BẦU CỬ QUỐC HỘI ÂU CHÂU & VỊ THẾ CÁC ĐẢNG CỰC HỮU

Photo Credit: BBC

Trong tuần lễ cuối của tháng 5 vừa qua, một cuộc bầu cử quy mô được tổ chức tại Âu Châu để lựa chọn tổng cộng 751 đại biểu cho Quốc Hội Âu Châu là tiếng nói chính thức đại diện cho 512 triệu cư dân thuộc 28 quốc gia thành viên trong Liên Hiệp Âu Châu. Đây là kỳ bầu cử lần thứ 9 kể từ sau khi cuộc bầu cử trực tiếp được thực hiện lần đầu vào năm 1979 cho cơ chế lập pháp này của cả khối Âu Châu theo thể chế tự do dân chủ. (Ngay cả tại Anh quốc, dù đã bỏ phiếu rời khỏi Liên Hiệp Âu Châu vào năm 2016, thường gọi là Brexit, nhưng vì chưa hoàn tất thủ tục chia tay nên vẫn quyết định tiếp tục tham dự trong kỳ bầu cử lần này.)

Sau khi có kết quả sơ khởi, nhiều người có thể thở phào nhẹ nhõm đôi chút khi thấy làn sóng các đảng phái cực hữu, có vẻ như đang tràn dâng tại nhiều quốc gia tại đây trong thời gian qua, dường như đã bị giới hạn lại, ít ra là trong lúc này.

Tại một số nước, các đảng phái theo khuynh hướng cực hữu với chủ trương không mấy mặn mà với tinh thần hợp tác chung trong khối Âu Châu cũng đạt được một số những kết quả khả quan. Đó là trường hợp xảy ra tại Pháp, với đảng National Rally, hậu thân của đảng Front National của bà Marine Le Pen, về đầu với 23.34% số phiếu, trên chân khít khao đảng LREM của TT Emmanuel Macron có tỉ lệ 22.42% trong khi hai đảng truyền thống từ lâu là Bảo Thủ và Xã Hội đều thua đậm. Tại Anh, tình trạng tương tự cũng xảy ra khi đảng cực hữu đòi Brexit của ông Nigel Farage cũng về đầu trong khi hai đảng truyền thống là Bảo Thủ (của Thủ tướng May) và Lao Động (của ông Corbyn) cũng bị thảm bại. Tại Hung Gia Lợi, đảng Fidesz của Thủ tướng Viktor Orban cũng giành thắng lợi. Và sau cùng, tại nước Ý, đảng cực hữu League dưới quyền của Phó Thủ tướng Matteo Salvini cũng về đầu với tỉ lệ cao.

Tuy nhiên, tại một số quốc gia khác, các đảng phái cực hữu đều đạt được những kết quả tệ hơn so với kết quả những cuộc bầu cử toàn quốc sau cùng tại các nước đó. Đó là kết quả tại Áo-quốc với đảng Tự Do (FPO) bị mất phiếu. Còn tại nước Đức, tuy hai chính đảng lớn và lâu đời là liên minh trung hữu của Thủ tướng Angela Merkel và đảng trung tả SPD bị thảm bại (tương tự như ở Pháp), nhưng đảng thắng lớn là đảng Xanh trong khi đảng cực hữu là AfD tuy cũng thắng nhưng với tỉ lệ thấp hơn so với kỳ bầu cử sau cùng. Tại nước Tây Ban Nha, đảng trung tả PSOE của tân Thủ tướng Pedro Sanchez cũng thắng lớn trong khi đảng cực hữu Vox đạt được tỉ lệ thấp hơn nhiều so với nhiều dự đoán trước đó.

Và sau cùng, tại hai quốc gia Đan Mạch và Hoà Lan, các đảng cực hữu như People Party với chủ trương chống di dân đã bị mất phiếu hơn phân nửa số cử tri Đan Mạch so với kỳ bầu cử trước đó, và đảng PPV của lãnh tụ cực hữu Geert Wilders tiếp tục bị cử tri Hoà Lan ồ ạt tẩy chay như đã xảy ra trong kỳ bầu cử cho các tỉnh trên toàn quốc trước đó.

Nói chung, theo như nhận xét của nhà báo John Cassidy phân tích trong một bài viết trên tạp chí The New Yorker, những đảng phái cực hữu có chủ trương bài ngoại và kỳ thị di dân tại Âu Châu sẽ kiểm soát được khoảng 1/4 các ghế đại biểu của Quốc Hội Âu Châu trong pháp nhiệm mới. Điều này khiến họ có thể trở thành một lực lượng đáng kể, nếu như cùng đoàn kết trong một liên minh thống nhất, nhưng cũng chưa phải là một lực lượng có thể khống chế trên diễn đàn này.

Trong khi đó, các đảng phái được xem là thắng lớn trong kỳ bầu cử vừa qua lại là những tổ chức có chủ trương ủng hộ một chính sách Âu Châu cùng đoàn kết trong một liên minh: đó là đảng Xanh, với chủ trương bảo vệ môi sinh, lần này đã giành được khoảng 9% số phiếu của cử tri, và khối liên minh các đảng trung tả và cấp tiến, sau khi được sự tiếp sức của đảng LREM của TT Emmanuel Macron của Pháp, vốn tự nó đã là một liên minh mới được thành hình cách nay hai năm thu hút được đa số cử tri theo hai khuynh hướng trung tả và trung hữu.

Những người lạc quan trước kết quả bầu cử kỳ này cho rằng, với sự lớn mạnh của đảng Xanh theo khuynh hướng cấp tiến và khối trung dung được tăng thêm sức mạnh, tân Quốc Hội Âu Châu lần này có thể sẽ tạo được một vị thế lãnh đạo mà Liên Minh Âu Châu đang cầu mong sau khi trải qua liên tiếp nhiều vụ khủng hoảng chính trị và tình trạng trì trệ kinh tế trong suốt một thập niên qua.

Trong ngày thứ Ba vừa qua, TT Macron với đảng do ông lãnh đạo với kết quả về nhì khít khao sau đảng National Rally của bà Le Pen trong kỳ bầu cử lần này, đã đề ra một chương trình nghị sự cho việc cải tiến và hồi sinh Âu Châu, trong đó có những mục tiêu đầy hứa hẹn như đối phó với tình trạng thay đổi khí hậu địa cầu, tạo thêm công ăn việc làm mới và yểm trợ vững vàng hơn các định chế kinh tế của Liên Hiệp Âu Châu. 

Phải chăng vì vậy mà theo nhà báo Ishaan Tharoor, trong một bài phân tích về tình hình thời sự thế giới trên tờ nhật báo Washington Post, đã cho rằng kết quả bầu cử Quốc Hội Âu Châu lần này có thể khiến cho những người theo khuynh hướng cấp tiến và lạc quan có quyền khoe khoang.

Đó cũng là nhận định của ông Martin Selmayr, tổng thư ký của Uỷ Hội Âu Châu, một trong hai định chế quan trọng nắm thực quyền tại Âu Châu. Trong một cuộc thảo luận chung trên diễn đàn Politico, ông Selmayr đã phát biểu rằng “Cái gọi là làn sóng dân tuý hiện nay, tôi nghĩ là nó đã được ngăn chặn và be bờ.” Điều này có thể được xem như là phản ứng của ông trước những kết quả bầu cử trên khắp lục địa Âu Châu vừa rồi cho thấy là tuy các đảng cực hữu đã giành được nhiều cử tri từ các đảng trung dung truyền thống, nhưng đồng thời nó cũng đã bị cầm chân bởi sự lớn mạnh của khối cử tri ủng hộ cho những đảng có lập trường ủng hộ giải pháp Âu Châu và những lực lượng bảo vệ môi sinh. Và từ đó, ông Selmayr đã kết luận: “Kẻ chiến thắng thật sự trong kỳ bầu cử lần này là tinh thần dân chủ.”

Tuy nhiên, cũng có nhiều người không chia sẻ sự lạc quan như ông Selmayr. Bởi vì họ cho rằng những đảng từ trước tới nay được xem như là những đảng ngoại lệ có chủ trương cực đoan và mị dân như bài ngoại và kỳ thị di dân giờ đây bắt đầu củng cố vị thế của mình để trở thành hiện hữu như bình thường và lâu dài. Tại hai nước Ý và Pháp, các đảng phái cực hữu dường như đã giành giật để chiếm lấy cử tri từ phía các đảng khuynh hữu truyền thống chứ chẳng phải thu hút gì thêm những cử tri mới. Trong một bài viết trên diễn đàn The Nation, nhà báo Cole Stangler bình luận về việc đảng cực hữu National Rally của bà Marine Le Pen đã về đầu trong nước Pháp để kết luận rằng “Dường như đó là một sự củng cố về nền tảng bao gồm một khối cử tri ủng hộ chứ không còn là những tiếng nói cử tri lên tiếng chống đối thể chế đương quyền.

Đó cũng là lời nhận định tương tự của bình luận gia Ivan Krastev, trong một bài xã luận trên nhật báo New York Times khi viết: “Người dân trước đây đã từng bỏ phiếu chống đối thể chế đương quyền trong cuộc bầu cử Quốc Hội Âu Châu vì họ muốn đưa ra một thông điệp, chứ không ai thực sự muốn thấy những chính trị gia cực hữu đó được cơ hội cầm quyền điều hành đất nước. Những đảng cực hữu đó không bao giờ được đánh giá nghiêm túc trên những chính sách đưa ra, mà thật ra họ chỉ đóng vai trò đấu đá và tranh luận về chính trị. Nhưng giờ đây, chúng ta cũng phải công nhận rằng các đảng phái theo phong trào dân tuý cực hữu đang trở thành một thành phần hiện hữu thường trực trên chính trường Âu Châu.”

Kết quả bầu cử Quốc Hội Âu Châu lần này cho thấy sự ủng hộ mạnh mẽ của cử tri giành cho các đảng Xanh với chủ trương cấp tiến trong việc bảo vệ môi sinh, và sự hồi phục thực lực đáng kể của những đảng theo khuynh hướng trung tả (Social Democrats) tại những nước như Tây Ban Nha và Hoà Lan. Tuy nhiên, trái với những lời tuyên bố của nhiều chính trị gia cho rằng đó là dấu hiệu của tinh thần trung dung đang đứng vững, nhiều chuyên gia lại cho rằng chính trường hiện nay đã chuyển động khá lớn bên dưới cái bề mặt của sự ủng hộ đó.

Đó chính là nhận định khá bi quan của chuyên gia Cas Muddle, một bỉnh bút trên tạp chí The Guardian khi viết: “Đây không phải là một chiến thắng của tinh thần dân chủ. Cuộc bầu cử Quốc Hội Âu Châu lần này, và những phản ứng sau các kết quả xảy ra, đã cho thấy mức độ tiến xa đến chừng nào của chủ nghĩa dân tuý nói chung, và các đảng phái dân tuý cực hữu nói riêng, đã tiêm nhiễm vào dòng chính và được bình-thường-hoá trong xã hội và chính trường hiện nay. Chúng ta đã xem như là chuyện bình thường khi một đảng phái có tinh thần quốc-xã theo đời mới (neo-Nazi) trở thành một đảng lớn đứng hạng thứ ba trong một nước thành viên của Liên Hiệp Âu Châu. . ., và một đảng dân túy cực hữu lại trở thành đảng có phiếu nhiều nhất trong nhiều nước khác. Chúng ta ca ngợi việc đa số cử tri đã bỏ phiếu ủng hộ cho các đảng phái ủng hộ Âu Châu. Nhưng chúng ta lại quên rằng tỉ lệ bỏ phiếu tại nhiều nước thành viên lại chưa tới mức 1/3 số cử tri được quyền đi bầu.”

Theo nhà báo John Cassidy, quả tình có nhiều lý do để người ta bi quan trước việc kết quả cuộc bầu cử Quốc Hội Âu Châu lần này, tự nó có thể đem lại một sự thay đổi đáng kể nào không.

Trước hết, người ta phải công nhận rằng Quốc Hội Âu Châu thật ra cũng chỉ chiếm một vai trò khiêm nhường trong số những định chế có thực quyền tại Liên Hiệp Âu Châu. Đầu tiên phải kể đến là Uỷ Hội Âu Châu (European Commission), một cơ quan hành chính đề ra những dự luật và có nhiệm vụ điều hành tổng quát và thường trực cho mọi sinh hoạt chung trong khối 28 quốc gia này. (Có thể tạm dịch cho dễ hiểu là giống như một Uỷ Ban Hành Pháp Trung Ương, có vai trò như là một nội các chung, với vị Chủ tịch giống như Thủ tướng cho cả khối liên hiệp.)

Kế đến là Hội Đồng Âu Châu (European Council), bao gồm các thành viên là thủ tướng hay tổng thống của các quốc gia trong Liên Hiệp và hai vị Chủ tịch Hội Đồng (hiện nay là ông Donald Tusk) và Chủ tịch Uỷ Hội (Jean Claude Juncker), tương tự như một thứ Uỷ Ban Lãnh Đạo Liên Hiệp Âu Châu, với vị Chủ tịch giống như Quốc Trưởng của cả khối liên hiệp.

Trước đây mấy thập niên, cựu TT Pháp là ông Valery Giscard d’Estaing đã từng bình phẩm rằng Quốc Hội Âu Châu “thực ra không có thẩm quyền chính trị.” Dĩ nhiên tình hình cũng đã thay đổi nhiều theo chiều hướng tích cực hơn trong những năm gần đây, nhưng tầm ảnh hưởng của Quốc Hội lên việc điều hành chính sách của toàn khối Liên hiệp Âu Châu cũng vẫn còn bị giới hạn. Và bởi vì Quốc Hội Âu Châu giờ đây lại còn bị phân hoá hơn bao giờ hết theo kiểu “chia năm xẻ bảy”, cơ quan lập pháp này sẽ càng gặp khó khăn hơn nữa để sử dụng những quyền hành của mình, trong đó có việc giúp phân bổ ngân sách của Liên Hiệp Âu Châu, kiểm tra toàn diện và bổ nhiệm nhiều chức vụ đa dạng. (Theo trang mạng website Europe Elects, có tổng cộng 12 nhóm chính trị khác nhau được ngồi vào các ghế đại biểu trong Quốc Hội Âu Châu kỳ này.)

Trong thực tế, những thay đổi thực sự chỉ có thể diễn ra xuyên qua những hành động hay quyết định từ các thủ đô của các chính phủ mạnh, đặc biệt là tại Ba Lê (Paris) và Bá Linh (Berlin). Nhưng với việc Liên Hiệp bao gồm 28 thành viên, tình thế lại càng trở nên khó khăn hơn để đạt được một sự đồng thuận cho những giải pháp cải tổ có tầm mức quan trọng. Ngay cả trong khối cùng quyết chí đồng lòng là Eurozone bao gồm 19 nước cùng sử dụng một đồng tiền chung là Euro, các quốc gia thành viên này cũng chỉ có thể cật lực để đối phó với những cơn khủng hoảng tài chính trong vùng trong những năm qua chứ chưa đạt được những thành quả đáng kể nào. 

Hiện nay, con số những di dân muốn nộp đơn xin tị nạn tại Liên Hiệp Âu Châu đã tụt giảm mạnh so với thời cao điểm của năm 2016, tuy rằng vẫn chưa có một giải pháp trường kỳ nào để đối phó với vấn nạn di dân, vốn là một đề tài mà các đảng phái cực hữu thường đem ra khai thác để kích động tinh thần kỳ thị sắc tộc, vốn luôn tìm ẩn trong lòng nhiều người thiếu lòng bao dung và thông cảm, nhất là khi họ đang ở trong tình trạng khó khăn nên dễ dàng đổ dồn mọi sự bực tức lên những thành phần khác kém may mắn hơn trong xã hội.

Nền kinh tế của các nước trong khối Eurozone cũng đã khởi sắc trở lại sau thời gian tụt xuống đáy của thập niên trước với cơn khủng hoảng về mức nợ quốc gia, dù rằng sự phục hồi trở lại về kinh tế có phần khiêm nhượng và không đồng đều giữa các nước.

Kể từ sau năm 2008, mức tăng trưởng về GDP, tức là tổng sản lượng kinh tế, chỉ đạt được mức trung bình gần 1% mỗi năm cho toàn vùng. Đối với nhiều người dân, đặc biệt là tại các nước miền Nam, Liên Hiệp Âu Châu vẫn được xem như là một cái quang gánh phải đeo mang về chính sách thắt lưng buộc bụng. Việc sử dụng một đồng tiền chung và tuân hành theo những quy định về thuế khoá chung cho cả khối đã khiến cho các nước riêng lẻ không thể giành được quyền tự chủ để thay đổi tuỳ theo tình hình riêng cho mình.

Đồng thời việc cả Liên Hiệp Âu Châu chưa có được một sự thống nhất về chính sách thuế khoá cũng khiến cho nó không đạt được một sức mạnh đáng kể để vận chuyển những khối tiền khổng lồ cùng với những bảo đảm chắc chắn như trường hợp của 50 tiểu bang liên hiệp trong một Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ. Chính vì tình trạng bất thường và đặc biệt này trong cơ cấu hình thành, Liên Hiệp Âu Châu lúc nào cũng dễ bị ảnh hưởng nặng bởi những cơn suy thoái kinh tế, hoặc những cơn khủng hoảng về ngân hàng hay những vụ đảo lộn trên chính trường.  

Trận xung đột sắp tới có thể diễn ra tại nước Ý, được xem là quốc gia có nền kinh tế đứng thứ ba trong Liên Hiệp Âu Châu, đứng sau hai nước Đức và Pháp. Mới đây, Phó Thủ tướng Ý là ông Matteo Salvini, và cũng là lãnh tụ của đảng cực hữu League chiếm hơn 1/3 số phiếu cử tri trong kỳ bầu cử quốc hội, đã lên tiếng yêu cầu cần phải có một chính sách cắt giảm thuế to lớn để có thể giúp đẩy mạnh nền kinh tế đang èo uột tại quốc gia này. Ông Salvini đã đưa ra hai trường hợp mà ông gọi là gây cảm hứng để biện minh cho chính sách này: “Chúng tôi cần có một liều thuốc kiểu Trump, một liều thuốc kiểu Orban, tức là một cơn chấn động về thuế khoá để khởi động lại quốc gia.”

Trong một chừng mực nào đó, người ta cũng có thể hiểu được lập luận của ông Salvini, dù biết rằng nó mang tính mị dân. Hiện nay, nếu so sánh những con số được điều chỉnh cho thích hợp với tỉ lệ lạm phát, mức GDP của nước Ý vẫn còn dưới 5% so với mức của năm 2008. Và tỉ lệ thất nghiệp trên cả nước vẫn ở mức khá cao, trên 10%. Nhưng đất nước này còn có dư khả năng cung ứng và mức cầu cũng còn bị khiếm khuyết.

Dĩ nhiên, nền kinh tế của nước Ý vẫn còn có nhiều vấn đề nhức nhối, trong đó có tỉ lệ tăng trưởng về năng suất còn quá thấp, và hệ thống giáo dục không thích hợp để đáp ứng nhiều nhu cầu đa dạng. Cộng vào đó là tình trạng nợ công của quốc gia lên quá cao. Nhưng những điều này không có nghĩa là Liên Hiệp Âu Châu buộc cả khối dân trên toàn nước Ý phải tiếp tục những chính sách thắt lưng buộc bụng như đã trải qua trong suốt hơn một thập niên qua.

Tuy nhiên, các viên chức thẩm quyền của Liên Hiệp Âu Châu vẫn từ chối việc nới lỏng các biện pháp cần kiệm này. Ngay cả trước khi ông Salvini lên tiếng yêu cầu như trên, giới chức điều hành của Uỷ Hội Âu Châu đã đưa ra lời hăm doạ rằng họ có thể trừng phạt nước Ý số tiền hàng tỷ Euros về tội đã vi phạm vào các điều luật về thuế khoá được áp dụng trên toàn vùng Eurozone. Một viên chức thẩm quyền của Uỷ Hội Âu Châu khi trả lời cuộc phỏng vấn của tờ báo Financial Times đã chỉ vào tỉ lệ mức nợ công quá cao so với mức GDP để kết luận: “Các con số này đã quá rõ ràng rồi.”

Cách đây hai năm, khi ông Macron đắc cử tổng thống Pháp, nhiều người hy vọng rằng ông ta có thể tạo được một sự hiệp ý và thoả thuận lớn với bà Thủ tướng Merkel của Đức để có thể giải quyết một số những khó khăn của vùng Eurozone, chẳng hạn như việc chưa có một chính sách chung về thuế khoá. Điều này thật ra cũng không phải dễ, vì nhiều viên chức khác trong chính quyền của Đức cũng không mặn mà gì lắm về chuyện này. Nhưng rồi khi liên minh trung hữu của bà Merkel gặp thất bại trong những kỳ bầu cử khiến cho vị thế và uy tín của mình bị sụt giảm nên cuối cùng đã khiến bà Merkel quyết định rút lui và từ nhiệm chức vụ chủ tịch đảng, do đó khiến cho những niềm hy vọng về một sự thay đổi lớn phải bị dẹp qua bên.

Trong một cuộc phỏng vấn mới đây dành cho phóng viên Christiane Amanpour của đài truyền hình CNN, bà Merkel cũng xác nhận sự lớn mạnh của những điều mà bà gọi là “thế lực đen tối”, như tinh thần quốc gia cực đoan, chủ nghĩa dân tuý và tinh thần kỳ thị Do Thái đang lan dần trong nước Đức và các quốc gia Âu Châu khác. Bà đưa ra lời khuyên cũng như báo động: “Chúng ta cần phải đối diện với những bóng ma của quá khứ. Chúng ta phải nói với giới trẻ về những điều mà lịch sử đã đem đến cho chúng ta và những người khác.” Nhưng điều quan trọng là bà Merkel sẽ không ra tái tranh cử vào năm 2021, và bà cũng đã không đưa ra được một viễn kiến to lớn hoặc một chương trình nghị sự nào để có thể hồi sinh trở lại Liên Hiệp Âu Châu.

Nhiệm vụ này có lẽ giờ đây rơi vào tay những người trong kỳ bầu cử vừa qua đã phủ nhận những chiêu bài mị dân của các đảng cực hữu và quyết định bỏ phiếu ủng hộ các đảng phái trung dung với lập trường cùng chung tay xây dựng một Liên Hiệp Âu Châu vững mạnh với những lý tưởng cao đẹp và đầy nhân bản cho tinh thần tương thân tương ái như các đảng Xanh tại Đức và Ái Nhĩ Lan (Ireland), hoặc là các đảng trung tả như tại Tây Ban Nha, Thuỵ Điển, các đảng theo khuynh hướng tự do dân chủ như tại Pháp và Đan Mạch, hoặc là theo đảng People’s Vote như tại Anh.

Để kết luận, theo nhà báo John Cassidy, mặc dù hiện nay Liên Hiệp Âu Châu phải đối diện trước nhiều khó khăn và thử thách, nhưng vẫn còn rất nhiều người dân ở lục địa này vẫn ủng hộ mạnh mẽ những giá trị truyền thống cao đẹp của nó, và những kẻ tiên đoán sự sụp đổ của nó đã nhiều lần được cử tri chứng minh là sai lầm. Âu Châu quả thật có nhiều sức mạnh to lớn của mình. Và nó chỉ cần chịu khó làm việc cho hữu hiệu hơn mà thôi.

 

MAI LOAN

Houston, Texas, ngày 6 tháng 6/2019

anhtuantaberd74@gmail.com

 

Bình Luận

Lưu ý: về ý kiến của độc giả nhất thiết không phải là ý kiến của toà soạn nhật báo Cali Today. Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận định, trình bày quan điểm và ý kiến của mình, nhưng không mạ lỵ, bôi nhọ người khác hay hội đoàn bằng những nội dung và ngôn ngữ không phù hợp. Chúng tôi dành quyền không đăng hay xóa bỏ những ý kiến đóng góp mang nội dung và ngôn ngữ không phù hợp mà không nhất thiết phải thông báo trước hay trình bày lý do. Trân trọng và mong được qúy độc giả xa gần hợp tác. Những trường hợp vi phạm những điều nói trên nhiều lần, chúng tôi buộc phải block (khóa) lại trương mục của người cố tình vi phạm. Vì quá nhiều độc gỉa post comments, trong đó có một số không phù hợp nội quy, và nhiều khi tòa soạn không kịp phát hiện, nên nếu qúy độc giả nào phát hiện bất cứ comments nào không phù hợp nội quy, xin báo cho tòa soạn biết qua email nguyenxnam@yahoo.com. Trân trọng cám ơn. Nhật báo Cali Today

blog comments powered by Disqus