BOM NGUYÊN TỬ TẠO HÒA BÌNH?

Ảnh: Soha

Nguyễn duy Thành

Cali Today News – Bom nguyên tử của Bắc Hàn chưa nổ nhưng sức nóng đã khiến cho người ta phải tăng áp huyết vì Kim Jong Un và Donald Trump!

Còn vài tiếng nữa thì sẽ biết kết quả về đâu! Nhưng trên truyền thông hàng vạn giả thuyết và kịch bản vẫn được đặt ra theo bản tính nóng – lạnh của hai nhân vật này!

Vậy, cũng từ sự kiện này. Nhưng xin được nhìn qua một lăng kính khâc để thấy đúng như mấy lời dưới đây không:

  • KIM JONG UN CÓ VŨ KHÍ NGUYÊN TỬ ĐỂ LÀM GÌ?

Câu hỏi nghe thật ngớ ngẫn, nhưng đây chính là then chốt để mở toang toàn bộ vấn đề nguyên tử mà Bắc Hàn kỳ công bí mật, nhưng nhiều phân tích gia đã không bàn đến, hoặc nếu có thì đã đi qua xa vào lãnh vực kỹ thuật khiến dự đoán kết quả thương lượng nghiêng hẳn về phía Bắc Hàn! Ước mơ có vũ khí nguyên tử cũng như một hiệp sĩ nằm mơ thanh bảo kiếm, nhưng khi có báu kiếm trong tay rồi thì nhìn lại xung quanh mình toàn là đối thủ đang cầm súng.

Có thể nói. Ba chữ “ bom nguyên tử” là chiến lược cần có và rất cần thiết mà người sáng lập ra quốc gia Bắc Hàn là cố Chủ tịch Kim Nhật Thành trong bối cảnh thời đó, đã không sai. Kết quả kết thúc Đệ nhị thế chiến bằng hai trái bom nguyên tử của Mỹ đã ném xuống Nhật Bản, sáng lóe lên trong đầu nhà chính trị này một ý tưởng giữ nước hay muốn cạnh tranh với nước lớn thì phải cần có loại vũ khí này!

Di nguyện chính trị này đến đời cháu là ông Kim Jong Un có thể đã thành hiện thực. Nhưng khi ngồi được trên đống bom nguyên tử rồi, thì có lẽ, Kim Jong Un cũng từng tự hỏi: – “ Mình bắn bom nguyên tử vào ai đây?”. Một láng giềng nước Nga vĩ đại vậy, nhưng cũng phải loay hoay tìm miếng ăn cho người dân khi Mỹ ra lệnh cấm vận. Vậy phải làm gì đây khi tốn tiền ôm một đống bom nguyên tử nhưng vứt bỏ nó đi thì lại tiếc, vì phải hao tốn gấp bội tiền hơn?

Cho nên chỉ có cách là:

  • KIM JONG UN: CƠ HỘI MỞ CỦA QUỐC GIA, HỘI NHẬP QUỐC TẾ:

Ước vọng của một người đang làm chính trị là làm sao có được cơ hội chính trị để tiến thân, điều này không dễ. Đối với các nhà chính trị độc tài muốn cải tổ chính trị, hay cải cách chính sách quốc gia để quốc tế công nhận, điều này lại càng khó khăn hơn! Kim Jong Un dường như rơi vào trường hợp này!

Tuy được truyền lại ngôi vị lãnh đạo. Chủ nhân của một quốc gia. Nhưng thực tế, ông Kim phải đối diện với một di sản chính trị hết sức tăm tối mọi bề. Chỉ riêng việc làm sao giữ vững được quyền lực trước hằng hà sa số tướng lãnh và chính khách mang tiếng “ nguyên lão tam triều”. Chỉ việc này thôi cũng đủ cho ông Kim đêm đêm phải ác mộng!

Phải co một tư tưởng lớn, một lý thuyết chính trị gì đây; đủ mạnh, đủ sức thu hút quốc dân làm điểm tựa cho mình, và tư tưởng đó, lý thuyết đó phải thu phục được phần đông bá quan văn võ mà não trạng họ đã bị nhuộm dày “ chất Cộng sản”!

Qua những thông tin từ tình báo Nam Hàn. Thế giới đã nghe được, thấy được bao lần ông Kim phải thay binh đổi tướng để củng cố quyền lực của mình!

Rồi xem như, Ông Kim đã làm được và cao cao thượng thượng trên đỉnh cao uy thế của mình.

Bây giờ làm sao để Bắc Hàn vươn ra thế giới?

Dường như, Kim hoàn toàn không có cơ hội. Bởi “ truyền thống tráo trở và lật lộng” mà hai đời Kim tiền nhiệm đã để lại cho ông. Một tướng cướp có thể đứng ở một phiên chợ hay một bến đò rồi la lên: – “ Tôi xin bỏ đồ đao xuống để thành Phật”. Nói xong, tướng cướp vứt đao xuống sông. Khối người sẽ tin!

Nhưng với trường hợp ông Kim thật khó! Thế giới xem ông như một đứa con nít phá làng phá xóm, chọc quẹo quậy rối láng giềng, không để ai ăn yên ngủ kỹ. Vì thế, ước mơ đi ra được bên ngoài để nở mày nở mặt thì khác chi là mộng! Còn ôm giấc mơ ngồi ngang hàng với Tổng thống Mỹ thì khác nào “ ăn mày mà đòi xơi xôi gấc”..!

Nhưng rồi, số mạng con người ta cũng như định mệnh của một quốc gia, có khi bắt đầu từ một suy nghĩ, hay ý tưởng của ai! Đó là:

Theo NewYork Times. Vào giữa năm 2017. Do sự bất hòa nên hầu như mọi kênh liên lạc giữa hai miền Nam-Bắc Triều Tiên đều bị cắt đứt, ngoại trừ còn một nơi giao hữu là đội bóng đá thiếu niên. Thế rồi, giải U15 được tổ chức tại Côn Minh Trung Quốc. Trong lịch trình ấn định, đội Triều Tiên cùng giao đấu với cả hai đội Trung Quốc và Hàn Quốc. Điều đáng chú ý là trong lớp khán giả dày đặc có một người tên là Choi Moon-soon, chức vụ tỉnh trưởng của tỉnh Gangwon, tức là nơi tổ chức thế vận hội mùa đông 2018, sau này.

Ông Choi nảy sinh ý định thông qua đội bóng thiếu nhi này để liên lạc với Bình Nhưỡng, ý kiến ông được phủ Tổng thống ( Nhà Xanh) chấp thuận, và ông Choi đã bay qua Bắc Hàn để đạo đạt ý kiến. Hậu thuẫn cho mục đích của ông Choi đang có mặt tại Bắc Hàn. Tổng thống Nam Hàn là Moon Jae-in lên ngay truyền hình quốc gia phát đi bản tin sẽ hoãn cuộc tập trận với Hoa Kỳ, để làm quà cho Bình Nhưỡng. “ Bánh ít trao qua thì bánh chì gởi lại”. Chủ tịch Kim Jong Un thiện chí hồi lễ ngay bằng cách hứa gởi đoàn vận động viên và cùng Nam Hàn diễn hành dưới lá cờ chung trong lễ khai mạc.

Sở dĩ phải kể lại một chút tư liệu này là vì. Trước khi vị Tỉnh trưởng Choi của Nam Hàn đến Bình Nhưỡng thì đã có nhiều lần Chủ tịch ủy ban Olympic (IOC), cũng đã nhiều lần diện kiến Kim Jong Un. Nhưng Bắc Hàn vẫn lắc đầu và tiếp tục thử tiễn lửa đạn đạo. Mãi cho đến khi có tín hiệu trực tiếp từ Tổng thống Moon của Nam Hàn thì ông Kim mới quyết định.

Tại sao Kim Jong Un phải chờ tín hiệu mời gọi từ miền Nam-Triều Triên.?

Điểm nhỏ này các phân tích gia của thế giới cũng đã bỏ sót ..khiến đại thể chính trị của toàn bán đảo Triều Tiên, trở thành tiểu thể vấn đề nguyên tử!

Do đó, cách tốt nhất là dùng bộ môn khoa học chính trị kết hợp cùng các yếu tố chính trong chủ trương đối ngoại truyền thống của Mỹ, để tìm ra kết quả hợp lý nhất!

Từ nền tảng căn bản trên. Có thể đưa ra nhận xét rằng:. Khi bước chân đầu tiên của Kim Jong Un được phép dẫm đạp lên phần đất Nam Hàn trong lễ thượng đỉnh liên triều vào ngày 27 tháng 4 năm 2018. Hành động này tự nó toát tiết lên một điều là Chủ tịch Kim Jong Un tự chấp nhận đặt mình vào thế yếu; nếu xét theo kỹ thuật và chiến lược đàm phán hay thương thảo, về tương lai hòa bình cũng như vấn đề nguyên tử của Bắc Hàn. Nếu không muốn nói. Ông Kim đã tạo lợi thế cho Hoa Kỳ.

Tại sao?

Vì rằng, không có, hoặc không cần qua trung gian-cầu nối, để chọn hay chấp nhận Nam Hàn là kẻ thù của mình để bắt đầu công cuộc đại sự cho quốc gia. Ý tưởng này đồng nghĩa rằng các tiền đồn kiên cố ở tuyến phòng thủ đầu tiên đã bị chính tay ông Kim chọc thủng khi trận đấu trí giữa Kim và Trump chưa mở đầu! Bởi lẽ, kinh nghiệm qua nhiều lần trước, nếu không đạt được mục đích tối hậu thì Bắc Hàn liên tiếp đe dọa trả đủa đồng minh của Hoa Kỳ, là Nam Hàn. Nhưng lần này, làm sao ông Kim có thể bội ước khi chính ông “ thề non hẹn biển” trước truyền thông toàn thế giới, và rõ ràng, cá nhân ông Kim đã xây dựng cho riêng ông một hình ảnh khá thiện chí để thế giới “ xét lại” về ông! Nếu không muốn nói, ông Kim sẽ không có cơ hội thứ hai, nếu ông “ giở quẻ” như cha-ông của mình!

Từ đó kết luận rằng. Mục đích bằng mọi cách chọn Nam Hàn để làm cầu nối đến với Hoa Kỳ, rồi thông thương cùng thế giới của ông Kim và các nhà hoạch định chính sách Bắc Hàn, không phải là một ý tưởng bột phát hay tạm thời nhằm nhãn tiền giải quyết. Mà đây là một đại kế hoạch đã được nung nấu cẩn thận, tính toán chi ly liên trọng đến cả sự mất-còn tính mạng của Kim Jong Un, và sự tồn-vong của Bắc Hàn! Rất đáng được giới quan sát chính trị nghiên cứu và phân tích.

Trong chừng mực nào đó để đặt Bắc Hàn vào chính diện bức tranh chính trường thuộc vùng Đông Á, ở mức hẹp hiện tại. Hoặc tầm rộng hơn trong tương lai của nhiều quốc gia thuộc vành đai Thái Bình Dương, trước các đối đầu của Mỹ với sự trỗi dậy thiếu văn minh của Trung Cộng. Có thể đưa ra nhận xét rằng. Kim Jong Un là một nhà lãnh đạo..hơn bình thường! Và các nhà hoạch định chính sách của Bắc Hàn cũng không bình thường như nhiều người..xem thường..!

Xét trên phương diện tích cực của lịch sử Triều Tiên. Kim Jong Un chấp nhận hạ mình bắt tay với Nam Hàn. Ý tưởng hòa bình là mục đích cao nhất, dẫn đầu nhất cho mọi mục đích tiếp theo. Luận cách khác. Một lý thuyết mới, một chủ trương chính trị mới của nhà nước Bắc Hàn đã thật sự ra đời từ bước chân đầu tiên qua ranh giới Nam Hàn của Kim Jong Un. Chiến tranh đồng nghĩa với thù hận, hung hăng khiêu chiến là nguồn cơn dẫn đến đói nghèo. Muốn làm chính trị hoặc đang là một nhà chính trị mà không hiểu được câu: “ Lùi một bước là trời cao đất rộng” thì không thể nào trở thành nhà chính trị giỏi! Có lẽ, Kim Jong Un giác ngộ ra điều đó!

Chịu một chút thiệt thòi danh dự để bắt tay với Nam Hàn, để cùng nhau kiến tạo một nền hòa bình, để chung sức tự quyết độc lập cho dân tộc. Ý tưởng chính trị khôn ngoan của họ Kim đâu phải chính khách lão luyện nào cũng làm được! Một điểm cần chú ý và đáng khen là Kim Jong Un biết nghiên cứu, rút kinh nghiệm để trút bỏ tính tự cao, vòi vĩnh mà ông-cha đã vấp phải. Đó là không cậy nhờ nước lớn chống lưng cho mình. Kim đo lường được sự khác nhau giữa nước lớn và thế lớn trong thiên hạ chính trị đương đại. Cần thiết gì phải chìu lụy khi chỉ một Bắc Hàn nhưng phải đàm phán với 6 bên! Tất cả chỉ làm cho Kim điếc cái lổ tai “vì lời ong tiếng ve” cho điều kiện này hay yêu cầu khác. Thôi, dẹp và dẹp hết đi! Kim Jong Un không phải người Việt Nam, nhưng rất thuộc lòng thành ngữ: “Muốn tháo nút dây thì tìm người thắt dây”. Trong mắt Kim, mấy nước Trung Quốc, Nga, Nhật, Đại Hàn chỉ là chim sâu, chim sẻ. Chỉ có Mỹ mới thật sự là một gã đại bàng đủ sức mạnh để dùng sợi dây cấm vấn thắt chặt Bắc Hàn. Biết thế! Kim chấp nhận hạ bút thảo thư và nhờ ngay kẻ thù đệ trình lên vị đại ca của kẻ thù mình.!

Tất nhiên, Donald Trump khoái chí hạ khẩu phán ngay “Có tiến bộ”..!

Kết quả rồi sẽ ra sao? Chưa ai biết! Nhưng thiện hạ sẽ biết trước một điều. Mấy chục triệu dân Bắc Hàn sẽ sung sướng, sẽ được làm người. Nếu Kim Jong Un là người thật sự yêu tiến bộ và hòa bình, và tất nhiên, họ Kim cũng viên mãn muôn đời trên ghế quân vương!

Thế mới hay! Lịch sử từ cổ tận kim. Chưa ai thay đổi được cái quy luật cá lớn đớp ăn cá nhỏ. Cũng như lãnh đạo của một quốc gia nhỏ thì phải học thuộc lòng 5 chữ: “Năng Tri Đại Quốc Thế”!

Vậy. Trong công cuộc đàm phán với Hoa Kỳ. Nước lớn có tác động được lãnh đạo Bắc Hàn như nhiều phân tích gia thế giới đã trình bày.? Hãy cùng nhau giải luận phần tiếp theo là:

  • “ TỨ BỀ THỌ ĐỊCH” KHIẾN KIM JONG UN GIỐNG “ NHƯ CHIẾC QUE DIÊM”!

Đã có nhiều nhận định cùng dư luận cho rằng lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong Un cũng chỉ là con rối hay lá bài của Bắc Kinh. Nhưng chịu khó nghiên cứu từ nhiều góc độ, thì dường như mọi chuyện không phải là thế, mà kết luận trái lại rất mang tính đảo ngược. Đó là, vì vị trí địa chiến lược của Bắc Hàn nằm sát Bắc Kinh. Đây, mới chính là một mối họa cực nguy hiểm, cực to lớn, và cực trọng đang nhanh chóng hình thành từ các các chính sách bành trướng của quốc gia khổng lồ này, nhằm cạnh tranh ngôi vị lãnh đạo số 1 với siêu cường Hoa Kỳ.

Tại sao Kim Jong Un và các nhà hoạch định chính sách Bắc Hàn đã vuốt mặt bỏ qua tự ái vốn có trước đây, để cấp tốc và cấp tốc dồn toàn bộ mọi nỗ lực để sắp xếp cuộc gặp thượng đỉnh Trump-Kim tại Singapore. Cho dẫu, Tổng thống Trump đe dọa hủy bỏ cuộc họp, hay phó Tổng thống Hoa Kỳ Mike Pence, hoặc cố vấn an ninh tối cao Jonh Bolton đe dọa lời này hay ý kia! Nhưng Bắc Hàn vẫn không quá lớn tiếng phản đối, và bằng mọi cách để tiến hành cho kịp đúng ngày 12 tháng 6 năm 2018.

Câu trả lời duy nhất (có thể) trùng lặp với suy nghĩ của các nhà hoạch định chính sách Bắc Hàn. Là Kim Jong Un và quốc gia khép kín này không còn thời gian nhiều để cứu vãn tình thế! Nếu không muốn quan trọng hóa vấn đề là Bắc Hàn sẽ tan nát và Kim Jong Un sẽ tiêu vong. Điều này cũng đồng nghĩa rằng tỷ lệ phần trăm để cuộc họp thượng đỉnh Trump-Kim phải, và phải nhất định thành công, mà thành tích cần phải chiến thắng dưới bất cứ điều kiện gì từ Hoa Kỳ, miễn sao trong tay ông Kim Jong Un có được một văn bản ký kết HÒA BÌNH, hơn là vấn đề nguyên tử đang bàn cãi, bởi, dù Mỹ- Triều có đạt được thì cũng phải hao tốn nhiều thời gian và kinh phí!

Vì chỉ có HIỆP ƯỚC HÒA BÌNH mới là mục đích chính yếu, mới là nhu yếu chính trị, mới là giải pháp duy nhất, và duy nhất bảo vệ được Kim Jong Un và chế độ. Nói khác đi như phần . Hoàn cảnh đối nội và đối ngoại đang đặt số phận ông Kim Jong Un và chế độ của ông ta trước một ngõ cụt chỉ đủ cho 2 bước chân: 1) Thiên đường hay 2) Địa ngục.

Tại sao kết luận vị trí địa chiến lược của Bắc Hàn mới là cực trọng quyết định toàn bộ vấn đề?

Để kết quả trả lời đúng nhất cho câu hỏi quan trọng trên thì hãy bàn luận ngay tương lai cạnh tranh của hai siêu cường Mỹ – Trung, mà hiện nay đang bất hòa và mức độ mâu thuẫn dữ dội sẽ tăng lên từng ngày trên hai lãnh vực

1) Biển Đông,

2) Thuế quan lên hàng hóa China vì Mỹ bị thâm thủng mậu dịch.

Chủ ý cần lưu tâm ở đây là sự cạnh tranh Mỹ – Trung sẽ không giống như sự cạnh tranh bình thường đang tranh cãi trong một số thỏa hiệp mậu dịch giữa Mỹ với láng giềng Canada hay Mễ Tây Cơ, cũng như giữa Mỹ với các đồng minh Châu Âu và Châu Á. Cuộc cạnh tranh Trung-Mỹ tuy không không mang tính sống-còn. Nhưng mục đích chiếm lỉnh ngôi vị cường quốc số 1, và tham vọng lãnh đạo thế giới sẽ khiến sự cạnh tranh trở nên khốc liệt và dữ dội!

Các hình thức thuế quan, hay có thể là một cuộc bao vây cấm vận trong tương lai bằng một lý- cớ gì đó vẫn chưa đủ để làm China suy yếu! Cho nên, có một cách duy nhất khiến cho các nhà hoạch định chính sách Hoa Kỳ phải nghĩ tới, đó là phát động cuộc chiến “ lai rai”với Bắc Hàn, mà nguyên nhân chủ yếu khiến quốc gia này không thể chối cái là vấn đề “ nguyên tử đang de dọa trầm trọng an ninh nước Mỹ”!

Tất nhiên, chỉ mới nghe qua thôi thì lập tức sẽ có nhiều phản ứng vì cho rằng sẽ không xảy ra. Bởi nếu có xảy ra thì đồng minh của Mỹ sẽ lãnh đủ thiệt hại nặng nề, vì pháo bình hùng hậu của Bắc Hàn đang áp sát giới tuyến 38, rồi thì ước tính thương vong nhân mạng, hoặc phỏng đoán thiệt hại như nhiều truyền thông đã loan!

Nhưng thực tế, mọi chuyện sẽ không bao giờ ghê gớm và dữ dằn như mọi bàn luận xảy ra cách đây mấy tháng. Lý do như đã nói. Bước chân đầu tiên của Kim Jong Un sang đất Nam Hàn đã làm thay đổi mọi cục diện. Hoặc nói cách khác, không cần bất kỳ dù là một người lính bộ binh của Mỹ đặt chân lên Bắc Hàn. Nhưng Hoa Kỳ vẫn có thể làm sụp đổ toàn bộ nền kinh tế thượng tầng của Trung Cộng!

Rất có thể rằng. Bộ chính trị của ông Kim đang nhận ra cuộc cạnh tranh của Mỹ-Trung vô tình nhưng đã kéo giấc mơ bom nguyên tử của họ trở thành mối họa cho chính họ. Vì rằng, trong điều kiện vũ khi công nghệ cao như ngày nay. Chỉ cần màn khai hỏa đầu tiên với khoảng 100 quả tiễn lửa Tomahawk rót vào các yếu địa của Bắc Hàn, rồi sau đó, mỗi ngày bắn thêm vài mươi quả và cứ kéo dài, hay ngắn tùy theo theo biến chuyển chính trị Trung- Triều. Kết quả sẽ tạo ra một hỗn loạn tại Bắc Hàn, đồng lúc, nảy sinh xâu chuỗi hoang mang tại Thượng Hải và Bắc Kinh. Điểm chắc chắn là thị trường chứng khoán của China sẽ lao dốc!

Nước Mỹ có bị phản ứng ngược hay không?

 Kết quả năm 2015 và cuối năm 2016 đã trả lời! China thảm hại nhưng USA chỉ chao chạnh 1 tuần đầu tiên rồi nhanh chóng phục hồi sau đó. Như vậy kết quả là:

  • Thượng tầng kinh tế China sụp đổ.

Bởi: Bắc Kinh sẽ chuẩn bị đối phó chiến tranh. Nhưng đối phó bằng cách nào đây. Khi Bắc Hàn không có sự hiện diện của quân đội Hoa Kỳ. Hoang mang tình thần cá nhân càng sinh hỗn loạn xã hội dẫn đến tình trạng càng.. xấu hơn!

  • “ Nước Mỹ Trên Hết” hoàn toàn thắng lợi trên phương diện kinh tế.

Vì: Chủ đích của Tổng thống Trump đã khan giọn kêu gọi các đại công ty Mỹ đang sản xuất tại China trở về Hoa Kỳ để tạo công ăn việc làm, nhưng kết quả bất khả thi. Nay, không cần mời gọi nhưng làn sóng “ bỏ của chạy lấy người”, có thể là vô tổ chức, hoặc có thể trong trật tự vì chính phủ Hoa Kỳ giúp đở trên nhiều phương tiện để bảo vệ tài sản và tính mạng công nhân mình. Dĩ nhiên, các đại công ty này sẽ về lại Mỹ trong tiếng vỗ tay giảm thuế của cả hai đảng Cộng hòa và Dân Chủ!

Như một sự tất nhiên, 3 đối thủ có biên giời liên địa với China là Nga – Ấn Độ và Việt Nam sẽ “ cười không dám thành tiếng” vì nhờ có Tomahawk mà các quốc gia này có nguồn đầu tư gấp bội!

 

 HẬU QUẢ CHIẾN TRANH

Sẽ không như ước lượng hay phỏng đoán mà truyền thông đã dự tính. Vì Nam Hàn lấy cớ thắm thiết ôm nhau với Kim Jong Un tại hội nghị thượng đỉnh liên Triều rồi. .Nên cách duy nhất là phải cực lực lên án chống Mỹ vì đã không kích Bắc Hàn. Nhưng ban đêm hàng đoàn tiếp vận viện trợ lương thực thuốc men cho Bắc Hàn. Chính phủ Mỹ hiểu ý và bắn tín hiệu để đồng minh Nhật Bản làm theo Nam Hàn để tránh sự liều lỉnh của Bắc Hàn. Tokyo đưa cao chiêu bài nhân đạo và hành động ngay theo tín hiệu của ..Đại ca..!

Về phía Chủ tịch Kim Jong Un thì lương thảo cũng cạn kiệt và không nhận định được hình thái chiến tranh của Hoa Kỳ, vi sao quá lạ! Quân đội thì không đến nhưng bom đạn chổ nào cũng rầm.. rầm..! Không biết đường nào mà trốn! Chiến tranh sẽ kéo dài bao lâu? Điều kiện gì từ Hoa Kỳ cũng không nghe nhắc đến, dấu hỏi quá nhiều??? Nhưng cách tốt nhất vẫn là nhận viện trợ từ Nam Hàn và Nhật Bản vì cả hai nước này cũng đang ..chống Mỹ…!

Cuối cùng kết quả chiến tranh Mỹ tạo ra tại Bắc Hàn sẽ ra sao? Kim Jong Un có bị giết không?

Câu trả lời là không ai biết vì nó chưa xảy ra!

 Tất cả chỉ là giả định. Nhưng cũng không ai dám trả lời rằng nó sẽ không xảy ra! Cái đáng sợ nhất của các nhà lãnh đạo đọc tài như Kim là sự giả định. Cho nên mới có những kế hoạch dự phòng cho một chữ “ Nếu”!

Võ đoán chính vì sự lo sợ này. Nên các nhà hoạch định chính sách Bắc Hàn mới khẩn cấp tiến hành cuộc thượng đỉnh Mỹ-Trump.

Rất nhiều học giả phương tây đưa ra nhận định hay phân tích đều cho rằng cả bộ đôi Trump-Kim đều muốn họp thượng đỉnh để tạo tiếng tăm! Đánh giá như thế là thiếu nghiên cứu về quá khứ quan hệ Mỹ-Triều.

Điểm then chốt quan trọng ở đây cần phải nhấn mạnh như một sự ghi nhớ quan trọng khi phân tích toàn bộ vấn đề, để nhận rõ ra cuộc họp thượng đỉnh tay đôi Kim-Trump. Then chốt đó là. Chỉ còn hơn một tháng nữa là Hiệp định đình chiến Mỹ – Bắc Hàn tròn 65 năm. Tức, vào ngày 27 tháng 7 năm 1953. Nhưng thêm điểm cần ghi nhớ là khi ký hiệp định đã không sự tham dự của Tổng thống Nam Hàn thời đó là Lý Thừa Vãn. Nghĩa là sự đình chiến này chỉ được ký kết giữa đại diện liên quân Liên hiệp quốc mà chủ yếu là Hoa Kỳ với Bắc Triều Tiên.

Cũng từ chi tiết quan trọng này thì tự nó đã trả lời vì sao trong suốt 3 đời của dòng họ Kim vẫn cứ muốn tìm cách ngồi ngang hàng Tổng thống Mỹ. Liệu đây là nguyên nhân, hay động cơ chính thúc đẩy họ sản xuất bom nguyên tử? Hay có Bom nguyên tử để “ đánh cho Mỹ cút và ngụy Hàn nhào”, hoặc bom nguyên tử là cây át chủ bài để đi đến thương lượng hòa bình, nhằm bảo toàn an ninh cho chế độ và tính chính danh công nhận độc lập của quốc gia?

Từ chi tiết quan trọng trên thì tự nó cũng trả lời cho bao dư luận gần mấy tuần nay là Tổng thống Donalp Trump đã không tôn trọng đồng minh Hàn Quốc. Vì ngày 22 tháng 5 năm 2018. Chỉ sau khi Tổng thống Moon jae-in vừa về đến Soul, chưa kịp họp hội đồng an ninh quốc gia thì đã ngỡ ngàng khi nghe ông Trump tuyên bố hủy bỏ cuộc họp với Kim Jong Ụn. Điều này chứng tỏ giới hoạch định chính sách Nhà Trắng nghiên cứu rất kỹ. Nói khác đi, vì 65 năm trước, Nam Hàn không can dự gì đến hiệp định. Hoặc nếu Mỹ phát động tấn công Bắc Hàn thì xem như Nam Hàn “ đã hết lời khuyên răn”. Tránh được sự giận dữ của Bắc Hàn vì “ người anh em “ khuyên răn hết lời” với Mỹ..!

Căn cứ vào hiện tình chính trị Bắc Hàn như đã phân tích, cũng như đưa ra giả định. Có thể kết luận rằng. Nếu quan hệ Mý-Trung tốt đẹp, ông Kim jong Un có thể hô mưa gọi gió như trước đây, mà không ai thèm để ý dù ông Kim có bom nguyên tử hay không!

Nhưng cục diện chính trị thế giới đang thay đổi bởi sự mâu thuẫn ngày càng tăng của quan hệ Mỹ-Trung. Vì thế, dù Bắc Hàn có vũ khí nguyên tử trong tay thì cũng không còn quan trọng, mà ngược lại, cũng vì “tuyên truyền” có bom nguyên tử nên trở thành kết quả của lý do để Mỹ dễ dàng tấn công. Vì một ná xuyên được hai chim.! Đó là nỗi sợ chính yếu mà ông Kim Jong Un và bộ chính trị cộng sản Bắc Hàn nhận ra, cho dẫu, ông dùng nguyên tử để trả đủa Hoa Kỳ thì càng tự sát nhanh hơn trước sức mạnh của kho nguyên tử của siêu cường này. Vì thế, sự kiện phóng hàng loạt hỏa tiễn xuyên lục địa vừa rồi là những nỗ lực như một tín hiệu gởi trực tiếp đến Mỹ. Bởi ông nhận ra chế độ của ông cũng giống như bài hát “ Như Chiếc que Diêm” của nhạc sĩ Từ Công Phụng. Tính mạng ông “ sớm muộn gì cũng hấp hối” ! Cho nên, “ Thôi! Cũng đành như chiếc que diêm. Một lần lóe lên. Thắp đời…sáng lung linh”.

Rồi nước Mỹ đã nhận ra “ tín hiệu cầu cứu” của Kim. Tất nhiên, đời họ Kim sẽ “ sáng lung linh”, nếu thái độ mang tính thiện chí, thì ông sẽ có được bản Hiệp Ước Hòa Bình với Mỹ để mở cửa xây dựng quốc gia.

KIM JONG UN VÀ YẾU TỐ TẬP CẬN BÌNH

Muốn hiểu chính xác về mức độ quan hệ giữa lành đạo tối cao của Bắc Hàn với Bắc Kinh. Không thể hời hợt theo dõi các cuộc tiếp xúc bên ngoài gần đây của Kim Jong Un, mà cần ngược giòng lịch sử của 68 năm trước để hiểu rõ ngọn nguồn.

Đó là. Sau cú bị đánh bật ngược bởi tư lệnh Mỹ, tướng Doudlas MacArthu r. Ông Nội của Un là Kim Nhật Thành cùng phe miền Bắc bị dồn ép đến tận sông Áp Lục ranh giới Trung Quốc. Nhưng lo sợ, liên quân Liên hiệp quốc dẫn đàu là Mỹ đánh băng xuyên biên giới. Nên Mao Trạch Đông chi viện cho họ Kim phản công lập tức. Với chiến thuật biển người của chí nguyên quân kết hợp với yểm trợ của không quân Nga trá hình Trung Quốc. Quân đội Mỹ bị đánh dội ngược trở lại qua vĩ tuyến 38.

Thừa thắng xông lên, Kim Nhật Thành muốn chiếm lại toàn bộ Nam Triều Tiên lần hai. Nhưng Thống tướng Bành Đức Hoài theo lệnh Mao Trạch Đông không ủng hộ ý tưởng của họ Kim, vì sợ chính phủ Mỹ sử dụng bom nguyên tử như đã đe dọa. Tư tưởng nghi ngờ và bất mãn Trung Quốc từ đó nảy sinh trong Kim Nhật Thành.

Một điều thú vị khi nghiên cứu tài liệu từ các học giả Đại Hàn, khiến phải bật cười. Vì ngay từ năm 1950 của thế kỷ trước. Nhưng ông Kim Nhật Thành cũng có một câu nói tương tự như lãnh đạo Cộng sản Việt Nam, là Lê Duẫn “ Quân đội chúng ta đánh (và chết) cho Trung Quốc”!

Đến đời con ông là Kim chính Vân thì các sử gia Đại Hàn cho rằng. Ông cố tình cho thử hạt nhân – nguyên tử gần biên giới là vì ghét Trung Quốc!

Có thể tư tưởng “ đối Trung” ảnh hưởng không nhỏ đến lãnh đạo đương thời Kim Jong Un. Lên ngôi đã lâu, nhưng chỉ cách đây một tháng mới được sang chào Tập Cận Bình, ngay vào trước thời điểm thượng đỉnh Mỹ-Triều. Chứng tỏ, lâu nay, trong con ngươi “ thiên tử” của họ Tập thì Kim chỉ là “ nhóc con”.!

Qua cuộc gặp Kim-Tập trước cuộc họp thượng đỉnh Kim-Trump. Có thể ước xét rằng. Trong hoàn cảnh bị cấm vận nghiêm ngặt. Kim có thể khéo léo vòi vĩnh ba tỷ đô la tiền mặt để cho ông Tập có chiếc ghế trong hội nghị thượng đỉnh cùng Kim. Vì điều này rất hợp lý trên pháp lý, và càng hữu lý hơn để giảm căng thẳng mối quan hệ Mỹ-Trung mà ông Tập đang cần. Vì lẽ, hiệp định đình chiến năm xưa có 9 văn bản. Nhưng được chia hai phần. Trong đó có một phần ký riêng giữa Bắc Hàn-Mỹ và Trung Quốc. Phần tại làng Bàn Môn Điếm thì chỉ có Mỹ với Bắc Hàn, tuy cùng xảy ra trong ngày.

Do vậy, Trước áp lực hiện nay của chính phủ Trump liên tiếp đánh thuế hàng hóa Trung Quốc, nhất là việc Mỹ cản trở việc xây dựng đảo tại Biển Đông. Nên chuyện ông Tập giúp lén lút cho Kim vài Tỷ tiền mặt thì rõ ràng ông Tập vẫn lời to, vì cả thế giới xác nhận Mỹ- Trung quyền lực ngang nhau và đang cùng nhau giữ gìn trật tự thế giới.

Nhưng tại sao điều này đã không xảy ra?

Tất nhiên, Donalp Trump không muốn điều này. Nhưng có thể xác định Kim Jong Un lại càng không muốn hơn! Chứng tỏ thêm một điều. Kim muốn gặp tay đôi với Trump để tăng sức mạnh hình ảnh lãnh tụ trên chính trường thế giới. Mặt khác, Kim Jong Un muốn cả loài người xem Kim là người đến với cuộc họp thượng đỉnh bằng thiện chí đạo đức và nhân văn, cùng hòa bình và tiến bộ. Lịch sử hai miền Triều tiên sẽ ghi tốt đẹp về một lãnh tụ đã có công tạo ra hòa bình và tự quyết dân tộc!

Do thế, đánh giá vị lãnh đạo trẻ này “ không biết chính trị” là ..quá sớm..!

Vậy xét theo khoa học chính trị, nên có cách nhìn như thế nào. Phần tiếp theo là:

KIM JONG UN: GIỚI QUAN SÁT ĐÃ ĐÁNH GIÁ SAI?

Không ngại bất cứ điều gì để có thể đưa ra một nhận xét gon rằng:- So với các lãnh tụ của các quốc gia trên thế giới hiện nay, thì Kim Jong Un là người được đào tạo để trở thành lãnh tụ là rất bài bản, hoặc, hội đủ nhiều tiêu chuẩn để đứng đầu một chính phủ dù độc tài hay tự do, nếu nói cách khác.

Dựa vào cơ sở nào để nói như vậy?

Hiện tại hay tương lai. Thế giới vẫn tạm thời chia ra hai cực. Dù Cộng sản gần như đã tan rã. Nhưng “ chất Cộng sản” đang biến thái qua nhiều dạng độc hại, ảnh hưởng không nhỏ đến tư tưởng, văn hóa và hành động của con người. Do vậy, trong sinh hoạt chính trị. Một lãnh đạo chính trị thuộc quốc gia tự do dân chủ, nhu yếu đòi hỏi không chỉ phải biết về thể chế đó, mà đồng thời phải tìm hiểu sâu sắc về các xã hội, chế độ có định chế trái ngược. Từ đó mới định hình ra chính sách để bảo vệ quốc gia hay đem lại nguồn lợi cho chế độ mà mình đang phục vụ. Điểm này, Kim Jong Un được chính cha và ông nội đào tạo từ nhỏ.

Ngược lại, Kim đang lãnh tụ một chế độ độc tài thì càng phải hiểu biết định chế chính phủ, cơ chế xà hội của các quốc gia dân chủ là như thế nào? Vì biết để mà định hình sách lược để bang giao hay học hỏi nhằm xây dựng quốc gia. Nhu cầu này. Kim cũng đã được cha cho du học tại Thụy Sỹ. Tất nhiên, Kim không chỉ là một du học sinh văn hóa bình thường, mà nhiệm vụ của Kim là phải “ đi xa hiểu rộng tìm hiểu bọn đế quốc Mỹ và Tây Phương”!

Có vị lãnh tụ nào được kỳ công đào tạo như thế hay không?

Học mà không hành thì cũng không xong! Nhưng Kim có một chính trường Bắc Hàn để rèn luyện. Ngày ngày..kè..kè theo cha vừa hỏi..vừa nghe trả lời..rồi thực tập – trải nghiệm-chứng minh.

Thế nên, một số báo chí thế giới cũng đã công nhận, dưới sự lãnh đạo của Kim trong gần 7 năm qua. Kinh tế Bắc Hàn có phát triển. Điểm đáng chú ý. Ngoài việc phát triển nguyên tử thì số lượng cũng như cường độ quậy phá Nam Hàn gần như không có! Vài ba câu chuyện mang tính tàn ác như thời trung cổ mà Kim đã đối xử trong các vụ thanh trừng nội bộ, nhưng chỉ là nghe mà thiếu sự kiểm chứng!

Quan trọng là tư tưởng Tây phương mà Kim học được từ các nước tự do dân chủ liệu có được Kim áp dụng tại Bắc Hàn hay không? Các chỉ dấu sẽ cho thấy sau cuộc họp thượng đỉnh này, nếu Kim đạt được một hiệp ước hòa bình!

Tuy nhiên, cũng đừng kỳ vọng nhiều lắm. Bởi xét cho cùng, rồi rút cuộc. Kim Jong Un cũng sẽ giống các lãnh đạo Cộng sản Việt Nam trong chính sách đối ngoại là “ Chúng ta cùng hát bài: Đu Dây”!

Về đối nội thì Kim cũng bắt chước Việt Nam là mở toang cánh cửa ở giữa, để cho giới “tinh hoa nhà giàu” ở Bình Nhưỡng vào khách sạn hay đến sân Gôn của đế chế Trump hưởng thụ! Giới dân nghèo thì khỏi ăn cỏ và ngửi mùi nguyên tử. Giới trung lưu thì khỏi ngoặm bánh bao của Tàu mà thưởng thức Sandwich của Mỹ. Riêng cánh cửa đầu thì Kim chỉ mở..he..hé..như Hà Nội, Bộ chính trị cũng giả bộ chia phe đấu nhau để dân bàn luận ..mà quên chuyện … “ đặc khu kinh tế”..!! Luật biểu tình cũng được quốc hội xem xét nhưng không bao giờ thông qua vì chưa đầy đủ cho nhân dân, đứa nào ra đường tụm ba tụm bảy nói xấu Bác Kim thì “ luật an ninh mạng” ra đời!

Cái khuôn “ đổi mới” của Việt Nam chắc chắn được dân Bắc Hàn đón nhận, vì có còn hơn không!

Trận trọng cám ơn và hẹn tái ngộ!

NGUYỄN DUY THÀNH

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus