua nghệ thuật biểu diễn, khoa học và các hoạt động văn hóa khác. Sự hiện diện của một số lượng lớn những người nhập cư tài năng ở Hollywood, giới học thuật và các ngành công nghiệp công nghệ cao đã thúc đẩy các tổ chức của Mỹ trở nên trọng dụng nhân tài hơn và cởi mở hơn với sự đổi mới.

Ngược lại, làn sóng nhập cư của người châu Á vào Hoa Kỳ sau năm 1965 đã không gây ra phản ứng dữ dội theo chủ nghĩa loại trừ của những người da trắng bản địa. Thay vào đó, những người nhập cư châu Á nhanh chóng tiếp cận với văn hóa, xã hội Mỹ, sự hiện diện của người Mỹ gốc Á ngày càng trở thành quy tắc chứ không phải ngoại lệ. Sự thành công của rất nhiều người nhập cư Mỹ gốc Á cho thấy rằng chủng tộc có thể là yếu tố quyết định trong việc định hình một sự chấp nhận hay từ chối một số lượng người nhập cư.

Lời kết:

Nước Mỹ đang thực sự cần thêm người nhập cư để đánh bại lạm phát, vì chỉ những người lao động nước ngoài mới có thể giảm bớt tình trạng thiếu lao động ở Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, các nhà hoạch định chính sách Hoa Kỳ có thể làm để chống lại lạm phát bằng cách mở rộng nhập cư cho cả lao động lành nghề và kém lành nghề để tăng khả năng cung ứng của nền kinh tế Hoa Kỳ. Nhiều người nhập cư hơn sẽ giúp đáp ứng nhu cầu lao động, khắc phục tình trạng thiếu lao động trầm trọng hiện nay. Về lâu dài, làm như vậy cũng sẽ giúp hạ nhiệt lạm phát.

Do vấn đề nhập cư gây chia rẽ về mặt chính trị ở Hoa Kỳ, bất kỳ kế hoạch nào để mở rộng các chương trình thị thực có vẻ không thực tế. Các đảng viên Cộng Hòa chắc chắn sẽ hỏi làm thế nào Hoa Kỳ có thể tiếp nhận thêm người nước ngoài khi nước này dường như đã thất bại trong kiểm soát biên giới.

Có lẽ đáng ngạc nhiên là mở rộng nhập cư cũng có thể là chiến lược chính trị. Hầu hết người Mỹ ủng hộ rộng rãi việc nhập cư, và Đảng Dân chủ ủng hộ nhiều hơn Đảng Cộng hòa. Cho phép nhập cư nhiều hơn có thể là một phần của giải pháp nếu các nhà hoạch định chính sách cho phép điều đó.

Riêng với trường hợp tay Thống đốc Greg Abbott, ngồi xe lăn nhưng hung hăng, bạo ngược với một chiến thuật bạc đãi những người di cư một cách tàn nhẫn, đẩy họ đến một nơi xa lạ với mục đích sử dụng vấn đề người nhập cư như những con cờ chính trị để đấu với chính phủ liên bang, chơi ngu lấy tiếng nổi thì chính xác ông ta sẽ đoạt được danh hiệu “Person of the year – Kẻ đốn mạt nhất năm 2022”.

Việt Linh 27.12.2022

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments