Thursday, February 2, 2023
spot_img

Lý thuyết “cơ quan lập pháp tiểu bang độc lập” và nền dân chủ sẽ không thể cùng tồn tại

Đôi khi tôi muốn nói thật to rằng hệ thống truyền thông Mỹ chỉ là những tên lái buôn thông tin bẩn thỉu và hèn hạ, họ chỉ biết làm tin tức để kiếm tiền bất chấp đó là tin bẩn, tin giả và nền dân chủ của đất nước có ra sao cũng mặc kệ. Họ biết sự thật, nhưng họ phải giấu nhẹm những nguồn tin thật và đưa ra những bản tin chung chung, vô hại, vô thưởng vô phạt để người đọc tin cảm thấy mọi chuyện đang bình thường hóa.

Họ đã không cảnh báo mọi người về những vấn đề quan trọng có thể ảnh hưởng đến nền dân chủ của đất nước.

Mời xem video bài bình luận qua Youtube

Trường hợp điển hình: Vụ Moore v. Harper, đã tranh luận hôm thứ Tư trước Tòa án Tối cao và Đạo luật Cải cách Bầu cử, phải được thông qua trước khi kết thúc một thời điểm quyền lực của đảng Dân Chủ hiện tại vì một đảng Cộng hòa sẽ không đụng đến nó một khi họ kiểm soát Hạ viện.

Nếu các phương tiện truyền thông không đưa tin đầy đủ về những vấn đề như thế này, làm thế nào những người dân bình thường có thể hiểu được những biến chuyển quan trọng trong chính trị nước nhà?

Với vụ Moore vs. Harper, các đảng viên Đảng Cộng hòa North Carolina đặt mục tiêu khôi phục bản đồ phân chia lại khu vực do cơ quan lập pháp do Đảng Cộng hòa lãnh đạo vẽ mới nhưng bị tòa án tối cao của tiểu bang North Carolina bác bỏ vì vi phạm hiến pháp tiểu bang.

Nhưng những đảng viên Cộng Hòa cố chấp, ngang bướng, quyết tâm tìm lấy quyền lực với lập luận dựa trên lý thuyết “cơ quan lập pháp tiểu bang độc lập“, lý thuyết diễn giải Điều I Phần 4 của Hiến pháp Hoa Kỳ (cho phép cơ quan lập pháp tiểu bang quy định “thời gian, địa điểm và cách thức tổ chức bầu cử“) để trao quyền duy nhất cho cơ quan lập pháp tiểu bang đối với các quy trình bầu cử mà không có sự can thiệp từ các tòa án tiểu bang.

Lý thuyết nảy sinh từ người đứng đầu Tòa án Tối cao, thẩm phán William Rehnquist vào năm 2000, là người đã viết theo một ý kiến ​​đồng tình trong vụ George W. Bush kiện Al Gore rằng “bản thân văn bản của luật bầu cử nên được đảm nhận bởi các cơ quan lập pháp của các tiểu bang một cách độc lập.”

Và kể từ đó, Brett Kavanaugh, Samuel Alito, Clarence Thomas và Neil Gorsuch đều tỏ ý tán thành các khía cạnh của lý thuyết này của William Rehnquist. Và điều đáng chú ý, những người mà tôi vừa nói tên đã không từ chối lý thuyết đó trong cuộc tranh luận bằng miệng hôm thứ Tư.

Lý thuyết này cho phép một tiểu bang có thể đóng cửa cố thủ bên trong biên giới của một tiểu bang, sử dụng những luật lệ riêng và không còn bị ràng buộc bởi luật lệ liên bang trong một quốc gia. Nhưng điều nguy hiểm nhất mà không phải ai củng nhìn ra nếu báo chí truyền thông không chịu nói thẳng và nói thật những mặt trái nguy hiểm của lý thuyết ngang ngược của những tên thẩm phám Taliban và đám tay sai, đó là nó cũng có thể cho phép các cơ quan lập pháp tiểu bang bác bỏ kết quả của một cuộc bầu cử tổng thống hợp pháp và công bằng, một khi kết quả thắng cuộc thuộc về một ứng viên của đảng đối lập.

Điều II của Hiến pháp yêu cầu các tiểu bang bổ nhiệm các đại cử tri của tổng thống “theo cách mà Cơ quan lập pháp của họ có thể chỉ đạo.” Và Đạo luật về số phiếu bầu cử năm 1845 cho phép các cơ quan lập pháp của tiểu bang lựa chọn một phương thức bổ nhiệm mới các đại cử tri của tiểu bang nếu số phiếu bầu cho chức vụ tổng thống gặp “thất bại” trong tiểu bang.

Nhưng lỗ hổng “thất bại” ở đây mang ý nghĩa là gì và ai có thẩm quyền tuyên bố đó là những phiếu đại cử tri “thất bại”?

Trước đây, chẳng ai quan tâm để ý đến Đạo luật bầu cử có liên quan đến vấn đề những lá phiếu bầu “Đại cử tri” thất bại hay thành công gì cả, nhưng khi đến cuộc bầu cử năm 2020, khi Donald Trump khai thác sự mơ hồ của Đạo luật để tuyên bố rằng ông ta có thể đảo ngược ý chí của cử tri thì các đảng viên Cộng Hòa như chộp được cơ hội và lập luận mới để tiến hành một cuộc chiến mà tôi tạm gọi là “cuộc chiến đòi quyền độc lập từng bước”.

Trump đã thúc đẩy các cơ quan lập pháp của tiểu bang chỉ định đại cử tri cho mình bất kể số phiếu phổ thông là bao nhiêu. Nhưng, vẫn là sự may mắn cho nền dân chủ này, khi đất nước còn có được những con người tự trọng, hiểu biết và họ đã từ chối.

Trump đã gây áp lực buộc các đảng viên Cộng hòa trong quốc hội phản đối các đại cử tri của Joe Biden. Thực tế là Trump đã thành công một phần, nhưng không đủ để chuyển đổi một kết quả của cuộc bầu cử theo cách của mình.

Nền dân chủ Mỹ có thể tồn tại được bao lâu nữa? Bao nhiêu năm nữa?

Nếu những thẩm phán Taliban cùng nhau đưa ra một phán quyết khẳng định “lý thuyết cơ quan lập pháp tiểu bang độc lập” và kết quả của các cuộc bầu cử trong tương lai sẽ là gì thì ai cũng có thể dự đoán ra được.

Riêng tôi, thì tôi gọi đó là một thảm họa cho nền dân chủ Mỹ.

Với vấn đề này tôi không dự đoán hay đoán mò hên xui, mà có bằng chứng hẳn hoi. Chỉ vài tuần trước, sau khi ứng cử viên thống đốc tiểu bang Arizona, kẻ thất bại Kari Lake tranh luận về sự thua cuộc của bà ta hoàn toàn không dựa trên bất cứ bằng chứng nào, chỉ sử dụng đúng chiến thuật của Trump, kêu gào bầu cử có gian lận, kêu gọi công nhận bà ta chiến thắng và đưa bà ta ngồi vào ghế Thống đốc Arizona, thì ngay lập tức, hội đồng bầu cử ở Quận Cochise do Đảng Cộng hòa kiểm soát đã từ chối xác nhận kết quả. Đây chỉ là một quận hạt trong một tiểu bang, nhưng nếu tình trạng như vậy diễn ra tại mấy chục tiểu bang với vài trăm Quận, Hạt sau khi một cuộc bầu cử kết thúc với những thất bại của những đảng viên Cộng Hòa thì như vậy sẽ không gọi là khủng hoảng bầu cử, khủng hoảng Hiến pháp thì nên gọi là gì cho đúng đây?

Dù sao, Cochise chỉ là một Quận trong một tiểu bang rộng lớn Arizona. Nhưng trong một cuộc bầu cử tổng thống trong tương lai, các cơ quan lập pháp tiểu bang do GOP kiểm soát sẽ cùng thực hiện lý thuyết “cơ quan lập pháp tiểu bang độc lập” thì họ sẽ có toàn quyền tuyên bố một cuộc bầu cử với những lá phiếu đại cử tri “thất bại” và tự bổ nhiệm một nhóm đại cử tri mới bất chấp số phiếu phổ thông cách biệt, lúc đó, ngay cả Quốc hội hay Tổng thống đều không thể ngăn cản họ. Cũng có nghĩa là, chính lúc đó, nền dân chủ sẽ không thể tồn tại.

Đó là lý do tại sao Đạo luật Cải cách Bầu cử lại rất quan trọng và cần phải thông qua bằng được trước khi Hạ viện thay đổi quyền lực. 

Với Đạo luật Cải cách Bầu cử, nó sẽ yêu cầu các cơ quan lập pháp của các tiểu bang bổ nhiệm các đại cử tri tổng thống chính xác như họ đã được chỉ định trước đó. Vì vậy, nếu luật của một tiểu bang yêu cầu đại cử tri phải xác nhận người đã giành được phiếu bầu phổ thông, thì cơ quan lập pháp không thể sử dụng lỗ hổng bầu cử “thất bại” để bổ nhiệm đại cử tri mới cho bất kỳ ai khác. 

Lời kết:

Và câu hỏi quan trọng nhất để kết thúc bài bình luận hôm nay là: “Đạo luật cải cách bầu cử hiện đang ở đâu vào thời điểm này?

Xin thưa, có 10 thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa tạm thời ủng hộ nó nhưng những Trumpers và thành phần MAGA đang gây áp lực rất mạnh buộc họ phải rút lại sự ủng hộ của họ.

Hiện tại đảng Dân Chủ với rất ít thời gian còn lại trong phiên họp vịt què, là thuật ngữ ám chỉ những kỳ họp cuối năm của Quốc Hội thường kéo dài khoảng một tháng từ giữa tháng 11 đến trước lễ Giáng Sinh, nhưng đặc biệt năm nay phiên họp vịt què còn mang ý nghĩa rất quan trọng khi thời điểm chuyển giao quyền lực tại Hạ viện xảy ra vào đầu năm, hôm nay là ngày 13 tháng 12, chúng ta chỉ còn chưa đầy 12 ngày nữa là đến kỳ nghĩ lễ Giáng Sinh, quý vị có đủ tự tin cho rằng Quốc Hội sẽ thông qua được Đạo luật Cải cách Bầu cử hay không, tôi nghĩ là không, ngoại trừ khi có một phép lạ xảy ra, khi Quốc Hội cố gắng tối đa, chạy đua với thời gian, đang phải đối mặt với hạn chót vào thứ Sáu để thông qua dự luật chi tiêu năm 2023 trước khi tài trợ của chính phủ cạn kiệt và Đạo luật Cải cách Bầu cử nhân tiện sẽ xin quá giang con tàu “dự luật chi tiêu” để giương buồm ra biển lớn, có thể, nhưng không hy vọng lắm.

Việt linh 13.12.20222

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
- Advertisment -

MỚI CẬP NHẬT

Recent Comments